Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Kẻ Si Tình

Chương 1. Vượt qua sa mạc

 Mặt trời chói chang như thiêu như đốt, đất cát dưới chân như than nóng bỏng cả da người, trời trong gió lặng không một áng mây, bôn ba cả ngày trên sa mạc khiến một kẻ lắm lời như Tam Nhi chẳng còn chút sức lực nào để cào nhào về cái thời tiết chết tiệt này . Theo sau Tam Nhi là nhóm chín người, ai nấy đều im thing thít trên lưng lạt đà, cúi đầu lặng lẽ bước đi. Bất chợt, một làn gió nhẹ từ phía sau thổi qua khiến Tam Nhi giật mình quay đầu lại , hắn nheo mắt trông về bầu trời phía xa xa một hồi lâu rồi lớn tiếng:

_ " Nhanh chân lên, đi thêm hai canh giờ nữa là đến Dược Tuyền rồi.... Chết tiệt!, chân trời phía sau đã xuất hiện một đám bụi, chẳng mấy chốc nữa bão cát sẽ lướt qua. Nhanh chân lên, vượt qua đồi cát kia chúng ta sẽ hạ trại".

Nghe bão cát tới đoàn người lập tức tăng tốc, bão cát mù mịt không chỉ làm mất phương hướng, việc vùi lấp cả một đoàn người cũng không phải việc lạ lẫm gì . Nghĩ đến cảnh nguy hiểm này Tam Nhi liền ngao ngán, hắn bắt đầu nhớ nhà rồi. Nơi hắn sống là một vùng sông núi bình yên, đầy đủ bốn mùa , thời tiết thì ôn hòa , cây cối xanh um đâu giống nơi đây, tứ bề là cát đá, một bụi cỏ cũng chẳng thấy nói chi tới ốc đảo , quanh năm nắng nóng chết người. Tam Nhi nghĩ mà mừng, cũng may hắn không sinh ra ở vùng sa mạc này, nếu không một người nóng tính như hắn ngày nào cũng phát điên mất.

Nơi bọn họ tránh bão là một hang đá nằm phía sau đồi cát. Ban đầu hang đá này có lẽ là một ngọn núi bị phong hóa, mặt trước phủ cát vàng do gió một chiều, mặt sau bị dân du mục đục đẽo thành nhiều hang nhỏ như tổ ong dùng làm nơi tránh bão. Tam Nhi cùng đoàn người chia nhau ra, mạnh nhà nào nhà nấy tự chọn chỗ trú. Đoàn của bọn họ thực chất là tập hợp của một đám người không có chung mục đích nhưng có chung một điểm đến . Dược Tuyền là ốc đảo mà bất cứ thương buôn nào cũng phải đi qua trên con đường Tơ Lụa để tiếp thêm lương thực và nước uống hơn nữa bên cạnh Dược Tuyền có một Tàng Kinh Cát được thiên hạ đồn đại có thể giải đáp mọi thắc mắc . Riêng với Tam Nhi, Dược Tuyền có nhiều dược liệu quý hiếm mà không một nơi nào khác có thể tìm thấy, hắn tới đây là để tìm thuốc. Tam Nhi tách khỏi đám người kia trú vào hang cuối cùng cùng Lôi Vũ . Chín người còn lại tách ra thành ba nhóm, mỗi nhóm ba người, mỗi người có 2 thân tín tự chọn một hang mà trú. Trông ba nhóm bọn họ vừa không giống thương buôn cũng không giống dân bản địa, thổ phỉ thì càng không, trùng hợp làm sao lại cùng đến Dược Tuyền thế là Tam Nhi người duy nhất có bản đồ chính xác đến đây quyết định làm người dẫn đường. Bọn họ gặp nhau trong một khách điếm trước khi tiến vào sa mạc, Tam Nhi với kinh nghiệm dày dặn từ những lần hái thuốc trước đây biết nơi này thổ phỉ thì nhiều, lương thực, nước uống cũng cần có người khiêng mà Lôi Vũ thì chỉ có hai tay để bảo vệ hắn đâu rảnh mà khiêng cái này cái kia. Ba con lạc đà của tên thư sinh họ Tô và hai tên thị vệ cao to lực lưỡng của Diệp tiểu thư đã bị Tam Nhi nhìn trúng mà khách điếm thì có tới bốn nhóm nên hắn cũng mời luôn ba vị hòa thượng đang ngồi ăn màn thầu đi cùng.

Vừa bước chân vào hang , gió bắt đầu thổi đến, bụi cát xung quanh khuấy động báo hiệu bão cát đang đến gần. Chẳng kịp nhìn xem chỗ mà " đồng bọn" trú bão ở hang nào Tam Nhi chỉ kịp kéo Lôi Vũ chạy thẳng vào trong hang cuối. Mặc dù cửa hang nằm ngược chiều gió, không sợ bị cát vùi lấp nhưng đi ra ngoài vào lúc này là bán rẻ mạng mình, việc cần làm là ngoan ngoãn ở trong hang chờ bão cát đi qua.

  Hang mà Tam Nhi chạy vào khá nông, xung quanh trống trơn chỉ có một tấm bia đá khắc một hàng chữ đỏ kì quái, không biết là tiếng gì. Tam Nhi mặc kệ sự đời như một thói quen, hắn ngồi bệt xuống tựa lưng vào vách đá, tay ngoắc ngoắc Lôi Vũ ngồi cùng để làm đệm thịt cho hắn. Kế đến hắn lấy túi nước bên hông ra uống một ngụm rồi tiện tay quăng nó cho Lôi Vũ bảo.

-" Ta mệt quá, muốn ngủ một tí, ngươi canh khi nào bão cát sắp qua đi thì gọi ta ''.

Tam Nhi vừa nói xong thì nằm gục xuống, gối đầu lên đùi Lôi Vũ mặc cho lửa giận kế bên bừng cháy rồi lụi tắt trong im lặng. Lôi Vũ chưa kịp nói gì thì Tam Nhi đã lăn ra ngủ, hắn cũng không từ chối làm đệm thịt, chỉ lẳng lặng đóng bình nước lại rồi đeo lại thắc lưng cho Tam Nhi . Chẳng mấy chốc, bên ngoài gió lồng lộng, bụi cát mịch trời , tiếng gió rít gào lấn át mọi âm thanh, không khí như bị một màn sương mù cát che khuất tầm nhìn , Lôi Vũ ngồi nhìn bão cát, hắn vừa nhìn vừa suy tư.

Một năm trước, lúc hắn đang tu hành ở núi Ngũ Linh thì sư phụ của hắn Lôi Oanh bị người nhà họ Mộ Dung tới đòi nợ. Bà ta chẳng thèm suy nghĩ nửa giây liền bán tên đệ tử kiêm chân sai vặt duy nhất của mình cho Mộ Dung An, một tên nhóc chỉ mới mười bảy tuổi đổi lấy món nợ 2 vạn lượng vàng. Chưa kịp định hình xem chuyện gì đang xảy ra thì Lôi Vũ đã bị tên nhóc đó đánh thuốc mê lôi lên xe ngựa. Thế là công cuộc bảo kê đại thiếu gia nhà Mộ Dung khởi hành từ Lĩnh Nam đến sa mạc Hạn Hải bắt đầu một cách không tình nguyện lắm. Lúc bắt đầu Lôi Vũ không thèm hỏi Tam Nhi đến Dược Tuyền để làm gì chờ hắn tự nói mãi khi gần tới nơi hắn cũng không hé nữa lời khiến Lôi Vũ khó chịu vô cùng. Hắn chỉ nhớ lúc khởi hành, trên chiếc xe ngựa Mộ Dung An tự xưng với hắn mình là Tam Nhi đảm bảo rằng chỉ cần bảo vệ hắn an toàn hắn hứa sau chuyến đi này, món nợ 2 vạn lượng vàng ấy liền xóa sạch, Lôi Vũ sẽ được tự do, muốn về núi Ngũ Linh hay đi bất cứ đâu đều được. Lôi Vũ lúc ấy thấy việc khá đơn giản cũng gật đầu đồng ý, nào ngờ chẳng mấy chốc đã gần sáu tháng trời.

Tính tình Tam Nhi khá tốt , vui vẻ lại phóng khoáng, chưa bao giờ coi Lôi Vũ là nô bộc. Hắn ăn gì, Lôi Vũ ăn đó, hắn mua cái gì cũng mua cho Lôi Vũ một cái, ra đường xưng huynh gọi đệ ngọt xớt khiến ai cũng tưởng hai người là anh em ruột. Nhờ Tam Nhi mà Lôi Vũ bình thường bị nhốt trên núi tu luyện có thời gian rong chơi khắp nơi, được ăn ngon mặc đẹp như mấy tên phú hào, thỉnh thoảng đuổi vài tên cướp là xong chuyện, quá hời cho một món nợ 2 vạn lượng. Giờ đây công việc của hắn đã sắp hoàn thành, chỉ cần cơn bão qua đi, đoàn người đi bộ thêm một canh giờ nữa là đến Dược Tuyền. Đến Dược Tuyền chờ Tam Nhi hái thuốc xong hắn dùng pháp thuật, dịch chuyển hai người về Tử Sinh Đỉnh là xong việc. Trong phòng của Lôi Vũ lúc nào cũng vẽ sẵn trận pháp dịch chuyển, khi Lôi Vũ đến đâu chỉ cần vẽ một trận pháp là có thể nhanh chóng trở về nhà sau điều kiện là trận pháp mà hắn vẽ vẫn nguyên vẹn. Tính toán cũng đã gần xong việc, xung quanh lại yên tĩnh, Lôi Vũ bèn hỏi mấy việc hắn tò mò.

_" Tam Nhi, ta muốn hỏi ngươi một số việc..."

Tam Nhi không mở mắt, chỉ" ừ "một tiếng, Lôi Vũ biết hắn thật sự chưa ngủ đâu, thiếu gia như hắn mắc bệnh khó ngủ, sau có thể ngủ ở một nơi như thế này chứ.

_ " Món nợ 2 vạn lượng là sau vậy, theo ta biết sư phụ ta rất ít khi xuống núi, lại không có thói cờ bạc trừ phi...

Tam Nhi bỗng ngáp một cái cướp lời hắn

- " Trừ phi hết rượu!, Lôi Oanh sư phụ ngươi là phụ nữ nhưng không thích son phấn quần áo chỉ thích mỗi rượu ngon, mà rượu nhà ta bán dưới trấn khá đắt. Sư phụ ngươi là một kẻ tu tiên đơn độc làm gì có nhiều tiền như mấy môn phái khác, mua một hai bình rượu lại chẳng đủ để bà ấy giải khát . Đúng lúc ấy quán rượu nhà ta lại kỉ niệm hai năm khai trương ta liền đề nghị đấu rượu với bà ấy, người thắng sẽ được miễn phí uống rượu ở tiệm ta một năm, người thua phải trả tiền số rượu mà cả hai đã uống."

Tam Nhi ngồi dậy vươn vai nhìn Lôi Vũ ngạc nhiên đến mức ngu ngốc:

_ " Ngươi thắng á"

_" Đúng là ta! Nếu không giờ này ngươi đâu ở đây, ngốc nghếch gì thế!"

Tủ lượng của Lôi Oanh, Lôi Vũ hiểu rất rõ, cho dù không dùng tiên pháp cũng thiên hạ vô địch trong trò này

_ "Tam Nhi! Rượu nhà ngươi bao nhiêu một bình?".

Tam Nhi kiên nhẫn đáp

_ " 20 lượng "

Lôi Vũ ngạc nhiên hơn càng lớn tiếng:

_ " Chỉ 20 lượng một bình mà nợ hết 2 vạn lượng, ngươi có ăn gian không vậy "

Tam Nhi mệt mỏi phải giải thích, lại gục xuống nằm như cũ, vừa nằm vừa nói:

_ " Ngươi nghĩ ta có khả năng qua mặt sư phụ ngươi sau? Ta là dùng thành ý mời ngươi đấy" .

Lôi Vũ im lặng suy nghĩ một hồi cảm thấy Tam Nhi nói có lý nên đổi sang câu khác :

_ " Thế tại sao, ngươi nhất quyết muốn ta hộ tống ngươi, thiếu gì người giỏi hơn ở các tiên môn khác, ngươi bỏ ra phân nữa số tiền ấy là có khối người cao cường hơn ta tới bảo vệ ngươi "

Tam Nhi nhếch mép châm chọc nhưng vẫn trả lời đàng hoàng.

-" Sao! Không tự tin à, khối người mạnh hơn ngươi á. Sau ta phải tốn 2 vạn lượng, nằm liệt giường ăn cháo trắng suốt ba ngày để mời một tên yếu đuối như ngươi chứ, để ta về suy nghĩ lại coi bản thân ta có ấm đầu không nhé"

Im lặng một chút, Tam Nhi lại nói tiếp:

- " Ngươi trên núi quanh năm suốt tháng nên không rõ đấy thôi!. Nhà Mộ Dung ta ở dưới núi có kha khá kẻ thù, mấy tên cướp ngươi đuổi đi có bao nhiêu kẻ muốn cướp bao nhiêu kẻ muốn giết ta. Cướp chỉ có trên đầu ngón tay còn lại đều là sát thủ. Mặc dù cũng chỉ là mấy tên tép riu thôi nhưng đối phó với nhiều người như thế ta cũng biết mệt mà. Hơn nữa, ta tự bảo vệ mình được, cần gì cao thủ tuyệt thế vô song. "

Lôi Vũ nhìn Tam Nhi, một thiếu gia mặt hoa da phấn mà bĩu môi:

-" Ngươi tự bảo vệ được mình á!"

Tam Nhi đột ngột ngồi bật dậy gõ đầu hắn cái cốc, lấy tay kẹp cổ hắn. Lôi Vũ không đề phòng đành mặc kệ Tam Nhi làm loạn, im lặng chịu đựng.

- " Ngươi coi thường ta chứ gì, chờ đấy..... Về Mộ Dung Gia ta cho ngươi biết tay!".

Sau một lúc im lặng, Tam Nhi cũng chịu buông tay ra, hắn đứng dậy nói:

- " Xong nhiệm vụ này, ngươi suy nghĩ kĩ lại một chút đi!...Có muốn về làm việc cho nhà Mộ Dung không!. Ta là kẻ rất trọng nhân tài mà! Sư phụ ngươi sống một mình không chết được đâu, hơn nữa ta đâu cấm ngươi về thăm sư phụ của ngươi chứ..''

Chẳng thèm suy nghĩ nửa giây, Lôi Vũ liền cắt ngang :

- " Không cần đâu ta từ chối!".

Tam Nhi bực dọc liếc hắn:

_ " Ngươi không thể để ta nói hết câu sau. Đây là lần thứ mấy ta mời ngươi rồi nhỉ?"

Lôi Vũ cũng đứng dậy theo Tam Nhi, chuẩn bị cột chặt lại quần áo, dây giày, lấy khăn bịt mũi lại, vừa làm vừa trả lời:

_ " Lần thứ 11. Bão cát cũng gần tan rồi, ta ra ngoài xem xét một chút rồi về ngay, ngươi cứ ở yên trong này."

Vừa bước ra tới cửa một trận động đất kéo đến đột ngột buộc Lôi Vũ phải quay đầu lại.

Chương 2 Phong ấn hết hạn

Mặt đất đột ngột rung lắc trong tích tắc rồi ngừng, Tam Nhi và Lôi Vũ cảm thấy thỉnh thoảng có động đất cũng không có gì là lạ. Vừa định mở miệng nói gì đó thì bia đá phía sau mà Tam Nhi đang tựa lưng vào đột ngột bay về phía trước với tốc độ kinh hoàng. Hắn chỉ kịp nghe thấy tiếng hét của Lôi Vũ đã cùng bia đá vụt qua cửa hang hòa mình vào cơn lốc xoáy như chờ sẵn bên ngoài bay vút lên trời. Tam Nhi trong lúc ngu ngơ chẳng kịp làm gì, vội nắm chặt bia đá phía sau lưng ai ngờ đây là hành động ngu xuẩn nhất mà hắn từng làm. Bụi cát mù mịt khiến hắn phải nhắm tịt mắt lại, hắn không biết mình lúc này đã cách mặt đất bao nhiêu trượng nhưng hắn biết nếu buông tay ra hắn rơi xuống đất thì chỉ có thịt nát xương tan thôi.

Sau hồi lâu cố hết sức bám lấy tấm bia kia thì nó cũng chịu ngừng lại trên không , bão cát, lốc xoáy gì đấy cũng đột nhiên im bặt. Trước mặt Tam Nhi là hai tấm bia trong không khác gì tấm mà hắn đang bám vào. Cả ba tấm lơ lửng trên không trung xếp hàng một trận pháp, sau khi chúng xếp cân đối thành một hình tam giác, ba tấm bia bỗng chốc xoay tròn với tốc độ ngày càng nhanh. Bị xoay chóng mặt, thiếu niên thư sinh thể chất yếu ớt như Tam Nhi vẫn là không chịu nổi mà buông tay ra. Lòng hắn như gào thét: " Chết tiệt! Ta chưa 20 tuổi mà đã chết sớm hơn cả người nhà Mộ Dung , xuống dưới sẽ bị cười vô mặt cho mà xem". Tam Nhi thét lên rồi rơi tự do xuống.

Cứ nghĩ là tiêu đời rồi thì Lôi Vũ như một vị anh hùng xuất hiện, hắn từ xa lấy đà đạp chân vào một cái đầu rắn khổng lồ phi người đón lấy Tam Nhi đang rơi tự do. Hắn dễ dàng bắt lấy Tam Nhi ôm chặt trong lòng, tư thế thủ tấn rơi mạnh xuống. Khi vừa tiếp đất, con rắn khổng lồ mà Lôi Vũ vừa mới đạp vào đầu lao tới cực nhanh khiến hắn không kịp trở tay chỉ kịp xoay người lại bọc lấy Tam Nhi. Sự việc xảy ra quá nhanh, Tam Nhi nằm trong lòng Lôi Vũ sợ hãi cực độ, nắm chặt sợ dây chuyền trên cổ Lôi Vũ, thứ lấp lánh duy nhất đang ở ngay trước mắt. Kì lạ thay con rắn vừa định há miệng nuốt chửng hai người thì đột nhiên ngừng lại. Lôi Vũ tranh thủ thời gian hiếm có này xốc Tam Nhi lên nhanh chóng chạy về hang đá khi nãy. Vừa chạy, Tam Nhi vội quay đầu lại nhìn, hóa ra, hai tên lực sĩ mà Diệp tiểu thư mang theo đã cứu bọn họ một mạng. Hai kẻ hộ tống vị tiểu thư họ Diệp kia sức mạnh phi thường y như vẻ ngoài của họ. Hai tên ấy cao lớn gấp đôi một tên trai tráng bình thường, gương mặt thì cứ hao hao nhau như hung thần ác sát, làn da đen bóng nổi bật lên cơ bắp cuồn cuộn. Bọn hắn như người khổng lồ chỉ kéo một cái là con rắn khổng lồ kia khựng lại, kéo một cái nữa cả con rắn mặc bọn họ xoay vòng trong không trung rồi ném đi. Nhưng xui xẻo làm sau, nơi này không chỉ có một con rắn khổng lồ mà có tận ba con. Ba con này không khác nhau là mấy đều khổng lồ đến mức mở miệng ra là có thể nuốt cả căn nhà, giữa trán có một viên ngọc đen, hai bên đầu nhô lên hai cái sừng be bé, nhìn là biết không phải là thứ tầm thường mà con người có thể đụng vào. Thoáng chốc hai tên lực sĩ kia đã bị ba con rắn quay quanh.

Lôi Vũ bế Tam Nhi vào cái hang cũ lúc nãy, liếc thấy Tam Nhi không sau hắn vội quay đầu lại, định lau ra giúp hai tên đô con kia. Trước khi đi hắn tháo viên ngọc trên cổ mình đưa cho Tam Nhi, hắn nói:

_" Ngươi giữ hộ ta cái này, cứ ở yên đây, ta đi giúp bọn họ rồi quay lại ngay."

Tam Nhi cầm viên ngọc trong tay mới định thần lại, hắn nhanh tay kéo áo Lôi Vũ níu lại.

_ " Đợi một chút...!"

Tam Nhi định mở miệng nói nhưng miệng hắn, mũi hắn, cả người hắn liền dính đầy cát, thế là hắn lấy túi nước bên hong súc miệng vài lần, số nước còn lại đổ thẳng vào mặt cho tỉnh táo. Hắn phủi phủi tay áo, vừa nói vừa lấy tay áo lau mặt .

_" Ngươi đợi một chút, xem tình hình đã, không chết được đâu! Diệp tiểu thư kia còn chưa ra tay ngươi gấp cái gì."

Suy nghĩ lời Tam Nhi nói cũng khá có lí. Diệp tiểu thư thần bí che mặt kia cả người toát ra tiên khí ngời ngời, tu vi không thể nào thua Lôi Oanh sư phụ hắn. Chủ nhân người ta chưa ra tay, người ngoài như hắn nên chờ xem tình hình đã. Thế là hắn quay sang nhìn Tam Nhi đang loay hoay phủi cả đống cát trên người. Tam Nhi cũng học theo Lôi Vũ cột chặt dây giày, ống quần, ống tay áo để cắt không bay vô người , hắn lục soát khắp người nhưng không thấy cái khăn bịt mặt đâu, chắc khi nãy bay lên trời đã đánh rơi. Lúc này hắn mới nhớ tới mấy tấm bia đá, hắn vội ngước lên trời, mấy tấm bia vẫn ở đấy. Ba tấm bìa xoay tròn với tốc độ nhanh như tia chớp tạo ra một trận pháp bất khả xâm phạm, không nhìn rõ bên trong trận pháp có gì. Bên dưới là ba con mãng xà đang bao vây hai tên lực sĩ, có vẻ chúng là thần thú bảo vệ trận pháp ở trên. Lúc nãy Lôi Vũ lỡ đạp chân lên đầu một con mãng xà nên nó mới tấn công hắn , 2 tên khổng lồ kia cũng vậy. Bọn người nhà họ Tô cùng ba tên hoà thượng và vị Diệp tiểu thư kia ở gần đấy đứng nhìn nhưng không hề hấn gì. Thế là Tam Nhi kéo Lôi Vũ ra khỏi hang tiến đến gần trận pháp hơn tụ họp với đám người đang đứng bên ngoài.

_ " Diệp tiểu thư, Tô công tử và ba vị sư phụ đây, liệu có ai trong mọi người biết là đã xảy ra việc gì không ạ?. Có ai giải thích giùm tôi một tí được không ?".

Tam Nhi khách sáo, vui vẻ hỏi nhưng lại bị Diệp tiểu thư xinh đẹp kia quát vào mặt .

_ " Phàm nhân như ngươi biết làm cái quái gì, mau vào trong hang giữ cái mạng nhỏ bé của ngươi đi !"

Quát xong Diệp tiểu thư lao lên bay vào giữa ba con mãng xà. Tam Nhi cũng phải tặc lưỡi:

_" Tiểu thư xinh đẹp thế mà lại nóng tính, hung dữ quá, chậc.. chậc, sợ đấy."

Tam Nhi đảo ánh mắt nhìn những người xung quanh, ai nấy đều im lặng, hắn nghĩ bụng chắc là người ta chê hắn ta vô dụng nên không thèm kể đây mà. Thế là Tam Nhi đành mò đến bên cạnh đồng minh duy nhất của hắn, Lôi Vũ, để giải tỏa ấm ức.

_ " Hình như chúng ta là kẻ dư thừa ở đây, về hang thôi Lôi Vũ...!"

Nói rồi hắn kéo tay Lôi Vũ trở lại hang, quyết không cho lòng tốt của tên ngốc Lôi Vũ này bị khơi lên, Tam Nhi vừa đi vừa than thở.

_ " Ta đúng là xui xẻo mà, hang nào không chọn lại chọn trúng cái hang bị phong ấn, cũng may là ngươi chụp được ta nếu không ta thành đống thịt vụn rồi... Về hang thôi! Đợi bão cát qua chúng ta liền đi đến Dược Tuyền, mặc kệ bọn họ".

Tam Nhi và Lôi Vũ về lại hang, cái hang cách chỗ trận pháp không xa mấy, từ trong hang vẫn nhìn rõ được sự việc ở bên ngoài. Cả hai tựa người vào cửa hang, vừa xem Diệp tiểu thư phá trận vừa buôn chuyện.

_ " Lôi Vũ, ngươi từng thấy qua trận pháp này bao giờ chưa?''

Lôi Vũ không trả lời, chỉ lắc đầu . Tam Nhi mặc kệ Lôi Vũ có lắng nghe hay không, hắn vẫn tiếp tục nói, vừa nói vừa suy nghĩ

_ " Mặc dù không biết trận pháp này là gì, cách phá giải như thế nào nhưng nhìn sơ qua cũng biết được đây là một trận pháp dùng để phong ấn một thứ gì đấy. Trên trời có ba tấm bia đá khắc chữ đỏ, nếu đoán không sai thì nó là bùa chú được viết bằng máu chẳng qua so với lá bùa mà mấy tên đạo sĩ hay dùng có phần hoành tráng hơn. Dưới đất là ba linh thú bảo vệ, loài mãng xà khổng lồ có sừng và ngọc trên đầu, loài này có linh tính, có cả trí tuệ, lẫn sức mạnh. Chúng biết phân biệt kẻ nào muốn xông vào trận kẻ nào không. Chẳng qua ba con mãng xà này chỉ một lòng bảo vệ trận pháp không muốn tấn công kẻ vô tội nếu không cả đám người xung quanh đều trở thành điển tâm không đủ nhét kẻ răng. Chỉ một cái quất đuôi của nó đủ để nghiền người ta thành thịt vụn, mở miệng nuốt một cái, hai tên khổng lồ kia còn không đủ cho một cái táp. Thân rắn lấp lánh ánh đen, ta tự hỏi hắc kim dùng làm vũ khí trong lời đồn chẳng lẽ là làm từ vảy của loài rắn này ư?. ...Kiếm tiên trong tay của Diệp tiểu thư kia cũng không xuyên thủng được. Dù là tiên nhân, một đấu một cũng chưa chắc thắng huống chi là một đấu ba, suy cho cùng hai tên lực sĩ kia cũng chỉ là con người."

Lôi Vũ thầm gật đầu đồng ý với suy nghĩ của Tam Nhi, hắn bảo

_ " Vậy ta có nên giúp một tay không, dù gì hai tên kia cũng từng cứu chúng ta"

Tam Nhi lắc đầu nói

_"Trận pháp này gần như phòng thủ tuyệt đối. Ngươi ra ngoài đó cũng không giúp được gì, mà họ vốn không cần phải giúp.... Ta đã nói là ba con rắn kia không muốn sát sinh mà !. Vốn ta không quan tâm chuyện của người khác , nhưng thứ đang ở trong ba tấm bia đó ta cũng rất muốn biết đó là gì. Hơn nữa đám người nhà họ Tô cùng ba vị hòa thượng kia rõ ràng là cùng mục đích với Diệp tiểu thư. Chúng ta có một vị tiên nhân, năm kẻ phàm nhân đang tu tiên và ba vị hòa thượng không rõ thực lực, rốt cục thứ gì có thể khiến bọn họ cùng tìm kiếm....".

Tam Nhi thầm nghĩ liệu đây có phải là thứ hắn luôn tìm kiếm hay không?

Chương 3 Sở Tiêu

Lôi Vũ nhìn tình hình bên ngoài rồi quay sang nhìn Tam Nhi đang thẫn thờ một lúc lâu rồi bỗng dưng nở một nụ cười, cái nụ cười nửa miệng cùng ánh mắt sắc bén mà hắn chưa từng thấy từ trước đến nay, khiến Lôi Vũ chấn động một phen. Trong mắt Lôi Vũ, Tam Nhi bình thường là một kẻ vô tư, vô lo nhưng lại là người đa tài, biết tất cả mọi thứ trên đời. Hắn thể chất yếu ớt nhưng đầu óc thông minh và nhạy bén, là một thiếu niên tri thức tài hoa, dương quang ngời ngời, tràn đầy sức sống . Giờ đây, trước mặt Lôi Vũ, Tam Nhi toát ra vẻ lạnh lùng len lẫn ba phần hiểm ác, nụ cười thỏa mãn của kẻ ngoài cuộc nhìn người khác phải chật vật . Lôi Vũ vô thức khẽ gọi Tam Nhi, " Tam Nhi!, ngươi.....", hắn gọi rất nhỏ hầu như không thể nghe nhưng lạ lùng thay Tam Nhi lại như nghe được , quay đầu nhìn lại hắn. Hai ánh mắt chạm nhau,

_" Ngươi nhìn ta chằm chằm như thế ta sẽ nghĩ..... nghĩ ngươi thích ta đấy! "

Tam Nhi nhìn thẳng vào mắt Lôi Vũ, nụ cười ấm áp của hắn khiến Lôi Vũ sinh ảo giác, cứ như người đang đứng cạnh hắn lúc nãy không hề tồn tại . Bên tai Lôi Vũ bây giờ chỉ có văng vẳng giọng nói êm tai của Mộ Dung An

_" Sao giờ mới thấy ta rất đẹp trai phải không ? Không sao!, cứ thoải mái ngắm, ta quen rồi, nam nhân đẹp trai nhất Mộ Dung Thành này sẽ không thu phí đâu.... Hì hì...!''.

Một kẻ cứng ngắc như Lôi Vũ từ trước tới nay chưa từng bị ai chọc ghẹo dù vẫn giữ được bình tĩnh nhưng vành tai ửng đỏ lại thẳng thừng phản đối cái gương mặt lạnh lùng ấy .

_" Hừ!... Đừng giỡn nữa. Ngươi đang suy nghĩ gì thế, Rốt cục ngươi có muốn dính dáng đến vụ này không?"

Tam Nhi cười hì hì nhìn khuôn mặt bình thường chỉ thấy cau có của Lôi Vũ nay cũng biết ngại ngùng đỏ mặt khiến Tam Nhi khoái chí lắm. Nếu không phải trước mắt đang có việc gấp, hắn rất muốn trêu chọc thêm chút nữa

_ " Nếu ta nói là có ngươi có giúp ta không!"

Lôi Vũ lại quay đầu nhìn tình hình bên ngoài, hắn tránh ánh mắt của Tam Nhi đáp:

_ " Không! Nhiệm vụ của ta chỉ là bảo vệ ngươi an toàn mà thôi!".

Tam Nhi thở dài, hắn bắt đầu nghiêm túc nói

_" Như vậy mà gọi là không giúp thì là gì? . Nếu ta ra ngoài mà giành được đồ trước bọn họ, e là sẽ bị bọn họ tẩn cho một trận. Ngươi biết thể chất của ta mà, một chiêu thôi đã chịu không nổi rồi. Ngươi nói bảo vệ ta an toàn thì đã là giúp ta rồi còn gì! Ha... ha... Còn bảo '' Không!" nữa chứ."

Tam Nhi nhìn bầu trời nắng gắt từng chút một bị bao phủ bởi mây đen. Hắn nhìn bọn người Diệp tiểu thư bị bao quanh bởi ba con mãng xà, tiến không được, lùi cũng chẳng xong mà chậm rãi nói

_" Sắp đến rồi! Trận pháp phong ấn này là tuyệt đối, trận bị phá là không thể nào trừ phi trận pháp này có thời hạn. Thứ bị phong ấn sắp xuất hiện rồi! Lôi Vũ, có phải ngươi nghĩ lời ta nói đa phần là nói đùa. Hôm nay ta nói cho ngươi biết, ta vốn là kẻ cà lơ phất phơ nhưng chưa từng biết nói đùa là gì!. Ta nói không cần tiên nhân cao cường bảo vệ là thật!. Ngươi cứ việc ở đây xem kịch là được!"

Sa mạc Hạn Hải quanh năm nắng nóng bỗng chốc bị bao phủ bởi mây đen, ban ngày nhanh chóng hoá thành ban đêm, cứ nghĩ một trận giông bão sắp nổi lên nhưng không . Không gian tịch mịch, tối ôm , không chút gợn gió , ánh sáng từ trận pháp phong ấn soi rõ cảnh vật bên dưới. Cả người, tiên thậm chí là mãng xà đứng bất động như tượng, nín thở chờ một điều gì đó xảy ra. Trên trời nhanh chóng vang lên tiếng ầm ầm của sấm sét, từ trên cao đột ngột giáng xuống ba đạo thiên lôi, mỗi một đạo giáng xuống một tấm bia. Ba tấm bia đá không chịu nổi nổ thành từng mảng, âm thanh chấn động như muốn nổ tung màn nhĩ, bụi cát mù mịt như một màn sương mờ lơ lửng trên không trung.

Ba con mãng xà từ bỏ thế gọng kiềm bao vây vươn người thẳng lên cao như muốn nâng đỡ một thứ gì đó. Ánh sáng từ viên ngọc đen trên đỉnh đầu chúng xuyên qua lớp sương mù. Bụi sương nhanh chóng vơi đi, rơi rớt xuống phía dưới, một thân ảnh dần dần hiện ra. Hóa ra, thứ được phong ấn không phải là một món bảo vật, mà là một tiểu ma đầu. Ma khí lởn vởn quanh người hắn khiến đám người bên dưới căng thẳng cực độ. Tiểu ma đầu được ba con mãng xà đỡ từ trên không xuống, khi chân hắn chạm đất cũng là lúc hắn mở mắt ra.Tam Nhi thấy thứ bị phong ấn không phải là một đồ vật, lòng có chút hụt hẫng, hắn vốn hi vọng nó sẽ là thứ gì đó có ích cho hắn. Một hỗn thế ma vương thoát khỏi phong ấn nghĩ thôi cũng biết không phải việc tốt gì.

Ba vị hoà thượng nhân lúc tiểu ma đầu chưa mở mắt nhanh chóng giăng ra một kết giới bao vây hắn. Trong kết giới, ba người nhà họ Tô mỗi người đứng vây cạnh đuôi một con mãng xà , hai tên lực sĩ nhanh chóng hộ pháp cho vị Diệp tiểu thư kia, muốn nhân lúc ma đầu mới thức giấc hạ gục hắn. Tiểu ma đầu vừa mở mắt, ba vị hòa thượng nhanh chóng niệm Phật chú. Trận phục ma do chín người thực hiện lập tức khỏi động. Tiểu ma đầu vừa mở mắt đã bị bao vây không một lối thoát.

Cứ nghĩ một hỗn thế ma vương sau nhiều năm bị phong ấn khi tỉnh lại sẽ đùng đùng tức giận, sát khí ngút trời muốn đại khai sát giới nhưng không. Tiểu ma đầu vừa mới mở mắt ra, hắn ngơ ngác quay đầu nhìn tứ phía, chưa kịp định hình xem đang xảy ra chuyện gì thì một đạo kiếm hừng hực tiên khí xuyên qua ngực. Bên tai hắn vang lên tiếng rầm rú đau đớn của ba con mãng xà. Ba con mãng xà bị kiếm khí đặc biệt của nhà họ Tô xuyên qua đuôi, rim thẳng xuống đất. Phía trước là Diệp Chân Nhân tập trung tiên khí tung ra một đạo kiếm mạnh mẽ nhất, một chiêu đánh chết yêu ma. Tiểu ma đầu đau đớn phun ra một ngụm máu.

Thế nhưng yêu ma bị trận pháp phong ấn tuyệt đối ấy giam giữ thì đâu phải kẻ tầm thường. Kiếm khí xuyên qua ngực trong nháy mắt, từ xa Tam Nhi đã thấy cả lòng ngực hắn thủng to một lỗ. Ấy vậy mà vết thương nhanh chóng liền lại như chưa có việc gì xảy ra. Hắn vung tay một cái, ma lực áp đảo đẩy đám người trong trận văng vào bức tường kết giới, tất cả đều trọng thương không ngồi dậy nổi. Hắn vung tay cái thứ hai, ba kiếm khí đặc biệt của nhà họ Tô bị rút ra, ném qua một bên như đóng sắt vụn. Hắn đưa tay ra phía trước, ba con mãng xà liền tranh nhau để hắn xoa đầu. Thấy hắn sắp vung tay cái thứ ba, Lôi Vũ biết hắn chuẩn bị phá kết giới để ra ngoài. Lôi Vũ bị choáng ngợp bởi cảnh tượng trước mắt không để ý Tam Nhi đứng cạnh mình biến mất lúc nào không hay. Cho đến khi thấy hắn mò đến gần kết giới thì thầm đều gì đó bên tai một vị sư phụ, kết giới trước khi bị tiểu ma đầu phá đã bị gỡ bỏ.

Tam Nhi không chút sợ hãi, vẫn vẻ mặt thân thiện, thản nhiên mắt đối mắt, chậm rãi tiến đến gần tiểu ma đầu. Bầu trời đen trong khoảng thời gian tĩnh lặng này cũng nhanh chóng khôi phục trạng thái bình thường. Dưới ánh nắng chói chang, Tam Nhi cười vui vẻ chạy đến như đang chào đón một vị huynh đệ lâu năm xa cách giờ mới gặp lại mặc cho bên này lòng Lôi Vũ như đang ngồi trên đống lửa. Trước lúc tiến vào sa mạc, hắn có vẽ một trận pháp trên mu bàn tay trái của Tam Nhi phòng lúc thất lạc có thể dịch chuyển nhanh chóng đến chỗ hắn, nhưng dưới sức mạnh áp đảo của tiểu ma đầu kia, Lôi Vũ biết hắn cũng không cứu nổi ai.

Trong khi Lôi Vũ lo lắng, căng thẳng cực độ thì Tam Nhi lại tỉnh bơ quay đầu lại nhìn hắn cười còn vẫy tay nữa chứ . Đúng là Tam Nhi luôn có cách khiến hắn đứng không yên ngồi cũng không xong, chỉ có thế nghiến răng mà chửi.

Tam Nhi vừa đi vừa tự giới thiệu.

_" Vị tiểu ma đầu đẹp trai kia ơi, đợi ta một chút nhé, ta đến gần ngươi một chút nói chuyện cho dễ, xa quá ta hét khô cổ họng rồi."

Thấy tiểu ma đầu kia im lặng không nói gì, Tam Nhi bắt đầu thầm mừng. Hắn đi xuyên qua ba con mãng xà kia, còn vô vỗ lưng tụi nó vài cái mà than oán.

_ " Làm phiền cho qua, làm phiền cho qua nha, các vị hơi cản đường ạ. "

Thấy Tam Nhi bước gần đến, tiểu ma đầu liền xòe tay ra, ba con mãng xà to lớn nhanh chóng thu nhỏ lại làm ba chú rắn con chui vào tay áo. Tam Nhi đứng cách hắn chỉ ba bước chân bắt đầu giới thiệu.

_ " Chào vị tiểu huynh đệ đây, ta xin tự giới thiệu ta tên Mộ Dung An, một người phàm đúng nghĩa. Ta với đám người nằm trên đất kia không có quan hệ gì hết, nhưng ta với vị sư trụ trì gần đây có chút giao tình, có thể xin vị tiểu huynh đệ đây có thể tha cho ba vị sư phụ kia được ko. "

Tiểu ma đầu lạnh lùng trừng mắt nhìn Tam Nhi, hắn hiểu ý rất nhanh liền nói.

_ " Ấy, ta sai rồi, là xin vị tiểu huynh đệ đây không trách họ mới đúng. Huynh với họ không thù không oán, họ vây đánh huynh là họ sai. Từ xưa đến nay, yêu, nhân, thiên, ma khác biệt, họ quá sợ hãi huynh nên mới làm càng, huynh đại nhân đại lượng đừng trách họ. Ta thay mặt họ xin lỗi huynh!, xin lỗi huynh..."

Nghĩ thở một chút Tam Nhi lại nói tiếp

_ " Hay là vầy đi. Ta là một dược sư có tiếng, để ta trị thương cho ba bé rắn nhà huynh. Hồi nãy ta thấy chúng rầm rất to, chắc là bị thương không nhẹ đâu. Hơn nữa, ta tin chắc ta có thể giúp huynh khôi phục lại kí ức. Nếu huynh không tin có thể tìm một vài người xung quanh hỏi thử, Mộ Dung An ta là ai, huynh sẽ tin ta thôi.!"

Trước mặt tiểu ma đầu chỉ là một phàm nhân vô hại khiến hắn vô thức buông lỏng cảnh giác. Hơn nữa, đúng như lời Mộ Dung An nói, hắn đúng là đang cần chữa thương cho ba chú rắn con và lấy lại kí ức xưa.Tiểu ma đầu nhanh chóng gật đầu. Thấy cái gật đầu này Tam Nhi như mở cờ trong bụng

_ " Vậy chúng ta tìm một nơi đàng hoàng để khám bệnh nhé. Đúng rồi, phía sau có một người bạn của ta đang đợi, huynh ấy rành đường hơn ta, ta dắt huynh giới thiệu với huynh ấy một chút. Gần đây có một trấn nhỏ, ta nhờ huynh ấy đưa ta với huynh tìm chỗ nghĩ chân, rồi nghĩ cách chữa trị sau".

Tiểu ma đầu không đáp, hắn chỉ gật đầu nhìn vào ống tay áo. Tam Nhi thầm hiểu hắn đã đồng ý vội lôi tên tiểu ma đầu nhìn tưởng ma vương tái thế ai ngờ lại là một tên ngốc Lôi Vũ thứ hai, dễ gạt. Hắn nắm cổ tay tiểu ma đầu dắt hắn lướt đám người đang nằm trên đất, vừa đi vừa nói:

_" Các vị tiên nhân đây, tôi xin thông báo, tiểu ma đầu này giờ là bệnh nhân của Mộ Dung An tôi rồi, làm phiền tránh xa một chút. Ba vị sư phụ ở đây, các người nợ ta một mạng đấy, làm phiền các vị tránh xa ta ra, nếu có lòng tốt thì giúp người đang nằm dưới đất đi. Không hẹn gặp lại nha ''.

"A di đà phật!". Tam Nhi mặt kệ mấy lời chửi bới của đám người nằm dưới đất, mấy tiếng a di đà phật văng vẳng bên tai, hắn vừa dắt tiểu ma đầu đi, vừa tẩy não hắn.

-" Ta quên nói với huynh một việc, vị huynh đệ kia của ta tuy cọc cằn, khó chịu nhưng là một người tốt, hắn là ân nhân của ta, nếu hắn có ăn hiếp huynh, huynh nể mặt ta đừng trách hắn! "

Nói rồi, Tam Nhi khoát vai tiểu ma đầu, vẫy tay gọi Lôi Vũ

_" Lôi Vũ, mau ra đây xem, ta dắt ai về nè!. À đúng rồi, huynh tên gì thế, để ta giới thiệu huynh?"

Đây là câu đầu tiên tiểu ma đầu nói với hắn

_ " Ta tên...."

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play