[W Đệ Đệ]Ngoan,Đừng Trốn Nữa..
1.Chạy trốn
Viên nhất kỳ
*hộc...hộc...hộc*
Đấy là tiếng thở dốc của nàng...
Nàng chạy...chạy trốn khỏi cô đã giam cầm nàng rất lâu..
Nàng chạy rất mệt nhưng không thể ngừng...vì nàng biết nếu ngừng thì chắc chắn sẻ không còn cơ hội nào để thoát khỏi đó nữa...
//nàng thấy được một ngôi nhà trước mắt//
Viên nhất kỳ
Hah..[ lao thật nha tới cánh cửa ]
Viên nhất kỳ
Cứu!!Mở cửa!!Cứu tôi với [ gào thét ]
Nàng liên tục nhấn chuông,đạp cửa,kêu la..
Nhưng nàng nhận lại được là sự im lặng đến đáng sợ của ngôi nhà...
Viên nhất kỳ
Mẹ kiếp!!S...sao không ai ra hết vậy!![ hét lớn ]
Viên nhất kỳ
Làm ơn đi,cứu tôi với!! [kêu gào trong vô vọng ]
Từ đằng sau...một cô gái đang tiến tới gần sau lưng nàng...
Phải...là cô gái ấy đã giam cầm nàng trong nhiều tháng qua
Viên nhất kỳ
[ giật thót ]
Viên nhất kỳ
Chị...làm ơn...tha cho tô- [ chưa nói hết câu ]
Vương Dịch
[ đánh một cái mạnh vào bụng em ]
Em ngất đi vì quá mệt cộng thêm cú đánh của cô...
Sau khi nàng ngất cô ta nắm đầu nàng lôi lên xe và lái về căn biệt thự của cô..
Viên nhất kỳ
Hức...đ..đau quá [ ôm bụng -rên rỉ ]
Viên nhất kỳ
Hah...chết chắt rồi...
Nàng nhìn vào chiếc xích cổ đang xích mình vào vách tường
Vừa nói,nước mắt nàng vừa rưng rưng
Vương Dịch
[ mở cửa bước vào ]
Cả người nàng run lên khi thấy cô
Viên nhất kỳ
C..chị đừng lại gần đây!!
Viên nhất kỳ
[ lui sát vào góc phòng ]
Vương Dịch
Chị đã làm gì đâu sao em lại trong sợ hãi thế?
Vương Dịch
À..hay là em tự nhận biết được là mình đã làm một hành động rất sai trái đúng không?!
Viên nhất kỳ
Tôi...[ khó khăn kiềm nén nỗi sợ ]
Viên nhất kỳ
Em...em xin lỗi...làm ơn đừng hành hạ em..em xin chị..
Viên nhất kỳ
Em xin chị đó...nhất nhất à....em sợ chị lắm [ vừa nói nước mắt vừa rơi ]
Vương Dịch
Nào!chị đã làm gì em đâu,sao lại khóc rồi?
Nói rồi cô tiến tới gần nàng
Vương Dịch
[ Nâng cầm em lên ]
Vương Dịch
Haizz..kỳ à,mặt em xinh đẹp lắm...
Vương Dịch
Vậy nên đừng khóc
Viên nhất kỳ
[ càng lúc càng sợ hãi với bộ dạng này của cô ]
Vương Dịch
Sót là vậy nhưng chị muốn hỏi em..
Vương Dịch
Sao em lại trốn khỏi chị?
Viên nhất kỳ
E..em [ run rẩy không nói được ]
Vương Dịch
Nói!? [ gằng giọng ]
Viên nhất kỳ
Em xin lỗi..em xin lỗi mà..em sợ lắm Vương Dịch ơi..!!![ tha thiết cầu xin chị ]
Vương Dịch
Nào..chị đã làm gì đâu,chị chỉ muốn hỏi em thôi mà..[ nhẹ giọng ]
Viên nhất kỳ
T..tại....e...em sợ c...chị
Vương Dịch
Chị làm gì mà em phải sợ??
Nàng không thể trả lời không phải vì không có mà là quá nhiều cái để nói
Cô giam cầm nàng,hãm hiếp nàng lần này đến lần khác,trêu đùa nàng,đánh đập nàng,...
Thật sự rất nhiều,chị lấy đi mọi sự tự do của nàng..nàng quá khổ sở nên đã chọn cách bỏ trốn
2.bẻ phăng đi
Trong lúc nàng đang ngập ngừng thì...
Vương Dịch
Sao mà khó khăn trả lời thế nhỉ? [ lần mò tay xuống cổ chân nàng ]
Viên nhất kỳ
Hơ...[ nhận ra gì đó ]
Vương Dịch
Thôi thì thấy em trả lời khó quá...
Vương Dịch
Chị cũng không hiểu vì sao em lại chạy trốn khỏi chị...
Vương Dịch
Chị đâu làm gì em đâu Kỳ?
Vương Dịch
Bây giờ chị bẻ gãy cái chân này của em đi cho rồi? dù gì em cũng chỉ ở bên chị thôi mà...
Vừa nói tay cô vừa mò mẫn cổ chân em
Viên nhất kỳ
Em xin lỗi chị mà!!Em.....em..sẽ không bao giờ bỏ trốn nữa đâu...làm ơn...tha em...đừng bẻ chân em mà V...vương Dịch..[tha thiết cầu xin ]
Vương Dịch
Chị lo cho em từng chút từng chút một, thì cần đếch gì cái chân này phải không Kỳ~?!
Viên nhất kỳ
V....vương Dịch à....đ...đừng mà...em sợ lắm [ cả người lẫn giọng nói run cầm cập ]
Nhìn em bây giờ không khác gì một con mèo hoang bị dầm mưa cả
Vương Dịch
Nào,ngoan không khóc...
Vương Dịch
Thấy em khóc chị thương lắm bé à...sót thật đấy.
Viên nhất kỳ
Hức...Hức [ vẫn khóc nức nở ]
Vương Dịch
Sót thì sót nhưng chị vẫn sợ cảm giác em chạy trốn khỏi chị lắm....
Vương Dịch
Em chịu đau chút nhé?Nhanh thôi
Dứt câu chị thẳng tay bẻ gãy chân em!
Viên nhất kỳ
Aghhhh..!! [ hét lên đau đớn ]
Vương Dịch
Hah...ngoan ngoan,không sao cả...
Vương Dịch
Chị thương, chị thương
Vương Dịch
[ lấy tay xoa xoa chân em ]
Viên nhất kỳ
Hức...Hức [ khóc la trong sự đau đớn tột cùng]
Viên nhất kỳ
Đ...đau..quá....
Viên nhất kỳ
C...cứu,...cứu với [ run rẩy bò ra xa cô ]
Vương Dịch
Kỳ!! [ gọi lớn tên em ]
Vương Dịch
Một chân chưa đủ sao em,em vẫn muốn rời xa chị à??! [ gằng giọng ]
Viên nhất kỳ
Hức...cứu..cứu với...[ rên rỉ trong đau đớn ]
Giờ đây em dường như không nghe được gì nữa
Sự đau đớn đã lấn át mọi thứ trong em
Em đau đến khờ khạo,liên tục bò tìm đường chạy...
Vương Dịch
Mẹ nó!! [ gằng giọng ]
Cô lao tới túm tóc Kỳ và tát em một cái điếng hồn
Viên nhất kỳ
Ah!! [ ngơ đi một lúc ]
Vương Dịch
Chị kêu em ngồi yên!!Đéo nghe à?Muốn chị đập nát cả hai chân em !! [ lớn tiếng ]
Em thì chả biết phải làm gì.. chỉ biết đau đớn ngồi khóc trong vô vọng..
Em quá đau cộng thêm việc khóc đến mệt lả người nên em ngất liệm đi
Vương Dịch
Ngoan đi.. [ nhẹ giọng xuống ]
Nói xong cô liền gỡ xích ra rồi bế em ra khỏi câm hầm nhỏ đó đem lên lầu
Cô bâng bó cổ chân lại cho em
Rồi cuối cùng để em nằm ngủ trên giường của mik
3.Dễ thương ghê chưa
Viên nhất kỳ
Ưm...[ tỉnh dậy ]
Viên nhất kỳ
Ah!!? [ chân đau nhói lên ]
Viên nhất kỳ
[ nhìn xung quanh ] Căn phòng này...
Viên nhất kỳ
[ nhớ ta ]Ahhh!!
Em hoảng loạn vì căn phòng này chính là nơi em ám ảnh nhất
Viên nhất kỳ
[ vùng vẫy - quơ tay toáng loạn ] ahhhhh...
Chiếc đèn ngủ trong phòng bị cậu hất rơi xuống bể văng tứ tung
Viên nhất kỳ
Ch....chết rồi!!! [ hoảng hồn ]
Viên nhất kỳ
L...làm sao đây...
Em bò lê xuống giường,cố gắng nhặt lại cái mảnh đèn ngủ để ghép lại
Viên nhất kỳ
Ahh!!? [bị đứt tay ]
Viên nhất kỳ
Hức...Hức [đau nhói - òa khóc ]
Vương Dịch
Gì vậy!? [ đạp cửa - chạy vội vào xem em bị sao ]
Vương Dịch
Em làm cái quái gì vậy?!! [ khó chịu ]
Vương Dịch
Sao mới dậy đã làm loạn rồi?
Vương Dịch
Đ*t mẹ đã thế còn ngu si nhặt lên để tay chảy máu nữa! [ tức giận ]
Em giờ nhìn như một đứa bé lên 3 tuổi bị thương kêu đau vậy
Viên nhất kỳ
Đ...đừng la Kỳ nữa mà...hức [ vừa khóc vừa nói ]
Vương Dịch
*tch! Con mẹ nó,gì mà dễ thương vậy?*
Vương Dịch
X...xin lỗi, chị không la em nữa. [ bế em ngồi lên giường - sơ cứu vết thương cho em ]
Viên nhất kỳ
Hức...đ...đau ạ...[ kêu than ]
Vương Dịch
Im đi, tự làm còn ở đó khóc lóc! [ hơi xót ]
Dù nặng lời như vậy nhưng cô cũng làm nhẹ nhàng hơn cho em
Vương Dịch
Xong rồi! ngồi im trên giường đi
Vương Dịch
Chị đi dọn đống thủy tinh này,không lại có đứa ngốc dẫm vào
Viên nhất kỳ
Tôi không có ngốc!! [ nhột ]
Vương Dịch
Này,ai bảo người đó là em chưa? [ nhịn cười ]
Viên nhất kỳ
*clm...* [ quê quá nín họng ]
Vương Dịch
Sáng giờ chưa ăn gì đk ?
Viên nhất kỳ
Ừm...[ khó chịu trả lời ]
Nhận được câu trả lời, cô liền đi tới bế sóc em lên đi tới bàn ăn
Cô đặt em xuống ghế rồi vào bếp đem ra hai dĩa đồ ăn
Em đang ko hiểu tại sao cô lại đối xử với em dịu dàng như vậy
Viên nhất kỳ
S...sao chị lạ vậy...? [ dò hỏi ]
Vương Dịch
Ý em là sao?? [ vẫn hỏi dù biết tại sao cậu lại có phải ứng đó ]
Viên nhất kỳ
Ý tôi là...lúc trước chị ko quan tâm tôi, toàn đi làm từ sớm, đến tận tối chị mới về....
Viên nhất kỳ
Một là trút giận lên người tôi...
Viên nhất kỳ
Hai là...hãm h...hiếp tôi...[ ngập ngừng ]
Viên nhất kỳ
Nhưng sao giờ lại...
Vương Dịch
Ý em là...em thích tôi như lúc trước à??
Viên nhất kỳ
Kh...không có!!
Viên nhất kỳ
Chị như bây giờ thật tốt...y hệt như lúc chúng ta mới quen nhau vậy... [ nói nhỏ ]
Vương Dịch
Hah, ăn nhanh đi đồ ăn nguội hết rồi còn gì là ngon nữa!
Viên nhất kỳ
* lạ thật...cảm giác ko quen chút nào *
Viên nhất kỳ
* sao lại dịu dàng đến vậy...bộ mik chạy trốn xong cái bả bị chạm mạch hả ta? *
Viên nhất kỳ
* thôi ko sao như vậy càng tốt...như trước kia chắt mik 44 mất...*
Vương Dịch
Ăn đi! Làm gì đờ người ra suốt vậy? [ lớn tiếng ]
Giọng nói của cô cắt ngang những dòng suy nghĩ của em
Viên nhất kỳ
À vâng! [ ăn ngấu nghiến ]
Viên nhất kỳ
Kỳ ăn xong rồi ạ!! [vui vẻ giơ đĩa ra trước mặt cô ]
Vương Dịch
Ừm,ngoan giỏi lắm [ xoa đầu em ]
Hành động này của cô lại làm em nhớ tới kí ức lúc xưa trước khi cô thay đổi thành một con người tàn bạo thì cô cũng thường xuyên làm vậy với em...
Em nở một nụ cười mà đã rất lâu rồi chưa được xuất hiện trên khuôn mặt xinh đẹp của em
Vương Dịch
Em cười lên trong đẹp lắm...[ say sưa với nụ cười của em ]
Viên nhất kỳ
"dm vậy mà lúc trước toàn làm tao khóc??Là có thật sự thích nụ cười của tao ko vậy??"
Vương Dịch
Được rồi,giờ chị đi làm đây!muộn lắm rồi [ đứng dậy chỉnh cà vạt - tiến lại gần em ]
Viên nhất kỳ
Dạ? [ ngước mặt lên nhìn cô ]
Vương Dịch
[ cuối người xuống - kéo khuôn mặt em lại rồi hôn sâu ]
Viên nhất kỳ
Ứm...! [ tròn mắt ]
Cô hôn em một khoảng lâu,dường như không có ý định dừng
Viên nhất kỳ
"ko thở được" [ vỗ vỗ vào lưng cô ] * bụp bụp *
Vương Dịch
[ nhả môi em ra ]
Vương Dịch
Vẫn ngọt như ngày nào~ [ cười điểu ]
Vương Dịch
À khoan! [ nhớ ra gì đó ]
Viên nhất kỳ
Gì? [ ngơ ngác ]
Download MangaToon APP on App Store and Google Play