[CapRhy] Chàng Trai Miền Tây Của Tui
#.𝟏.
Miền Tây sông nước, nơi con người gắn bó với mùa nước nổi, với những lời ru mặn mà và nụ cười hiền hậu.
Trong cái không khí yên bình ấy, có một chàng trai tên Quang Anh, sở hữu dáng vẻ mảnh khảnh và đôi mắt luôn ẩn chứa nỗi buồn man mác
Quang Anh lớn lên giữa những cánh đồng lúa bạt ngàn, cuộc sống gắn liền với tiếng ghe xuồng, với mùi phù sa nồng nàn.
Cuộc sống của Quang Anh cứ trôi đi êm đềm, cho đến một ngày, có tin cậu bạn thân thời cấp ba đã đậu đại học thành phố và sắp về thăm quê.
Ở thành thị phồn hoa, giữa những tòa nhà cao tầng và dòng xe cộ tấp nập, là Đức Duy– một chàng trai năng động, tự tin và có phần ngang tàng. Anh sinh ra trong một gia đình khá giả, sớm được tiếp xúc với môi trường hiện đại.
Cơ duyên đưa Duy về lại miền Tây quen thuộc, không chỉ để gặp lại những người bạn cũ, mà còn để tìm kiếm một điều gì đó đã thất lạc trong tâm hồn cậu.
Ba ngày sau khi Đức Duy trở về, tin tức lan truyền khắp xóm nhỏ như một cơn gió lốc. Người ta xì xào rằng cậu công tử ngày xưa giờ đã "thành người của phố thị", không còn là cậu bé chân đất ngày nào.
Quang Anh nghe những lời ấy khi đang phụ mẹ sắp xếp lại ghe chài ven sông. Lòng cậu vừa háo hức, vừa có chút lo sợ. Cậu sợ sự khác biệt quá lớn giữa hai người sẽ khiến khoảng cách vô hình càng thêm xa.
Chiều hôm ấy, dưới gốc cây bàng cổ thụ đầu làng – nơi họ từng chia sẻ những bí mật thời thơ ấu – Anh ngồi lặng lẽ. Cậu mặc chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, cố gắng che đi vẻ mộc mạc vốn có.
Đúng lúc hoàng hôn buông xuống, một chiếc xe hơi bóng loáng màu đen từ từ lăn bánh chậm lại, khác biệt hoàn toàn so với những chiếc xe máy cà tàng xung quanh. Cửa xe mở ra, và Duy bước xuống.
𝑘𝑡𝑔ᵗᵍᶦᵃ_ Not char9
lần đầu viết thể loại truyện như này=)).
#.𝟐.
Duy vẫn giữ được nét điển trai, nhưng giờ đây toát lên vẻ lịch lãm của dân thành thị: quần quét đất đắt tiền, áo sơ mi hơi xắn tay, và ánh mắt sắc sảo hơn. Anh đảo mắt một lượt, rồi dừng lại khi nhìn thấy Quang Anh dưới gốc cây.
#.-𝘏𝘰𝘢𝘯𝘨𝘋𝘶𝘤𝘋𝘶𝘺-. 『Anh』
Quang Anh? Vẫn ngồi đây đợi hả?.
Giọng Duy trầm ấm hơn trước, mang chút âm điệu nhanh và dứt khoát của người quen sống ở nơi đô hội.
Quang Anh giật mình, vội vàng đứng lên, hai tay nắm chặt vạt áo. Cậu ngước nhìn người bạn cũ, cảm thấy như đang đứng trước một người hoàn toàn xa lạ, dù gương mặt ấy vẫn là Đức Duy.
#.-𝘕𝘨𝘶𝘺𝘦𝘯𝘘𝘶𝘢𝘯𝘨𝘈𝘯𝘩-. 『Cậu』
Chào... Duy. Cậu về rồi sao?.
Quang Anh đáp, giọng nhỏ đến mức gần như bị tiếng gió đưa đi. Cậu ngập ngừng một chút, rồi lấy hết can đảm, cố gắng mỉm cười
Về quê mà cũng lái xe xịn quá nhỉ.
Duy bật cười, một tiếng cười phóng khoáng, khác hẳn với tiếng cười khúc khích khi còn đi học.
Anh tiến lại gần, không quan tâm đến những ánh mắt tò mò của xóm làng, và đặt tay lên vai cậu.
#.-𝘏𝘰𝘢𝘯𝘨𝘋𝘶𝘤𝘋𝘶𝘺-. 『Anh』
Đã bảo em đừng gọi tớ là 'cậu' nữa mà. Lớn rồi, gọi là 'anh' đi, hoặc... cứ gọi thẳng tên. Mà này, dạo này da em rám nắng hơn rồi đấy, Quang Anh ạ.
Duy trêu ghẹo, nhưng trong ánh mắt anh có một tia sáng rất khác lạ, như thể anh đang tìm kiếm điều gì đó quen thuộc mà chỉ cậu mới có thể trả lời.
Anh không đợi cậu trả lời về cách xưng hô. Anh nhanh chóng lấy từ cốp xe ra một chiếc túi xách hàng hiệu, rồi ném chìa khóa cho một người quen gần đó trông xe giúp. Hành động dứt khoát đó càng làm cậu nhận ra khoảng cách giữa họ.
#.-𝘏𝘰𝘢𝘯𝘨𝘋𝘶𝘤𝘋𝘶𝘺-. 『Anh』
Lên xe đi Quang Anh. Lâu rồi chưa về quê, tớ muốn đi một vòng. Nhớ cái bờ đê chỗ mình hay thả diều không? Dẫn đường đi.
Duy nói, giọng đầy tự nhiên như thể anh chưa từng rời đi.
Cậu ngập ngừng, nhìn chiếc xe bóng loáng rồi lại nhìn đôi dép tổ ong của mình.
#.-𝘕𝘨𝘶𝘺𝘦𝘯𝘘𝘶𝘢𝘯𝘨𝘈𝘯𝘩-. 『Cậu』
Nhưng mà... tớ không hợp đi xe sang đâu Duy à. Với lại, đường về đê bây giờ cỏ mọc nhiều, xe khó đi lắm.
Duy nhướng mày, ánh mắt có chút thách thức quen thuộc.
#.-𝘏𝘰𝘢𝘯𝘨𝘋𝘶𝘤𝘋𝘶𝘺-. 『Anh』
Thế thì đi bộ! Đâu cần xe sang để về thăm nơi mình lớn lên.
𝑘𝑡𝑔ᵗᵍᶦᵃ_ Not char9
ê nha ní.
𝑘𝑡𝑔ᵗᵍᶦᵃ_ Not char9
ê nha ê nha.
𝑘𝑡𝑔ᵗᵍᶦᵃ_ Not char9
rất ê nha.
#.𝟑.
Anh quay lưng, không đợi cậu, tự mình đi về phía con đường đất nhỏ dẫn ra bờ đê. Anh bước đi với dáng vẻ uyển chuyển, dù đang đi trên đất quê nhưng cách anh giữ thăng bằng, cách anh né tránh vũng bùn nhỏ cho thấy sự "thành thị" đã ăn sâu vào thói quen.
Quang Anh thở dài, biết mình không thể từ chối. Cậu nhanh chóng chạy theo, cố gắng bắt kịp bước chân dài của Đức Duy.
Họ đi qua những rặng dừa nước, không khí ẩm ướt đặc trưng của buổi chiều tà miền Tây bao trùm lấy họ. Khi đến con đê, Duy dừng lại, hít một hơi thật sâu.
#.-𝘏𝘰𝘢𝘯𝘨𝘋𝘶𝘤𝘋𝘶𝘺-. 『Anh』
Vẫn mùi này... mùi bùn, mùi nước ngọt. Quang Anh này, cậu có nhớ hồi đó không? Tớ luôn ghen tị vì cậu chẳng sợ gì cả. Cứ nhảy ùm xuống ao mà không sợ đỉa, sợ rắn.
Đức Duy quay sang cậu, mỉm cười nhưng có vẻ hơi gượng gạo.
Quang Anh bỗng nhớ lại kỷ niệm mà cậu giữ kín.
#.-𝘕𝘨𝘶𝘺𝘦𝘯𝘘𝘶𝘢𝘯𝘨𝘈𝘯𝘩-. 『Cậu』
Tớ... tớ sợ lắm. Chỉ là lúc đó, tớ nhìn thấy cậu đang cố gắng tập bơi một mình. Tớ sợ nếu cậu chết đuối thì chẳng còn ai chơi cùng nữa.
#.-𝘏𝘰𝘢𝘯𝘨𝘋𝘶𝘤𝘋𝘶𝘺-. 『Anh』
...
Câu trả lời chân thật và có chút ngây ngô của cậu khiến anh im lặng. Anh nhìn cậu, ánh mắt không còn vẻ tự tin thường thấy mà thay vào đó là sự dịu dàng, như thể anh đang nhìn thấy cậu bé Quang Anh ngày xưa, chứ không phải người đang đứng cạnh mình bây giờ.
#.-𝘏𝘰𝘢𝘯𝘨𝘋𝘶𝘤𝘋𝘶𝘺-. 『Anh』
Cảm ơn cậu, Quang Anh.
#.-𝘏𝘰𝘢𝘯𝘨𝘋𝘶𝘤𝘋𝘶𝘺-. 『Anh』
/Thì thầm/ Ngày xưa cậu là người duy nhất khiến tớ cảm thấy mình không cần phải tỏ ra mạnh mẽ.
Anh nhìn ra cánh đồng lúa đang ngả màu vàng óng, ánh chiều tà nhuộm đỏ cả bầu trời. Anh khẽ thở dài, không còn vẻ hào nhoáng thường ngày, thay vào đó là sự trầm tư hiếm thấy. Cậu đứng cạnh, im lặng quan sát, cảm nhận sự thay đổi trong con người bạn cũ.
#.-𝘏𝘰𝘢𝘯𝘨𝘋𝘶𝘤𝘋𝘶𝘺-. 『Anh』
Cậu biết không, Quang Anh?.
#.-𝘏𝘰𝘢𝘯𝘨𝘋𝘶𝘤𝘋𝘶𝘺-. 『Anh』
/Giọng chùng xuống/ Ở thành phố, mọi thứ ồn ào và vội vã lắm. Tớ... tớ cứ chạy theo nó, cứ cố gắng chứng tỏ mình giỏi giang, thành công. Nhưng càng ngày, tớ càng thấy trống rỗng.
Anh quay sang cậu, ánh mắt chân thành.
𝑘𝑡𝑔ᵗᵍᶦᵃ_ Not char9
thử thách vt với 6h coi đc bnh chap.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play