"Tỷ tỷ!"
"Tỷ tỷ!"
Long Vi Vân giật mình tỉnh giấc, giọng nói ấy vẫn còn quanh quẩn xung quanh. Nàng nhìn lại, trong lòng chợt hẫng một nhịp, sự im lặng như muốn nuốt chửng nàng, cô độc, lặng lẽ.
Nỗi nhớ trong nàng trào dâng như sóng cuộn, đau như xát ớt, đã bao năm mà vẫn nhức nhối không thôi. Quyền Như Mộc thật sự đã không còn, nhưng nàng vẫn một lòng không quên được hắn!
Quyền Như Mộc bị chính cha ruột mình hại chết, những ngày tháng hắn ở bên cạnh nàng thì nàng cũng chưa thể cho hắn được chút dịu dàng nào. Bình thường thì không nói, nhưng lúc nàng mở lòng chấp nhận hắn, thì hắn lại bỏ nàng mà đi.
"Như Mộc, ta hối hận rồi, ước gì ta có thể trân trọng đệ sớm hơn một chút, vậy thì có lẽ chúng ta đã không có kết cục này."
Long Vi Vân một mình ngồi giữa đêm, những vì sao lấp lánh treo trên bầu trời, nàng nhớ lại hôm có mưa sao băng, Quyền Như Mộc đã kéo nàng ra cùng ngắm, cùng ước. Không biết hắn ước gì, cũng không biết điều ước năm ấy của hắn có kịp thành hiện thực không?
Đang thẫn thờ, đột nhiên có một ngôi sao băng vụt qua, ngôi sao ấy có cảm giác rất quen thuộc, lại rất khoa trương. Đến khi Long Vi Vân kịp phản ứng, nó đã biến mất phía chân trời.
Khí tức rất quen thuộc, khiến nhịp tim của nàng đập loạn xạ. Đã trăm năm kể từ đại chiến với Hắc Hồ đến nay, chắc hẳn Như Mộc cũng có thể đã được chuyển sinh sang kiếp khác. Năm đó hắn muốn cùng nàng đến Đồ Sơn, khắc tên lên cây Khổ Tình, để đời đời kiếp kiếp bên nhau, nhưng chưa kịp đi đã gặp chuyện, từ đó cũng lạc mất nhau.
Tuổi thọ của Long tộc rất dài, càng sống lâu, nàng lại càng không quên được Quyền Như Mộc. May mà lần này Long Vi Vân lại biết được chuyển kiếp của hắn ở hướng nào, vậy thì có thể đi tìm, gặp lại hắn.
Không chút do dự, nàng thu dọn đồ đạc rồi đi theo hướng mà ngôi sao băng kia hướng về, trong lòng ngập tràn hi vọng. Nụ cười đã lâu mà nàng đánh mất cũng đã hiện lại trên môi.
"Quyền Như Mộc, ta đến tìm đệ đây."
...----------------...
"Mau, mau, phu nhân sắp sinh rồi!"
Đám gia nhân hốt hoảng chạy tấp nập, biệt viện nhà họ Vương nhốn nháo cả lên vì phu nhân mang thai đã mười tháng nay trở dạ. Tiếng hét đau đớn vang từ trong phòng ra khiến Vương lão gia vừa lo vừa sợ lại vừa mừng. Một bà mụ đi ra, mặt thất sắc.
"Lão gia, phu nhân sinh khó, e là nếu giữ đứa trẻ thì bà ấy sẽ mất mạng."
Vương lão gia hoảng hốt, lắc người bà ta.
"Cứu Phương Nhi trước, cứu cô ấy trước, đứa trẻ nếu không giữ được thì sau này có lại cũng không sao?"
Bà mụ nhìn ông ái ngại.
"E rằng...sau này cũng không thể có con được nữa!"
Vương lão gia vẫn kiên quyết.
"Cứu cô ấy đi, nếu không có con nữa cũng không sao, nhà ta có Như Quyết là được rồi!"
Bà mụ gật đầu, định đi vào trong phòng truyền đạt lại thì phía sau có người gọi lại.
"Đợi một chút!"
Cả hai người đều quay đầu lại nhìn, phía sau là một cô nương dáng vẻ thanh thoát, đôi mắt lạnh lùng, dung nhan xinh đẹp đang đứng.
"Cô là ai?"
Long Vi Vân chưa vội trả lời, vội nói.
"Ta có thể cứu cả đứa trẻ và phu nhân."
Một tên bên cạnh Vương lão gia ghé lại gần ông nói.
"Cô ta là yêu!"
Ánh mắt Long Vi Vân trở nên e ngại, tuy rằng người và yêu vốn đã sớm hoà thuận, nhưng vẫn có nhiều nơi chưa chấp nhận việc này. Nhưng Vương lão gia gạt phắt đi.
"Cô nương, người hay yêu không quan trọng, nếu cô cứu được phu nhân và con của ta, thì Vương gia xin nợ ơn cô ngàn đời."
Long Vi Vân gật đầu, không nói nhiều mà trực tiếp đi vào bên trong. Trên giường là một thai phụ đã gần như kiệt sức, nhưng đứa trẻ vẫn mắc kẹt trong bụng, tình hình đã quá nguy cấp.
Nàng dùng linh lực của mình giữ lại tâm mạch cho Vương phu nhân, rồi tiến lại gần xem xét. Đứa trẻ vẫn chưa ra được một chút nào, vì vậy cô tiếp tục truyền linh lực, giúp bà ấy đẩy nó ra dễ dàng hơn, không mất sức.
Chỉ một chốc, đứa trẻ đã trườn ra, ngáp ngáp vài cái rồi khóc rống lên. Cả Vương phủ vui mừng đến phát khóc, tiểu thiếu gia cuối cùng cũng bình an chào đời.
Vương lão gia chạy vào, khi thấy vợ mình đang nằm ôm đứa con trai mũm mĩm mới chào đời, không kìm lòng được bật khóc, nắm lấy tay của nàng, rối rít.
"Đa tạ cô nương, đa tạ cô nương, cô đúng là ân nhân của bọn ta!"
Long Vi Vân cười nhẹ, nhìn đứa trẻ còn đỏ hỏn trong chiếc khăn quấn ấm áp, lòng thấy vui vẻ lạ thường. Vương lão gia thấy thế, liền lên tiếng bảo.
"Cô nương có duyên với con trai ta, không biết có phiền không nếu cô đặt cho nó một cái tên?"
Long Vi Vân im lặng một lúc, rồi tiến đến gần đứa trẻ, Vương phu nhân giơ nó ra trước mặt nàng. Nhìn một lúc, nàng đưa tay vuốt ve mái tóc tơ của nó.
"Vậy thì....gọi nó là Như Mộc đi!"
Vương lão gia vỗ tay cái bốp, rồi hưởng ứng nhiệt tình.
"Tên hay, đúng là tên hay, huynh trưởng Như Quyết, tiểu đệ là Như Mộc."
Long Vi Vân mỉm cười, nhìn Vương lão gia đang cười không khép nổi miệng, cẩn thận ẵm đứa trẻ như sợ nó trầy xước. Nàng hài lòng nghĩ.
"Như Mộc, kiếp này đệ thật sự có một người cha yêu thương mình hết lòng rồi!"
Vương Như Mộc, đứa trẻ mà ngày ấy nàng giúp thoát khỏi tử thần, được bao bọc trong tình yêu thương của gia đình, dần lớn lên. Nàng vẫn thường xuyên đến thăm hắn, nhìn hắn từ xa nhưng chưa dám lại gần.
Hôm nay Long Vi Vân lại đến gần biệt viện của nhà họ Vương, nàng thấy một đứa trẻ chạy ào ra rồi va vào mình ngã xuống. Nàng đưa tay đỡ lấy nó, giúp nó phủi vết bẩn dính trên bộ đồ mới. Nó nhìn nàng chằm chằm rồi bảo.
"Tỷ tỷ thật tốt bụng, sau này gặp lại Như Mộc nhất định sẽ báo đáp!"
Nói xong đứa trẻ lại chạy đi, Long Vi Vân phì cười vì lối ăn nói bắt chước người lớn ấy. Quả nhiên là Như Mộc của nàng, từ nhỏ đã thích ra vẻ như thế, dù là chuyển kiếp thì tính tình vẫn không thay đổi.
"Như Mộc, nếu đệ không nhớ ta nữa thì cũng không sao, kiếp trước đệ dùng một đời theo đuổi ta, vậy thì kiếp này hãy để ta làm việc ấy thay đệ."
Nàng đi theo phía sau đứa trẻ ấy, nhìn nó chơi đùa vui vẻ, vẻ ngây thơ mà có chút đáng ghét ấy thật quen thuộc, khiến nàng không kìm lòng được mà muốn chạy lại ôm, nói hết nỗi nhớ mấy trăm năm qua của mình.
Năm ấy, khi Quyền Như Mộc mất, nàng định hủy long đan đi theo, nhưng được Lệ Tuyết Dương cản lại. Hắn vì để nàng sống mới hi sinh cả tính mạng mình, vậy mà nàng lại muốn tự hủy diệt nó, chẳng khác nào phủi bỏ đi công sức ấy. Long tộc tuổi thọ vốn cao, có thể đi tìm kiếp sau của hắn, tiếp tục ở bên hắn.
Bây giờ đã tìm được rồi, Long Vi Vân thường xuyên đứng từ xa quan sát Tiểu Như Mộc này, đợi khi nào nó lớn mới xuất hiện. Trong thế giới người và yêu gần như là hòa hợp này, việc nhân yêu thành duyên không còn là điều gì xa lạ nữa.
"Tỷ tỷ, có phải tỷ đi theo ta không?"
Một giọng nói non nớt vang lên trước mặt Long Vi Vân, làm nàng thoát khỏi dòng hồi tưởng. Nhìn đứa trẻ trước mặt đang tỏ vẻ ngầu, nàng cúi xuống cười.
"Sao đệ lại nghĩ ta đi theo đệ, đoạn đường này náo nhiệt như vậy, ta không thể đi qua sao?"
Tên nhóc đó lắc đầu rồi hất mặt lên bảo.
"Không đúng, rõ ràng là tỷ nhìn về phía ta!"
Long Vi Vân nhìn về hướng mà vừa này mình lơ đãng nhìn qua, chỉ vào một xâu kẹo hồ lô.
"Tỷ nhìn thứ đó, vì ra ngoài vội, không mang tiền nên không mua được."
Đứa nhóc nhìn theo hướng tay nàng chỉ, rồi quay đầu nhìn nàng.
"Tỷ đợi ta ở đây một chút."
Nó chạy đi đến quầy bán kẹo hồ lô đó, hào phóng mua hai cái rồi chạy lại, nhưng Long Vi Vân đã không còn ở đó nữa. Vương Như Mộc nhìn xung quanh rồi nghiêng đầu khó hiểu.
"Đúng là một tỷ tỷ kì lạ."
Nàng từ trên cao nhìn xuống đứa trẻ đang nháo nhác tìm mình, nở nụ cười dịu dàng. Có lẽ không nên tiếp xúc nhiều với hắn sớm quá, lỡ hắn coi nàng là tỷ tỷ thật thì không biết phải làm sao.
"Mỗi năm ta sẽ đến thăm đệ một lần, khi nào thời cơ đến chúng ta sẽ tái ngộ."
Long Vi Vân trở về Tây Tây Vực, Phạn Vân Phi vẫn ở đó cai quản và giữ yên bình cho cả một vùng rộng lớn, đã tìm được Lệ Tuyết Dương chuyển kiếp của mình. Y vẫn giữ được dáng vẻ thiếu niên, mặc dù thọ mệnh cũng không còn dài, Sa Hồ thì cũng chỉ có mấy trăm năm tuổi thọ mà thôi. Nhưng vì cả hai đã nguyện ước dưới cây Khổ Tình, vì thế bao kiếp gặp lại vẫn có thể về bên nhau.
"Thiên sư nương, cô về rồi à? Thế nào? Tìm được Thiên sư rồi chứ?"
Phạn Vân Phi vừa nhìn thấy nàng liền lập tức hỏi, Long Vi Vân nhìn y thắc mắc.
"Sao ngươi biết là ta đi tìm đệ ấy?"
Phạn Vân Phi gãi đầu cười.
"Thiên sư nương mấy trăm năm không rời Tây Tây Vực, lần này ra ngoài chắc chắn là để tìm Thiên sư rồi!"
Long Vi Vân cười theo, khen y.
"Không tồi, ngươi càng ngày càng thông minh đấy."
Y lại cười một cách ngốc nghếch, đến khi chiếc thương phía sau chĩa vào cổ mới giật mình lùi lại.
"Nương tử, sao nàng lại ra đây rồi!"
Lệ Tuyết Dương đi lên, vui vẻ nhìn Long Vi Vân.
"Tất nhiên là đến đón Vân tỷ rồi!"
Hai tỷ muội nhìn nhau cười rồi nhanh chóng cùng nhau trở về. Long Vi Vân nhìn lại hướng mà mình vừa rời đi, nở một nụ cười hạnh phúc, xem như đây là khởi đầu mới cho mối duyên dang dở kiếp trước của cả hai.
Tiểu thiếu gia của Vương gia Vương Như Mộc từ nhỏ đã say mê kiếm thuật, ham tập luyện và luôn nói là sau này sẽ làm một đại anh hùng trừ gian diệt ác. Vương lão gia cũng chiều chuộng theo ý hắn, tầm sư để hắn theo học.
Mười năm sau, tiểu thiếu gia Vương Như Mộc đã trở thành một thiếu niên xuất chúng, có lòng hiệp nghĩa, thường xuyên giúp đỡ mọi người nên rất được yêu quý. Hắn thường rêu rao rằng.
"Ta trời sinh đã có tướng anh hùng, sau này nhất định sẽ đi khắp nơi trừ gian diệt ác, bảo vệ chúng sinh thiên hạ."
Năm Mười tám tuổi, thiếu niên Vương Như Mộc trốn nhà để ngao du thiên hạ, trừ gian diệt ác, khiến cả Vương gia đều nhốn nháo cả lên. Vương lão gia cho người treo thưởng tìm kiếm khắp nơi nhưng không thấy.
Vương Như Mộc biết cha mình sẽ đi tìm, nên không đi nghênh ngang trên đường, mà cải trang thành một thuật sĩ để râu, cầm quyền trượng bằng xương thú bói tình duyên dọc đường.
"Vị thuật sư này, có thể bói giúp ta một quẻ được không?"
Một giọng nói vang lên phía sau, Vương Như Mộc quay người lại, vui vẻ nói.
"Được được, cô nương...."
Đột nhiên hắn khựng lại, vị cô nương này nhìn rất quen, nhưng hắn không nhớ là đã gặp ở đâu. Long Vi Vân mỉm cười ngồi bên cạnh hắn, đặt một thỏi bạc xuống.
"Sao thế, không được nữa à?"
Nhìn thấy số tiền lớn rất cần trong hành trình của mình, hắn vội cầm lấy rồi cười cười đáp lại.
"Được chứ, nào, cô nương muốn bói gì? Ở chỗ ta có bói tình duyên, bói vận khí, bói.... bói gì cũng được."
"Vậy thì tình duyên đi!"
Vương Như Mộc cười cười rồi giả vờ thần thánh lắc chiếc mai rùa trên tay khiến Long Vi Vân phì cười. Chiếc râu giả vì hắn rung người quá nên chực rơi xuống, Long Vi Vân nói.
"Thuật sư, râu của ngài sắp rơi rồi kìa?"
Vương Như Mộc giật mình vội quay mặt đi chỉnh lại bộ râu, rồi bẽn lẽn quay đầu lại, lấp liếm.
"Cô nương chê cười rồi, dung mạo của ta xuất chúng nên phải cải trang để tránh vận đào hoa."
Long Vi Vân vẫn giữ nụ cười, rồi nhìn vào chiếc mai rùa trên tay hắn, hỏi.
"Thuật sư đã bói ra chưa?"
Vương Như Mộc à một cái rồi đổ những đồng xu bên trong ra, tỏ vẻ am hiểu nói.
"Tình duyên của cô nương khá lận đận, phải tìm kiếm vất vả. Nhưng đừng lo, rồi người đó sẽ sớm xuất hiện thôi, có khi xa tận chân trời mà gần ngay trước mắt. Cô nương xinh đẹp thế này, chắc chắn tình duyên của cô cũng là một người xuất chúng."
Long Vi Vân lại cười rồi đứng dậy, Vương Như Mộc nhìn thấy bình rượu cẩm thạch bên hông nàng, chợt nhớ ra lúc nhỏ mình đã nhiều lần nhìn thấy.
"Là tỷ ấy!"
Hắn nghĩ trong lòng, lúc ngước lên thì Long Vi Vân đã đi mất. Vương Như Mộc gãi cằm vuốt râu thắc mắc.
"Nhiều năm như vậy rồi, nhưng tỷ ấy vẫn đẹp như vậy, không già đi. Chẳng lẽ...tỉ ấy là yêu."
Nói đến đây, hắn lại xua tay gạt đi.
"Là yêu thì sao chứ, nếu là yêu thì tỷ ấy cũng là một yêu quái tốt."
Nghĩ ngợi một lúc rồi hắn mới đứng dậy tính tiền nước rồi rời đi. Ra khỏi thành, hắn bỏ đi lớp cải trang của mình, đi xuyên qua một khu rừng rậm rạp. Nghe nói nơi này có yêu tà ẩn náu, thường xuyên bắt người và những yêu quái nhỏ về luyện hoá.
Nhiệm vụ đầu tiên Vương Như Mộc tự đặt ra sau khi rời khỏi Vương gia chính là đến đây diệt tên yêu quái tà ác này. Xung quanh vắng lặng không có một yêu quái nào dám ở lại, chướng khí bốc lên dày đặc, tạo thành một màn sương mờ.
Bỗng nhiên bên tai hắn có một luồng khí lạnh xẹt qua, khiến hắn lạnh đến rùng mình.
"Sao mà tự nhiên lại lạnh thế này."
Vừa nói xong, đột nhiên có một tiếng cười ma mị vọng tới, Vương Như Mộc gai ốc nổi lên đầy mình nhưng vẫn tỏ vẻ không sợ gãi mà tiến về phía trước.
Đột nhiên trước mặt xuất hiện một cô nương xinh đẹp đang nằm trên phiến đá, nhìn về phía hắn như mời gọi.
"Trông công tử tuấn tú quá, công tử đến đây với ta sao?"
Vương Như Mộc dụi mắt nhìn kĩ hơn, khi hình ảnh của cô nương đó hiện rõ hơn, hắn lập tức bịt mắt rồi quay mặt lại.
"Cô nương xin tự trọng, bổn thiếu gia còn đây là quân tử, không phải người ham sắc đẹp."
"Vậy sao?"
Cô nương đó lướt người qua bên cạnh hắn, thấy hắn mất cảnh giác, ả liền định đánh lén. Khi yêu lực chuẩn bị chạm vào người mình, Vương Như Mộc xoay người né tránh, rút kiếm đánh về phía ả ta.
"Ngươi nghĩ ta ngốc đấy à, khu rừng này yêu thú còn không dám ở lại thì làm gì có một cô nương bình thường nào ở đây chứ!"
Hoa Yêu khẽ cười, rồi chạm nhẹ vào cây kiếm đang giơ trước mặt mình, lướt về phía hắn.
"Công tử quả là thông minh, chỉ là...thông minh thôi thì chưa đủ."
Vừa dứt lời, ả ta tung một chưởng, yêu lực mạnh mẽ đánh Vương Như Mộc bay về phía sau, hộc máu. Hoa Yêu thích thú từ từ tiến lại gần.
"Mặt ngươi đẹp như vậy, sau khi hút sinh lực có thể khiến ngươi đông cứng lại để ngắm cũng được."
Vừa định chạm vào hắn, một luồng yêu lực mạnh mẽ đã hất bay ả ta ra. Hoa Yêu nhíu mày nhìn lên.
"Cô là Long yêu?"
Long Vi Vân xuất hiện phía sau, liếc nhìn Vương Như Mộc đang nằm dưới đất rồi nhìn lên Hoa Yêu.
"Cô tác quái ở đây lâu rồi, tội ác quá nhiều, hôm nay ta đến đây để lấy mạng cô."
Không để cho ả ta nói thêm nửa lời, Long Vi Vân trực tiếp dùng long lực mạnh mẽ của mình đánh cho Hoa Yêu tan thành từng mảnh.
Vương Như Mộc nhìn những cánh hoa lả tả rơi xuống, khiến cả khu rừng âm u ngập trong một màn mưa hoa lộng lẫy. Hắn đưa tay hứng cánh hoa, không ngừng cảm thán.
"Đẹp thật đấy."
Long Vi Vân mỉm cười nhìn hắn, hình ảnh Quyền Như Mộc kiếp trước đứng dưới màn mưa tuyết ngày sinh thần ùa về. Bây giờ khó khăn lắm nàng mới tìm lại được hắn, nhất định sẽ bảo vệ hắn thật chu toàn, cùng thực hiện mong muốn của hắn ở kiếp trước, đến cây Khổ Tình ở Đồ Sơn, đời đời kiếp kiếp bên nhau.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play