Một khắc Uông Mặc Phi tỉnh lại đập vào mắt là một tầng vải đỏ kì lạ, đầu óc ong ong như sắp nổ tới nơi, những mảnh kí ức trước khi chết hiện về như một thước phim tua chậm xen lẫn với cả kí ức của một ai khác.
Uông Mặc Phi là con một trong gia đình doanh nhân. Cả cha mẹ đều là người làm ăn quanh năm chẳng ở nhà được bao ngày. Lớn lên không thiếu thứ gì duy nhất chỉ thiếu tình cảm. Nhưng may thay hắn gặp được bạn bè không tệ vừa vặn bù đắp vào thiếu xót tình cảm ấy.
Hắn lớn lên không ngoài dự đoán trở thành người thừa kế của gia đình, một mặc nghiêm chỉnh đúng mực một mặt lại mang theo tâm thế phản nghịch trời sinh. Hắn nhớ bản thân khi ấy đang cùng bạn thân lái xe sau khi chơi bời một đêm ở quán bar ăn mừng bạn thân chia tay nhìn thấu bộ mặt giả tạo của bạn trai 5 năm. Bọn hắn lái xe trên đường đêm bất ngờ nhìn một chiếc xe mất lái lao tới tông chiếc xe nhỏ thẳng vào trạm điện cao áp bên đường.
Khi ấy Uông Mặc Phi chỉ cảm thấy cả cơ thể tê dại, đau nhức vô cùng như thể bị xé toạc làm đôi. Ý thức của hắn mờ dần đến cuối cùng hình ảnh duy nhất sót lại là Phí Các Uyên ngồi ở ghế phụ trên thái dương đầy máu đã hôn mê bất tỉnh.
Uông Mặc Phi không biết đã bất tỉnh bao lâu, hắn chỉ cảm thấy tâm trí như bị người hung hăng gõ một cái rồi từng mạnh vụn hiện lên, như thể kí ức của một ai đó chồng chéo lên nhau ồ ạt chạy vào đầu hắn.
Uông Mặc Phi từ cơn đau tột cùng cố gắng gắn lại những mảnh vỡ kia. Chủ nhân kí ức là một nam nhân trùng tên với hắn - Uông Mạc Phi.
Trước không nhắc đến chuyện của nguyên chủ mà nói về thế giới này Uông Mặc Phi cảm thấy mẹ nó điên rồi. Hắn chết rồi liền xuyên hồn đến một thế giới cổ đại theo chế độ mẫu hệ. Nơi đây là triều đại hắn chưa từng nghe qua gọi là Đại Chiếu. Nằm ở phía Đông đại lục. Nơi này có 3 giới tính là nữ nhân, nam nhân và ca nhi. Hai cái đầu không vấn đề nhưng cái thứ 3 kia thì phải mất một chút để tiêu hóa.
Ca nhi nguyên lai không khác gì nam nhân chẳng qua ca nhi đa phần sẽ có dáng người nhỏ nhắn, yểu điệu hơn nam nhân, hơn hết còn có khả năng mang thai như nữ nhân.
Còn về chế độ mẫu hệ của Đại Chiếu, khỏi nói cũng biết nghĩa trên mặt chữ, nữ nhân, ca nhi vi tôn, nam nhân không có tiếng nói ở đây. Nữ nhân, ca nhi có thể ra ngoài làm ăn, đi học, thi cử, vào triều làm quan còn nam nhân chỉ có thể ở trong hậu trạch, quán xuyến việc nhà giúp nương tử, phu lang chăm sóc con cái.
Mà nguyên lai nguyên chủ chính là một nam nhân. Uông gia đứng đầu là Uông Đại Ngọc một nữ nhân chuẩn dân lao động chợ búa, trong nhà có nghề giết heo. Cha Uông Mặc Phi là Nguyên Chân, phu quân đầu của Uông Đại Ngọc. Cha Nguyên nguyên bản là bị Uông Đại Ngọc để ý cưỡng ép cưới về nhà, không lâu sau liền sinh ra Uông Mặc Phi. Có điều thân thể cha Nguyên không tốt, chẳng được bao lâu đã mắc phong hàn qua đời, Uông Đại Ngọc sau đó liền lấy về một phu quân khác, làm cha kế cho Uông Mặc Phi. Cha kế là Triệu Dĩnh Long, vừa vào cửa đã cho Uông Đại Ngọc một cái song thai. Sinh liền một cặp long phượng, 1 nam 1 nữ. Khỏi nói Uông Đại Ngọc cao hứng cỡ nào, một nhà 4 người hòa đồng vui vẻ chỉ có Uông Mặc Phi trở thành kẻ dư thừa. Khi đó nguyên chủ mới 5 tuổi.
Suốt 15 năm sống trong Uông gia như hạ nhân làm đủ loại chuyện nặng nhọc bẩn thỉu, sớm đã chai sạn với gia đình tệ hại này. Nhưng đến khi Tống gia - địa chủ trong vùng tới bàn hôn sự mới là lúc nguyên chủ lạnh lòng nhất. Uông Đại Ngọc vậy nhưng vì 100 lượng mà gả nguyên chủ tới xung hỉ cho ca nhi Tống gia.
Uông Mặc Phi dĩ nhiên không tình nguyện, ôm hết tiền bạc tích góp bao năm bỏ trốn, nhưng giữa đường bị tên kế đệ Uông Mục Dã chặn lại bắt về, bị đánh một trận nhốt trong phòng củi.
Ngày Tống gia đến nguyên chủ bị ép mặc lên hôn phục đội khăn voan, hai tay bị trói chặt bị cưỡng ép nhét vào kiệu hoa. Cả quá trình nguyên chủ đều không phản kháng nổi một đường bị sắp đặt cho tới hôn phòng. Mà giây trước hạ nhân trong nhà Tống gia rời đi giây sau nguyên chủ đã cắn lưỡi.
Mà nguyên nhân nguyên chủ như vậy chính vì khi bé cha hắn từng hứa hôn cho hắn với nữ nhi nhà họ Bạch. Đó cũng là hy vọng cuối cùng của nguyên chủ để rời khỏi Uông gia. Nhưng kết quả lại nhìn thấy hôn thê cùng kế đệ thân cận. Hắn chính là muốn tìm nàng nói rõ ràng nhưng không gặp được người, sau đo người nhà họ Tống tới, chính nàng ta cùng kế đệ đã chặn đường hắn bỏ trốn bắt hắn trở về. Vậy nên nguyên chủ cũng đã hiểu trên đời này không còn gì day dứt nữa liền trực tiếp tự vẫn. Nguyên chủ tự vẫn Uông Mặc Phi liền đến đây.
Sắp xếp hết thảy mọi thứ Uông Mặc Phi đầu chảy xuống 3 vạch đen. Mẹ nó tam quan lão tử nát hết rồi a!!!!!!!!!!!!!!!!!
Với tố chất đầy chuyên nghiệp của mình Uông Mặc Phi tự nhịn xuống, hít vào thở ra điều khiển tốt nhịp thở, đem từng thứ trong đầu ra một lần nữa lướt lại mà nghiền ngẫm. Khả năng thích nghi của hắn vẫn rất nhanh. Sau một hồi đã có thể tiếp nhận sự thật. Hắn đang mặc hỷ phục đội khăn voan gả cho một ca nhi. Kì thực mẫu hệ không có gì quá khó tiếp thu hắn vẫn hiểu được. Còn về việc ca nhi hắn lại càng không bận tâm. Hắn vốn đã thích con trai mà ca nhi trừ việc có thể sinh con thì không khác con trai điểm nào. Hắn hoàn toàn có thể chấp nhận được. Chỉ là bản thân gả đi đến cùng vẫn có chút khó tin.
Nhắc tới ca nhi, cái người hắn gả cho để xung hỉ tên Tống Lan Phong. Một cái tên đủ mĩ miều. Nhưng nguyên chủ chưa từng gặp y nên hắn cũng không có bất cứ manh mối gì ngoại trừ những lời đồn thổi có được từ kí ức nguyên chủ.
Tống Lan Phong là con một của Tống gia. Phu phu Tống gia cưng chiều y vô cùng, bản thân Tống Lan Phong cũng rất có thiên phú, từ nhỏ tinh thông học thuật, lục nghệ quân tử thứ gì cũng tốt 10 tuổi đã đỗ đồng sinh 14 tuổi đã là tú tài. Có thể nói là thiên tài.
Xong người tài thì bạc mệnh. 15 tuổi Tống Lan Phong bất chợt đổ bệnh, không rõ nguồn gốc từ đâu trực tiếp đem người quật tới không dậy nổi. Phu phu Tống gia lo lắng phát sầu đau khổ vô ngần nghĩ đủ mọi cách chữa trị, cũng may gia cảnh Tống gia tốt vẫn có thể chi trả. Nhưng lang trung trong vùng đều không tìm được nguyên nhân bệnh trạng.
Mãi đến tháng trước vị đại sư chùa Chấn Vũ qua nhà xét thấy có duyên nên đã giúp một tay. Theo lời ông đây là kiếm nạn của Tống Lan Phong cần tìm một người bát tự phù hợp với y để xung hỉ. Chỉ cần như vậy bệnh tình sẽ tốt lên.
Mà người vị đại sư kia nói chính là Uông Mặc Phi hay chính xác là nguyên chủ.
Ngồi trên giường hỉ trong phòng Uông Mặc Phi xem như đã hiểu rõ ngọn nguồn hoàn cảnh. Mà trong khoảng thời gian này tam quan của hắn xem như cũng đã được miễn cưỡng xây lại có thể tiếp tục sử dụng.
*Cạch*
Tiếng mở cửa thu hút sự chú ý của Uông Mặc Phi nhưng trước mặt vẫn là khăn voan đỏ hắn không thấy rõ người tới là ai.
Bước chân rất nhẹ gần như không có chút lực nào, có lẽ chính là vị phu lang kia của hắn rồi.
Tống Lan Phong tháng trước được đại sư chỉ điểm sau lại giúp y khôi phục vài phần so với trước đây thì có thể xuống giường đi lại đôi chút.
Y chưa từng gặp qua Uông Mặc Phi, nhưng những chuyện về hắn đã nghe qua. Bao gồm việc hắn đào hôn, nhưng nghĩ cũng có thể hiểu, xung hỉ cho ma bệnh ai mà nguyện ý cho được.
Hạ nhân đỡ Tống Lan Phong vào phòng còn đứng bên cạnh liền bị y phẩy tay lui ra ngoài. Y đứng trước bàn cầm lên gậy mộc trên bàn chậm chạp đi tớ trước mặt hắn. Ánh mắt rơi xuống dây thừng trói trên tay Uông Mặc Phi, trong lòng phức tạp vô cùng.
"Đợi một chút, ta cởi trói cho ngươi."
Uông Mặc Phi hơi nâng mắt, từ giọng nói có thể nghe ra Tống Lan Phong yếu ớt cỡ nào, không biết đã dùng hết sức hay chưa nhưng vào tai Uông Mặc Phi chẳng khác nào nói thầm.
Thế rồi một đôi tay trắng xanh, thon đến quá mức lọt vào tầm mắt hắn. So với nguyên chủ quanh năm làm việc nặng, da có chút ngăm thì Tống Lan Phong lại trắng đến phát sáng, là kiểu trắng xanh của bệnh tật quanh năm không ra ngoài nửa bước. Những mạch máu nhỏ xanh tim hiện rõ trên mu bàn tay tinh xảo khiến người thưởng thức nhưng cũng thương xót.
Uông Mặc Phi mải nhìn không chút ý Tống Lan Phong đã cởi xong dây thừng, gậy mộc vươn tới lật khăn voan lên.
Khăn voan rơi xuống, xem như bỏ đi màng lọc khó chịu nãy giờ, Uông Mặc Phi ngẩng lên đối diện là một thiếu niên đơn bạc đến đáng thương, gương mặt trắng xanh xao đến khó tin, môi vì đã được thoa son nên không thấy gì, mái tóc dài được vấn cao cố định bằng trâm ngọc. Bộ hỷ phục trên người y trông nặng nề, rộng thùng thình.
Khác biệt duy nhất là đôi mắt kia, dù bệnh tật quấn thân nhưng vẫn sáng ngời linh động, mang theo sức hút kì lạ. Uông Mặc Phi có chút kích động, cái vẻ đẹp kiểu mỹ nhân ốm yếu này khiến hắn thực khó cầm lòng. Không nghĩ tới phu lang từ trên trời rơi xuống này lại hợp gu hắn như vậy, nếu lời hoà thượng nói là thật vậy sau khi xung hỉ hết bệnh liền lập tức dưỡng người này trắng trẻo mềm mại mới được.
Cái hôn sự này hắn chịu, xung hỉ thôi mà vậy thì hắn xung đến hỉ khí đầy nhà luôn!
...----------------...
Hoan nghênh ghé thăm nhé 🫶
Đồng dạng Tống Lan Phong cũng đang đánh giá phu quân của mình. Người này dù đang ngồi cũng có thể nhìn là vóc dáng cao vai rộng eo thon, mặt mũi cũng anh tuấn vô cùng có thể nói là một nam nhân có nhan sắc.
Chẳng qua người này vốn không muốn gả cho y sao giờ phút này lại nhìn y như mèo thấy mỡ vậy?
Tống Lan Phong còn chưa thể giải thích nghi ngờ của bản thân thì một trận đau nhức từ lồng ngực đã truyền tới. Nháy mắt liền ôm ngực ho khan.
Diễn biến quá bất ngờ khiến Uông Mặc Phi cũng giật mình theo. Hắn nhanh chóng đứng dậy đỡ lấy ca nhi. Cả cơ thể y liền theo đó dựa lên hắn. Cách một lớp y phục dày Uông Mặc Phi nhíu mày, sao lại gầy như vậy? Như này đi đường không sợ bị thổi bay sao?
Tiếng ho của Tống Lan Phong càng lúc càng dữ dội, đến mức khoé mắt cũng đỏ cả lên. Uông Mặc Phi một tay đỡ eo y một tay vuốt xuôi ngực y xuống.
"Ngươi sao vậy? Bệnh cũ tái phát à?"
Tống Lan Phong không nói, căn bản là không nói nổi. Uông Mặc Phi liền trực tiếp bế người lên. Nói thật từ kí ức có được Tống Lan Phong nhỏ hơn nguyên chủ 5 tuổi nhỏ hơn hắn 10 tuổi, lại còn một thân bệnh tật không tới mấy lạng thịt Uông Mặc Phi bế y dễ như không, thậm chí chẳng cảm nhận nổi chút sức nặng nào.
Uông Mặc Phi bế y tới trước bàn trong phòng ngồi xuống, lại để cậu ngồi lên đùi mình. Mắt thấy Tống Lan Phong hình như đang dần ngừng ho lại hắn liền rót lấy chén trà đưa tới bên miệng y.
"Uống chút nước đi, thuận họng."
Tống Lan Phong khẽ nhìn hắn, tay còn run run muốn cầm chén tự uống, nhưng Uông Mặc Phi không cho.
"Mau uống đi, ta cầm cho ngươi, tay ngươi run như vậy, có thể cầm được sao?"
Bị hắn nói thế Tống Lan Phong không miễn cưỡng nữa cúi đầu uống nước. Vừa vào miệng liền xoa dịu cơn đau rát nơi cổ họng. Mắt thấy chén đã cạn Uông Mặc Phi lại rót thêm cho y. Tống Lan Phong uống liền 3 chén nước mới đỡ hơn.
"Ta không sao rồi."
Miệng nói vậy nhưng Tống Lan Phong cả người vô lực dựa trong lòng hắn, mí mắt mờ mịt một bộ dạng đầy mệt mỏi.
Uông Mặc Phi có chút xót. Từ trong kí ức hắn biết Tống Lan Phong từng phong quang rực rỡ như này nay lại vì căn bệnh quái ác mà trở nên như vậy thật không đáng.
Tống Lan Phong thấy hắn lại rót trà, còn rót hai chén có chút nghi hoặc thì Uông Mặc Phi đã đưa một chén cho y. Tống Lan Phong hai mắt mịt mờ nhìn hắn.
"Giao bôi, ngươi như này không thể uống rượu, uống trà đi, sau đó liền đi nghỉ ngơi."
Tống Lan Phong khựng lại, đúng a lại quên mất còn có uống giao bôi. Vậy là hai người vòng tay qua nhau thuận lợi xong bước cuối cùng.
Uông Mặc Phi lại bế y lên, Tống Lan Phong ngồi trên tay hắn có chút ngượng, trước giờ y chưa từng bị bế đi như vậy cứ như tiểu hài tử ấy.
Nhưng may mà Uông Mặc Phi cũng không bế quá lâu, để y ngồi xuống mép giường còn mình dọn dẹp chỗ hạt dẻ, lạc, hạnh nhân mà bà mối rải trong chăn ra liền nhìn sang Tống Lan Phong.
"Ngươi muốn tắm rửa không? Ta đi gọi người chuẩn bị nước."
Tống Lan Phong nhìn bộ dạng trôi chảy tự nhiên của Uông Mặc Phi nghi ngờ trong lòng tạm không nhắc đến nữa. Gật đầu.
Uông Mặc Phi mở cửa bên ngoài hai tiểu nha đầu đứng đó. Nghe tiếng động bọn họ quay lại nhìn hắn.
"Thiếu gia và ta muốn tắm rửa, các ngươi chuẩn bị nước đi."
Hai nha đầu nhìn nhau sau đó vâng một tiếng. Chẳng bao lâu nước tắm được mang tới. Hai nha đầu còn định ở lại hầu hạ liền bị Uông Mặc Phi đuổi ra ngoài.
Sau đó Tống Lan Phong liền phức tạp vô cùng không chút sức phản kháng để Uông Mặc Phi bế đi tắm rửa, thay đồ rồi lại bế lên giường. Người này sao lại tự nhiên trôi chảy như vậy? Mấy ngày trước chẳng phải còn muốn đào hôn sao?
Uông Mặc Phi không để ý tâm trạng rối ren của Tống Lan Phong, sau khi tắm rửa cho y xong hắn đi tới rương đồ của nguyên chủ mang theo lấy một bộ trung y đi tắm rửa. Đồ đạc trong rương đều là Tống gia chuẩn bị, chính là không muốn mất mặt với bên ngoài chứ với tính cách của Uông Đại Ngọc cùng Triệu Dĩnh Long còn lâu mới cho hắn nhiều như vậy.
Tống Lan Phong nằm trên giường nghe tiếng nước chảy, liền biết người nọ đang tắm, mặt không nhịn được đỏ lên, nhớ tới dáng người cùng sức lực của Uông Mặc Phi không khỏi nghĩ miên man. Dưới lớp y phục kia sẽ là thế nào? Tự bị suy nghĩ của mình doạ sợ, Tống Lan Phong đỏ bừng tại vội trùm kín đầu muốn đem suy nghĩ kia đá bay.
Uông Mặc Phi tắm xong lại gọi người dọn dẹp, có thể nói là sai khiến rất quen thuộc. Xong xuôi trở về giường liền thấy phu lang nhỏ đem mình quấn thành một con sâu béo kín mít. Uông Mặc Phi chỉ cảm thấy dễ thương a. Không hổ là người được hắn nhìn trúng.
"Trong tủ còn chăn không?"
Uông Mặc Phi hỏi một câu không đầu không đuôi, Tống Lan Phong hé chăn mắt đầy khó hiểu nhìn hắn. Uông Mặc Phi hơi muốn bật cười vì hành động của y, xét cho cùng đứa nhỏ cũng mới 15.
"Ngươi đem chăn quấn hết như vậy, ta đắp cái gì?"
Tống Lan Phong ngượng ngùng cúi mắt, đem chăn nhả ra.
"Xin lỗi ta không cố ý."
Uông Mặc Phi nhìn một đoạn chăn vừa được sâu béo nhả ra buồn cười.
"Thôi, vẫn là nói cho ta trong phòng còn chăn không?"
Tống Lan Phong hơi rũ mắt đáp.
" Trong tủ còn."
"Được."
Uông Mặc Phi đi tới tủ rất nhanh liền tìm được chiếc chăn khác. Liền ôm lên giường nằm xuống đắp lên. Tống Lan Phong khi ngủ không tắt nến hạ nhân luôn để lại một cây ở đầu giường. Uông Mặc Phi không ảnh hưởng vì hắn ngủ cũng đều để đèn ngủ.
Mệt mỏi từ tinh thần khiến Uông Mặc Phi rất nhanh liền vào giấc. Nhưng Tống Lan Phong thì lại không ngủ yên nổi. Liên tục xoay qua xoay lại.
Có lẽ vì đột nhiên có một người bên cạnh nên y có chút không quen nhưng không ngờ hơn cả là Uông Mặc Phi lại ngủ không yên. Cứ mơ màng xoay người kéo Tống Lan Phong ôm vào lòng. Tống Lan Phong bất ngờ bị kéo, lưng dán sát vào lồng ngực nóng bỏng kia, hơi thở nam nhân phảng phất bên tai khiến y xấu hổ. Muốn thoát ra nhưng sức lực căn bản không bì nổi Uông Mặc Phi.
Sau một hồi giãy dụa liền từ bỏ, nghĩ một lát Uông Mặc Phi ngủ say sẽ buông thôi nhưng nào ngờ hắn cứ vậy ôm y ngủ cả đêm không buông mà Tống Lan Phong cùng vù cái ôm này bất giác thiếp đi. Một mạch tới sáng không gián đoạn. Giấc ngủ hiếm hoi của Tống Lan Phong từ khi mắc bệnh.
...----------------...
Tên: Uông Mặc Phi
Biệt danh: Mặc hoàng hậu 🐦🔥
Tên: Tống Lan Phong
Biệt danh: Tiểu Phong Lan 🌱
Sáng sớm tỉnh dậy liền thấy mỹ nhân nằm trong lòng, Uông Mặc Phi cảm thấy xuyên qua như này cũng không tệ a. Tống Lan Phong ngủ không sâu, hắn vừa động y cũng tỉnh. Nhìn tới bản thân cả đêm qua nằm trong lòng Uông Mặc Phi liền ngượng ngùng đến đỏ mặt.
Uông Mặc Phi không khỏi cảm thán, tiểu phu lang đây cũng quá dễ ngại ngùng rồi, da mặt mỏng a.
Hắn ngồi dậy bước xuống giường. Quả nhiên như hắn nghĩ hai nha đầu kia vẫn ở đó. Ngọc Khê, Ngọc Vân trước nay vẫn luôn hầu hạ Tống Lan Phong nhưng từ hôm qua sau khi lễ thành thiếu gia đã dặn họ không cần tới làm phiền khi nào gọi hãy tới vậy nên 2 người luôn canh chừng bền ngoài. Nhưng từ đêm qua người gọi họ luôn là vị cô gia mới vào cửa này chứ thiếu gia thì không thấy đâu.
“Cô gia, có gì phân phó ạ?”
“Thiếu gia cần rửa mặt thay y phục.”
“Vâng, nô tỳ đi chuẩn bị.”
Uông Mặc Phi trở lại phòng Tống Lan Phong đã ngồi dậy, người tựa vào thành giường, nhìn yếu ớt đơn bạc vô cùng. Hắn khoanh tay dựa lên cửa đánh giá tiểu mỹ nhân.
“Bệnh của ngươi thực sự xung hỉ sẽ hết à?”
Trên người Tống Lan Phong khoác áo choàng mỏng dưới ánh mắt của Uông Mặc Phi y chậm rãi lắc đầu. Uông Mặc Phi hiểu cái lắc đầu này là ý nói bản thân Tống Lan Phong cũng không biết. Mà cũng đúng, huyền học như vậy ai có thể thực sự lí giải chứ?
Mắt thấy Ngọc Khê và Ngọc Vân đã trở lại Uông Mặc Phi liền quay lưng đi tới rường đồ của mình lấy y phục ra thay. Nếu hắn nhớ không lầm thân phận hiện còn phải đi thình an cha mẹ chồng nữa.
Nhưng cảnh này rơi vào mắt Tống Lan Phong lại thành Uống Mặc Phi chán ghét y bệnh tật. Trong lòng tự giễu một cái. Người kia nhìn từ góc độ nào cũng tốt rõ ràng có thể gả cho người bình thường sống một đời bình thường nhưng chỉ vì một câu nói liền bị buộc chung với y không ghét sao cho được. Chút ân cần đêm qua có lẽ chỉ là thương hại thôi.
Ngọc Vân mang nước ấm đến bên y. Thấp giọng.
“Thiếu gia, phu lang nói ngài và cô gia cứ nghỉ ngơi đi, không cần tới kính trà một lát đến tiền sảnh ăn trưa là được.”
Tống Lan Phong hơi nâng mắt nhìn nàng.
“A cha thực sự nói vậy sao?”
“Là ý của lão gia, phu lang cũng không phản đối.”
Lão gia trong miệng Ngọc Vân chính là cha của Tống Lan Phong, Diệp Lân. Ông là người huyện thành lần đầu gặp a cha Tống Liên của y liền nhất kiến. Tống Liên là con nhà địa chủ, tuy nhà trong thôn nhưng gia sản không hề kém cạnh, đất đai rộng lớn cả trăm mẫu, tá điền đầy nhà ăn uống không lo nghĩ. Vậy nên Diệp gia mới ưng thuận. Tống Lan Phong lớn lên tương đối giống Diệp Lân khác biệt duy nhất có lẽ là giới tính.
Diệp Lân từ nhỏ đã đọc sách, nam đức đều thuộc lòng vậy nên đối với việc Uông Mặc Phi đào hôn, ông rất không hài lòng. Nhưng cố tình người này lại là hy vọng cứu mạng con trai nên ông chỉ đành nhắm một mắt mở một mắt.
Sáng ra nghe Ngọc Khê báo lại chuyện đêm qua Diệp Lân có chút khó hiểu, này là đột nhiên nghĩ thông sao?
“Được rồi, đừng nghĩ nhiều nữa, tiểu tử kia có lẽ thông suốt rồi. Cảm thấy ở bên Tiểu Phong Lan cũng rất tốt, đây là chuyện tốt ngươi đừng ủ rũ cau mày nữa.”
Tống Liên, tóc tai buông xõa, trên người là trung y xộc xệch, trên vai là áo lụa mỏng manh. Diệp Lân nhìn ông, kéo người vào lòng.
“Sao không ngủ thêm chút nữa?”
“Ngươi dậy rồi, ta ngủ không được. Đằng nào cũng không kính trà ngươi dậy sớm vậy làm gì? Ngồi yên đi, để ta ngủ bù một chút.”
“Được, ngươi ngủ đi.”
Dù đã 20 năm tình cảm của hai người vẫn tốt như vậy. Tống Liên trừ Diệp Lân cũng không có để mắt nam nhân nào khác, tuân thủ 1 chồng 1 chồng rất kĩ. Cũng chỉ mong Uông Mặc Phi kia và nhi tử họ cũng có thể yên bình mà sống.
Bên sân viện của Tống Lan Phong, Uông Mặc Phi vừa nhận tin không cần đi kính trà liền buông xuống tâm trạng. Nhưng lát nữa ăn cơm chung thì khó nói.
“Đồ ăn không hợp sao? Đầu bếp ở nhà quen nấu theo khẩu vị của ta, ngươi…”
“Không sao, không vấn đè, ăn nhiều liền quen thôi. Chỉ là sao ngươi ăn như mèo con vậy?”
Tống Lan Phong hơi sững lại nhìn chén cháo chỉ một nửa vẫn chưa ăn xong của mình rồi nhìn Uống Mặc Phi đã uống xong 2 chén, ăn thêm 1 lồng bánh bao cùng 2 cái quẩy. Giờ đang ngồi nhìn y.
“Ta quen rồi, ăn thêm không vào.”
“Như vậy thì khi nào mới khỏe, có thực mới vực được đạo, ăn thêm chút đi, ta nhìn ngươi ăn.”
Trước nay cha và a cha không phải chưa từng ép y ăn nhưng thấy y thực sự ăn không vô thì đều không miên cưỡng, mà người này lại cường thế ép buộc, Tống Lan Phong lại chẳng thể phản kháng.
Dưới sự giám sát của Uông Mặc Phi y miễn cưỡng ăn hết chén cháo nhỏ cùng 2 cái tiểu long bao. Hắn thực sự hoài nghi sao cái con người này vẫn trụ được đến giờ, ăn còn không bằng mèo bệnh thực sự khỏi bênh được à? Nghĩ ngợi một chút xem thử tối này xuống bếp xem sao.
Uông Mặc Phi nhìn trời bên ngoài. Tống gia nhà rộng nhưng ít người. Thêm Uông Mặc Phi thì cũng chỉ có 4 người còn lại là hạ nhân. Hắn ở viện của Tống lan Phong phía đông nhà chính, sân viện khá rộng, thư phòng cùng phòng ngủ gộp chung phía sau là bếp riêng, cùng khoảng sân thoáng đãng.
Thời tiết hiện tại là tháng 7, cuối hạ. Nắng đã không còn gay gắt nữa mà nhu hòa hơn. Uông Mặc Phi trực tiếp lôi người ra phơi nắng. Cứ ru rú trong phòng ẩm ướt rồi mọc nấm hết thì sao phơi nắng xíu cho bay hơi ẩm.
Tống Lan Phong không nghĩ nhiều, đoán Uông Mặc Phi chắc là quá chán nên lôi kéo mình đi tìm việc riết thời gian thôi.
Y nghĩ cũng không sai, Uông Mặc Phi thực sự chán. Hắn đã hỏi y, sách trong thư phòng hắn có thể xem nhưng lật một hồi chỉ có tam thư ngũ kinh chả thú vị gì.
“Ngươi suốt ngày đọc mấy thứ sách kia à? Không chán sao?”
Tống Lan Phong nhìn hắn như nhìn người giời.
“Không đọc ngũ kinh thì sao thi khoa cử được?”
Quên mất tiểu phu lang là tú tài lão gia. Tính gia thì cũng ngang ngửa học sinh cấp 3. mà 15 tuổi ở hiện đại cũng không sai biệt lắm. Có điều với thời đại này thì tiểu phu lang là thiên tài a. Khối người cả bó tuổi vẫn không đậu nổi tú tài kìa.
“Thì biết vậy nhưng ngươi cũng không có gì để giải trí à? Thoại bản cũng không có sao?”
“Ngươi muốn đọc thoại bản à? Ta bảo Ngọc Khê đi mua vài quyển.”
Ngọc Khê bên cạnh không nói hai lời gật đầu rời đi, không để Uông Mặc Phi nói lời nào. Lại chán rồi. Nhìn Tống lan Phong trên ghế dựa đang khép mắt an tĩnh, hắn đi thăm quan xung quanh chắc không vấn đề đâu nhỉ?
Nghĩ là làm liền đứng dậy. Ra khỏi đông viện. Tống gia thực sự giàu có, đá xanh lát đường, non bộ, hồ nước, không khác gì khung cảnh nhà quyền quý mà Uông Mặc Phi thấy trên phim. Uông Mặc Phi vừa dạo một đoạn liền dừng lại trước đình viện cạnh non bộ. Hắn nhìn qua hình như là 2 nam nhân?
Vốn Uông Mặc Phi không muốn liên quan nhưng vừa xoay đi lại nghe được hai người kia nhắc tới “thiếu gia”. Là phu lang nhỏ à? Vậy thì ở lại nghe chút đi. Uông mặc phi trước kia từng học võ, chính là rảnh rổi nên học vài thứ riết thời gian. Trốn sau non bộ nghe hai kẻ kia nói chuyện.
Một người là Trương Minh một người là Trương Kiệt. Là một cặp anh em còn đều là thông phòng của Tống Lan Phong. Hai người này là Diệp Lân tìm cho y có điều Tống Lan Phong chưa từng để ý đến họ đến sắp xếp cũng rất tùy tiện.
Uông Mặc Phi nghe mà cũng giật mình. Phu lang nhỏ còn có những 2 cái thông phòng, là kiểu tiểu thiếp hả? Mà khoan, bọn họ cũng chỉ là thông phòng thôi hắn là chính thất cơ mà là cháng cung hoàng đấy sao lại phải lén lút như vậy chứ?
Mà hai kẻ kia cũng chỉ nói chuyện phiếm linh tinh, Uông Mặc Phi thấy không thú vị liền quay đầu rời đi.
“Cái cô gia mới vào cửa kia không biết như nào nhỉ?”
Uông Mặc Phi dừng lại, thôi nghe thêm xíu nữa vậy.
“Ta không biết, chưa gặp qua, bất quá nghe nói hắn dào hôn, lão gia không thích hắn.”
“Nghe người bảo, hắn là con riêng đúng không? Nếu không phải được đại sư phán bát tự phù hợp với thiếu gia thì làm gì có chuyện tốt vậy chứ?”
“Vừa rồi có nghe Ngọc Vân cô nương nói qua, thiếu gia đối với hắn khá tốt hình như còn có chút để tâm.”
“Để tâm? Trước đó còn đào hôn, giờ vừa vào cửa đã tìm cách thu hút thiếu gia đúng là hồ ly tinh.”
Uông Mặc Phi bị chửi là hồ ly tinh: (• ▽ •;) ta đã làm gì đâu?
...----------------...
Spoil chương sau:
Mặc hoàng hậu: phu lang là hai kẻ kia ăn nói bậy bạ nên ta mới ra tay, chỉ là thông phòng mà cũng nghị luận sau lưng ngươi thật không quy củ. Ngươi xem ta cũng chỉ đánh họ 2 cái tay cũng đỏ luôn rồi ngươi sẽ không phải xót bọn họ chứ?
Tống Lan Phong nhìn hai thông phòng sưng mặt lại nhìn Uông Mặc Phi thần thanh khí sảng vững như thạch bàn đứng một bên, người còn cao hơn hai cái thông phòng kia một đoạn.
Tiểu Phong Lan: ........đáng đánh, tay ngươi không đau chứ?
Mặc hoàng hậu: không đau nữa nha, phu lang thổi cho ta là hết liền~
Uông Mặc Phi ném cho huynh đệ họ Trương một ánh mắt khinh thường. Thấy chưa? Không chỉ là hồ ly tinh đâu lão tử còn là trà thượng hạng nữa nhá (✿^‿^)
Download MangaToon APP on App Store and Google Play