Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[FREENBECKY] CÓ MUỘN KHÔNG?

Hạnh phúc mong manh

Buổi chiều ở Vancouver xuống nắng rất sớm
Ánh hoàng hôn nhạt dần trên dãy phòng học, trải những vệt vàng hắt qua hành lang
Cô đứng tựa tường, ôm quyển giáo trình và nhìn về phía lớp của nàng
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Muộn ba phút rồi... *thầm nói, khóe môi khẽ cong*
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Chắc em ấy lại mải nói chuyện với giáo sư rồi
Ngay khi cô còn đang băn khoăn, tiếng cười quen thuộc vang lên cuối hành lang
Nàng bước ra với chiếc áo khoác len màu kem, đôi mắt cong cong khi bắt gặp ánh nhìn của cô
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Chị đợi em hả? *hỏi, giọng pha chút tinh nghịch*
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Ừm *gật nhẹ, đưa tay đỡ chiếc balo nàng đưa*
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Lần nào tan học em cũng chạy như bay á... mai mốt lại quên bài nữa chị không cứu nổi đâu
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
*nhún vai, cười* Có chị rồi, em chẳng sợ gì hết
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Chị chỉ nhớ giùm... người quan trọng thôi
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
*sững lại một chút, đôi tai khẽ ửng đỏ* Chị nói vậy hoài làm người ta hiểu lầm đó
Cô không đáp, chỉ cúi đầu che đi nụ cười vừa nở nơi khóe môi
Hai người cùng đi ra khuôn viên trường
Tuyết rơi thưa nhưng gió lạnh táp vào mặt khiến nàng khẽ rụt vai, thấy vậy cô bước sát hơn như thể muốn chắn bớt cái lạnh lại phía sau
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Chị ăn tối chưa?
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Chưa nhưng chị đoán là em cũng chưa ăn *nhìn sang, nhướng mày*
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
*xoay mặt sang, híp mắt* Sao cái gì chị cũng biết hết vậy?
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Vì chị để ý
Cô nói nhẹ, bình thản đến mức trái tim nàng bất giác lệch nhịp
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
*cắn môi, hỏi nhỏ* Tại sao chị lại đối tốt với em như vậy? Em có gì đâu...
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Em muốn biết thật không? *nghiêng đầu, nhìn sâu vào mắt nàng*
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
*khẽ gật đầu* Dạ muốn
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Vậy... đi với chị đến chỗ này *kéo nàng đi*
Sân thể thao sau trường vào buổi chiều gần tối trở nên vắng lặng, ánh đèn vàng soi xuống mặt tuyết, long lanh như hàng ngàn mảnh kính nhỏ
Nàng ngơ ngác nhìn quanh còn cô đặt balo xuống ghế rồi quay lại đối diện nàng
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Chị làm em hồi hộp quá... *nói khẽ, giọng khẽ run*
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
*hít sâu, khẽ gọi* Becky...
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Dạ?
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Từ lần đầu chị gặp em ở buổi định hướng... chị đã nghĩ... 'sao một người lại có thể sáng đến vậy'
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
*bật cười* Em có phát đèn đâu chị
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Có *nhìn nàng với ánh mắt dịu dàng hiếm thấy*
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Em cười với ai cũng đẹp... nhưng khi em cười với chị thì chị lại muốn giữ nó cho riêng mình
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
*lập tức cúi mặt, hai má nóng ran*
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Chị biết.. em từng đau lòng trong mối tình cũ... *tiếp lời, giọng trầm xuống*
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Chị không muốn giành gì cả... chị chỉ muốn bên em, chăm sóc em, làm em vui... và không để em phải tổn thương thêm lần nào nữa
Gió thổi qua, lạnh đến thót người nhưng giữa họ lại ấm lạ thường
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
*bước đến gần, khoảng cách chỉ còn vài gang tay* Becky... làm người yêu chị, được không?
Một khoảnh khắc dài như cả mùa đông
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
*ngẩng lên, đôi mắt long lanh như có tuyết rơi vào đó, hỏi, giọng nhỏ như tiếng thở* Nếu... nếu sau này em làm chị thất vọng thì sao?
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Chị sẽ tha thứ cho em... trước khi em nói xin lỗi
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Còn... nếu chị làm em thất vọng thì sao?
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Chị sẽ không
Nàng bật cười, nụ cười ngọt đến mức làm tim cô run lên
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Vậy... em đồng ý *đặt tay lên ngực áo cô, tim đập nhanh đến mức chính nàng cũng nghe được*
Những ngày sau đó, mọi thứ trở nên nhẹ nhàng đến mức như đi trong mơ
Nàng chịu khó dậy sớm, trang điểm chút xíu, mặc đẹp hơn chỉ để nghe cô nói "Hôm nay em đẹp quá"
Cô thì mỗi buổi sáng đều để một góc trong balo trống để đựng thêm một hộp trà nóng cho nàng
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Chị chiều em quá... *cười trong một tối cả hai ngồi trước cửa ký túc, nhìn tuyết rơi*
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Em sẽ hư đó
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Không sao *đáp, ánh mắt lấp lánh*
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Em hư... với mình chị được mà
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Chị nói gì vậy! Đáng ghét! *đỏ bừng, đấm nhẹ vai cô*
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Ghét mà tựa vai chị nãy giờ?
Nàng im luôn chỉ rúc sát hơn, mặt nóng như lò than
Cứ thế một năm trôi qua trong vô số ngày yên bình như thế
Trong mắt cô, nàng mãi là ánh sáng ngọt dịu
Trong mắt nàng, cô là người khiến trái tim mình yên ổn nhất
Họ đã tin rằng tình yêu này sẽ kéo dài mãi...
Nhưng họ đã quên rằng phía sau mùa đông ấy... tuyết sẽ không còn rơi hiền lành nữa
Và rồi...
Khi tuyết bắt đầu tan, tình cảm trong mắt nàng cũng lỏng ra từng lớp như nước chảy
Không còn những cái ôm bất ngờ sau lưng, không còn những tin nhắn ngắn ngủi "Em nhớ chị", không còn cái cách nàng hớn hở chạy tới mỗi khi thấy bóng cô từ xa
Ban đầu chỉ là im lặng
Rồi im lặng dài hơn
Và dần hình thành khoảng cách... đến mức cô phải tự hỏi có phải nàng đang cố rời khỏi vòng tay mình?
Cô vẫn cố giữ mọi thứ yên bình
Nhưng càng cố bao nhiêu, những câu nói của nàng càng trở nên sắc lạnh bấy nhiêu
Một buổi tôi cuối thu, cô nhắn nàng đừng xuống căn-tin vì trời bất chợt lạnh lại, để cô mang đồ ăn qua
Nhưng khi cô vừa đặt túi đồ trước cửa, nàng liếc nhìn rồi bật ra một tiếng cười nhạt, chẳng có chút vui vẻ nào
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Chị mua cái này? Em nói em ngán rồi mà chị không nhớ hả?
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
*thoáng giật mình* Chị tưởng hôm nay em—
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Chị lúc nào cũng tưởng! *khoanh tay, dựa vào khung cửa*
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Lúc nào chị cũng làm theo thứ chị nghĩ là tốt! Chị có chịu nghe em bao giờ đâu!

Ngã tư đường

Nhưng khi cô vừa đặt túi đồ trước cửa, nàng liếc nhìn rồi bật ra một tiếng cười nhạt, chẳng có chút vui vẻ nào
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Chị mua cái này? Em nói em ngán rồi mà chị không nhớ hả?
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
*thoáng giật mình* Chị tưởng hôm nay em—
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Chị lúc nào cũng tưởng! *khoanh tay, dựa vào khung cửa*
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Lúc nào chị cũng làm theo thứ chị nghĩ là tốt! Chị có chịu nghe em bao giờ đâu!
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Chị... chỉ lo cho em
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Lo kiểu đó làm em ngợp thở luôn đó, Freen!
Giọng nàng không cao, nhưng từng chữ như mũi kim châm thẳng vào tim cô
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Chị đừng theo sát em như vậy nữa! Em mệt!
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Chị không—
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Em nói mệt là mệt! Chị điếc hả?! *cắt ngang, ánh mắt mờ đi vì bực bội*
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Nhiều khi em thấy... chị làm quá! Chị làm em thấy chán
/Chị làm em thấy chán/
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
*đứng lặng như tro tàn*
Một lúc lâu sau, cô chỉ nói được một câu rất nhỏ, rất khẽ
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Chị xin lỗi...
Nàng không đáp
Cô để túi đồ trước cửa rồi lùi lại, không dám nhìn vào mắt nàng nữa
Nhưng những lời làm đau nhất... không phải nói trong ngày mà nói trong những buổi tối khi cả hai đều mệt và vỡ vụn
Có lần chỉ vì cô gỡ thuốc cảm rồi đưa cho nàng, nàng đã ném chiếc khăn giấy lên bàn rồi gần như bật khóc vì tức
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Chị nghĩ chị là ai mà lúc nào cũng đòi chăm sóc em? Chị cứ xen vô, xen vô hoài! Chị ngột ngạt tới mức em chỉ muốn trốn khỏi chị!
Cô cắn môi đến bật máu vì sợ nếu mình mở miệng, nước mắt sẽ rơi ngay trước mặt nàng
Nhưng nàng vẫn chưa dừng
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Em nói thật... nhiều khi em thấy chị phiền đến mức... em không nhận ra tại sao em thích chị
Cô nghe rõ từng chữ
Chúng rơi vào lòng cô như đá, nặng đến mức toàn bộ cơ thể muốn sụp xuống
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Em... *cố tìm hơi thở, lí nhí*
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
...nói vậy... nặng lời quá...
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Thì em mệt! Đừng có đụng vô em nữa! *hét lên rồi gạt tay cô ra khi cô định tiến đến*
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
*đứng chết lặng*
Trong tích tắc ấy, cô cảm thấy mình... không còn là ai trong mắt nàng nữa
Tối hôm đó, khi trở về nhà, cô bước vào căn phòng trống lạnh, đóng cửa thật khẽ để tiếng chốt cửa không vang quá lớn
Nhưng trái tim cô thì vỡ thành những mảnh không thể khép lại
Cô ngồi xuống sàn, dựa lưng vào cánh cửa, ôm lấy đầu gối
Cô không thở nổi
Không khí như biến mất
Lồng ngực đau đến mức tưởng như có bàn tay nào đó bóp chặt lấy từ bên trong
Cô cắn môi run rẩy, nước mắt rơi xuống từng giọt, nặng, nóng và vô vọng
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Becky... chị đã làm gì sai...? *nấc lên trong tiếng thở đứt quãng*
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Chị chỉ... chỉ thương em thôi mà...
Nhưng căn phòng tối không trả lời
Cô khóc suốt một đêm
Không ai biết
Không ai nghe
Và nàng chắc chắn không hay
Buổi tối định mệnh ấy xảy ra sau nhiều ngày như vậy
Một cuộc cãi vã nữa — lần này vì cô nhắc nàng mặc áo ấm trước khi ra ngoài
Chỉ vậy thôi...
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Chị im dùm em được không?! Chị không hiểu là em đang ngộp hả?
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
*đập mạnh chìa khóa xuống bàn, giọng khàn đi vì cáu* Ngày nào chị cũng lo, chị cũng hỏi, chị cũng làm... em muốn được yên!
Cô đứng nhìn nàng, toàn thân như hóa đá rồi nàng nói câu khiến cô gần như không đứng vững nổi
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Em đã cố gắng... nhưng càng ngày chị càng khiến em thấy... không thể yêu nổi chị nữa
Lồng ngực cô đau đến mức không thể hít vào nổi
Nàng không biết hoặc... không muốn biết
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Em ra ngoài! Đừng theo em!
Rầm!
Cánh cửa đóng lại
Cô vẫn bước theo, dù biết mình không được phép nhưng lo lắng đã vượt lên trên tất cả tổn thương
Nàng đi nhanh, còn cô giữ khoảng cách
Đến ngã tư, nàng dừng lại
Ánh đèn đường rọi xuống, làm gương mặt nàng sáng lên một cách mà cô đã rất lâu không thấy
Và một bóng người khác bước đến khiến cô đứng chết lặng nơi góc đường
Là Emma - người yêu cũ của nàng
Cô đứng đó...
Nhìn cảnh Emma cười, đặt tay lên vai nàng
Nhìn nàng ngước lên đáp lại bằng nụ cười ấm áp mà cô đã chờ suốt nhiều tháng
Nhìn Emma kéo nàng vào một cái ôm và nàng... không tránh, không phản ứng, không bất ngờ
Cứ như... mọi thứ quá quen thuộc
Trái tim cô nứt thành một tiếng động vô hình
Gió tạt mạnh vào mặt nhưng cô chẳng thấy lạnh
Chỉ thấy đau đến mức khó thở — đau đến mức phải đưa tay lên ngực vì tưởng như mình sắp ngã
Cô quay đi...
Không gọi tên nàng
Không đứng lại thêm một giây nào
Chỉ bước đi, chậm mà nặng như thể mỗi bước chân đều kéo theo nguyên một phần linh hồn bị đứt lìa
Đêm đó, tuyết rơi trở lại
Và trái tim vô thì tan ra theo những hạt tuyết ấy — không còn biết đường nào để trở về như cũ
Cô trở về nhà vào đêm hôm đó với đôi chân như rã rời
Cánh cửa khép lại nhẹ đến mức không tạo ra tiếng động nhưng khoảng trống trong ngực cô thì như bị kéo toạc bởi một lực vô hình
Cô không bật đèn, không nấu ăn, không cởi áo khoác chỉ đi thẳng vào phòng ngủ, khóa cửa lại, rồi tự để mình ngã xuống giường như một người vừa bước ra khỏi cơn mưa lạnh
Mọi cảm giác đều nặng
Ngay cả hơi thở cũng nặng
Hai ngày liền, cô gần như không rời khỏi căn phòng ấy
Chỉ một mình, lặng lẽ, cố thu nhỏ lại giữa bóng tối để không phải đối diện với hình ảnh nàng tựa vào vai người khác — hình ảnh cứ lặp đi lặp lại như một lát cắt tàn nhẫn trong trí nhớ cô
Nàng nhắn vài tin
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
💬: Em xin lỗi mà
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
💬: Hôm đó em nóng, chị đừng để bụng nữa
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
💬: Chị đâu rồi?
Nhưng... tất cả đều rất hời hợt, hệt như một người đang cố xoa dịu chút bực mình chứ không phải đang cảm thấy có lỗi thật sự
Cô nhìn màn hình sáng lên trong bóng tối, nhưng không chạm vào
Cô không còn đủ sức để đau thêm cũng không còn đủ hơi mà giải thích bất cứ điều gì
Đến ngày thứ ba, chuông cửa vang lên dai dẳng
Cô chậm rãi bước ra, mở cửa
Và nàng đứng đó - có vẻ mệt vì lo lắng nhưng vẫn cố giữ điệu bộ bướng bỉnh quen thuộc
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Chị trốn em ba ngày rồi đó *giọng nàng thấp và hơi run*
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Chị không đọc tin nhắn của em hả? Ba ngày đó! Ba ngày chị không nói với em câu nào
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
*đứng im, ánh mắt không rõ cảm xúc* Có chuyện gì sao?
Nàng khựng lại ngay lập tức
Khoảng cách lạ lùng giữa cả hai khiến nàng bối rối, rồi tự động đưa tay muốn nắm lấy tay cô như mọi lần
Cô né đi, không mạnh nhưng dứt khoát
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Chị còn giận em đúng không? *hỏi, cố giữ bình tĩnh*
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Hôm đó em lỡ lời, em xin lỗi nhưng... chị đừng tránh em như vậy

Hướng Dương lùi bước

Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Chị còn giận em đúng không? *hỏi, cố giữ bình tĩnh*
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Hôm đó em lỡ lời, em xin lỗi nhưng... chị đừng tránh em như vậy
Cô không trả lời câu hỏi chỉ nhẹ nhàng nghiêng người mở rộng cửa
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Vào trong đi
Không chạm vào nàng
Không kéo tay nàng
Không một ánh nhìn ấm gì cả
Nàng cảm nhận rõ ràng như có một bức tường trong suốt dựng lên giữa hai người
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Em ra vườn một chút
Nói rồi nàng đi thẳng ra sau nhà — khu vườn hồng đỏ mà cô dành nhiều tuần để chăm sóc
Vườn hoa vẫn đẹp
Những bụi hồng được cắt tỉa gọn gàng, cánh hoa đỏ óng dưới sáng sớm như những nhịp tim đập chậm rãi
Nhưng hôm nay, chúng khiến lòng nàng nặng xuống... quá nặng
Hình ảnh của nhiều tháng trước hiện lên rõ ràng đến mức cay sống mũi
Buổi chiều hôm ấy, cô ôm lấy nàng từ phía sau, vòng tay siết nhẹ ngang eo, hơi thở cô áp vào cổ nàng, ấm và dịu dàng như nắng rơi trên vai
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Chị tự làm mọi thứ sao? Vì em? *đã hỏi, đôi mắt mở lớn đầy ngạc nhiên khi nhìn vườn hoa đỏ rực*
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Ừm *đáp khẽ, tựa cằm lên vai nàng*
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Chị làm tất cả vì em! Để khi em mệt, em có nơi để thở... chị muốn em lúc nào cũng có chỗ để trở về
Hôm đó, nàng cảm nhận rất rõ — cô yêu mình theo cách mà thế giới khó ai có thể
Nhưng giờ đây, giữa mùi hoa quen thuộc, nàng lại cảm thấy mình đang đứng một mình và cô thì ở đâu đó rất xa — xa đến mức nàng không còn với tới
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Sao chị lại như vậy... *thì thầm, bàn tay run run lướt qua một cánh hoa*
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Em đã làm gì để chị lạnh nhạt với em như thế...
Câu hỏi ấy vang lên, nhưng không có câu trả lời
Cô mang một ly trà đặt xuống bàn đá trong vườn thì nàng lập tức quay lại nhìn, ánh mắt như nắm lấy một tia hy vọng mong manh
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Chị... *bước tới một bước chậm rãi*
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Ngồi với em chút được không? Em muốn nói chuyện
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
*lắc đầu, đặt ly lên bàn* Chị có việc phải làm
Rồi cô quay lưng đi
Nàng nhắm mắt lại một khắc, môi mím chặt, cố giữ cho mình không bật khóc
Nhưng giây phút ấy, nàng hiểu rằng cô không tránh vì giận, không im lặng vì tự ái mà vì... cô đã tổn thương đến mức phải thu mình lại để không vỡ thêm
Những ngày sau, nàng gần như theo sát cô mọi nơi
Không phải vì muốn kiểm soát mà vì sợ - một nỗi sợ mơ hồ, nghẹn ngang cổ họng
Nàng muốn thấy cô cười, muốn thấy ánh mắt dịu dàng trước đây, muốn nghe giọng cô gọi "Becky" với âm điệu vừa trách vừa yêu
Nhưng cô chỉ đáp lại từng câu hỏi bằng những câu ngắn cụt
Khuôn mặt không lạnh lùng — chỉ trống rỗng
Mỗi khi nàng cố chạm vào tay cô, cô sẽ dịch người rất nhẹ
Mỗi khi nàng ôm lấy eo cô từ phía sau, cô đứng im... như một người không biết phải đặt tay lên đâu
Mỗi cảm giác thân mật đều trở nên giả, như một vở kịch bị diễn sai
Đêm nào nàng cũng nằm dài trên giường, mắt mở to trong bóng tối
Càng lúc, sự sợ hãi càng lớn như một tảng đá đè lên ngực
Cô đang xa dần - xa theo cách lặng lẽ nhưng tàn nhẫn
Và điều kinh khủng nhất là... nàng không hiểu vì sao, không nhận ra rằng chính mình đã đẩy cô đến bờ vực ấy
Và một buổi tối, khi cô lại tránh vòng tay mình, nàng nghe chính tim mình thắt lại như bị kéo đứt
Nàng bắt đầu hoảng rồi...
Sáng hôm sau
Cô đến thư viện
Thời tiết lạnh, bầu trời phủ màu xám nhạt, và bên trong trái tim cô vẫn còn vết nứt của những ngày vừa qua
Cô chọn một góc yên tĩnh, trải tài liệu ra bàn
Luận án tốt nghiệp là thứ cô nghiêm túc đến mức gần như ám ảnh — nhưng sáng nay, điều duy nhất giúp cô đứng dậy khỏi giường chỉ là mong muốn giữ cuộc sống của mình không sụp thêm chút nào nữa
Lucy — bạn cùng lớp của cô — vừa đến, nhẹ nhàng hỏi vài câu về tài liệu tham khảo
Cô đáp lại, giọng vẫn trầm nhưng không quá nặng nề
Một lúc sau, Lucy nói đùa điều gì đó khiến khóe môi cô nhếch lên nhẹ — một nụ cười thoáng qua, không ấm nhưng so với những ngày gần đây, đó là sự thay đổi dễ nhận thấy
Và đúng lúc ấy... nàng bước vào thư viện
Ánh mắt nàng bắt gặp cô rồi bắt gặp Lucy
Và cả nụ cười thoáng nhẹ kia
Khoảnh khắc đó — toàn bộ kiêu hãnh, tổn thương, sợ hãi và nỗi bất an âm ỉ suốt nhiều ngày dồn lên một lúc như dòng nước nóng trào khỏi miệng bình
Nàng siết chặt quai túi, hàm cắn lại, bước thẳng về phía bàn
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Freen *giọng nàng thấp và nguy hiểm*
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
*ngẩng lên, bình thản* Becky? Em làm gì ở đây?
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
*không trả lời*
Nàng nắm tay cô kéo mạnh đứng dậy, khiến ghế xô ra sau kêu một tiếng lớn khiến vài người quay đầu lại
Lucy còn chưa kịp phản ứng thì nàng đã quay sang, ánh mắt đầy bão tố
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Tránh xa Freen ra!
Lucy (Bạn cùng lớp của cô)
Lucy (Bạn cùng lớp của cô)
*tròn mắt, lùi lại nửa bước* Becky? Chị chỉ—
Nàng giơ tay lên muốn tát vào mặt Lucy nhưng cổ tay nàng bị một lực mạnh giữ lại giữa không trung
Cô đang giữ tay nàng lại - nắm rất chặt
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Đủ rồi!
Giọng cô trầm mà sắc, không có chút mềm mại nào rồi quay sang Lucy, cúi đầu xin lỗi
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Xin lỗi cậu, mình... sẽ xử lý chuyện này
Rồi ngay lập tức kéo nàng ra khỏi thư viện
Dù nàng có vùng vẫy thế nào cô cũng không buông, cứ vậy mà kéo nàng đi thẳng về ký túc xá của nàng, mặt lạnh tanh đến mức khiến tim nàng đập thình thịch
Cô đẩy cửa phòng ký túc xá vào, kéo nàng vào trong rồi đóng sập lại
Rầm!
Tiếng cửa vang lên chát chúa, xé tan khoảng không gian vốn đã đặc quánh
Tim nàng đập rộn ràng, tay run, chân muốn bước đi mà không kịp
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Becky, em quậy đủ chưa?! *giọng cô sắc như thép rèn, tay siết cổ tay nàng đến mức nàng nhăn mặt vì đau*
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Chưa! Em sẽ quậy! Quậy cho đến khi nào chị chịu nhìn em thì thôi! *hét lên, toàn thân run rẩy*
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Becky— *nhận ra mình làm nàng đâu nên liền buông tay nàng ra*
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Chị từng nói sẽ vì em mà làm tất cả để em vui! *cắt lời, trừng mắt nhìn cô*
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Vậy bây giờ sao?! Chị trở thành một người khác hẳn! Lạnh nhạt, vô tâm, xa cách... chị né em như em là kẻ xa lạ!
Cô mím môi, ánh mắt lóe lên một tia đau nhói rất nhỏ rồi lập tức tắt đi
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Chị nói đi! Chị ghét em rồi đúng không?! *gào lên, thét thẳng vào mặt cô*
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Sao chị làm vậy với em?!
Nàng cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt, cơn giận, hụt hẫng và tổn thương dồn dập khiến nàng mất kiểm soát hoàn toàn
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
*hít sâu, giọng trầm xuống* Becky... hôm mình cãi nhau rồi em bỏ đi... chị có đuổi theo...
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
Becky Rebecca Patricia Armstrong (Nàng)
*khựng lại, mắt mở to* Chị... đuổi theo em?
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Ừm, vì sợ em gặp nguy hiểm *gật nhẹ, giọng chậm rãi, nhìn thẳng, không né tránh*
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Freen Sarocha Chankimha (Cô)
Và... ở ngã tư, chị thấy Emma ôm em... em không đẩy ra như khi chị ôm em... em còn cười... rất tươi...

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play