Anh Từng Hứa Sẽ Yêu Em Suốt Đời
chap1- khi bình yên cũng biết đau
Buổi sáng ở thành phố chưa kịp bừng lên đã bị nuốt trọn bởi sương. Những tòa nhà cao tầng im lìm trong làn hơi ẩm mỏng, đèn đường chưa tắt hẳn, phản chiếu lên mặt đường loang loáng thứ ánh sáng vàng úa, hệt như ký ức còn vương. Trong căn phòng tầng 15 của tòa chung cư khu trung tâm, Hoàng Đức Duy ngồi bên khung cửa, ly cà phê trên tay đã nguội từ lâu mà vẫn chưa kịp nhấp một ngụm.
Cậu là người như thế — luôn yên lặng, tinh tế và có phần cô độc. Những ai từng gặp Duy đều bảo rằng: “Cậu ta giống như sương sớm, vừa trong veo vừa khiến người khác ngại chạm vào.”
Gương mặt ấy – thanh tú, sống mũi cao, đôi mắt sâu, hàng mi cong dài khẽ rũ. Mỗi khi cậu nhìn ai, ánh nhìn ấy dịu đến mức người khác chỉ muốn tan ra. Đức Duy không cần cố gắng vẫn có thể khiến cả căn phòng xoay quanh mình, một vẻ đẹp dịu dàng nhưng có gì đó mong manh, khiến người ta vừa muốn bảo vệ, vừa muốn giữ lấy.
đức duy
Cậu làm nhà thiết kế thời trang – nghề vốn cần sự bay bổng, tỉ mỉ, và một tâm hồn đầy cảm xúc. Trong thế giới của cậu, mỗi đường kim mũi chỉ không chỉ là sản phẩm, mà là lời kể. Có người từng nói, trong những bộ sưu tập của Duy, người ta có thể nhìn thấy cả trái tim. Có lẽ bởi Duy luôn tin, thời trang không chỉ để mặc, mà là một phần của con người – của chính mình.
Thế giới của cậu, nếu thiếu cảm xúc, sẽ chỉ còn lại vải vóc lạnh lùng. Và nếu thiếu tình yêu, có lẽ Duy cũng chẳng còn là Duy nữa.
Bởi vì tình yêu, đối với Duy, chính là hơi thở.
Và hơi thở ấy, mang tên Nguyễn Quang Anh.
quang anh
Nguyễn Quang Anh – người đàn ông khiến mọi cô gái (và cả không ít chàng trai) chỉ cần nghe tên đã phải ngước nhìn. Đào hoa, phong lưu, đẹp trai đến mức tưởng như bước ra từ những bức ảnh quảng cáo. Anh sinh ra trong nhung lụa, lớn lên giữa những buổi tiệc champagne và tiếng cười phóng túng. Anh có mọi thứ mà người khác mơ ước: tiền tài, quyền lực, và sự tự do.
Trong mắt thế gian, Quang Anh là một kẻ không bao giờ chịu dừng lại.
Một gã có thể khiến ai đó say mê bằng một ánh nhìn, rồi rời đi nhẹ như chưa từng tồn tại.
Nhưng rồi, vào năm anh 17 tuổi — anh đã dừng lại.
Vì Hoàng Đức Duy.
Ngày ấy, Duy là cậu học sinh lớp 11, hay ngồi ở dãy bàn cuối, chăm chú vẽ vào tập giấy chi chít những nét chì mềm. Quang Anh – nổi bật, ồn ào, dẫn đầu trong mọi trò nghịch ngợm. Họ không thuộc cùng một thế giới. Một người như ánh mặt trời, một người như bóng nước.
Thế mà, số phận vốn thích trêu đùa — một buổi chiều, gió lùa tung những trang bản vẽ khỏi tay Duy, bay khắp hành lang. Quang Anh đang đi ngang, vô tình đỡ lấy một tờ giấy. Trên đó là bức ký họa… chính anh.
Ánh mắt họ chạm nhau. Một giây thôi, nhưng kéo dài đến vô tận.
Từ hôm ấy, chẳng ai hiểu sao chàng trai nổi loạn nhất trường lại bắt đầu dõi theo kẻ trầm lặng cuối lớp. Quang Anh hay viện cớ mượn bút, hỏi bài, thậm chí mang cơm trưa sang lớp bên chỉ để gặp Duy. Còn Duy, vốn không quen với sự ồn ào, lại dần học cách quen với nụ cười nửa miệng và cái nhìn ấm áp kia.
Người ta đồn, Quang Anh thích Duy.
Rồi người ta khẳng định, Duy cũng thích lại Quang Anh.
Tình yêu của họ, thuần khiết như buổi sớm mai, trong như giọt sương trên lá.
Hai người nắm tay nhau đi qua những lời dèm pha, những ánh nhìn soi mói. Họ không cần nói quá nhiều — chỉ một ánh mắt, một cái chạm nhẹ, cũng đủ để hiểu.
Ai cũng nghĩ rằng, tình yêu ấy sẽ kéo dài mãi mãi.
Ai cũng tin rằng, Quang Anh đã thực sự thay đổi vì Duy.
Pháp Kiều Thành An – bạn thân nhất của Duy, là người duy nhất biết hết những điều nhỏ nhặt trong tình yêu của cậu. An mang dòng máu lai Pháp, phong thái điềm đạm, giọng nói trầm ấm. Dù đôi khi lạnh lùng, nhưng lại luôn âm thầm quan tâm. Anh từng nói với Duy:
thành an
“Người như em, nếu đã yêu ai, thì sẽ yêu đến quên mình. Nhưng đừng để tình yêu làm em quên mất em là ai.”
đức duy
/Câu nói ấy, khi ấy Duy chỉ cười./
đức duy
Cậu không biết rằng, một ngày nào đó, mình sẽ hiểu từng chữ ấy đau đến nhường nào.
Còn Quang Anh, quanh anh vẫn có những người bạn – Đăng Dương và Quang Hùng, hai kẻ cùng anh lớn lên từ nhỏ. Dương điềm đạm, còn Hùng lại phóng khoáng. Họ chứng kiến tất cả – từ khi Quang Anh còn chỉ là kẻ ham chơi, cho đến khi ánh mắt anh chỉ còn mỗi hình bóng của Duy.
quang hùng
“Lần đầu tiên thấy mày biết yêu thật lòng,”//Hùng từng cười nói//
quang anh
“Có lẽ là bùa thật. Là ánh mắt cậu ta.”
Tình yêu ấy khiến người ta tin vào cổ tích.
Họ cùng đi qua những chuyến du lịch, cùng chia sẻ từng bản nhạc, cùng cãi vã, rồi lại ôm nhau sau những đêm dài. Ai cũng bảo, Quang Anh vì Duy mà thay đổi. Anh ít ra ngoài hơn, bớt tiệc tùng hơn, ánh mắt cũng dịu đi.
Người phụ nữ ấy – mẹ của Quang Anh – là người phụ nữ mạnh mẽ, sắc sảo, nhưng lại đầy tính chiếm hữu. Bà chưa từng thích Duy.
mẹ hắn
“Thằng bé đó chỉ khiến con yếu đi thôi, Quang Anh.”
Lời bà nói ngày nào, anh từng bỏ ngoài tai. Nhưng hạt nghi ngờ nhỏ bé ấy, vẫn nằm im, chờ cơ hội nảy mầm.
Kết nối vĩnh viễn giữa họ – một khởi đầu mới, một gia đình hạnh phúc. Cậu đã tưởng tượng đến căn nhà nhỏ, tiếng cười trẻ thơ, và vòng tay của Quang Anh mỗi sớm.
Nhưng cuộc đời, vốn chẳng bao giờ đi theo đường cậu vẽ.
Tin tức về việc Duy mang thai đến tai mẹ Quang Anh. Và bà, bằng tất cả sự khéo léo của mình, bắt đầu gieo vào đầu anh những câu chuyện méo mó, những lời nói ngọt ngào mà độc hại. Rằng Duy đã lừa anh, rằng đứa bé không phải con anh, rằng trong thời gian anh đi công tác, Duy từng gặp gỡ người khác.
quang anh
//Lúc đầu, Quang Anh cười // “Mẹ à, con tin cậu ấy.”
Nhưng rồi, từng đêm, từng lời cứ lặp lại, như giọt nước rơi xuống tảng đá. Và một ngày nào đó, tảng đá cũng sẽ vỡ.
Duy nhận ra sự thay đổi.
Ban đầu là những tin nhắn anh không trả lời.
Sau đó là những buổi tối anh không về.
Rồi là những ánh nhìn lạnh lẽo, những lời nói nhạt nhẽo, và mùi rượu nồng trên áo anh.
Cậu không hỏi, chỉ lặng lẽ nhìn, lặng lẽ chịu.
Vì cậu nghĩ, anh đang mệt, anh đang stress vì công việc.
Nhưng không, đó không còn là Quang Anh mà cậu từng biết.
Một đêm, khi đồng hồ chỉ 12 giờ, cửa phòng vang lên tiếng chìa khóa, Quang Anh bước vào – mùi rượu nồng, ánh mắt xa lạ. Duy ngồi đó, ôm gối, giọng khàn đặc
đức duy
“Anh lại uống nữa sao?”
Anh chẳng trả lời, chỉ ném áo khoác lên ghế, rút điếu pod ra, nhả khói lạnh tanh vào không khí.
Mùi khói khiến cậu ho liên tục, bàn tay nhỏ vội quơ lấy chiếc khăn.
đức duy
“Anh bỏ thuốc đi được không? Vì con… vì em nữa…”
đức duy
Anh quay sang, ánh mắt lạnh lẽo, không còn chút dịu dàng nào của người từng hứa yêu cậu trọn đời.
quang anh
“Đừng xen vào việc của anh. Em phiền quá, Duy.”
Chỉ bấy nhiêu thôi, mà như dao cắt.
Cậu im lặng. Từng lời anh nói, rơi xuống, để lại vết rạn không bao giờ lành.
Tối đó, Duy ngồi suốt bên khung cửa, ánh đèn đường phản chiếu lên nước mắt.
Cậu vẫn tin, chỉ là anh đang mệt. Rằng ngày mai, mọi thứ sẽ khác.
Nhưng ngày mai ấy, mãi mãi không bao giờ đến.
Đó là lúc câu chuyện bắt đầu — giữa hai con người từng hạnh phúc như tranh vẽ, từng tin rằng yêu là đủ.
Không ai sai ngay từ đầu, chỉ là họ đã để lòng tin phai nhạt, để yêu thương hóa thành nghi ngờ.
Trước khi mọi thứ sụp đổ, họ đã từng đẹp như thế.
Và Hoàng Đức Duy, trong khoảnh khắc cuối cùng của chương này, vẫn mỉm cười, đặt tay lên bụng, thì thầm
đức duy
Không sao đâu, con à. Dù có chuyện gì xảy ra, mẹ vẫn sẽ yêu con… như đã từng yêu ba con vậy.
Bên ngoài, trời vẫn chưa sáng.
Và bình yên, chính là thứ mong manh nhất trên đời.
peem
lời kể hơi nhìu vì mình ko thik vòng vo mối tình khi yêu
peem
cho nên ráng đc hết nghe chx
chap 2-Và Anh Đã Tin…
Buổi sáng hôm đó, Sài Gòn mờ sương như phủ một lớp khói mỏng lững lờ trôi qua ô cửa kính. Đức Duy ngồi trong xưởng thiết kế, đôi mắt mệt mỏi dán vào bản phác thảo còn dang dở. Chiếc váy trắng anh đang hoàn thiện cho buổi trình diễn tới của hãng — một bộ sưu tập mang tên “Ký ức không màu”. Cái tên ấy nghe vừa buồn vừa thật… như chính cuộc đời anh.
Phía sau tấm kính lớn, Quang Anh đang nói chuyện điện thoại. Giọng hắn trầm, lạnh và xa lạ đến mức khiến không khí trong phòng chùng xuống. Duy ngẩng lên, ánh mắt vô thức tìm kiếm một điều gì đó ấm áp nơi người đàn ông từng là cả bầu trời của mình — nhưng chỉ thấy một nụ cười gượng, nhạt thếch như tàn tro.
đức duy
Anh lại có lịch họp à?
đức duy
//Duy hỏi khẽ, tay vẫn cầm bút chì.//
quang anh
Ừ. Đừng đợi cơm.//Hắn đáp nhanh, không nhìn.//
Duy mím môi, khẽ gật đầu. Lời nói đó, nếu là năm năm trước, hẳn anh sẽ tin là thật. Nhưng bây giờ, nó chỉ như một tấm màn che cho hàng loạt bí mật đằng sau — những buổi tiệc rượu, khói thuốc, những cô gái lạ mặt mà Duy nghe danh qua tin nhắn nặc danh gửi đến.
Từ ngày mẹ Quang Anh trở về từ Pháp, mọi thứ dường như đổi khác. Người đàn bà đó có ánh nhìn sắc như dao, giọng nói nhẹ mà khiến người ta sợ. Bà ta từng bảo Duy không xứng với con trai bà — rằng “một thằng đàn ông làm nghề thiết kế, sống giữa vải vóc và phấn son thì có thể giữ được Quang Anh sao?”
Hôm đó Duy cười, nghĩ rằng chỉ cần tình yêu của hai người đủ lớn thì sẽ vượt qua hết. Nhưng tình yêu, dù lớn đến đâu, cũng không thể thắng khi một bên bắt đầu nghi ngờ.
Một buổi tối cuối tháng 10, trời mưa tầm tã. Duy ngồi chờ Quang Anh trong căn hộ của họ, mâm cơm nguội lạnh từ lâu. Đèn phòng khách vẫn sáng, đồng hồ chỉ gần mười hai giờ đêm. Anh gọi — số không liên lạc được.
Đứa con trong bụng anh khẽ đạp, khiến lòng Duy nhói. Anh đặt tay lên bụng, thì thầm
đức duy
Ba con lại bận rồi… nhưng không sao đâu, có mẹ ở đây.
Khoảnh khắc ấy, anh nhận ra, mình đang dần quen với sự cô đơn.
Người từng cùng anh đếm sao, giờ chẳng còn ở đây nữa.
Cửa mở. Tiếng khóa xoay, mùi rượu nồng nặc tràn vào phòng. Quang Anh bước vào, áo sơ mi nhàu, mắt đỏ hoe.
đức duy
//Duy hỏi, giọng run run.//Anh đi đâu cả đêm vậy?
quang anh
//Hắn nhìn anh, nở nụ cười gượng//Công việc. Em hỏi nhiều quá rồi đó.
đức duy
Công việc nào khiến anh say đến mức không đứng vững?//Duy bật lên, đôi mắt ầng ậc nước.//
quang anh
//Quang Anh im lặng vài giây, rồi gằn giọng//Đức Duy, đừng xen vào việc của anh.
Câu nói ấy như nhát dao, đâm thẳng vào tim anh. Duy lặng người. Đứa con trong bụng như cảm nhận được nỗi đau của mẹ, khẽ động đậy.
đức duy
Anh thay đổi rồi, Quang Anh à.// Duy nghẹn.//
Đêm đó, Duy ngồi một mình nơi ghế sofa, ánh đèn vàng nhạt phủ lên gương mặt tái nhợt. Anh không khóc, chỉ lặng im, bàn tay siết lấy tấm khăn len mà Quang Anh từng tặng.
Mưa ngoài kia vẫn rơi không dứt, từng giọt như lời nhắc nhở rằng, bình yên của họ đã vỡ tan.
Sáng hôm sau, Duy đến xưởng với đôi mắt thâm quầng. Pháp Kiều – bạn thân của anh, thấy vậy liền hỏi
pháp kiều
“Lại cãi nhau nữa à?”
đức duy
//Duy cười gượng//, Ừ, chắc anh ấy mệt.
pháp kiều
Duy, đừng cứ mãi bao biện như thế. Có những người không xứng đáng được tha thứ đâu // Pháp Kiều thở dài, ánh mắt buồn
Duy im lặng. Trong anh, mọi thứ như rối tung. Anh yêu Quang Anh, yêu đến mức quên cả bản thân. Nhưng khi người đó không còn nhìn mình như trước, tình yêu ấy hóa thành gánh nặng.
Chiều, khi Duy về đến nhà, Quang Anh đã không có ở đó. Trên bàn, chỉ còn mảnh giấy nhắn
quang anh
🔲 “Anh qua nhà mẹ vài hôm. Đừng đợi.”
Duy ngồi thụp xuống, tờ giấy run trong tay. Anh biết, mọi thứ đang tuột khỏi tay mình. Mẹ hắn đã thành công — bà đã gieo vào đầu con trai những hạt giống hoài nghi, và nó đang lớn dần, giết chết tình yêu từng rực rỡ nhất đời anh.
Tối đó, Duy mở tủ, lôi ra những bản thiết kế cũ — những bộ sưu tập anh từng làm cùng Quang Anh. Trên mỗi tấm vải, vẫn còn nét vẽ của hai người, ký hiệu “Q&D” ở góc trái.
Anh khẽ chạm vào từng đường nét, nhớ lại những ngày cả hai thức trắng đêm để hoàn thiện ước mơ. Khi ấy, Quang Anh từng nói
quang anh
“Sau này, nếu em mệt, hãy dựa vào anh. Anh sẽ không bao giờ để em phải cô đơn.”
Lời hứa ấy, giờ nghe sao xa xôi quá.
Duy nhìn vào tấm ảnh chụp chung trong khung kính, nước mắt lặng lẽ rơi.
đức duy
//Anh tự nhủ// Nếu một ngày anh quay lại, liệu em còn đủ dũng cảm để yêu anh nữa không?
Một tuần sau, Quang Anh trở về. Duy mở cửa, thấy hắn bước vào với ánh mắt lạnh tanh.
quang anh
Anh có chuyện muốn nói.//Hắn cất giọng.//
đức duy
Em cũng vậy. //Duy nói, tay khẽ đặt lên bụng.//
quang anh
Anh xin lỗi, nhưng anh nghĩ chúng ta nên dừng lại một thời gian.//Quang Anh nói, từng chữ nặng trĩu.//
đức duy
//Duy sững người. Môi anh run lên, mắt cay xè//
đức duy
Vì mẹ anh nói gì sao?
quang anh
Bà chỉ nói sự thật. Em… em không nên có đứa nhỏ này.
Mọi âm thanh như vỡ nát. Không khí đặc quánh lại, chỉ còn tiếng mưa rơi ngoài ban công. Duy ngã quỵ, bàn tay ôm bụng, giọng nghẹn lại trong cổ họng
quang anh
//Quang Anh quay đi, không dám nhìn//. Xin lỗi.
Anh rời khỏi nhà, để lại Đức Duy giữa căn phòng lạnh lẽo. Duy nhìn theo bóng hắn mờ dần trong màn mưa, lòng trống rỗng.
Đêm ấy, anh gục đầu trên vai ghế, khẽ nói với con:Mọi âm thanh như vỡ nát. Không khí đặc quánh lại, chỉ còn tiếng mưa rơi ngoài ban công. Duy ngã quỵ, bàn tay ôm bụng, giọng nghẹn lại trong cổ họng:
đức duy
Không sao đâu con à… từ nay, chỉ có mẹ thôi.
Tình yêu của họ — từng đẹp như tranh vẽ, từng khiến người khác ngưỡng mộ — giờ chỉ còn lại những vệt màu nhòe nhoẹt, chẳng rõ hình thù.
Bên ngoài, mưa vẫn rơi, không còn ướt vai ai, chỉ còn lạnh lẽo thấm vào tim người ở lại.
chap3 -chọn -rời đi-niềm tin
Sài Gòn hôm nay lại mưa. Cơn mưa kéo dài từ sáng đến tối, nhẹ nhàng mà dai dẳng, như một bản nhạc buồn được tua đi tua lại mãi không dừng. Duy ngồi bên khung cửa, lặng nhìn từng giọt nước chảy dài theo ô kính. Phía xa xa, đèn xe hắt lên mặt đường thành vệt sáng nhòe nhoẹt. Anh thích mưa, vì mưa có thể che được nước mắt.
Ngày trước, Quang Anh thường hay nói
quang anh
“Mưa rơi ướt vai, anh sẽ che cho em.”
Giờ, mưa vẫn rơi, nhưng vai anh chẳng còn ai đứng cạnh nữa.
Mấy tháng nay, Quang Anh khác lắm. Người đàn ông từng sẵn sàng bỏ cả một hợp đồng lớn chỉ để đến đón anh tan làm, nay bận rộn đến mức chẳng còn thời gian nhắn một tin “Anh về muộn.” Duy vẫn cố tìm lý do để tự an ủi — rằng anh ấy chỉ đang căng thẳng vì công việc, rằng anh ấy vẫn yêu mình, chỉ là chưa thể hiện ra thôi.
Nhưng có những đêm, khi Duy ngồi đợi trong căn nhà lạnh, nhìn đồng hồ nhích qua con số mười hai, mười ba giờ, thì mọi lời biện minh đều trở nên vô nghĩa.
Một lần, Duy thử gọi — đầu dây bên kia ồn ào tiếng nhạc, tiếng cười, giọng con gái lẫn vào giọng Quang Anh. Anh tắt máy, lòng như có ai bóp nghẹt. Mấy giây sau, tin nhắn từ Quang Anh gửi đến
quang anh
📲“Anh đang họp, đừng đợi.”
đức duy
📲Một cuộc họp lúc nửa đêm?
đức duy
//Duy biết, nhưng vẫn chọn im lặng.//
Pháp Kiều – người bạn thân nhất của Duy – nhìn anh tiều tụy đi từng ngày mà xót.
pháp kiều
Duy à, đừng chịu đựng một mình như thế. Nếu người ta còn yêu, họ sẽ không để em phải khóc đâu.
đức duy
//Duy cười, giọng nhỏ nhẹ//
đức duy
Chắc anh ấy chỉ mệt thôi. Anh ấy không phải người xấu đâu.
pháp kiều
//Pháp Kiều lắc đầu, ánh mắt buồn//
pháp kiều
Người tốt cũng có thể khiến người khác đau, Duy ạ. Mà đau nhất, lại luôn là người yêu nhiều hơn.
Duy không đáp, chỉ khẽ nắm tay bạn, mỉm cười gượng gạo. Anh biết, mọi người đều nhìn thấy Quang Anh đã đổi thay, chỉ có anh là không dám thừa nhận.
Tối hôm đó, Quang Anh về muộn. Áo hắn vương mùi nước hoa lạ, cổ tay còn vết son nhạt. Duy không nói gì, chỉ lặng lẽ dọn mâm cơm đã nguội lạnh.
đức duy
Anh ăn chút gì đi, em hâm lại canh rồi.
quang anh
Anh không đói.// Quang Anh buông túi xuống ghế giọng lạnh tanh//
đức duy
Anh uống rượu nữa hả?
quang anh
Em hỏi nhiều quá, Duy.
Duy khựng lại. Câu nói đó ngắn thôi, nhưng lạnh hơn cả cơn mưa ngoài kia. Anh nhìn người đàn ông trước mặt – người từng ôm anh suốt đêm mỗi khi mưa đến, giờ lại như một kẻ xa lạ.
đức duy
Anh muốn hỏi, muốn gào lên: “Anh còn yêu em không?”
Nhưng cổ họng nghẹn lại, chỉ có nước mắt chảy xuống, hòa vào vị mặn của canh.
Đêm, Duy không ngủ được. Anh ra ban công, ngồi nhìn Sài Gòn lấp lánh ánh đèn. Gió mang theo hơi ẩm, lạnh và buồn. Tay khẽ đặt lên bụng, anh thì thầm
đức duy
“Con à, ba con dạo này lạnh lùng lắm… nhưng chắc anh ấy vẫn thương pa con mình, phải không?”
Anh nói như tự trấn an. Đứa bé khẽ động đậy, như đáp lại lời mẹ. Giọt nước mắt rơi trên tay, ấm mà buốt.
Phía trong, Quang Anh xoay lưng về phía anh. Hắn vẫn ngủ, hơi thở đều, vô tâm như thể thế giới này chẳng còn điều gì để bận lòng.
Một sáng cuối tuần, Duy đang gấp quần áo thì thấy chiếc nhẫn đôi của họ nằm trong ngăn kéo, nhẫn của Quang Anh. Anh cầm lên, ánh sáng lấp lánh chiếu vào mắt, khiến tim anh nhói. Ngày trước, Quang Anh từng nói
quang anh
Anh sẽ không tháo nó ra, kể cả khi ngủ.
Giờ nó nằm ở đây, lạnh lẽo, im lìm.
Duy đặt lại, không nói một lời.
Anh biết, có những thứ khi rơi khỏi tay, nhặt lại cũng không còn nguyên vẹn nữa.
Buổi trưa, Duy đến công ty trình bày bộ sưu tập mới. Anh chọn gam trắng – xám – bạc, như chính tâm trạng mình: đẹp nhưng trống rỗng. Cả căn phòng tràn ngập tiếng vỗ tay, nhưng lòng Duy chỉ có một nỗi buồn không tên.
Sau buổi họp, anh nhận được tin nhắn từ Pháp Kiều
pháp kiều
💬chị thấy Quang Anh đi với ai đó ở quán Mộc, tay còn khoác vai nhau.
Duy nhìn dòng chữ, tim như ngừng đập. Anh không trả lời. Chỉ ngồi nhìn màn hình điện thoại, ánh sáng nhòe dần đi qua làn nước mắt.
Tối, khi Quang Anh về, Duy vẫn bình thản nấu ăn, dọn cơm, rót rượu.
đức duy
Anh ăn chút gì đi. Em làm món anh thích.
quang anh
Anh bảo rồi, đừng đợi.
đức duy
Em không đợi… chỉ là muốn ăn cùng anh thôi.// Duy mỉm cười, giọng nhẹ như gió.//
quang anh
//Quang Anh không đáp, cầm ly rượu uống cạn//
đức duy
//Duy nhìn hắn, khẽ hỏi//
đức duy
Anh còn nhớ lần đầu mình hôn nhau không?
quang anh
Duy, đừng bắt anh nhớ những thứ đã qua.
đức duy
Vậy là anh quên rồi?
Duy im. Cả căn nhà rơi vào im lặng đến nghẹt thở. Chỉ có tiếng mưa bắt đầu rơi ngoài hiên, từng giọt, từng giọt.
Anh quay đi, giấu nước mắt. Hóa ra, mưa vẫn rơi, nhưng không còn ướt vai nhau nữa.
Đêm ấy, Duy thu dọn đồ vẽ. Anh quyết định rời khỏi thành phố một thời gian.
pháp kiều
//Pháp Kiều đến, nhìn anh gấp quần áo, khẽ hỏi//
pháp kiều
Em thật sự muốn đi à?
đức duy
Con sẽ đi cùng em. Chỉ cần xa nơi này, chắc pa con em sẽ yên.
pháp kiều
//Pháp Kiều ôm lấy anh, nói khẽ//
pháp kiều
Em mạnh mẽ hơn em tưởng đó, Duy à. Nhưng nhớ này — đừng quay lại nếu anh ta không thay đổi.
đức duy
//Duy cười buồn//Em không hứa. Vì đôi khi, người ta yêu quá, chẳng còn biết đường quay về nữa.
peem
chuăn bị tâm lí chap sau🫵
Download MangaToon APP on App Store and Google Play