[OtisNus] Zootopia
#1 — Thành phố không ngủ.
Nguyễn Tuấn Duy - [OgeNus]
Nguyễn Tuấn Duy - [OgeNus] — Thỏ con.
Tuổi: 24.
Chiều cao: 1m72.
Nghề nghiệp: Cảnh sát tân binh, tốt nghiệp Học viện Cảnh sát Muôn Loài.
Tính cách: Gan lì, nhiệt huyết, cực kỳ nguyên tắc. Bề ngoài mềm yếu, ngoan ngoãn nhưng thật ra rất bướng, khó chịu với bất công và luôn muốn chứng minh bản thân.
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Đỗ Nhật Trường - [Otis] — Cáo bạc hà.
Tuổi: 27
Chiều cao: 1m83.
Nghề nghiệp: Thanh tra ngầm của Cục Điều tra Thành phố Muôn Loài, chuyên phục trách các vụ liên quan đến chất độc sinh học và tội phạm lai.
Tính cách: Mỉa mai, lười biếng, giỏi che giấu cảm xúc. Tưởng như chẳng coi ai ra gì nhưng lại âm thầm bảo vệ người khác.
Lê Hồng Sơn - [Sơn.K]
Lê Hồng Sơn - [Sơn.K] — Sư tử "già".
Tuổi: 26
Chức vụ: Trưởng Cục Cảnh sát Thành Phố Muôn Loài.
Tính cách: Quyết đoán, công tâm, nhưng cực kỳ kín tiếng. Có vẻ tin tưởng Trường, song lại luôn giấu cậu khỏi một sự thật lớn.
Ngô Nguyên Bình - [Vương Bình]
Ngô Nguyên Bình - [Vương Bình] — Cú tinh quái.
Tuổi: 29
Nghề nghiệp: Chuyên gia pháp y — Giải phẫu thú lai.
Tính cách: Kỳ quái, nghiện cà phê, có sở thích hù người khác bằng mấy câu triết lý rợn gáy.
Võ Đình Nam - [Cody Nam Võ]
Võ Đình Nam - [Cody Nam Võ] — Sói ranh mãnh.
Tuổi: 30
Nghề nghiệp: Đội trưởng đội hành động đặc biệt.
Lê Hồ Phước Thịnh - [Jeysonlei]
Lê Hồ Phước Thịnh - [Jeysonlei] — Phóng viên mèo đen.
Tuổi: 25
Nghề nghiệp: Phóng viên của kênh Muôn Tin.
Tính cách: Tò mò, lắm lời, thỉnh thoảng "green tea" đúng nghĩa.
Trần Thiện Thanh Bảo - [Bray]
Trần Thiện Thanh Bảo - [Bray] — Bảo "gấu trúc".
Tuổi: 22
Nghề nghiệp: Tin tặc tự do.
Tính cách: Tinh nghịch, chuyên nói đùa, giỏi hack nhưng ghét bạo lực.
???
??? - Phản diện
Tuổi: Không rõ
Chủng loài: Rắn biến dị, có thể "hoá" thành nhiều hình thái lai giữa người và thú.
Tính cách: Lạnh lùng, thông minh, luôn nói bằng giọng nhẹ nhàng đến rợn người.
//abc// → Hành động, biểu cảm.
*abc* → Suy nghĩ.
"abc" → Nói thầm.
💬 → Nhắn tin.
📞 → Gọi thường.
📱 → Call video.
Thành phố Muôn Loài về đêm luôn sáng rực — Nhưng ánh sáng này không bao giờ chiếu xuống được đến mặt đất.
Tầng trên lấp lánh của những toà nhà cao tầng, dòng xe bay, biển quảng cáo rực rỡ.
Tầng dưới thì ẩm thấp, loang lổ, nơi ánh đèn mờ đi như sợ phải chứng kiến điều gì đó.
Nguyễn Tuấn Duy kéo cổ áo lại, bước giữa dòng người hỗn tạp.
Cậu vừa tốt nghiệp học viện cảnh sát, được phân về Cục Thành phố Muôn Loài — nơi ai cũng bảo là "chỉ tồn tại để giữ hoà bình..trên giấy tờ".
Một thỏ — loài động vật ăn cỏ như cậu. Lại ở trong một đội toàn động vật ăn thịt.
Nghe thôi cũng đủ để người ta bật cười.
???
Tân binh, đừng có nhìn quanh như chú thỏ con đi lạc chứ.
Giọng nói vang lên từ sau lưng — trầm, kéo dài, mang chút khinh khỉnh.
Cậu quay lại. Người đàn ông đứng đó tựa vai vào lan can kim loại, ánh đèn vàng rọi qua mái tóc đỏ sẫm, đôi mắt hổ phách nửa cười nửa lười.
Đỗ Nhật Trường. Thanh tra ngầm nổi tiếng — và cũng là lý do cậu bị điều về đội đặc vụ điều tra lai.
Nguyễn Tuấn Duy - [OgeNus]
Anh là..người sẽ hướng dẫn tôi?
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Hướng dẫn thì nghe 'hợp pháp' quá.
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Cứ gọi là 'theo dõi' thì đúng hơn.
Hắn nhếch môi, rồi đưa que kẹo bạc hà lên cắn, tiếng vỡ "rắc" vang lên nghe cả lạnh sống lưng.
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Nhiệm vụ đầu tiên của cậu, thỏ con, là theo tôi.
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Không hỏi, không sợ, và nếu thấy tôi chạy trước thì..phải chạy vượt qua tôi.
Nguyễn Tuấn Duy - [OgeNus]
Anh tưởng tôi yếu lắm sao?
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Không yếu..chỉ là đáng yêu thôi.
Lời hắn khẽ hạ, gần như là một lời trêu thật.
Cậu khựng lại, mặt đỏ ửng, tai cụp xuống, nhưng chưa kịp đáp thì còi báo động hú lên từ trung tâm.
Một vụ tấn công ở Khu Tầng Dưới.
Nạn nhân: Một nhân viên vận chuyển, mất tích khi đang giao hàng. Tại hiện trường chỉ còn một ít bùn, mùi đất..và những tiếng hét như còn đọng lại nơi đây.
Nhật Trường leo lên mô-tô, quay lại liếc cậu.
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Còn đứng đó làm gì, tân binh?
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Cậu muốn chứng minh điều gì đó, phải không? Tốt thôi.
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Cơ hội đây.
Duy không trả lời. Cậu nhảy lên yên sau, tay bấu vào áo hắn. Trong khoảnh khắc, Trường cảm nhận rõ nhịp tim của cậu thỏ kia..nhanh, nhưng không run.
Hắn bật cười lớn, rịn tay ga, chiếc mô-tô liền phóng đi giữa mưa.
Khu Tầng Dưới mở ra như một thế giới khác, ẩn trong bóng đèn chập chờn là những ánh nhìn lạnh, rình rập.
Cậu bước theo hắn, cố giữ khoảng cách, nhưng ánh mắt anh cáo kia khiến cậu vừa khó chịu..mà cũng có một chút cảm giác an toàn.
Nguyễn Tuấn Duy - [OgeNus]
Anh có vẻ quen thuộc nơi này nhỉ?
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Quen đến mức chán. Ở đây tôi từng..—
Hắn dừng lại ở giữa câu, ngón tay khẽ run, rồi nhanh chóng giấu đi.
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Từng làm việc, đại loại như thế.
Cánh cửa kho hàng cũ trước mặt phát ra tiếng rít. Mùi sắt nặng trĩu, mùi máu đã khô xen lẫn thứ gì đó ngọt hăng.
Ánh mắt hắn lia đến vũng chất lỏng còn dính trên tường. Nhật Trường vươn tay, quệt một ít rồi đưa lên mũi ngửi. Ánh mắt hắn thoáng ánh lên.
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Thuốc dã thú.
Nguyễn Tuấn Duy - [OgeNus]
Cái đó..vẫn còn tồn tại sao?
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Nếu tôi nói, nó chưa bao giờ biến mất thì sao?
Duy định hỏi thêm, nhưng một tiếng động khiến cả hai cùng quay lại.
Một bóng đen phóng ra — con báo đen khổng lồ, mắt đục, bọt mép sủi trắng quanh miệng.
Duy Và Trường cùng lùi lại, cậu vào thế còn hắn thì lấy ra cây súng điện.
Con báo đen không lao vào vội mà đi vòng để xác nhận điều gì. Duy nuốt khan, dù đã được huấn luyện rất chỉn chu nhưng mới vào đơn vị đã gặp phải tình huống này..cậu có hơi sợ hãi.
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Bình tĩnh, con báo chưa động thủ, chúng ta cũng đừng tốn sức.
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Hiểu ý tôi chứ?
Trường dơ súng, nghiêng đầu nhìn Duy. Mồ hôi đã rịn trên trán, nhưng cậu vẫn nuốt khan, gật đầu.
Trường cười, quay lại đối diện với con báo đen, khiêu khích.
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Có gan thì lao vào đây.
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Chứng minh mình mạnh hơn chúng tôi đi nào, đồ ngu ngốc.
Con báo đen gầm lớn, nhảy lên đến chỗ hai người. Duy bật lùi về sau, còn Trường nhảy ra sau lưng con báo. Cả hai người chặn hai đầu của nó.
Duy xoay người, tung một cước vào mặt con báo, nhưng nó lại dùng chân trước chặn lại cú đá. Trường ở phía bên kia cũng nhanh tay bắn súng, nhưng con báo lại nhảy lên, khiến tia điện suýt trúng Duy, cậu nhanh nhạy lách người thoát nạn.
Trường lao tới, dùng một đòn mạnh móc từ dưới lên mặt con báo. Con báo đen loạng choạng, người lùi lại. Duy chống hai tay xuống đất, đẩy người lên, sử dụng hai chân đá mạnh xuống đầu báo đen. Rồi xoay người, lại dùng chân quật ngã con báo.
Nhắm mục tiêu, chuẩn xác. Trường nổ súng, lần này đạn không bị lạc. Con báo nằm đó, cơ thể bắt đầu co giật.
Duy tiến đến, cúi xuống. Con báo nhìn cậu. Duy thoáng sững lại, cậu nhận ra..trong ánh mắt nó. Ngoài sự điên dại từ tác dụng của thuốc, còn là một nỗi đau. Nỗi đau bị điều khiển, nỗi đau khi bị thí nghiệm lên thân thể nhỏ bé này.
Nguyễn Tuấn Duy - [OgeNus]
"Bị như thế..mà vẫn còn sống được sao?"
Nguyễn Tuấn Duy - [OgeNus]
Anh Trường, hắn ta còn sống!
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Cậu nghĩ tôi không biết?
Giọng anh cáo trầm xuống, nghẹn lại.
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Thứ thuốc này, tôi..từng thấy rồi.
Duy im, không nói gì. Nhìn Trường siết chặt tay, mím môi thật chặt.
.
Hẹ hẹ, mắc viết truyện lắm ời.
.
Hông viết là cảm thấy đau lưng dữ lắm luôn.
.
Ít thấy ai đu OTP này nhỏ. Kệ mình nhắm mắt viết luôn.
.
Cả nhà iu đọc truyện zui zẻ.
#2 — Chào mừng.
Khi đội cứu viện đến, Trường im lặng nhìn bóng xe cứu thương khuất dần.
Mưa tạt vào vai, ướt đẫm. Duy đứng cạnh anh, không biết nên nói gì.
Nguyễn Tuấn Duy - [OgeNus]
Anh... ổn chứ?
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Cậu có hay đặt câu hỏi ngu ngốc không, thỏ con?
Nguyễn Tuấn Duy - [OgeNus]
Tôi chỉ thấy, trong ánh mắt anh... không ổn.
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Thì cậu nhìn nhầm rồi.
Nụ cười như ánh đèn neon phản chiếu trên mặt nước — đẹp.. nhưng lạnh.
Vài tiếng sau, trong văn phòng sáng đèn của Cục thành phố Muôn Loài, Sư tử trưởng Lê Hồng Sơn nhìn hồ sơ vụ án, trầm giọng :
Lê Hồng Sơn - [Sơn.K]
Anh lại nhúng tay vào loại thuốc đó à?
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Không phải tôi, là bọn chúng.
Lê Hồng Sơn - [Sơn.K]
Còn cậu tân binh thỏ kia?
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Cậu ta..gan hơn tôi tưởng.
Lê Hồng Sơn - [Sơn.K]
Giữ cậu ấy ở bên cạnh anh đi.
Lê Hồng Sơn - [Sơn.K]
Anh cần một người tin tưởng mình, Trường à.
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Tôi không cần ai tin.
Lê Hồng Sơn - [Sơn.K]
Vậy sao lúc đó, anh không để cậu ấy chết ở kho hàng?
Hắn quay đi, chỉ để lại tiếng bật hộp kẹo bạc hà và giọng nói khô khốc :
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Vì tôi ghét nợ ai đó.
Đêm khuya, Duy về ký túc.
Trong đầu em vang lên hình ảnh anh cáo đứng trong mưa, ánh mắt như chứa thứ gì. Vừa đáng sợ, vừa đáng thương.
Em thò tay chạm vào huy hiệu cảnh sát trên bàn.
Nguyễn Tuấn Duy - [OgeNus]
“Mình đến đây để tin vào công lý..”
Nguyễn Tuấn Duy - [OgeNus]
“Còn anh ấy... là công lý kiểu gì vậy?”
Ngoài cửa sổ, trong bóng tối bên kia đường, Trường đứng dựa lan can, ánh thuốc bạc hà đỏ rực rồi tắt.
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
“Chào mừng đến với thành phố muôn loài, thỏ con.”
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
“Hy vọng cậu chịu được nơi này.”
#3 — Một tuần sau cơn mưa.
Thành phố Muôn Loài vẫn ồn ào như chưa từng có vụ tấn công nào xảy ra.
Trên cao, nắng rọi qua tầng kính, phản chiếu những biển quảng cáo khổng lồ.
Dưới thấp, nơi cơn mưa từng cuốn trôi vết máu, chỉ còn lại mùi sắt loãng dần trong không khí.
Vụ báo đen "phát điên" khép lại với kết luận: 𝐝𝐨 𝐬𝐮̛̉ 𝐝𝐮̣𝐧𝐠 𝐜𝐡𝐚̂́𝐭 𝐤𝐢́𝐜𝐡 𝐭𝐡𝐢́𝐜𝐡 𝐜𝐚̂́𝐦.
Không ai nhắc đến "thuốc dã thú" nữa, như thể thứ đó chưa từng tồn tại.
Tuấn Duy ngồi trong quán cà phê dưới tầng trệt Cục, nhìn tờ báo gấp đôi.
Dòng tin giật gân, "Cảnh sát thỏ đầu tiên cứu nạn nhân là thú ăn thịt điên loạn!" khiến em chỉ biết thở dài.
Nguyễn Tuấn Duy - [OgeNus]
Thôi xong, mình thành trò cười mất... //(╥﹏╥)//
???
Tốt mà. Có khi người ta còn dựng tượng cậu ở cổng Cục.
Giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.
Em ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt hổ phách nheo lại, cùng nụ cười nửa miệng rất cáo.
Nguyễn Tuấn Duy - [OgeNus]
Anh lại ăn kẹo bạc hà thay vì cà phê sao?
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Đỡ tốn tiền hơn.
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Với lại, nó giúp tôi nhớ rằng mình vẫn còn.
Nguyễn Tuấn Duy - [OgeNus]
Ý anh là sao?
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Nhiều khi sống ở thành phố này, cậu sẽ quên mất đâu là thật, đâu là ảo giác.
Câu trả lời khiến Duy thoáng im.
Em chưa bao giờ hiểu trọn vẹn những gì hắn nói, nhưng luôn có cảm giác... phía sau mỗi câu chữ ấy là một vết thương chưa lành.
Cục trưởng Lê Hồng Sơn triệu tập cả hai lên phòng họp.
Ánh đèn trần phản chiếu lên cặp kính Sơn, giọng khàn nhưng kiên định.
Lê Hồng Sơn - [Sơn.K]
Vụ báo đen tạm thời khép lại.
Lê Hồng Sơn - [Sơn.K]
Nhưng tôi cần hai anh xử lý một việc mới.
Lê Hồng Sơn - [Sơn.K]
Một lô hàng bị mất ở Khu Cảng Nam.
Lê Hồng Sơn - [Sơn.K]
Có thể liên quan đến nhóm buôn sinh học lậu.
Hắn vẫn im lặng, chỉ gật nhẹ.
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Lại là nhóm Genesis sao?
Lê Hồng Sơn - [Sơn.K]
Có thể. Chúng tôi chưa xác nhận được.
Lê Hồng Sơn - [Sơn.K]
Nhưng, Trường, anh hiệu rõ cách chúng hoạt động hơn ai hết.
Duy cảm nhận được ánh nhìn nặng nề giữa Sơn và Trường — như thể, có một điều gì đó cả hai đều biết, còn cậu thì không.
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Rõ, thưa sếp.
Trường đáp, giọng rất khẽ.
Duy không nhịn nổi tò mò, liền hỏi Trường :
Nguyễn Tuấn Duy - [OgeNus]
Anh với sếp có chuyện gì sao?
Nguyễn Tuấn Duy - [OgeNus]
Tôi có cảm giác hai người..—
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Có lẽ cậu nên học cách im lặng khi không cần biết, thỏ con.
Nguyễn Tuấn Duy - [OgeNus]
Anh cứ dùng cách đó để che giấu mọi thứ hả?
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Không phải giấu. Mà là giữ.
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Không phải thứ gì cậu cũng nên đào sâu.
Nguyễn Tuấn Duy - [OgeNus]
...
Câu nói ấy khiến Duy im bặt.
Anh cáo quay đi, nhưng ánh mắt loé lên sự mệt mỏi mà em chưa từng thấy.
Chiều hôm đó, họ đến Khu Cảng Nam.
Bầu trời âm u, gió mang theo mùi muối và gỉ sét.
Ngô Nguyên Bình - [Vương Bình]
Lần này thú vị đấy, cáo nhỏ.
Bình nói, vừa nhấp cà phê vừa mở nắp thùng.
Bên trong không phải xác thú.
Mà là xác người — da tái, đôi mắt vàng nhạt, móng vuốt lộ ra từ bàn tay.
Một thể lai giữa người và thú ăn thịt.
Ngô Nguyên Bình - [Vương Bình]
Chet vì quá liều kích thích gen.
Ngô Nguyên Bình - [Vương Bình]
Cơ thể bị ép chuyển hoá, nhưng không hoàn tất.
Nguyễn Tuấn Duy - [OgeNus]
C-có ai làm ra loại thuốc này chưa...? //Khẽ rùng mình.//
Ngô Nguyên Bình - [Vương Bình]
Rồi, và hắn đang rất gần đây. //Liếc sang Trường.//
Cáo im lặng. Gió thổi làm tóc hắn bay rối.
Nguyễn Tuấn Duy - [OgeNus]
Anh biết hắn là ai à?
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Không.
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Nhưng tôi biết, hắn từng gọi tôi là con trai.
Không khí chợt đặc quánh lại.
Nguyên Bình quay đi, giọng khàn :
Ngô Nguyên Bình - [Vương Bình]
Chà, xem ra chúng ta sắp vui rồi đây.
Khi về lại trụ sở, Duy ngồi trước máy tính, nhập biên bản.
Tay em run nhẹ, không hiểu vì sợ hay vì lời của Trường cứ quanh quẩn trong đầu.
“Con trai.”... Nghĩa là sao?
Cửa mở. Anh cáo bước vào, im lặng nhìn em.
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Cậu đang nghĩ lung tung à?
Nguyễn Tuấn Duy - [OgeNus]
Không... tôi chỉ...
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Tôi không muốn cậu dính vào chuyện đó.
Nguyễn Tuấn Duy - [OgeNus]
Anh nghĩ tôi chỉ là một tân binh vô dụng sao?
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Không.
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Tôi nghĩ cậu là người duy nhất khiến tôi phân tâm.
Câu nói đó khiến không khí như dừng lại.
Ánh đèn trắng lạnh phủ lên gương mặt anh cáo — đôi mắt vàng nâu giờ đây lặng hơn, thật hơn.
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Và trong công việc này, phân tâm đồng nghĩa với chet.
Cánh cửa khép lại, để lại tiếng tim của Duy đập loạn trong căn phòng trống.
Ngoài hành lang, Võ Đình Nam — đội trưởng đội hành động, đang đứng khoanh tay, ánh mắt sắc như dao.
Võ Đình Nam - [Cody Nam Võ]
Cáo à... Đừng tưởng tôi không biết anh đang giấu điều gì.
Trường chỉ mỉm cười, không quay lại.
Đỗ Nhật Trường - [Otis]
Thì cứ thử khám phá đi, nếu anh dám.
Khi hắn đi khuất, Nam khẽ siết nắm đấm, đôi mắt ánh lên vẻ lo lắng xen lẫn ghen tức.
Đêm buông xuống, ở đâu đó ngoài rìa thành phố, một giọng nói khe khẽ vang lên trong bộ đàn méo mó.
???
'Mẫu gen Alpha đã được kích hoạt. Bắt đầu giai đoạn hai.'
Một dáng người mảnh khảnh đặt chiếc ống tiêm xuống bàn, ánh mắt phản chiếu ánh đèn đỏ — 𝙆𝙖𝙣𝙚.
: Cáo của ta, con sắp phải quay về rồi.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play