Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Người Xuyên Không Đến Thế Giới Tu Tiên

Chương 1 - Xuyên Không

(Lưu ý: Cảnh giới trong game sẽ khá giống nhất nhiệm tiêu dao và quỷ cốc bát hoang)

Trên con phố về đêm, có 1 bóng người đang đi với bộ dạng mệt mỏi, mỗi bước chân đều nặng nề dường như đánh gánh vác gánh nặng cuộc sống đó là Tiền.

Bóng người đó dừng lại ở cửa hàng tạp hóa bước vào bên trong, 1 nhân viên thu ngân vẩy tay nói.

"Trần Lập, hôm nay anh tăng ca muộn sao, thường thì 5h đã thấy anh, nhưng giờ đã hơn 11h đêm"

Trần Lập bước tới kệ hàng đưa tay với lấy 1 hộp mì tôm, thói quen ăn tiết kiệm đã thấm vào máu.

"Tôi ghét công việc này, mỗi ngày phải gõ máy tính xuống 12 tiếng, có khi còn tăng ca, TÔI MUỐN NGHỈ VIỆC!!'

Nhân viên thu ngân nghe xong liền nở nụ cười quỷ dị.

"Anh muốn nghỉ việc sao?

được thôi, tôi sẽ cho anh điều đó"

Trần Lập vẫn còn ngơ ngác không biết anh ta giúp mình kiểu gì thì bỗng nhiên Trần Lập bị rơi xuống sàn nhà, trong suy nghĩ của Trần Lập.

(Không đúng, nơi này mình vừa đứng là sàn nhà mà")

với tiếng hét thất thanh của mình, Trần Lập rơi vào 1 không gian kỳ lạ, không gian vặn vẹo biến dạng khiến anh cũng thốt lên.

"Đây là đâu!!!"

-Thiên Sơn Giới-

Một nơi trải dài với những hàng cây xanh và ngọn núi hùng vĩ, thỉnh thoảng vẫn thấy 1 vài xe ngựa dưới những hàng cây.

Trên bầu trời 1 đạo linh quang bừng sáng, vết nứt không gian mở ra, 1 bóng người rơi xuống, Trần Lập hét lớn khi rơi.

"AHHHHHHH!!!'

không hiểu vì lý do gì rơi từ độ cao trên bầu trời khi rơi vào các cành cây và đâm vào bụi cỏ lại chỉ có trầy xước nhẹ.

Trần Lập ngồi dậy chỉ tay lên trời chửi thề.

"Tên khốn thu ngân, ngươi đưa lão tử đến nơi nào vậy hả!!"

Trần Lập chửi bới liên hồi cảm giác như có tiếng thở phía sau lưng mình, từ từ quay đầu lại Trần Lập nhảy dựng lên và chạy trong khi hét.

"TRỜI MÁ CÁI CON Đ*O GÌ MÀ TO VẬY!!"

Phía sau Trần Lập thứ đang đuổi anh ta 1 sinh vật giống heo rừng nhưng toàn thân màu đỏ và to 3m, nó húc đổ những hàng cây mà nó chạy qua.

Trần Lập gồng mình chạy nước rút, nhưng do bản thân chỉ biết đi làm ngày đêm còn chẳng có thời gian tập gym, mau chóng cạn kiệt sức lực, bản thân Trần Lập ngã lăn lộn về phía trước vì mệt, lếch bản thân dựa vào 1 cây cổ thụ lớn.

Trần Lập kiệt sức nhìn con heo rừng đang lao về phía mình và nói.

"Lão tử mệt rồi, có giỏi thì tới đây giết lão tử đi!"

Con heo rừng càng hung hăng hơn khi nghe lời khiêu khích, Trần Lập tái mặt và tự vả vào mặt mình vì làm 1 chuyện ngu ngốc, heo rừng tăng tốc ngay khi nó cách Trần Lập 1m, 1 đạo kiếm khí xuất ra từ trên bầu trời, xé xác con heo rừng ra làm đôi ngã ra 2 bên.

Trần Lập đang nhắm mắt cứ tưởng mình đã chết, mở mắt ra hóa ra bản thân vẫn còn sống, ngay khi nhìn lên phía kiếm khí được xuất ra, 1 ông già đang bay trên không trung, trên tay cầm 1 thanh kiếm, cơ thể khoác lên bộ đạo bào màu trắng.

Trần Lập mắt sáng lên, chỉ tay lên trời.

"Là thần tiên thật sao, ở đây vậy mà có thần tiên!!"

Ở Trái đất dĩ nhiên Trần Lập chưa bao giờ thấy thần tiên bao giờ nhưng khi xuyên qua thế giới này lại có thể thấy được.

ông lão đó khoác 1 tay ra sau lưng mở miệng nói 1 cách điềm tĩnh.

"Chàng trai trẻ, người làm gì ở khu rừng này mà lại khiến Thiết Ngà Thú nổi giận vậy?"

End chap 1

Chương 2 - Linh Căn

Trần Lập ngơ người nhìn lão già trên bầu trời đó 1 hồi lâu mới lên tiếng.

"Đại thần tiên à, trước hết ông phải hỏi ta có sao không chứ?"

Lão già từ từ hạ xuống từ bầu trời, xung quanh cơ thể lão tỏ ra những tia linh khí phát ra âm thanh chíu chíu, lão già hạ xuống mặt đất chân vẫn còn lơ lửng trên đám cỏ cách mặt đất vài inch.

"Thứ lỗi cho ta, ngươi-"

Chưa kịp trả lời Trần Lập, Trần Lập đã xuất hiện kế bên lão già và khoác tay lên vai ông ấy.

"Ông trong ngầu thật đấy, có thể cho ta biết ông làm nó bằng cách nào không, và cái đòn giống kiếm khi đó nữa, đó là gì vậy, à mà quên ta tên là Trần Lập có thể cho ta biết đây là đâu không?"

Mọi câu hỏi của Trần Lập dồn tới tấp tai của ông ta, khuôn mặt ông ta nhăn lại vì nghe Trần Lập lãi nhãi.

"Tiểu tử à, ngươi nói nhiều như vậy, dễ khiến người khác đấm chết ngươi"

Trần Lập nghe xong tái mặt buôn lão già la, hai tay xoa đều nói với nụ cười thiếu liêm sỉ.

"Ai da, thứ lỗi thứ lỗi, ta thất lễ với đại tiên rồi, không ta có thể hỏi quý danh của đại tiên không?"

lão già đó ho ho vài cái để lấy lại dáng vẻ tôn nghiêm rồi mới đáp lại Trần Lập.

"Lão già đây tên là Vương Hũ, là trưởng lão Vương của Thiên Huyền Môn ở Thiên Sơn Giới"

Mắt Trần Lập sáng lên ngó nhìn xung quanh.

"Thiên Sơn Giới!!.

Vậy là ta đã xuyên không đến đây, kể từ giờ ta chẳng cần phải đi làm nữa!"

Chưa vui mừng được bao lâu, khuôn mặt Trần Lập đã xệ xuống ánh mắt vô hồn, trong suy nghĩ Trần Lập.

(Vậy bây giờ tiền và ăn ở, phải làm cách nào để sống đây, đột nhiên ta lại ghét Thiên Sơn Giới)

Ánh mắt Trần Lập lại sáng lên ngay sau đó, cảm xúc lại thay đổi 160 độ khi nhớ là ông già Vương Hũ đó, ngay khi Trần Lập quay sang Vương Hũ ánh mắt Trần Lập lóe lên khiến Vương Hũ cảnh giác.

Trần Lập nhào tới chỗ Vương Hũ, hai tay đưa ra chuẩn bị tấn công, Vương Hũ nhận ra nhưng cảm nhận mãi lại không thấy tu vi của Trần Lập thế nên đưa kiếm ra phòng thủ.

**BỤP**

Trần Lập quỳ dưới đất ôm chân Vương Hũ khóc lóc nói.

"Lão nhân gia à, ông đã cứu ta khỏi con Thiết Ngà gì đó, ông không thể bỏ ta lại 1 mình được!!"

Vương Hũ giật mình, dùng tay cố gắng đẩy Trần Lập ra.

"Tên nhóc nhà ngươi, ta đã cứu ngươi mà ngươi vẫn mặt dày đòi ta đưa ngươi đi sao!"

Trần Lập nhìn lên Vương Hũ, những giọt nước mắt giả tạo chưa rơi, lì lợm không chịu buôn khi Vương Hũ đẩy ra.

"Ai quan tâm chứ, ông đã cứu ta, cho ta gia nhập Thiên Huyền Môn!"

Ý định của Trần Lập rất rõ ràng chỉ cần gia nhập Thiên Huyền Môn thì việc ăn no ngủ kĩ sẽ nằm trong tầm tay.

Vương Hũ mãi mới đá được Trần Lập ra khỏi chân khiến Trần Lập lăn lộn trên đất.

"Muốn gia nhập Thiên Huyền Môn ngươi cần phải kiếm tra linh căn của bản thân, việc phân chia đệ tử sẽ dựa theo Linh Căn của ngươi"

Trần Lập quỳ gối trên đất, ngước nhìn Vương Hũ.

"Linh Căn đó là gì, ta có Linh Căn Không?"

Vương Hũ dùng linh lực của bản thân tụ tập ở đầu ngón tay vẽ ra 1 tấm bản trên không khí.

"Linh Căn, là thứ mà ít ai ở Thiên Sơn Giới có, người có Linh Căn thì ít mà ít ai sông sót sau khi bước trên con đường tiên lộ, Linh Căn cũng chia làm ngũ hành"

Vương Hũ vừa nói vừa vẻ lên không trung những ký tự phát ra kim quang.

**Kim** **Mộc** **Thủy** **Hỏa **Thổ**

Vương Hũ chỉ ngón tay vào 5 thuộc tính.

"Mỗi ai có Linh Căn sẽ có 1 trong những thuộc tính ngũ hành này, Linh Căn tam thuộc tính là tư chất bình thường, nhị thuộc tính là tạm được, nhất thuộc tính là thiên tài, còn nếu có ngũ với tứ thuộc tính, ta khuyên nên quay về làm phàm nhân đi vì đó là phế vật"

Trần Lập đôi mắt sáng lên, đứng thẳng dậy, khí thế bừng bừng trong ánh mắt quyết tâm.

"Vậy mau kiểm tra ta đi!"

Vương Hũ khẽ nhếch môi cười nhẹ, đưa 2 ngón tay ra cách trán Trần Lập vài inch.

"Lúc nãy ta đến đây vì thấy 1 tia linh quang từ trên trời chiếu xuống cách đây vài trăm mét, nếu đoán không nhầm thì đó chính là tiểu tử ngươi gây ra, như vậy ta cũng phần nào đoán được ngươi chính là thiên tài tuyệt thế!"

Vương Hũ vừa dứt lời trên đầu ngón tay phát ra những tia linh quang, ông ta nhắm mắt lại 1 hồi lâu, dùng thần thức để rò xét Linh Căn của Trần Lập.

Khoảng vài giây sau, mắt ông to mở to và lùi lại miệng lẩm bẩm.

"K-không thể nào!"

Trần Lập nhìn dáng vẻ của ông ta trong lòng suy nghĩ.

(Chắc là thấy ta có Linh Căn của thiên tài tuyệt thế nên hoảng sợ đây mà)

Vương Hũ lấy lại bình tĩnh nói với tông điệu vẫn chưa khôi phục.

"Ngươi...không có Linh Căn"

Trần Lập sau khi nghe từ **Không Có Linh Căn** khiến bản thân càng suy sụp nhiều hơn, toàn thân Trần Lập ngã xuống mặt đất, tứ chi mềm nhũn.

Chương 3 - Gia Nhập

Trần Lập sững sờ ngơ ngác nhìn Vương Hũ đang lơ lửng trên đám cỏ, không Linh Căn dường như đã đánh vào tâm lý của Trần Lập, trong suy nghĩ của Trần Lập.

(Không có Linh Căn nghĩa là ta không có cơ hội vào tiên môn và cũng chẳng thể ăn sung mặc sướng, chỉ còn cách nào thôi)

Vài phút sau đó.

Vương Hũ đang cố gắng đẩy Trần Lập ra, 1 lần nữa lại ôm chân mình.

"Tiểu tử thối, ngươi còn không có Linh Căn không có tư cách vào Thiên Huyền Môn, cút đi cho ta!"

Trần Lập ôm chân chặt hơn giả vờ khóc lóc kể lể.

"Lão gia hỏa à, ngươi là thần tiên, thấy chết không cứu có còn là chính đạo không, chi bằng đưa ta về Thiên Huyền Môn làm 1 đệ tử tạp dịch cũng được, ngươi không muốn để ta chết 1 mình ở đây đâu đúng chứ!"

Vương Hũ cảm thấy bản thân đã rước vào phiền phức, im lặng hồi lâu thở dài và nói.

"Được, ngươi có thể làm đệ tử tạp dịch, nhưng những ánh mắt và lời nói của những đệ tử khác ngươi sẽ phải chịu"

Trần Lập, vốn là 1 người vô liêm sỉ, chỉ cần được ăn uống miễn phí bản thân sẽ đi dù cho có bị miệt thị.

Ngay sau đó Vương Hũ ném kiếm của mình ra mặt đất, ông ta đưa 2 ngón tay lên trước mặt lẩm bẩm vài câu tiên pháp đã biến thanh kiếm trở nên lớn hơn đủ 2 người ngồi.

Cả hai ngồi trên phi kiếm bay qua vô số tầng mây vượt qua các ngọn núi vài dặm.

-2 Canh Giờ Sau-

Ngọn núi nơi Thiên Huyền Môn tọa lạc hiện ngay trước mắt, Trần Lập đứng dậy trên phi kiếm, gió thổi vào mặt 1 luồng hơi mát mẻ và có chút ấm áp.

Vương Hũ từ từ hạ phi kiếm xuống dưới cổng Thiên Huyền Môn nhìn lên bậc cầu thang nói.

"Ngươi cảm nhận được linh khí rồi chứ, cái cảm giác ấm áp đó"

Trần Lập chẳng thèm nghe lời Vương Hũ nói định bước qua cổng thì 1 chưởng linh lực phóng ra từ phía trên bậc cầu thang.

Với 1 tiếng **VÙ** 1 chưởng linh lực phóng xuống với tốc độ rất nhanh, Trần Lập không kịp né tránh nhắm mắt cứ tưởng bản thân sẽ dính đòn và kết thúc cuộc sống của mình tại đây thì một tiếng **Rầm** vang lên.

Khi mở mắt ra Trần Lập thấy Vương Hũ đang chắn trước mình, tay ông ta đưa ra phá nát chưởng linh lực đó.

Vương Hũ thu tay lại nhìn lên bậc thang.

"Tên nào dám tấn công ta, muốn tìm chết sao!!"

Lời nói kèm theo uy áp tu sĩ, mặc dù Trần Lập không biết cảnh giới của ông ta nhưng đã có 2 đệ tử gác cổng xuất hiện, 1 người tên Trương Thiết, 1 người tên Trương Ca.

Trương Ca phóng ra trước đáp trước mặt Vương Hũ, hai tay chấp về phía trước và nghiên người cúi đầu.

"Đệ tử Trương Ca, không biết Vương trưởng lão ra ngoài trở về, mong trưởng lão tha tội"

Tiếp theo sau, Trương Thiết phóng ra theo ngay khi Trương Ca vừa dứt lời, hắn nhìn về phía Trần Lập và nói.

"Các hạ là ai, tại sao lại đi cùng Vương trưởng lão"

Trần Lập đưa tay lên cằm suy nghĩ.

(Hai tên đều họ Trương, Thiên Huyền Môn này đúng là biết lựa cặp)

Vương Hũ lên tiếng, cắt ngang sự im lặng trong phút chốc.

"Hắn là Trần Lập, từ nay sẽ là đệ tử tạp dịch quét dọn trong tông môn, 2 Ngươi dẫn hắn đến khu tạp dịch đi"

Trương Ca và Trướng Thiết lộ rõ vẻ bất ngờ, Vương trưởng lão lại dẫn 1 người về làm đệ tử tạp dịch, chắc chắn Trần Lập có bí mật gì đó.

Vương Hũ cảm thấy bản thân đã giải quyết xong mọi việc liền biến mất trong 1 tia linh quang.

Trương Ca đi lên bậc thang vừa đi vừa nói với Trần Lập.

"Trần sư đệ mau đi cùng ta, ta sẽ dẫn ngươi đến khu tạp dịch",

Trần Lập nghe vậy ánh mắt lộ rõ vẻ hớn hở bước theo sau không quên nói.

"Đa tạ Trương sư huynh"

Cả hai đi qua vài khu vực đệ tử ngoại môi trong im lặng, tưởng sẽ kéo dài nhưng Trương Ca lại nói trước.

"Trần sư đệ là người ngoại quốc phải không, nhìn trên người ngươi, quần áo đều là thứ ta chưa từng thấy qua"

Trần Lập nãy giờ mới nhận ra trên người vẫn còn bộ đồ công sở chưa thay vì bị xuyên đến thế giới này, anh ta đưa tay lên gãi đầu nói"

"Có thể xem là vậy, đa tạ Trương sư huynh đã để ý"

Trương Ca dường như rất hài lòng với câu trả lời đi được vài bước đã chỉ tay về phía trước.

"Đó là khu tạp dịch đệ tử, ngươi tới đó đi, ta còn có việc bận phải làm",

Nói xong Trương Ca rời đi 1 cách nhanh chóng để lại Trần Lập đi bộ đến khu tạp dịch.

Trần Lập vừa đi vừa suy nghĩ.

(Thiên Sơn Giới này quả nhiên là nơi có người tu tiên, nhưng hiện tại ta không có linh căn, vấn đề này cần giải quyết, theo như ta đọc mấy cái tiểu thuyết tu tiên của Ghiền Tu Tiên, dường như có cách tu tiên không cần vận dụng linh khí, đó là Luyện Thể)

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play