Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Lúc Nhỏ Cậu Cho Tôi Kẹo, Lớn Lên Tôi Cho Cậu Cả Đời

Chương 1

Cô giáo
Cô giáo
// Chỉ vào bản // Nào các bạn cùng đọc theo cô nhé!
Cô giáo
Cô giáo
// Tay vẫn chỉ // A
Cả lớp
Cả lớp
Aaaa
Cô giáo
Cô giáo
B
Cả lớp
Cả lớp
Bbbb
Tùng Tùng Tùng
Cô giáo
Cô giáo
Tiết học đến đây thôi,lớp nghỉ
Cả lớp
Cả lớp
//Chạy ùa ra// Hú ra chơiiiiiii
Tiếng trống trường vang lên “tùng… tùng… tùng” báo hiệu hết tiết học. Lũ nhỏ ùa ra sân, áo đồng phục phất phơ trong gió chiều. Giữa đám học sinh ồn ào, Duy là đứa nổi bật nhất — cái dáng nhỏ xíu mà lanh lợi, tay cầm cây kẹo mút xoay vòng vòng, miệng cười tươi rói la lớn:
Duy Bé
Duy Bé
Nhanh lên, đồ rùa bò! Ai tới sau làm quái vật nha.//Bụm miệng cười khẽ//
Phía sau, Quang Anh ôm cặp, khẽ khựng lại. Cậu vốn chẳng giỏi mấy trò ồn ào. Nhưng nghe tiếng cười của Duy, lòng cậu như có ai đó kéo ra khỏi cái vỏ ngại ngùng.
Gia Long
Gia Long
Ê đợi tao nữa//thở không ra hơi//
Gia Mỹ
Gia Mỹ
Duy, bớt la coi, cô nghe là phạt quét sân đó!//Mỹ la mà miệng vẫn cười//
Duy Bé
Duy Bé
Được gồi,Duy xin nhỗi🥺
Quang Anh Bé
Quang Anh Bé
...
Cả nhóm bốn đứa chạy vòng quanh sân trường, nắng chiều đổ xuống như mật ong. Duy dẫn đầu, Long chạy sát bên chọc ghẹo, Mỹ cầm chai nước vung tung toé, còn Quang Anh lẽo đẽo phía sau, thỉnh thoảng chỉ biết cười.
......
Ni sóc
Ni sóc
Ổn hog ạ
Ni sóc
Ni sóc
Mih lần đầu á có gì góp ý cho mih nghenn
Ni sóc
Ni sóc
Iu iu iu iu iu iu iu iu iu iu iu iu
RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap RhyCap
Ni sóc
Ni sóc
Hết bít viết gì òi huhu
Ni sóc
Ni sóc
Mih lần đầu viết nên mấy bạn có gì góp ý nha
Ni sóc
Ni sóc
Mih sợ bị tô xíc lắm hiu hiu

Chương 2

Gia Mỹ
Gia Mỹ
//Vẫy tay// Mỹ với Long về trước nha,bai bai
Gia Long
Gia Long
//Vẫy tay//Mai gặp lại👋🏻
Duy Bé
Duy Bé
//vẫy lại//Ừ tạm biệt...
Quang Anh Bé
Quang Anh Bé
...
Buổi chiều hôm ấy trời trong đến lạ. Gió thổi qua sân trường mang theo mùi hoa sữa, còn nắng thì trải dài trên từng bậc gạch cũ. Duy ngồi ở ghế đá, hai chân đung đưa, trong tay là gói kẹo nhỏ vừa mua ở căn-tin.
Thấy Quang Anh đang đứng dưới gốc cây phượng, tay ôm cặp, ánh mắt như đang tìm một chỗ để trốn khỏi đám đông, Duy gọi lớn:
Duy Bé
Duy Bé
Này, cậu lại đây chút đi.//vẫy vẫy//
Quang Anh Bé
Quang Anh Bé
//Quang Anh bước tới, có chút ngập ngừng//
Duy Bé
Duy Bé
//Duy chìa ra viên kẹo gói giấy đỏ, cười nhẹ//Cho cậu nè. Lần trước cậu giúp tớ dọn bảng, coi như cảm ơn.
Quang Anh Bé
Quang Anh Bé
Tớ có làm gì đâu mà cảm ơn…
Quang Anh nói nhỏ, nhưng vẫn đưa tay nhận lấy.
Duy Bé
Duy Bé
//tch...//Cứ coi như có đi😖
Quang Anh Bé
Quang Anh Bé
//bối rối//Ờ ùm…
Duy Bé
Duy Bé
Sao mà cứ ấp a ấp úng thế này,mạnh mẻ như tớ này//gồng lên💪🏻//Ha Ha haa...
Quang Anh Bé
Quang Anh Bé
Phụttt...Haahahaha🤣
Quang Anh Bé
Quang Anh Bé
Tớ thấy cậu không được mạnh mẻ cho lắm,haha
Duy Bé
Duy Bé
Ơ...dỗi đây nhá😫
Mẹ Duy
Mẹ Duy
//Chạy xe tới//DUY VỀ BÉ ƠIIII
Duy Bé
Duy Bé
Ơ...Ơ...Tớ về nhá! Tạm biệttt//Vẫy tay//
Quang Anh Bé
Quang Anh Bé
Baii về cẩn thận…
Duy Bé
Duy Bé
Mai gặp nha, Quang Anh!
Quang Anh gật đầu, mỉm cười đáp lại. Nhưng hôm sau, cậu không đến. Và cũng chẳng ai biết cậu rời đi từ bao giờ — không một lời tạm biệt, không để lại dấu vết gì ngoài chiếc ghế đá vẫn còn vỏ kẹo gói đỏ nằm lăn lóc trên mặt bàn.
Duy tìm quanh sân trường, chỉ thấy cơn gió chiều thổi qua hàng phượng, mang theo cả mùa hạ năm ấy đi mất.
............
Ni sóc
Ni sóc
Mih có viết hơi nhanh không các bạn ạ
Ni sóc
Ni sóc
Mih muốn tua nhưng cố không cho các bạn bị tụt mood ý ạ
Ni sóc
Ni sóc
Góp ý cho mih nghen

Chương 3

Nhiều năm trôi qua, Duy không còn là cậu bé ngồi dưới tán phượng năm ấy nữa. Cậu trở thành một nghệ sĩ trẻ, gương mặt quen thuộc trên những sân khấu nhỏ, những bản nhạc không quá nổi nhưng vẫn đủ khiến người ta nhớ. Mỗi đêm đi hát, Duy vẫn mang theo ký ức vụn vặt về một buổi chiều xa xôi, về một cậu bé đứng lặng dưới gốc phượng, nhận viên kẹo gói đỏ mà không nói lời tạm biệt.
Một buổi sáng, Duy nhận được cuộc gọi từ quản lý:
Reng Reng Renggg
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Vẫn còn say giấc//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Mơ màng với tay lấy điện thoại//Aloo
My Han
My Han
Buổi thử giọng cho dự án mới của công ty Rhydy sắp tới, giám đốc sẽ trực tiếp nghe và đánh giá. Cậu nên chuẩn bị kỹ.📲
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vâng vâng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ủa hả//xem đồng hồ//chết rồi trễ rồi😱
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Chạy cuốn lên đi sửa soạn//😵‍💫
My Han
My Han
//Mở cửa//Xong chưa Duy,lẹ lên sắp trễ rồi nè Duyyy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vâng em xong rồi //Mang giày vào//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đi chị😵
Đến nơi thử giọng cho dự án
NovelToon
Duy lướt qua tên công ty, không mấy bận tâm. Rhydy với cậu chỉ là một cái tên giữa vô số hợp đồng và chương trình nghệ thuật. Nhưng khi bước vào tòa nhà hiện đại với mặt kính phản chiếu ánh sáng, một cảm giác lạ ùa về.
Căn phòng họp sáng đèn rộng đến mức mỗi bước chân đều vang nhẹ. Ở cuối bàn, một người đàn ông mặc vest đen, dáng đứng thẳng, ánh mắt sắc bén, đang duyệt qua hồ sơ.
Duy khựng lại. Tim cậu bỗng dội nhịp lạ. Đôi mắt ấy — sâu, lạnh lùng nhưng quen thuộc — ngay lập tức kéo cậu trở về nhiều năm trước.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chào giám đốc, tôi là Duy, ứng viên cho dự án sắp tới.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi biết.//Quang Anh đáp, giọng trầm và điềm tĩnh//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu có thể bắt đầu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Bức đều vào phòng thu//
............
Ni sóc
Ni sóc
Hyhy
Ni sóc
Ni sóc
Chap này tui viết lời kể hơi nhìu ạ

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play