Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Jenlisa ] Mình Ơi! _ Cover

Văn Án, Cậu Ba Lệ Sa

Văn Án.
Cuộc sống luôn chứa đựng những điều bất ngờ, đôi lúc nó cũng sẽ mang đến những điều ảo diệu mà đến cả bản thân cũng không thể tin được rằng nó có thể xảy ra.
Điển hình cho điều này là cuộc đời của Lalisa Manobal. Lalisa Manobal là một cô gái sinh ra trong một gia đình tan vỡ, tuổi thơ của cô là những ngày cực khổ khi phải vừa học vừa làm việc để phụ mẹ trang trải cuộc sống.
Cuộc sống đầy khó khăn và đau thương đã biến một cô gái từ vui vẻ hoà đồng trở thành một người trầm tĩnh và sống khép kín, chỉ khi ở nhà với mẹ cô mới bộc lộ nét trẻ con của mình.
Điều mà cô cảm thấy quý giá nhất cuộc đời mình là hai người. Một người là mẹ cô, người phụ nữ đã vì cô mà vất vả bao năm, bà một thân một mình làm bao việc nặng nhọc để có tiền nuôi cô ăn học.
Cả đời bà chỉ mong cô có được tương lai tươi sáng hơn mà không phải vất vả cực khổ như bà. Một người nữa là người con gái cô yêu, nhưng vì mặc cảm gia đình nghèo khó mà cô đã đánh mất người con gái ấy.
Cô luôn tự hứa với lòng sẽ cố gắng để bản thân trở thành người có quyền có thế khi ấy cô sẽ cho mẹ mình một cuộc sống vui vẻ hạnh phúc hơn và chính cô cũng sẽ đường đường chính chính giành lại người con gái cô yêu.
Nhưng trớ trêu thay khi cô vừa bước tới thành công mẹ cô đã lâm vào bệnh nặng và rời xa cô mãi mãi. Khi chưa kịp hết đau lòng cô lại phát hiện bản thân bị ung thư giai đoạn cuối và chẳng còn sống được bao nhiêu ngày nữa.
Qua một tháng sống trong đau đớn và tiếc nuối cô cũng đã trút hơi thở cuối cùng tại bệnh viện. Những tưởng cuộc đời đã đặt dấu chấm hết từ đây nhưng không ngờ ông trời lại cho cô làm lại một cuộc đời mới với một thân phận mới.
Nếu ông trời đã cho cô sống lại lần nữa cô quyết sẽ dùng tất cả những gì mình có để bảo vệ những người cô thương yêu ở kiếp này, kể cả người con gái ấy, người con gái không thuộc về cô.
————————
Nắng nhẹ buông xuống cánh đồng lúa rộng lớn nơi có những người tá điền đang cặm cụi làm việc để mong có miếng cơm miếng gạo cho gia đình.
Bổng một người tá điền trẻ tuổi ngẩn người.
Tá Điền (1)
Tá Điền (1)
[ bật thốt ] Xe của ai mà đẹp quá kìa, ngó bộ sang lắm đó đa.
Trên con đường đất, một chiếc xe hơi đắt tiền đang băng băng chạy về hướng căn nhà to nhất làng, nhà cậu ba Lệ Sa, con ông hội đồng Lạp.
Người tá điền cạnh bên ngẩn đầu đáp lời.
Tá Điền (2)
Tá Điền (2)
Chú mới tới đây nên không biết, xe đó là của cậu ba Lệ Sa. Cậu ba là chủ của mấy vuông đất này, mấy năm nay cũng nhờ cậu ba mà bà con ở đây được bữa ấm no đó đa.
Tá Điền (1)
Tá Điền (1)
[ thắc mắc hỏi ] Sao lại như vậy hả bác ?
Tá Điền (3)
Tá Điền (3)
[ nhanh miệng đáp lời ] Làng trên xóm dưới ai mà không biết cậu ba Lệ Sa, cậu nổi danh tài giỏi lại giàu có nhất nhì cái lục tỉnh Nam Kỳ này, đã vậy còn ăn ở nhân hậu ôn hoà ai mà không mến. Cậu ba cho tá điền thuê ruộng đất mần ăn lại không có thu thuế tô cao như nhà khác đó đa.
Một người tá điền có vẻ như lớn tuổi nhất ở đây hắng giọng nói:
Tá Điền (4)
Tá Điền (4)
Nhắc tới cậu ba Lệ Sa phải kể đến 4 năm trước....
Flashback
Năm 1887, khi kinh tế đất nước còn chưa phát triển nhiều, việc thông thương buôn bán còn nhiều khó khăn, người dân còn khá nghèo nàn.
Ấy vậy mà ở cái miệt Vĩnh Long lại nổi danh một nhà buôn gạo có tiếng là ông Lạp Trí Văn. Nhà ông hội đồng Lạp tận huyện Tân Trà, tỉnh Vĩnh Long, chẳng phải ở nơi Sài thành hưng thịnh nhưng cửa hàng buôn bán của nhà ông lại rộng khắp lục tỉnh.
Lạp Trí Văn (Ông Hội Đồng)
Lạp Trí Văn (Ông Hội Đồng)
Lạp Trí Văn.
Người ta truyền nhau rằng, ông hội đồng có bốn người vợ sắc nước hương trời nhưng tới tận 50 xế chiều chỉ mới có 3 đứa con, 2 trai 1 gái.
Bà cả Đoàn Hoa tính tình nhân hậu, xinh đẹp dịu hiền nhưng tiếc thay lại chẳng sinh được con.
Đoàn Hoa (Bà Cả)
Đoàn Hoa (Bà Cả)
Bà Cả - Đoàn Hoa.
Bà hai Lê Ngọc sắc sảo mặn mà nhưng lòng dạ lại hẹp hòi, toan tính đủ điều. Bà hai sinh được một trai một gái là cậu hai Tại Trung và cô tư Thái Anh.
Tại Trung (Cậu Hai)
Tại Trung (Cậu Hai)
Tại Trung - Cậu Hai.
Thái Anh (Cô Tư)
Thái Anh (Cô Tư)
Thái Anh - Cô Tư.
Tuy đều cùng mẹ sinh ra nhưng mỗi người mỗi tính, cô tư Thái Anh tính tình hiền lành tốt bụng nhưng cậu hai Trung lại một dạ toan tính, cậu một lòng ham thích tiền tài lúc nào cũng sợ gia sản phải chia đôi với thằng ma ốm bạc nhược Lệ Sa.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Cậu Ba - Lệ Sa.
Cái tên Lệ Sa này chính là tên cậu ba nhà ông hội đồng Lạp. Người đời đồn thổi bà ba từng là đào chính nổi danh Sài Thành và được ông hội đồng cưới về trong một chuyến lên Sài Thành làm ăn.
Bà ba được ông hội đồng cưng chiều hết mực nhưng cái danh đào chính khiến bà bị bà hai xem thường cùng ghen ghét. Cuộc đời càng bạc bẽo hơn khi bà sinh ra cậu ba Lệ Sa.
Từ khi sinh ra cậu ba đã yếu nhược dễ bệnh, người lúc nào cũng trông xanh xao gầy yếu, học hành cũng không bằng ai, nhu nhược không có chí cầu tiến khiến ông hội đồng ngày càng thất vọng, yêu thương ông dành cho mẹ con bà ba cũng vơi đi nhiều.
Thanh Mai (Bà Tư)
Thanh Mai (Bà Tư)
Thanh Mai - Bà Tư.
-End Chap-

Xuyên Không

Đã hơn 12 giờ đêm nhưng gian nhà phụ nhà ông hội đồng vẫn đèn đuốc sáng trưng. Vài người gia nhân gấp rút chạy tới chạy lui không hề ngơi nghỉ, kẻ bưng nước ấm người thì đun nước, người gọi đốc tờ nhốn nháo cả lên. Từ phía cuối hiên nhà xuất hiện một người đàn ông tuổi độ 50 mang trên người bộ bà ba lụa đắt tiền đi tới, người này chính là ông hội đồng Lạp.
Lạp Trí Văn (Ông Hội Đồng)
Lạp Trí Văn (Ông Hội Đồng)
[ nét mặt nghiêm nghị lạnh nhạt hỏi người gia nhân vừa bước ra từ căn phòng ] Cậu ba bây giờ sao rồi ?
Gia Nhân (Nhân Vật Chung)
Gia Nhân (Nhân Vật Chung)
Gia nhân nọ giật mình nhưng cũng nhanh nhẹn trả lời - Thưa ông, đốc tờ vừa tới khám cho cậu ba, đốc tờ đã kê thuốc hạ sốt cho cậu, độ chừng qua đêm nay sẽ không sao nữa.
Lạp Trí Văn (Ông Hội Đồng)
Lạp Trí Văn (Ông Hội Đồng)
[ ừ một tiếng liếc mắt nhìn vào trong phòng rồi quay người bỏ đi ]
Gia Nhân (Nhân Vật Chung)
Gia Nhân (Nhân Vật Chung)
Gia nhân nhìn theo rồi tặc lưỡi nghĩ thầm - Thiệt tội cho mẹ con bà ba hết sức, ông hội đồng ngày càng lạnh nhạt, cậu ba đau ốm ông cũng không quan tâm.
Dưới ánh đèn le lói trong căn phòng rộng lớn nhưng lại mộc mạc giản dị, một người phụ nữ trạc ngoài ba mươi, vẻ mặt hiền từ nhưng trong ánh mắt chứa đầy lo lắng hướng đến cậu con trai nằm trên giường.
Bà Ba
Bà Ba
[ giọng run run hỏi ông đốc tờ cạnh bên ] Lệ Sa có sao không anh Hải ?
Người được gọi là Phan Hải, ông là anh họ của bà ba cũng là vị đốc tờ duy nhất chữa bệnh cho cậu ba Lệ Sa từ nhỏ tới giờ.
Phan Hải (Đốc Tờ)
Phan Hải (Đốc Tờ)
[ nhìn người nằm trên giường mà nhỏ giọng trả lời ] Con bé cơ thể yếu nhược lại thêm khi chiều bị rơi xuống nước, nước lạnh ngấm vào người nên giờ sốt cao, đợi uống thuốc xong có lẽ sáng mai sẽ khoẻ lại.
Bà Ba
Bà Ba
[ không nói câu nào chỉ lặng lẽ rơi nước mắt ]
Phan Hải (Đốc Tờ)
Phan Hải (Đốc Tờ)
[ sau khi dặn dò vài câu xong cũng bước ra về ]
Để lại bà ba ngồi thẩn thờ trước giường "con trai" mình. Hai mươi năm về trước khi bà mới được ông hội đồng Lạp cưới về nhà, dù được ông cưng chiều nhưng cái danh đào chính làm bà không được người khác tôn trọng.
Mãi cho tới khi bà mang thai Lệ Sa bà hai vì lo sợ bà sinh con trai sẽ được ông hội đồng cưng chiều hơn nên đã bỏ độc vào thức ăn để hại bà sải thai. May mắn lần đó bà chỉ ăn một ít lại kịp thời được cứu chữa nên vẫn giữ được Lệ Sa. Ngày sinh nở, vừa biết được con mình sinh ra là con gái bà liền dùng hết tiền của mình có được cầu xin bà mụ giữ bí mật và nói rằng bà sinh được con trai. Bà làm ra chuyện động trời này cũng chỉ vì muốn con mình có một cuộc sống bình an.
Trong ngôi nhà này bà thân cô thế cô làm sao chống lại được sự tàn độc của bà hai, bà cũng biết ông hội đồng rồi cũng sẽ không thương bà nhiều nữa, bà sợ con gái mình sẽ bị ức hiếp có khi còn bị ép gả làm vợ lẻ cho lão hội đồng nào đó cũng không chừng. Chuyện cậu ba nhà này là con gái cũng chỉ có mỗi bà, ông Hải và bà mụ biết nhưng giờ đây bà mụ mắc bệnh nặng mà qua đời, bà cũng không lo bị người khác phát hiện. Đáng nói hơn nữa Lệ Sa là con gái nhưng thân thể lại chẳng phát triển bình thường.
Vào năm Lệ Sa ba tuổi, một lần nữa cô bị bà hai sai người hạ độc, tuy may mắn thoát chết nhưng độc tích tụ trong người cộng với khi mang thai đã nhiễm ít thuốc độc mà sinh hại cơ thể. Khi lớn lên bà ba và cô mới phát hiện ra tuy là con gái nhưng ngực cô lại không phát triển và cũng không có kinh nguyệt. Điều này khiến bà ba vừa mừng vừa buồn tủi, mừng vì cô sẽ không bị phát hiện nhưng tủi vì cô sẽ không thể sống với thân phận thật sự được nữa.
———————
Cơn nóng dữ dội trong cơ thể khiến Lalisa Manobal khó chịu mà tỉnh giấc.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Lisa: [ bất giác ngước nhìn nơi xa lạ trước mắt lòng thầm nghĩ, “đây là nơi nào? không phải mình chết rồi sao? âm ti mà cũng có chổ ngủ đẹp vậy sao?” ]
Chợt cánh cửa mở ra.
Bà Ba
Bà Ba
[ với thao nước ấm trên tay tiến vào, vừa thấy cô tỉnh giấc đã vội đặt thao nước xuống bàn rồi chạy tới bên giường ôm chầm lấy cô ]
Không đợi bà ba nói câu nào Lalisa Manobal đã ôm lấy bà khóc nức nở.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Lisa: Mẹ...là mẹ phải không...cuối cùng con cũng được gặp lại mẹ rồi.
Bà Ba
Bà Ba
[ hơi bất ngờ rồi đưa tay vuốt lưng dỗ dành cô ] Là má đây, ngoan, con đừng khóc nữa, có má ở đây rồi không sao nữa.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Lisa: [ buông bà ra đưa tay vuốt ve khuôn mặt hiền từ của bà hỏi ] Mẹ...con nhớ mẹ lắm, con xin lỗi vì không chăm sóc tốt cho mẹ, giờ con cũng chết rồi cuối cùng con cũng được gặp mẹ lần nữa rồi.
Bà Ba
Bà Ba
[ nhìn cô gương mặt đầy lo lắng bảo ] Con đừng có nói gỡ, con vẫn còn sống đây chết làm sao được, con chỉ là bị rơi xuống nước rồi sốt cao chứ con có bề gì má biết sống làm sao, con làm má lo lắm đó đa.
Lisa trong phút chốc chẳng hiểu nổi chuyện gì xảy ra.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Lisa: [ ngơ ngác hỏi bà ] con còn sống hả mẹ? Vậy đây là đâu? Đâu phải nhà của mẹ con mình.
Bà Ba
Bà Ba
[ thoáng hoảng hốt không biết con mình bị gì lại ăn nói lung tung như vậy ] Con làm sao vậy Sa? con còn sống kia mà, nhà này cũng là nhà của con mà, con đừng làm má sợ mà Sa.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Lisa: [ im bặt, đầu loé lên một suy nghĩ vô cùng phi lý ]
"không phải mình xuyên không rồi đó chứ? Nhưng sao người phụ nữ trước mặt lại giống mẹ mình y như đúc....phải rồi mẹ mình chưa bao giờ xưng bằng má với mình, cách nói chuyện cũng chả giống như vậy. Nếu xuyên không vậy đây là nơi nào đây?"
Rất nhiều câu hỏi hiện ra trong đầu nhưng cô cũng không dám hỏi người phụ nữ trước mặt, cô cũng chả dám nói là mình xuyên không, sợ rằng nói ra bà sẽ nghĩ mình bị điên mất.
Sau một lúc suy nghĩ kỹ cô quyết định nói dối.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Lisa: Má ơi...con bị sốt cao quá nên có những thứ con không nhớ rõ má nói rõ cho con nghe được không?
Bà Ba
Bà Ba
[ thấy con mình đã bình tĩnh lại mới ôn tồn kể lại mọi chuyện kể cả thân phận con gái của cô ]
Sau khi nghe xong mọi chuyện lòng Lisa tràn đầy tức giận nghĩ
"tại sao từ mẹ mình cho tới người phụ nữ trông giống mẹ mình này lại chịu nhiều khổ cực như vậy? Có phải không đây là kiếp trước của mình? Mình mặc kệ là kiếp nào đi nữa nếu ông trời đã cho mình sống lại lần nữa mình thề dù là đổi cả mạng sống cũng phải bảo vệ tốt người mẹ này".
-End Chap-

Tài Sản Riêng

Trời vừa hừng sáng Lisa đã tỉnh dậy với cái cổ họng nóng rát. Sau một đêm ngủ li bì thì giờ cơ thể cô cũng đã khoẻ hơn một chút.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ bước tới thao nước ấm rửa mặt súc miệng rồi rót ít nước trà mà uống ]
Cánh cửa im lìm sau lưng bổng bật mở.
Bà Ba
Bà Ba
[ bước vào cùng với tô cháo thịt bằm trên tay ]
Theo sau bà là hai người phụ nữ nữa, một người có vẻ lớn tuổi trong bộ bà ba lụa xẩm màu nhưng không kém phần sang trọng, một người nữa trông vẫn còn trẻ tuổi nhưng xem kiểu tóc chắc là người đã có gia đình.
Bà Ba
Bà Ba
[ để tô cháo xuống bàn nhìn cô cười nói ] Con thức rồi hả, có má cả với má tư tới thăm con nè.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ ngước nhìn hai người phụ nữ lên tiếng chào hỏi ] Con chào má cả, má tư.
Người phụ nữ lớn tuổi được cô gọi là má cả từ tốn bảo:
Đoàn Hoa (Bà Cả)
Đoàn Hoa (Bà Cả)
Con ngồi xuống đi, hôm nay con thấy người sao rồi.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Con thấy trong người khoẻ hơn rồi ạ.
Ba người phụ nữ cùng cô ngồi xuống bàn.
Bà Ba
Bà Ba
[ đẩy tô cháo đến cạnh tay cô ] Con ăn cháo đi, chút nữa gia nhân đem thuốc tới cho con uống.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Dạ con ăn ngay đây.
Từ đêm hôm qua tới giờ cô cũng chưa ăn gì, giờ bụng cũng đói meo.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ mặc kệ ba người phụ nữ đang nhìn mình chằm chằm mà cắm đầu cắm cổ ăn ]
Thanh Mai (Bà Tư)
Thanh Mai (Bà Tư)
[ từ nãy giờ yên lặng cũng cất tiếng nói ] Con ăn chậm thôi coi chừng bị phỏng lưỡi đó đa.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ ngẩn đầu cười bảo ] Không sao đâu má.
Cô ăn xong rồi ngồi nói chuyện với ba cả, bà ba và bà tư một chút rồi họ cũng rời đi. Qua cuộc nói chuyện cũng như qua lời kể của bà ba tối qua, cô biết được tình cảm chị em của ba bà rất tốt chỉ có mỗi bà hai là không hoà đồng với ai lại thêm tính ganh tị đủ điều.
Lisa ngước nhìn xung quanh căn phòng, từ tối qua tới giờ vẫn chưa có dịp nhìn kỹ. Căn phòng này tuy rộng lớn nhưng lại được bài trí giản dị trang nhã. Trong phòng bài trí vài bức tranh sơn thủy, cạnh bên cửa sổ là một chiếc bàn trà nhỏ, một chiếc giường lớn, một cái tủ sách và một cái tủ quần áo.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ đưa tay cầm lên vài quyển sách ]
Ở đây toàn là sách dạy kinh thương, vài quyển nữa là tập thơ văn. Bất ngờ cô phát hiện một gương đựng đồ nho nhỏ bị che bởi nhiều cuốn sách dày.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ mở nắp gương ra thoáng giật mình ]
Một sấp tiền bên trong, toàn đồng Đông Dương, cạnh bên sấp tiền đó còn có vài quyển sổ sách, sổ buôn muối, hiệu buôn vải, nhưng đều là những tiệm vừa và nhỏ.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Xem ra cô gái này cũng biết kinh doanh, không phải nhu nhược như lời kể, nhưng sức khoẻ thì thật sự rất yếu, chắc phải luyện tập lại nó thôi.
Chú Thích: Từ đây sáp nhập Lisa và Lệ Sa thành một nha.
Từ khi cô tỉnh lại cũng đã gần một tháng, ngoại trừ gặp qua bà cả, bà tư và cô tư Thái Anh ghé thăm cùng vài gia nhân thì những người còn lại cô chưa hề gặp mặt. Cô cũng chưa từng đặt chân lên gian nhà chính. Mọi người đều ở nhà chính riêng mẹ cô vì sợ cô bị phát hiện nên lấy cớ tìm chỗ yên tĩnh cho cô dưỡng bệnh để xin ở riêng tại gian nhà phụ này. Gần một tháng nay cô chăm chỉ tập luyện để cơ thể trở nên khoẻ hơn, nhờ vào kiếp trước cô đã từng học võ nên giờ dùng những bài quyền đó mà tập luyện cũng đỡ hơn phần nào.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ nhớ lại ngày mới xuyên qua, khi đi tắm cô nhìn cơ thể mình mà nghĩ thầm ]
"cô gái này cũng quá là khổ rồi, thân thể bị người ta hại ra nông nổi này, bây giờ nam không ra nam mà nữ cũng chẳng ra nữ. Cái ngực phẳng lì này tuy có chút không quen nhưng xem ra cũng khoẻ đó chứ chả cần phải mặc cái gì lại thêm không có dì cả ghé thăm vậy cũng tốt.”
Sau một tháng trời thân thể Lệ Sa cũng trở nên khoẻ mạnh hơn, gương mặt xanh xao cơ thể gầy gò giờ đây đã thay đổi. Gương mặt bây giờ cũng có chút huyết sắc, cơ thể cũng có da có thịt hơn trước, nhờ luyện tập mà thân hình cũng trông cân đối đẹp hơn. Tự ngắm nghía mình trong gương với chiếc quần tây đen, chiếc áo sơ mi xanh lam nhạt cùng chiếc áo gile khoát ngoài, trông cô lúc này vừa có nét thanh tú vừa có chút lịch lãm. Mặc dù cơ thể hiện tại không cao to như đàn ông thực thụ nhưng cũng không quá mảnh mai yếu đuối như trước kia.
Vừa định mở cửa bước ra ngoài thì ngoài phòng cũng xuất hiện tiếng gõ cửa. Cửa mở ra xuất hiện trước mắt cô là một chàng trai trẻ tuổi chừng 15, dáng dấp cao ráo, mặc một bộ đồ nâu nâu cung kính chào cô.
Gia Nhân (Nhân Vật Chung)
Gia Nhân (Nhân Vật Chung)
Thưa cậu, con mới từ miệt Bạc Liêu về, đây là thư của ông Cả gửi cho cậu, ông Cả còn nói muốn trực tiếp gặp cậu tính chuyện mần ăn.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ thoáng ngơ ngác nhìn chàng trai trước mặt ] Anh là ai vậy? tui có quen anh sao?
Gia Nhân (Nhân Vật Chung)
Gia Nhân (Nhân Vật Chung)
Chàng trai giật mình trả lời - Cậu làm sao vậy? con là thằng Quốc đây, con với bé Hiền được cậu cứu đưa về đây từ nhỏ mà. Con mới đi lo chuyện cho cậu chưa đầy một tháng mà cậu quên con rồi sao?
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
Làm sao cậu quên được, chỉ là cậu vừa bị sốt nặng nên giờ có vài chuyện bị quên. [ cười giả lả ]
Thằng Quốc
Thằng Quốc
[ nghe cô nói bị bệnh nặng hốt hoảng hỏi ] Cậu bị bệnh sao? bây giờ cậu đã khoẻ hẳn chưa hay cậu vào trong nghỉ đi, đứng ngoài cửa gió mái lắm đó cậu.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ cười cười trả lời ] Không sao đâu, nhưng con nói chuyện mần ăn gì đó con kể cậu nghe đi.
Lạp Lệ Sa
Lạp Lệ Sa
[ dẫn Quốc vào phòng ngồi ngay bàn trà nghe nó luyên thuyên về chuyện làm ăn ]
Sau gần nữa ngày nghe kể cô biết thêm được nhiều điều, chủ nhân của thân xác này đang kinh doanh muối và vài cửa hàng vải nhưng là kinh doanh trong bí mật, không ai biết được cô đang kinh doanh ngoài thằng Quốc và em gái tên Hiền của nó. Nếu đã có vốn liến sẵn có vậy cô cũng không thể phụ lòng chủ nhân thân xác này được, cô sẽ biến gia sản của cô gái này phát triển hơn nữa, cô phải trở thành người giàu có bậc nhất nơi đây.
-End Chap-

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play