Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

{Allvietnam} §Nguyệt Mộng Của Rừng§

£Chương 1£ Liệu có phải là sự thật?

NovelToon
____________________________________________
- Lời hứa buộc miệng lỡ lời Vậy mà lại có người chờ vạn năm-
Năm 2078, Con người phát minh ra một loài thuốc khiến cho những người khác không cần ăn gì vẫn no. Còn thức ăn? đã bị lãng quên rồi, những món như: Xôi, bánh mì hoặc pizza hay thậm chí là những món đặc sản của quốc gia đó chỉ còn được lưu lại trong những trang sách mà thôi. Bây giờ, ở những buổi tiệc, trên bàn chỉ còn những viên thuốc nhạt nhoà
Countryhuams - là những người được người khác kính trọng, thờ phụng. Họ mang trong mình một loài sức mạnh bao gồm năng lượng chính và hai năng lượng phụ. Phụ là gì và chính là gì? Và mang trong mình tuổi thọ vô hạn. Nhưng cũng có một số người có thể thức tỉnh năng lượng nhưng sức mạnh chỉ bằng 1/3 họ. Những người có thể trạng đặc biệt đó căn bản không lọt vào mắt xanh của họ
Lúc bấy giờ, có một khu rừng người ta không dám bước vào đươc gọi là khu rừng ×Lâm Ngọc Thụy Phúc×. Có rất nhiều đồn thổi rằng ở trong đó có một con quỷ đã sống hàng ngàn năm. Họ tin, bởi vì có rất nhiều người đã đi và chỉ số ít quay về được và kể rằng ở trong khu rừng đó có một con quỷ tóc dài mặc một bộ áo nào đó.
°VietNam°
°VietNam°
"Ưm..."
Ánh sáng chiếu rọi ban mai xen qua cửa sổ, °VietNam° khẽ mở mắt, cậu vẫn muốn nằm thêm một lát nữa nhưng cũng nhớ bản thân hôm nay có việc có quá nhiều việc để làm, cậu đằng mở mắt ra mặc lên mình bộ Viên Lễ, vấn tóc lên bàng một cây trâm hoa sen hồng. Ra bờ sông phía sau ngôi nhà để đánh răng, rửa mặt. Nhưng có một điều cậu không biết rằng bí mật cậu giấu trong lòng suốt hàng trăm năm nay sắp bị gỡ xuống.
°VietNam°
°VietNam°
"Lại là một ngày mới bận bịu"
Cậu khẽ thở dài
Ở đằng xa, có một nhóm người đang đi về hướng này. Hôm nay, họ đã tập hợp lại để xem rằng có con quỷ nào thực sự sống trong đó. Khu rừng vốn rậm rạp, họ mới đi được nửa chặng đường, một trong số đó đã thở dài.
???
???
"Tại mày đó °East Lao° tự nhiên rủ làm gì giờ thậm chí còn chưa tới nữa"
°East Lao°
°East Lao°
" Đừng thở dài nữa °China°, chúng ta tới để xem rằng có một con quỷ thực sự không hay chỉ là lời tồn thổi"
°Mặt Trận°
°Mặt Trận°
"Và nếu thực sự có, chúng ta sẽ hợp lực giết chết chúng"
°America°
°America°
" Cậu quả thật rất biết tính toán. Nhưng sẽ như thế nào nếu nó mạnh hơn chúng ta?"
°China°
°China°
"Thì chúng ta sẽ tìm cơ hội bỏ trốn"
°Mặt Trận°
°Mặt Trận°
"Đó không phải là bỏ trốn đó là rút lui"
°China°
°China°
"Được rồi nghe cậu hết"
°Mặt Trận° khẽ nhíu mày, cậu thực sự không ưa cái dáng vẻ này của nó. Nó luôn tỏ ra bất cần, không quan tâm khiến cậu không ưa nó. Bỗng nhiên °East Lao° reo lên
°East Lao°
°East Lao°
"Ây... Nhìn kìa, đó có phải con quỷ mọi người đồn không?"
°America°
°America°
"Đâu?đâu con quỷ đó đâu?"
°American° phản ứng nhanh nhất. Trong tay bỗng có một luồng sức mạnh
°America°
°America°
×Băng trảm thần!×
Một luồng sức mạnh băng truyền vào trong khu rừng, mọi cây cỏ đều bị đóng băng hết. Mấy người còn lại cũng hoàn hồn vào tư thế chiến đấu. Chờ đối phương ra chiêu tiếp theo
°VietNam°
°VietNam°
×Lửa trời phong×
Một giọng nói khẽ triệu hồi sức mạnh, tuy nhỏ nhẹ nhưng sức mạnh lại quá kinh khủng. Băng dần tan ra. Bọn họ thấy vậy liền biết mình không phải đối thủ. Họ biết giờ mình tiến khó, lùi cũng chẳng xong liền ở lại. Giọng nói kia khẽ nói
°VietNam°
°VietNam°
"Dưới ánh mặt trời, băng chẳng là thứ gì cả"
°East Lao°
°East Lao°
"Ngươi là rốt cuộc là ai?"
°VietNam° khẽ cười, cậu cảm thấy họ rất mắc cười. Nụ cười của sự khinh miệt
°VietNam°
°VietNam°
"Các ngươi hỏi ta? Ta nghĩ rằng liệu ai là người hiểu rõ nhất là các ngươi chứ nhỉ?"
°Mặt Trận°
°Mặt Trận°
"Ngươi được đồn đại là một con quỷ"
°VietNam°
°VietNam°
"Và ta biết điều đó"
°China°
°China°
"Nhưng ngươi chỉ được đồn đại là một con quỷ chứ không nói về thân phận thật sự của ngươi... Thay vì nghe những người khác đồn đoán thì sự thật phải do ngươi nói ra"
°VietNam°
°VietNam°
"Ta sẽ không nói và nếu ta không nói, các ngươi sẽ cậy miệng ta như thế nào?"
°America°
°America°
"Chúng ta sẽ dùng mọi cách để ngươi nói ra"
°VietNam°
°VietNam°
"Nhưng thứ các ngươi yếu hơn ta là sức mạnh"
°East Lao°
°East Lao°
"Vậy chúng ta sẽ đáp ứng mọi nhu cầu của ngươi có thể nói ra thân phận cưa mình"
°VietNam°
°VietNam°
"Được vậy đầu tiên... các ngươi sẽ phải giới thiệu mình cho ta nghe nhỉ?"
°Mặt Trận°
°Mặt Trận°
"Đó là điều tất nhiên"
°America°
°America°
"Vậy để ta giới thiệu, ta là °America° 342 tuổi, Sức mạnh chính là Băng, Sức mạnh phụ là nước và tuyết"
°China°
°China°
"Còn ta là °China° 467 tuổi, Sức mạnh là Phong, Sức mạnh phụ là Đất, nước"
°VietNam°
°VietNam°
"Và ta nghĩ rằng ngươi nên cất cái ánh mắt mất nết đó đi"
°Mặt Trận°
°Mặt Trận°
"Xin lỗi thay nó, ta sẽ giới thiệu tiếp nhé, ta là °Mặt Trận° 420 tuổi , Sức mạnh là Mặt trời, Năng lực phụ là gió và lửa"
°VietNam°
°VietNam°
"Ừm"
°East Lao°
°East Lao°
"Còn ta là °East Lao° 289 tuổi, Sức mạnh là Biển, Sức mạnh phụ là Nước và Cát"
°America°
°America°
"Còn ngươi?"
°VietNam°
°VietNam°
" Ta là VietNam 256 tuổi, Sức mạnh là Thiên Niên, Sức mạnh phụ là mưa và ánh mặt trời"
__________________End_____________________
Fact: Sức mạnh chính là sức mạnh thường dùng nhất và mạnh nhất, còn sức mạnh phụ là các yếu tố chính để tạo nên sức mạnh chính

£Chương 2: Bí mật về nền văn minh cổ xưa?£

NovelToon
__________________________________
- Không lấy nhau ở tuổi trẻ Ta sẽ lấy nhau goá bụa khi già-
°America°
°America°
"Sức mạnh của ngươi rất mạnh"
°VietNam°
°VietNam°
"ồ hố, đó là điều không cần ngươi nói"
°China°
°China°
"Và ngươi có thể toả sáng khi được mọi người biết đến. Ngươi có thể khiến cả thế giới trầm trồ"
°VietNam°
°VietNam°
"Ta...không chọn điều đó"
°Mặt Trận°
°Mặt Trận°
"Ngươi có nhiều bí mật mà không thể tiết lộ"
°VietNam°
°VietNam°
"Phải, nói rất đúng, ta có rất nhiều bí mật, đó là lí do khu rừng này có một con quỷ được đồn đại"
°VietNam° cười phá lên. Cậu có rất rất nhiều bí mật. Nhưng thì sao chứ? Trừ khi, từ miệng cậu nói ra, đám người kia mãi mãi không thể biết
°East Lao°
°East Lao°
"Sức mạnh của ngươi không dừng lại ở mức này. Ngươi... Có lẽ là từ một thế giới khác"
°VietNam°
°VietNam°
"Các ngươi... cũng có một chút thông minh đấy"
°VietNam°
°VietNam°
"Ta sẽ nói một chút cho mấy ngươi, nhưng sau này đừng mong có một bí mật nào hé lộ từ ta"
°Mặt Trận°
°Mặt Trận°
"Vậy thì chúng ta sẽ dần dần tìm thấy bí mật của ngươi"
°VietNam°
°VietNam°
"Ồ, ta sẽ đợi các ngươi"
°China°
°China°
"Vậy bí mật của ngươi là gì"
°VietNam°
°VietNam°
"Dù sao, nói cho các ngươi cũng chẳng sao"
Trời đã xế chiều, em đứng dưới nắng, khẽ mĩm cười nhẹ. Vẻ đẹp của em nghiêng nước nghiêng thành, nhưng họ biết em không dễ chọc để họ sống tới bây giờ đã là sự bao dung lớn nhất của em. Họ đã đoán ra một thứ rằng: Khu rừng này được em tạo nên. Bí mật của em ẩn sâu trong khu rừng tâm tối này. Trong lòng đất, có nhiều thứ họ không biết và không nên biết.
°VietNam°
°VietNam°
"Nền văn minh của ta... đã từng phồn Vinh"
°VietNam°
°VietNam°
"Và rồi, nền văn minh của ta bị nền văn minh khác tiêu diệt. Tất cả đều...chết, nhưng theo một cách nào đó, ta bị họ bỏ xót"
°VietNam°
°VietNam°
"Nền văn minh đã bị chôn vùi ở 2700 năm"
°VietNam°
°VietNam°
"Nền văn minh €prosperou€"
Bọn họ bất ngờ. Một kẻ như vậy lại sống ở một nền văn minh cổ xưa
°America°
°America°
"Trong lịch sử, những con chữ ấy nói rằng nền văn minh của ngươi bị chôn vùi ở dưới đất sau một cơn động đất kinh thiên động địa"
°VietNam°
°VietNam°
"Trong lịch sử, không phải câu nào cũng đúng"
°East Lao°
°East Lao°
"Thứ nền văn minh của ngươi để lại là một chiếc nhẫn, một đôi bông tại và một dây chuyền...tất cả đều được làm một thứ mà chúng tôi chưa biết"
°VietNam°
°VietNam°
"Nền văn minh của ta ở cấp 3 đang ở thời kỳ đỉnh cao"
°VietNam°
°VietNam°
"Và...rồi có một nền văn minh khác tự xưng là €kẻ tiêu diệt€ giết chúng tôi chỉ vì..họ thích"
°China°
°China°
"Nghe thật hoang đường. Ta cảm giác rằng những lời ngươi nói giống như một giấc mộng do chính ngươi tạo ra"
°VietNam°
°VietNam°
"Dù có hoang đường đến mấy...đó cũng là sự thật không thể chối cãi"
°Mặt Trận°
°Mặt Trận°
"Nền văn minh của ngươi nổi bật là ẩm thực. Ở đó có rất nhiều món ngon khiến người ta thêm khi nhắc đến nó"
°VietNam°
°VietNam°
"Các ngươi biết vậy là tốt"
°VietNam°
°VietNam°
"Trời đã xế chiều, chẳng còn sớm, câu chuyện về ngày hôm nay chỉ ta và các ngươi biết, ta không hi vọng rằng sẽ có người thứ ba biết câu chuyện này"
°America°
°America°
"Đương nhiên rồi"
°East Lao°
°East Lao°
"Nhưng chúng ta cơ thể đến lần tới được không?"
°VietNam°
°VietNam°
"Không, nơi đây không đón tiếp những kẻ xâm nhập khu rừng"
Cậu quay người đi, sải bước về ngôi nhà nhỏ của mình. Cậu...biết những bí mật không thể tiết lộ của nền văn minh này. Cậu chỉ biết bí mật của những nền văn minh này. Kí ức về văn minh thuộc về cậu quá mơ hồ. Cậu lắc đầu, thầm nghĩ rằng *Câu chuyện của mình vẫn chưa kết thúc, Có lẽ sắp tới, sẽ còn rất nhiều bất ngờ dành riêng cho cậu*
Bước vào nhà, cậu thở phào nhẹ nhõm vì họ không phát hiện sự bất thường của mình. Đúng vậy, cậu luôn giả rằng cậu là một thực thể đặc biệt có một sức mạnh phi thường. Đống thực phẩm hôm qua đã dùng hết, hôm nay lại xuất hiện. Bước đến bàn gỗ. Trên bàn, một cuốn sách có tên §Nhật kí về nơi con sinh ra§. Cậu lật các trang sách. Nhưng... cuốn sách đó chỉ có một trang là có chữ viết
"Hỡi °VietNam° con của ta. Con vẫn còn cha mẹ, con không cô đơn. Con là niềm tự hào của chúng ta. Chúng ta chỉ vì phạm lỗi mà bị họ tiêu diệt vào năm 613TCN . Con mang trong mình nguồn năng lượng dồi dào. Có lẽ con chỉ nhớ một số ký ức về chúng ta. Nhưng không sao cả, chỉ cần con bình yên. Chúng ta cũng đã mãn nguyện mà xuống địa phủ rồi" Ký tên Cha và mẹ của con
Cậu lật trong vô thức, mắt vẫn nhìn nhưng tâm trí đang suy nghĩ rằng:
°VietNam°
°VietNam°
*Vậy mình rốt cuộc bao nhiêu tuổi?*
°VietNam°
°VietNam°
*Tại sao họ lại tiêu diệt nền văn minh của mình?*
°VietNam°
°VietNam°
*Tại sao, mình là niềm vinh hạnh của họ?*
°VietNam°
°VietNam°
*Tại sao, sau khi các loại thực phẩm mình dùng hết, ngày hôm sau lại xuất hiện cái mới?*
°VietNam°
°VietNam°
*Liệu họ thực sự bị tiêu diệt hay đang âm thầm tạo nên một chế đế mạnh hơn sau khi bị người ta hại. Gửi mình đi là để nói rằng đã có một nền văn minh bị tiêu diệt hay sự mạnh mẽ của nền văn minh từng bị hại*
°VietNam°
°VietNam°
"Hoi, đói quá à. Đi nấu cơm ăn thôi. Ăn xong sẽ ngủ một giấc mộng dài. Thật là một kế hoạch tuyệt vời"
Không chần chừ, cậu đốt củi. Củi chỉ còn một ít. Hôm nay, định lụm củi và hái một ít hoa quả dại nhưng gặp đám người phiền phức kia. Sau khi nấu cơm, canh khoai môn và trứng chim. Bày ra bàn, cậu tấm tắc tự luyến mình một câu. *Tài nấu cơm của mình đúng là ngon tuyệt cú mèo* Ăn xong, cậu đi vào phòng ngủ, kéo rèm phòng lại bật đèn ngủ bí ngô của mình. Nằm xuống, ô cậu ngủ rồi. Cậu không biết ngôi nhà này đâu ra nhưng sau khi được đưa đến đây đã thấy, cha mẹ cậu cũng chu toàn phết
_______________________End______________________
NovelToon
¢Tác giả¢
¢Tác giả¢
Disney thì biết cái đếch gì về tình yêu!?
¢Tác giả¢
¢Tác giả¢
Nước và lửa còn cưới nhau được tại sao thỏ và cáo thì lại không!?

£Chương 3: Hiểu biết dược liệu?£

NovelToon
___________________________________________
- Hoa đẹp hoa thơm, hoa vẫn tàn Tình sâu, tình nặng, tình vẫn tàn Rược đắng, rượu cay, rượu vẫn hết Người hứa, người thề, người vẫn quên -
Trời đã sáng, cậu sớm đã thức dậy từ lâu, cậu vẫn muốn ngủ thêm nhưng ngủ không nổi. Cậu ra ngoài bờ sông vệ sinh cá nhân, trong tủ đồ của cậu chỉ có bốn bộ: một bộ lễ phục, một bộ áo tấc và một bộ Nhật Bình và một bộ đồ ngủ, phụ kiện chỉ có một cây trâm hoa sen, một nón quai thao, một vân kiên và một vành đóng sẵn. Hiện giờ, cậu đang phân vân nên phối đồ như thế nào
Một lúc sau, cậu phối áo tấc và nón quai thao, ra ngoài nhà, lụng một số củi khô và thảo dược
°VietNam°
°VietNam°
"Một hai...bốn mươi lăm, đủ rồi nhưng thảo dược lại không có một cái nào riết rồi không có phương thức thảo dược chữa bệnh thì lỡ bệnh thì sao?"
°VietNam°
°VietNam°
"Chắc phải chờ đến ngày mưa, nấm mọc lên rồi làm dược liệu thôi nhưng đã mấy tuần rồi chưa mưa, mong là ngày mai mưa.
Cậu đi bộ về nhà, khi thấy có người chờ trước cổng nhà. Cậu dừng lại, cậu nhíu mày lại, hỏi:
°VietNam°
°VietNam°
"Ngươi là ai?"
°Ukraine°
°Ukraine°
"Ta là kẻ lữ hành, ngươi có biết là gì không?"
°VietNam°
°VietNam°
"Ta chưa từng biết và không có nhu cầu biết"
°Ukraine°
°Ukraine°
"Nếu như ngươi không biết, thì ai biết ta sẽ hại ngươi hay giúp ngươi"
°VietNam°
°VietNam°
"Được vậy, hãy giải thích đi, rốt cuộc kẻ lữ hành là ai?"
°Ukraine°
°Ukraine°
"Kẻ lữ hành là người phiêu lưu muôn nơi, khám phá mọi nơi, nhưng..."
°VietNam°
°VietNam°
"Nhưng sao...?"
°Ukraine°
°Ukraine°
"Những kẻ lữ hành có một bí mật chung là gì ngươi biết không?"
°VietNam°
°VietNam°
"Đã là bí mật, thì không biết được"
°Ukraine°
°Ukraine°
"Đó là, mỗi người chỉ có một sức mạnh" //Mỉm cười//
°VietNam°
°VietNam°
"Thật sự là chỉ có một sức mạnh? Nhưng qua hơi thở của ngươi, ngươi là countryhuams đúng không? Mà countryhuams có tận ba sức mạnh đúng không?"
°Ukraine°
°Ukraine°
"Bởi vì chúng ta xui xẻo bị tiêm một thứ thuốc kì lạ"
°VietNam°
°VietNam°
"Tại sao lại bị tiêm?"
°Ukraine°
°Ukraine°
"Vì chúng ta là vật bị thí nghiệm"
°VietNam°
°VietNam°
"Vậy tại sao, các ngươi nhất định phải là kẻ lữ hành"
°Ukraine°
°Ukraine°
"Ở trong cơ thể chúng ta có một loại đặc biệt mà khi gặp điều kiện phù hợp mới có thể sống, bằng không sẽ chết trong vòng 2 tuần khi điều kiện không phù hợp"
°VietNam°
°VietNam°
"Vậy đã gặp được chưa?"
°Ukraine°
°Ukraine°
"Gặp được rồi, ngay ở đâu"
°VietNam°
°VietNam°
"Ta ư? Nực cười, danh vọng của ta ai ai cũng biết"
°Ukraine°
°Ukraine°
"Tai nghe không bằng một nhìn"
°VietNam°
°VietNam°
"Vậy ngươi thấy ta như thế nào?"
°Ukraine°
°Ukraine°
"Là người tốt bụng và đẹp"
°Ukraine°
°Ukraine°
"Nên là...cho ta ở lại nhé?"
°VietNam°
°VietNam°
"Hừm... Ngươi có gì để ta giữ ngươi lại"
°Ukraine°
°Ukraine°
"Ngươi có thích thảo dược đúng không?"
°VietNam°
°VietNam°
"Phải, có gì sao?"
°Ukraine°
°Ukraine°
"Ta có thể ngửi thấy mùi thảo dược"
°VietNam°
°VietNam°
"Ồ... Ta phải kiểm tra ngươi"
°Ukraine° nhắm mắt lại, rồi mở mắt ra. Y chỉ một chỗ lá cây xùng xuềnh, cậu nghi hoặc không tin
°Ukraine°
°Ukraine°
"Có hay không, ngươi đào là biết"
°VietNam°
°VietNam°
"Được"
Cậu đi vào nhà kho, lấy cây xẻng ra, đào lên. Sau một hồi đào thấy một màu nâu vàng sẫm. Cậu liền hứng thú đào tiếp bỗng thấy một cây nhân sâm
°VietNam°
°VietNam°
"Oaaaa"
Cậu hét lên vui mừng, bây giờ nhìn thấy y, cậu thiếu điều hôn y mấy chục cái. Càng nhìn càng ưa thích
°Ukraine°
°Ukraine°
"Tin chưa nèee"
°VietNam°
°VietNam°
"Tin òi"
Đến cả cách nói chuyện cũng thay đổi, đối với cậu, dược liệu là mạng sống của cậu. Mất dược liệu, cậu chết mất. Đối với người có thể tìm thấy dược liệu quý như này, nhất định nhất định phải giữ lại
°VietNam°
°VietNam°
"Đi vào đi nhé"
°VietNam°
°VietNam°
"Ngươi có đói không?Có khát không? để ta pha trà cho ngươi"
Cậu dẫn y vô nhà, thái độ hào hứng với y. Tay cầm nhân sâm như Kim chi ngọc diệp
Đi vào nhà, cậu liền lấy ấm trà cổ Tú Liên Hoa, pha trà thảo mộc mà cậu đã cất giữ lâu, cậu cũng cho một ít kẹo dồi, kẹo lạc cho y ăn bớt chán
Hắn chỉ kẹo dồi, kẹo lạc hỏi
°Ukraine°
°Ukraine°
"Đây đều là ngươi làm sao?"
°VietNam°
°VietNam°
"Ừm, quý lắm mới cho ăn đó"
°Ukraine°
°Ukraine°
"Vậy thì chắc chắn rất ngon"
Y cầm kẹo lên ăn, mở miệng khen
°Ukraine°
°Ukraine°
"Quả thật rất ngon"
°VietNam°
°VietNam°
"Đương nhiên, tay nghề của ta luôn luôn tuyệt vời"
°Ukraine°
°Ukraine°
"Vậy thì, sau này, ta sẽ ngủ ở đâu?"
°VietNam°
°VietNam°
"Ừ...ha"
Cậu suy ngẫm một hồi hạ quyết định
°VietNam°
°VietNam°
"Hay là ngươi ngủ ở phòng ngủ của ta đi, hiện giờ, chỉ có một ngôi nhà nhưng chỉ còn một phòng ngủ còn ta ra ngoài phòng khách trải nệm ngủ"
°Ukraine°
°Ukraine°
"Không được không được, ta là người ở kế hay ta ra ngoài"
°VietNam°
°VietNam°
"Cũng được"
°VietNam°
°VietNam°
"Ngày mai, ta sẽ cố gắng làm ngôi nhà cho ngươi"
°Ukraine°
°Ukraine°
"Ngươi làm kiểu gì?"
°VietNam°
°VietNam°
"Đương nhiên, làm nhà bằng sức mạnh rồi"
°Ukraine°
°Ukraine°
"Mà không làm hôm nay?"
°VietNam°
°VietNam°
"Sức mạnh của ta phải phục hồi sau khi dùng, bởi vì đã lâu chưa dùng, mà lần trước, gặp bọn xâm phạm đến chỗ ta"
°Ukraine°
°Ukraine°
"Được"
°Ukraine°
°Ukraine°
"Mà ta đói quá có thể... làm đồ ăn cho ta không?"
Nghe vậy, cậu liền đi làm cơm trưa cho y. Bữa cơm đơn giản gồm: Cơm trắng, canh bí đỏ, thịt kho tàu và rau muống xào tỏi.
Y vừa ăn vừa nói
°VietNam°
°VietNam°
"Đang ăn đừng nói, vô duyên lắm"
Y ăn từ từ nuốt rồi, mới nói
°Ukraine°
°Ukraine°
"Đã lâu rồi, ta chưa ăn ngon như thế này"
°VietNam°
°VietNam°
"Tại sao?"
°Ukraine°
°Ukraine°
"hazz...mấy viên thuốc đó vô vị thực sự, không có vị gì cả!"
°Ukraine°
°Ukraine°
"300 năm rồi, từ khi mấy nhà khoa học chế tạo ra viên thuốc đó. Năm 2387 rồi
°VietNam°
°VietNam°
"Vậy thì ăn cho nhiều vào"
°Ukraine°
°Ukraine°
"Được"
°VietNam°
°VietNam°
"À mà quần áo cậu đâu?"
°Ukraine°
°Ukraine°
"Ở trong không gian 3 chiều á"
°VietNam°
°VietNam°
"Sức mạnh của ngươi là không gian 3 chiều?"
°Ukraine°
°Ukraine°
"Không không, ta chỉ may mắn có một chiếc nhẫn không gian thôi"
°Ukraine°
°Ukraine°
"Sức mạnh chỉ có Băng mà thôi"
°VietNam°
°VietNam°
"Ồ.."
Cậu khẽ nghĩ thầm *Hắn ta có sức mạnh giống cái thằng °America° nhưng chỉ có một cái
_________________________End________________________
¢Tác giả¢
¢Tác giả¢
Tú liên Hoa là khắc hoa sen trong hán việt

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play