Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[BOY'S LOVE] LƯU MANH CŨNG CÓ TRÁI TIM

CHƯƠNG 1: XÚI QUẨY

Cốc, cốc!

"Anh Dương, anh có trong nhà không?"

Mới hơn 7 giờ sáng, vậy mà bên ngoài đã có người đến tìm, lại còn là một giọng nữ hết sức mềm mỏng và kiên nhẫn. Hứa Dương ước lượng, từ tiếng gõ cửa đầu tiên vang lên đến hiện tại, có lẽ đã gần mười lăm phút trôi qua, ấy vậy mà cô gái kia vẫn chưa chịu từ bỏ để ra về, cứ vậy vừa gọi tên vừa gõ cửa, làm phiền giấc ngủ chưa kịp thẳng cẳng của hắn.

"Mệt quá, quỷ tha ma bắt các người? Đã thấy không ai lên tiếng thì nên biết điều một chút, phiền chết đi được!" Hắn lăn lộn trên giường một lúc, tiện chân đá văng luôn tấm chăn mỏng xuống nền đất lạnh vì sự bực bội đã lên tới đỉnh điểm, miệng lầm bầm văng tục mấy câu trước khi uể oải bước ra khỏi cái ổ ấm cúng của mình.

Tính chất công việc của một bartender vốn đã khiến Hứa Dương thiếu ngủ trầm trọng, 8 giờ tối đã phải có mặt ở quán bar, đêm nào ế ẩm dữ lắm về đến trọ cũng rơi vào tầm 1 đến 2 giờ sáng, còn những đêm đắt khách, cuối tuần hay lễ lộc chẳng hạn thì thôi khỏi phải nói tới, 3-4 giờ sáng mới được bước chân ra khỏi quầy âu cũng là một chuyện hết sức bình thường. Đó là lý do tại sao hiện tại, hắn thật sự bị chọc cho phát cáu, muốn bóp chết kẻ đang kêu réo dai dẳng ngoài cửa để dựng đầu hắn dậy, trong khi tối qua gần 4 giờ sáng hắn mới được lết xác về nhà, và chỉ mới ru mình vào giấc ngủ chưa đầy ba tiếng đồng hồ.

Hứa Dương đưa tay vò rối mái tóc còn vương nồng nặc mùi keo vuốt và rượu mạnh, mặt mũi nhăn nhó như giẻ lau, mắt còn díu chặt chưa thể mở ra nổi vì cơn buồn ngủ vẫn đang gắt gao bám lấy, ra đến phòng khách hắn thẳng chân đá một phát vào chiếc ghế gỗ gần đó, tiếng đổ vỡ vang lên khiến kẻ đứng ngoài cửa cũng phải mím môi, giật thót.

"Ai vậy? Mới sáng sớm không để yên cho người ta ngủ một thêm chút được hả?" Hứa Dương vừa mở chốt cửa, đã lại tiếp tục gầm gừ thêm mấy câu, bày tỏ thái độ cực kỳ chán ghét hướng kẻ trước mặt mà cất giọng.

"Em xin lỗi, em không cố ý làm phiền, nhưng mà sáng nay mẹ ra lệnh em phải đến gặp bằng được anh, nên em cũng chỉ là bất đắc dĩ thôi!" Cô gái kiên nhẫn gọi cửa suốt hai mươi phút đồng hồ dè dặt đáp lời, ánh mắt hơi cụp xuống, gò má vô thức ửng hồng vì chạm phải bộ dạng vừa phóng túng, vừa bực dọc của gã thanh niên trước mặt.

Hứa Dương đang đứng khoanh tay tựa lưng vào mặt kính trên cánh cửa, hắn chỉ mặc độc nhất một chiếc quần jean đen rách gối, nửa thân trên lại không khoác áo, trần ra như nhộng, bên bắp tay trái là một hình xăm rắn hổ mang chúa, quấn quanh vài vòng, đổ xuống phần ngực săn chắc chính là đầu con rắn đang phồng mang thè lưỡi, trông dữ tợn đến mức cô gái trước mặt hắn chẳng dám ngẩng lên nhìn thẳng.

Bất quá, nếu bỏ qua chi tiết hình xăm khiến Hứa Dương trông trở nên bậm trợn kia, thì rõ ràng hắn có một thể hình hết sức cân đối, tuy không phải dạng tập tạ gân guốc cơ bắp cuồn cuộn, nhưng hắn lại sở hữu một chiều cao khá lý tưởng. Thân hình săn chắc đi kèm với đó là làn da trắng ngà khoẻ khoắn. Là vẻ đẹp mộc mạc và nam tính của một kẻ đã đã sớm lăn lộn giữa sương gió cuộc đời.

Có lẽ sự va chạm cùng với việc phải lao động tay chân vì cơm áo gạo tiền, đã vô tình lại tạo ra cho hắn có một dáng người vừa vững chãi vừa phong lưu, lại vừa chắc khoẻ, mà không cần qua bất cứ môn thể thao hay tập luyện thể hình nào cả.

Trở lại với hiện tại, Hứa Dương lúc này nghe thấy cô gái làm phiền giấc ngủ của hắn dịu giọng giải thích, hắn mới miễn cưỡng nhíu mày, mở mắt ra để xác nhận xem người kia có phải là con của chủ căn nhà mà hắn đang thuê hay không. Và quả thực, hắn đoán không sai. Cô gái với vóc dáng nhỏ nhắn, gương mặt khả ái cùng với làn da trắng sứ kia chính là Trần Hiểu Vy, con gái duy nhất của người phụ nữ nổi tiếng chanh chua, dữ dằn như chằn tinh đang cho hắn thuê lại căn nhà cấp bốn cũ rích này.

"Hiểu Vy? Rốt cuộc là có chuyện gì mà mẹ của cô mới sáng sớm, đã bắt cô chạy sang đây dựng đầu tôi dậy thế?" Hứa Dương đưa tay che miệng ngáp dài một cái, rồi uể oải quay trở lại phòng khách ngồi phịch xuống chiếc sofa cũ kỹ không kém gì căn nhà, cả lớp da bọc dỏm cũng rách rưới mất vài chỗ, mệt mỏi ngã lưng ra sau thành ghế, mắt nhắm mắt mở đợi câu trả lời.

Trần Hiểu Vy có chút e dè bước theo vào trong, ngồi xuống chiếc ghế đơn phía đối diện với hắn, cách một chiếc bàn trà, cô gượng gạo đáp: "Là... là chuyện tiền trọ tháng này, mẹ nói phải đến báo với anh trước một tuần, để anh thu xếp đóng cho đúng hạn."

Ngừng một nhịp, Hiểu Vy dây dây nhẹ vạt áo, cố gắng giữ giọng bình thản rồi nói tiếp, "Vì mấy tháng trước mẹ bảo anh toàn đóng trễ hạn hơn cả tuần, nên lần này... nhất định phải thông báo sớm!"

Hứa Dương mặc dù buồn ngủ đến mức chữ nghe được chữ không, thế nhưng hai chữ "trễ hạn" vẫn thành công lọt vào tai hắn.

Người kia vừa dứt câu, hắn liền bật dậy như lò xo, ngồi thẳng lưng trên ghế, khoé môi giật giật, rất không hài lòng mà gần như quát lên: "Cái đệt, trễ hạn? Còn không phải là do mẹ của cô quá thất đức sao? Đột nhiên tăng giá cho thuê lên gần gấp ba giá cũ mà không thèm báo trước một tiếng, tiên sư bố thằng nào trở tay cho kịp mà trách với móc!"

Còn nói không phải đi! Chả là mấy năm trước, hắn phát hiện ra căn nhà cấp bốn tồi tàn của bà ta treo bảng khắp các cột điện lớn nhỏ trên đường phố, cho thuê với cái giá rẻ như cho mà chẳng hiểu sao không có ma nào thèm đếm xỉa tới. Hứa Dương lúc đó cũng đang trên đường tìm một chỗ trọ giá cả phải chăng giữa lồng thành phố thứ gì cũng đắt đỏ, tiêu chí chọn chỗ ở của hắn hết sức đơn giản: diện tích nhỏ hẹp không thành vấn đề, miễn sao có cái nơi che nắng che mưa sau khi xong việc ở ngoài để trở về là được. Thế là hắn lần mò theo địa chỉ ghi trên giấy quảng cáo, đến nơi thì hiểu tại sao nó lại được cho thuê với cái giá bèo nhèo như vậy.

Lại nói đến ngôi nhà mà hắn nhìn thấy lúc đó, không những nằm khuất sâu tận cuối một con hẻm ẩm thấp, nước mưa đọng thành vũng, trên mặt đường lỏm chỏm đầy những chiếc hố bom lớn nhỏ không ai thèm sửa san, mà nó còn tồi tàn đến mức khiến hắn tưởng đấy chỉ là một ngôi nhà hoang chết chủ, dường như đã lâu lắm rồi không có ai lưu trú. Vôi vữa trên mặt tường bong tróc nham nhở, lớp sơn bên ngoài chỉ là một màu trắng đơn thuần, nhưng đã ngã sang xám xịt vì sự ẩm mốc, rêu phong cùng với mớ dây leo xanh đen lẫn lộn phủ kín gần một nửa chiều cao của cả bốn bức tường, cỏ mọc um tùm, khiến cho căn nhà như bị nuốt chửng trong mớ hỗn độn điêu tàn đó.

Được một cái diện tích cả khu đất lẫn bên trong căn nhà lại khá ổn, nếu chịu khó phát quang, dọn dẹp, chắc chắn sẽ vô cùng rộng rãi và thoáng mát, mặc dù có hơi cũ kỹ, tồi tàn một chút, nhưng so ra, với số tiền cho thuê bằng chưa tới một nửa của những dãy trọ dân sinh bên trong trung tâm thành phố thì nơi này rất đáng để hắn dọn đến sinh sống.

Thế quái nào chỉ mới thong thả được gần hai năm, thì xung quanh con hẻm vốn cách xa trung tâm, dân cư tuy không thưa thớt như ở phía ngoại ô, nhưng điều kiện vật chất lúc bấy giờ thiếu thốn trăm bề, lại bắt đầu được giải toả bớt những ngôi nhà cận kề tuyến đường chính, tái thiết lập thành khu dân cư với các dự án phát triển của cả nhà nước và các bên chủ đầu tư.

Công ty, nhà máy sản xuất lớn nhỏ từ đó mọc lên như nấm, tạo điều kiện cho người dân khu này và các khu vực lân cận có nơi làm việc, kiếm ra thu nhập, cũng vì thế mà siêu thị mini, chợ dân sinh, cửa hàng quần áo, đồ gia dụng, trạm y tế, và ti tỉ các cơ sở hạ tầng thiết yếu thi nhau đổ xô về đây mà khai trương lập nghiệp, khiến cho nơi đây bỗng chốc đã trở nên sầm uất, nhộn nhịp hơn lúc hắn mới đặt chân đến rất nhiều.

À thì chắc cũng vì thế mà giá cho thuê căn nhà cấp bốn tồi tàn này, lại theo đó mà được người đàn bà dữ dằn kia đôn lên gấp hai, thậm chí gần gấp ba, mà không một lời thương lượng nào trước với hắn.

Trần Hiểu Vy bị thái độ gay gắt của tên thanh niên trước mặt doạ cho tái xanh cả mặt mũi, luống cuống đứng lên khỏi ghế rồi lùi ra sau vài bước, gian nan đáp: "Em... chuyện đó em không biết! Em chỉ theo lời mẹ đến nhắc nhở anh thanh toán sớm một chút! Còn vấn đề tiền thuê trọ, anh có thể đến gặp mẹ em để thương lượng lại!"

Hứa Dương lúc này đã đứng bật dậy khỏi ghế sofa từ lúc nào, hắn một tay chống hông, tay còn lại đưa lên vuốt mặt một cái như tự mình trấn tĩnh lại, rồi đưa ánh mắt nhìn sang phía đối diện. Trông thấy cô con gái với tính cách nhút nhát mà hiền lành trái ngược hoàn toàn với mẹ của mình, mà không sao giấu nổi một tia buồn cười lẫn bất lực.

"Thôi được rồi, cô về đi! Tôi sẽ thu xếp trả tiền đúng hạn thanh toán, còn nếu không thì..." Hắn nghiêng đầu, thở hắt một hơi ra chiều tiếc nuối.

"Thì sao ạ?" Chưa kịp nói tiếp thì Trần Hiểu Vy đã tròn mắt, gấp gáp chen ngang.

Hứa Dương nhướng mày: "Thì bị mẹ của cô tống cổ ra khỏi đây chứ còn sao nữa?"

Trần Hiểu Vy lập tức lắc đầu nguầy nguậy, mím môi đáp: "Em sẽ tìm cách năn nỉ, xin mẹ giảm tiền cho thuê xuống, tuyệt đối không để mẹ đuổi anh đi, anh cứ yên tâm ở lại đây nha!"

Hắn nghe tới đây, nhất thời không biết nên nói gì, chỉ đưa ánh mắt có chút giễu cợt quan sát sắc mặt đột nhiên chuyển sang ửng hồng của cô gái kia, rồi như không nhịn được mà phì cười một tiếng, xua tay: "Thôi thôi, không cần. Mắc công mẹ cô lại tưởng tôi dụ dỗ cô xin xỏ giúp cho tôi thì phiền phức lắm! Về đi, tự tôi lo liệu được!"

Trần Hiểu Vy nghe hắn thẳng thắn từ chối, còn có ý xua đuổi mà không tránh khỏi một cảm giác tủi thân len lõi trong lồng ngực. Chỉ còn biết mím môi, lí nhí ba chữ "em biết rồi", sau đó quay lưng hướng phía cửa chính mà ra về, trong lòng không hiểu sao lại bất giác cảm thấy hụt hẫng đến khó chịu.

Hứa Dương đợi con gái chủ trọ vừa khuất bóng, lắc đầu chán nản bước trở lại căn phòng ngủ bừa bộn, vương vãi gối chăn bị đá tung khắp sàn, ngã phịch thân thể cao lớn xuống mặt đệm được trải trên chiếc giường sắt ọp ẹp, quờ quạng một lúc cuối cùng cũng chụp được chiếc điện thoại quen thuộc.

"Gấp rút như vậy đành phải đăng tin tìm kẻ ngốc nào đó đến ở ghép share tiền nhà tháng này trước đã, không được thì tính sau!"

Hứa Dương mở mạng xã hội, gõ vào thanh tìm kiếm để tìm mấy hội nhóm công khai chuyên chia sẻ thông tin tìm ký túc xá, tìm chỗ ở, tìm phòng trọ giá rẻ, rồi bấm đăng một dòng tin với nội dung: tôi tên Hứa Dương, giới tính nam, hiện tại đang thuê trọ một căn nhà cấp bốn, chỉ sống một mình và còn dư một phòng trống, cần tìm một bạn nam ở ghép để giảm bớt gánh nặng chi phí. Ai có nhu cầu liên hệ qua số máy 08xxx xxxxx. Cảm ơn!

Nhấn đăng xong, hắn cũng chẳng buồn quan tâm đã được duyệt hay chưa, cứ vậy mà ném điện thoại sang bên, vùi đầu vào chiếc gối duy nhất còn sót lại trên giường, tiếp tục chìm vào giấc ngủ một cách không thể chóng vánh hơn.

Lúc này, chiếc đồng hồ điện tử đặt cạnh đầu giường cũng mới chỉ nhảy sang số 8.

CHƯƠNG 2: XÚI QUẨY 2

Hạ Tĩnh Diên tan ca vào lúc 5 giờ chiều. Công việc của y vốn dĩ chỉ nằm trong khuôn khổ và chính sách đãi ngộ của nhà nước, nên cũng không có chuyện bị ép buộc phải làm thêm ngoài giờ hành chính. Bởi y là một dược sĩ trẻ, tốt nghiệp đại học y dược quốc gia đến nay đã được hơn ba năm, hiện tại công việc chính của Hạ Tĩnh Diên chính là đứng ở quầy cấp phát thuốc theo toa của bác sĩ cho tất cả bệnh nhân, trong một bệnh viện tương đối lớn ở gần trung tâm thành phố.

Còn đang loay hoay sắp xếp lại vị trí của một số loại thuốc bị xáo trộn ngỗn ngang trong các ngăn tủ trước khi ra về, Hạ Tĩnh Diên thoáng giật mình vì bị cô bạn đồng nghiệp đưa tay vỗ vai một cái, cất giọng trong trẻo gọi từ phía sau:

"A Diên, tối nay rảnh không, đi ăn với tớ đi! Tớ vừa phát hiện có một quán lẩu rất lớn mới mở nằm trên trục đường X, mấy hôm khai trương thấy đông khách cực kì, chắc là cũng ngon lắm nên người ta mới ghé đông đến vậy!" Thẩm Quỳnh vừa đưa ra lời đề nghị, đôi mắt tròn xoe của cô nàng cũng theo đó mà lấp lánh một tia hứng khởi xen lẫn thích thú chẳng buồn che giấu.

Trong lúc nghe cô bạn luyên thuyên rủ rê, Hạ Tĩnh Diên cũng đã hoàn thành xong công việc sắp xếp lại mớ hộp thuốc hỗn độn, y phủi tay, chậm rãi quay đầu lại, nở một nụ cười điềm đạm, song cũng có chút tiếc nuối, hướng Thẩm Quỳnh mà đáp:

"Tiếc quá, lát nữa ra về tớ còn phải đi tìm chỗ trọ mới, chỗ cũ tớ đang ở dạo này không hiểu sao an ninh rất kém, mấy người cùng khu cứ thay nhau dắt bạn bè về tổ chức tiệc tùng, hết hát hò rồi lại bia rượu..." Nói tới đây, y khẽ mím môi, thở dài một hơi ra chiều bất đắc dĩ, trong ánh mắt lộ rõ chút hoang mang, rồi tiếp, "còn có cả những thành phần bất hảo, sử dụng cả chất cấm ngay trong phòng trọ, Quỳnh Quỳnh, tớ thấy sợ!"

Thẩm Quỳnh nghe xong thì lập tức nhăn mặt, làn da nơi hai cánh tay vốn dĩ mịn màng bỗng chốc trở nên sần sùi vì nổi da gà, khoé môi kéo cong thành một nụ cười gượng gạo, nàng đưa ánh mắt cảm thông nhìn về phía Hạ Tĩnh Diên, chép miệng đáp: "Sao lại có chuyện đáng kinh tởm như vậy, đừng nói với tớ là chủ trọ của cậu cũng nhắm mắt làm ngơ luôn đấy nhé!"

Hạ Tĩnh Diên lại tiếp tục thở dài: "Vậy cho nên, tớ mới phải vất vả đi tìm chỗ khác đây, xúi quẩy thật sự!"

Thẩm Quỳnh trông thấy nét mặt yểu xìu của y, liền bước đến vỗ nhẹ lên vai người kia, tay còn lại lôi từ trong túi áo ra chiếc điện thoại, dịu giọng đáp:

"Thôi được rồi, ra về tớ sẽ đi với cậu, sẵn tiện để tớ lên mạng tìm thử mấy hội nhóm dịch vụ cho thuê phòng, xem có chỗ nào giá cả hợp lý mà an ninh chặt chẽ hơn không."

Nói đoạn, cô nàng nhanh chóng mở khoá điện thoại rồi bấm vào ứng dụng X, lướt một vòng bảng tin, gõ vào thanh tìm kiếm mấy chữ "cho thuê trọ giá sinh viên", một loạt những trang công cộng, hội nhóm công khai, hội nhóm kín hiện ra, cô tuỳ tiện nhấp đại vào một nhóm công khai, lướt lướt thật chậm để xem từng bài đăng và thông tin kèm theo.

"Hây da, có mấy chỗ tớ thấy người đăng tin up hình lên trông cũng khá ổn nè, sạch sẽ thoáng mát, có điều ở cách xa trung tâm đi lại bất tiện, còn những chỗ gần hơn thì giá cả quá đắt, phòng cũng chật hẹp, xem ra cậu còn phải chịu khó ở lại chỗ trọ cũ thêm một thời gian rồi đấy A Diên!" Thẩm Quỳnh một tay lướt điện thoại, tay còn lại đưa lên vân vê chiếc cằm nhỏ ra chiều suy tư nói.

Hạ Tĩnh Diên vừa bước tới kéo nhẹ mấy tấm rèm che lại cửa kính trong quầy, vừa thu gom mấy món đồ cá nhân cho hết vào ba lô, rồi quay sang mỉm cười nhã nhặn đáp: "Không sao đâu, cảm ơn ý tốt của cậu! Tớ sẽ tự mình đi tìm, cậu về nghỉ ngơi đi, không cần theo tớ làm gì cho vất vả!"

Thẩm Quỳnh lúc này cũng quay sang, thu dọn đồ đạt cá nhân cho vào túi xách, nghe cậu bạn thân nói vậy thì liền chau mày, tỏ vẻ không hài lòng: "Tớ chỉ lo, cậu ở lại chỗ trọ cũ chẳng may bị đám người không ra gì kia quấy phá thôi, còn đi với cậu thì tớ vẫn muốn đi, không thể cứ trơ mắt ra nhìn, trong khi đứa bạn thân duy nhất của tớ đang gặp rắc rối như này được!"

Hạ Tĩnh Diên nghiêng đầu, bỗng thấy trong lòng như đang dâng lên một cảm giác ấm áp đến khó tả. Cuối cùng cũng không sao nhịn được, tiếng cười khẽ mang theo cả sự cảm kích liền bật ra. Y bước đến khoác tay lên vai Thẩm Quỳnh, kéo cô nàng đi về phía cửa quầy. Vừa bước ra được bên ngoài, y cẩn thận bóp khoá, miệng lại bất đắc dĩ đáp: "Được rồi, đi thì đi, dù sao cũng cảm ơn cậu nhiều lắm, Thẩm Quỳnh, cậu đã giúp tớ nhiều việc như vậy mà!"

"Xí... bày đặt ơn với chả nghĩa! Khi nào tìm được trọ mới, nhớ khao tớ một chầu lẩu ở cái quán mới mở mà tớ nói ban nãy là được. Hì hì!" Thẩm Quỳnh vừa đi vừa ôm cánh tay Hạ Tĩnh Diên, tranh thủ cơ hội người kia đang cảm động vì sự nhiệt tình của cô mà nhanh trí đưa ra điều kiện trong sự khoái trá.

Hạ Tĩnh Diên vừa cảm thấy buồn cười mà cũng có chút bất lực, khẽ đưa tay búng vào trán cô nàng một cái rồi gật đầu mỉm cười vui vẻ đáp: "Nhất trí! Giờ thì ra lấy xe trước đã, Quỳnh Quỳnh đi chung với tớ luôn đi, để xe lại trong bãi, khi nào về tớ đưa cậu đến lấy!"

Thẩm Quỳnh hai mắt sáng rỡ, gật gù lia lịa: "Đúng rồi, vậy đi cho tiện, tớ cũng định đề nghị vậy đó!"

Bàn bạc xong, hai người cứ vậy mà sóng bước, không nhanh không chậm tiến về phía bãi đỗ xe trong khuôn viên rộng lớn. Hạ Tĩnh Diên dắt chiếc xe máy màu xám bạc nhiều chỗ xước xát của mình ra khỏi bãi, chung quy thì vẫn còn chạy được, tuy không đến nỗi tồi tàn, nhưng cũ thì chắc chắn là đã cũ lắm rồi. Y cúi người, gạc hai chỗ để chân phía sau xe xuống, lấy mũ bảo hiểm cẩn thận đội lên giúp Thẩm Quỳnh, còn ân cần đưa tay cài quai nón giúp cô, nhìn ở gốc độ này, nếu không hỏi, chắc chắn không ai biết họ chỉ là bạn thân, bởi sự tinh tế và dịu dàng của người thanh niên ấy dành cho cô gái đi bên cạnh.

Lại nói đến tình bạn bền bĩ suốt một thập kỷ qua giữa Hạ Tĩnh Diên và Thẩm Quỳnh. Họ là những đứa trẻ lớn lên cùng thôn xóm, chỉ biết tên, biết mặt nhau nhưng chưa hề chơi chung, vì khi ấy tuy là học chung trường, chung khối, nhưng cả hai lại khác lớp, nên dù có biết nhau trước đó cũng chưa từng có cơ hội để tiếp xúc.

Mãi đến khi cả hai lên lớp 9 thì mới bắt đầu được sắp xếp học cùng một lớp, lại còn hữu duyên ngồi chung bàn. Không hiểu sao kể từ đó, cứ mỗi năm học tiếp theo, lên cả cấp ba thì vẫn đều là được xếp chung một lớp, có năm ngồi cùng nhau, có năm thì khác dãy, nhưng chung quy lại, suốt thời gian đó, mỗi ngày đến trường đều là đi chung một tuyến đường, cùng nhau tan học rồi ra về, cứ thế mà không biết từ bao giờ, cả hai đã trở nên khắn khít như hình với bóng.

Rồi khi cả hai đều hoàn thành tốt kì thi tốt nghiệp phổ thông, lại một lần nữa, như có một sợi dây định mệnh nào đó gắn chặt hai người họ với nhau, cả Hạ Tĩnh Diên và Thẩm Quỳnh đều có chung nguyện vọng là sẽ được đỗ vào đại học y dược quốc gia, đều theo học khoa nghiên cứu, bào chế nguyên dược liệu trong y học hiện đại và cổ truyền, sau đó ra trường, họ đều trở thành dược sĩ với tấm bằng loại giỏi trên tay, cùng nhau được điều về bệnh viện công lập trong trung tâm thành phố mà làm việc.Một sự trùng hợp quái lạ kéo dài cả thập kỷ, đến nỗi kể ra ai cũng nghĩ cả hai người họ đều nói phét, nào có ai biết, chính người trong cuộc như bọn họ cũng chẳng thể tin được.

Trở về với hiện tại, Hạ Tĩnh Diên điều khiển xe máy đi theo chỉ dẫn của Thẩm Quỳnh ngồi phía sau một cách chăm chú nhất có thể. Bởi khung giờ từ 4-6 giờ chiều chính là giờ cao điểm, lưu lượng xe đổ về từ các tuyến đường đến trung tâm thành phố đông hơn những thời điểm khác trong ngày rất nhiều, nên việc di chuyển, rẽ trái rẽ phải, cũng hết sức thận trọng.

Cả hai cứ thế lái xe rời khỏi khu vực trung tâm, lần theo những địa chỉ được cho là còn phòng trống cho thuê mà Thẩm Quỳnh tìm thấy trong mấy hội nhóm đăng trên mạng. Đến nơi hỏi ra thì có chỗ quá đắt, có chỗ lại quá phức tạp, còn chỗ tạm ổn thì đường xá đi lại ngoằn ngoèo khó nhớ, nhìn chung chẳng có nơi nào hợp lý để có thể chuyển đến ở.

Nền trời phía xa xa đã chuyển từ sắc tím sang một màu đen sẫm, bởi lúc này đồng hồ nhấp nháy trên màn hình điện thoại cũng vừa điểm 7 giờ tối. Thẩm Quỳnh ngồi sau xe tựa đầu vào vai Hạ Tĩnh Diên, thở dài một hơi, bày ra nét mặt thiểu não đến chán chường, giọng nói kéo dài: "Chán thật đó, suốt cả buổi chiều chẳng kiếm được một nơi nào hợp nhãn, hợp túi tiền cả. Vậy là tối nay cậu đành phải quay lại cái chỗ trọ phức tạp, nấn ná thêm vài hôm nữa rồi!"

Hạ Tĩnh Diên cũng mệt mỏi không kém, song bởi bản tính vốn có sự kiên nhẫn, cộng thêm một chút cam chịu, y chẳng hề than vãn điều gì suốt cả quá trình đi tìm chỗ trọ mới. Lúc này y vẫn cố nở một nụ cười thật điềm đạm mà trấn an người phía sau, giọng nói mang theo ba phần xoa dịu, bảy phần như ba: "Quỳnh Quỳnh đừng lo, dù sao thì chỗ cũ của tớ cửa nẻo cũng khá chắc chắn, chỉ cần vào phòng rồi khoá chặt cửa là chẳng ai dám quấy rầy đâu. Bọn họ muốn làm gì thì cứ mặc kệ thôi, có điều phải chịu đựng sự náo nhiệt, hơi phiền một chút, nhưng tóm lại vẫn không đến nỗi nguy hiểm!"

Thẩm Quỳnh biết rõ người kia chỉ đang cố che giấu đi sự phiền lòng qua lời nói bình thản để trấn an mình, chính vì thế mà sự lo lắng trong lòng càng trở nên thấp thỏm, cô nàng cau mày, đắn đo hỏi: "Vậy còn mấy thành phần bất hảo gì đó mà cậu nói đến thì sao? Lỡ như bọn chúng ngáo đồ, tấn công người vô tội thì ai sẽ can thiệp đây? Tớ thật sự thấy không ổn chút nào cả!"

Bàn tay đang giữ tay ga của Hạ Tĩnh Diên thoáng khựng lại, bất giác có một thứ gì đó rất lạ lẫm đang len lõi trong lồng ngực. Y nhất thời không biết nên gọi đó là gì, nhưng hình như dạo gần đây, những gì liên quan đến y, cô bạn này có vẻ hơi quan tâm nhiều hơn bình thường một chút. Những lần trước đó Hạ Tĩnh Diên cũng không mấy để ý, song hiện tại nhìn thấy sự lo lắng đến mức gần như cáu kỉnh của Thẩm Quỳnh, y mới chịu khó xâu chuỗi lại, thì quả thực, có gì đó không đúng.

Nghĩ tới đây, Hạ Tĩnh Diên khẽ lắc đầu như thể tự mình xua đi sự bối rối mơ hồ đang nhen nhóm trong lòng, y che miệng giả vờ ho khan một tiếng, đưa ánh mắt nghi hoặc nhìn vào gương chiếu hậu đang phản chíu lại khuôn mặt nhỏ nhắn, lọt thỏm trong chiếc mũ bảo hiểm hơi quá cỡ kia, mà không sao tránh khỏi cảm giác vừa buồn cười vừa bất lực.

"Thẩm Quỳnh, tớ dù sao cũng là nam nhi trai tráng, nên cậu cũng không cần quá lo lắng về những chuyện buộc phải dùng sức phản kháng đâu." Nói đoạn, y lấy từ trong túi giấy treo bên hông ra một chai nước khoáng, chuyền ra sau nhét vào tay Thẩm Quỳnh, rồi chậm rãi nói tiếp, "Hôm nay tới đây thôi, tớ đưa cậu về bệnh viện lấy xe, tớ còn phải đến nhà hàng làm thêm, cũng sắp tới giờ giao ca rồi!"

Thẩm Quỳnh hừ nhạt một tiếng, có chút sốt ruột, mím môi hỏi lại: "Không thấy vất vả sao? Cả ngày quần quật phát thuốc ở bệnh viện, tối đến còn phải đi làm phục vụ ở nhà hàng, rốt cuộc cậu có xem trọng sức khoẻ của mình không đấy!?"

"Lương ở bệnh viện thực sự không đủ để trang trải, tớ cần tích góp một khoảng dư nào đó để còn lo tương lai sau này của cả bản thân và mẹ tớ nữa. Tuổi trẻ mà, sức dài vai rộng, cũng phải tranh thủ kiếm chút tiền tiết kiệm trước đã!" Hạ Tĩnh Diên bật cười, kiên nhẫn giải thích một cách bình thản, song vẫn không hề thành thật trong lời nói. Vì phần tăm tối nhất trong thực tế mà bản thân vẫn đang phải ra sức gồng gánh, y lại chẳng muốn than vãn trước mặt bất kỳ ai khác, dù cho đó có là người bạn thân thiết nhất.

Thẩm Quỳnh nghe tới đây, không biết đang nghĩ gì mà chỉ khẽ gật đầu, hàng mi dài rủ xuống che đi ánh mắt vừa loé lên một tia xao động mơ hồ. Cô nàng mỉm cười, giọng nhỏ xíu như đang tự nói với chính mình: "Cậu đúng là một người đàn ông tốt. Cả lời nói lẫn suy nghĩ đều rất trưởng thành và chín chắn. Sau này cô gái nào được cậu cưới làm vợ, nhất định là một người có phần phước rất lớn! Hy vọng là..."

Lời còn chưa kịp thốt ra trọn vẹn, thì ở phía trước, Hạ Tĩnh Diên không hiểu vì sao lại phanh xe gấp gáp đến nỗi khiến cô nàng thoáng giật mình mà bỏ lửng luôn câu nói vừa rồi. Ngơ ngác nhìn xung quanh thì chợt nhận ra, hai người chẳng mấy chốc, đã trở về lại trước cổng bệnh viện nơi họ làm việc.

Lúc này giọng nói êm tai của Hạ Tĩnh Diên cất lên, kéo Thẩm Quỳnh đang mắc kẹt trong thứ cảm xúc mơ hồ nào đó về lại với thực tại: "Tới rồi, cậu vào trong lấy xe đi, tớ đợi!"

CHƯƠNG 3: HỨA DƯƠNG

CHƯƠNG 3

21:43

The Afterglow - là một trong số những hộp đêm sang chảnh bậc nhất, nằm khuất sâu trong một con hẻm lớn gần ngay trung tâm thương mại giữa lòng thành phố, tuy không quá rầm rộ phô trương, nhưng sức hút và độ sầm uất nơi đây thì lại chẳng có gì để bàn cãi.

Bên trong lúc này, những bóng đèn neon hắt xuống từ trên bốn góc trần thứ ánh sáng mờ ảo, mang đủ loại sắc màu xanh, đỏ, tím, vàng trộn lẫn, hoà cùng thứ âm thanh sôi động của những bản nhạc điện tử, tiếng đánh DJ sập sình, đi kèm với đó là hàng tá thứ mùi hương hỗn tạp, mùi thuốc lá, mùi rượu bia, có cả mùi nước hoa đắt tiền của nam lẫn nữ, kết hợp lại thành một thứ 'hương đêm' đặc trưng, tạo nên một bầu không khí vừa phóng túng, vừa khoái lạc, mời gọi linh hồn của những kẻ lạc lối, và gần như tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

Hứa Dương đang đứng sau quầy pha chế, lúc này lại mang một bộ dáng thật sự khác biệt, bình thản, lười nhác mà lại toát ra thứ khí chất nguy hiểm mơ hồ, gần như đối lập hoàn toàn với tên lưu manh gắt gỏng, luộm thuộm, hậm hực ra mở cửa tiếp chuyện với con gái chủ nhà lúc sáng. Hắn hiện tại khoác trên người chiếc sơ mi đen tuyền thẳng thớm, không quá bó sát, không rộng thùng thình, mà chỉ vừa vặn tôn lên được đường nét cứng cáp của nửa thân trên, cả hai ống tay đều được sắn lên đến tận khuỷu, để lộ phần cánh tay với những đường gân rắn rỏi, ẩn hiện dưới làn da khoẻ khoắn. Mái tóc đen nhánh được Hứa Dương nuôi dài chấm gáy, chỉ búi hờ nửa phần trên, phần tóc mai loà xoà trước trán không hiểu sao hôm nay hắn cũng chả buồn vuốt keo, sự tuỳ tiện ấy vô tình lại khiến cho vẻ ngoài của hắn trở nên phong trần, lãng tử thêm vài phần.

Dưới ánh đèn nhập nhoạng tranh tối tranh sáng, khuôn mặt gã bartender ẩn hiện từng đường nét gần như hoàn hảo. Sống mũi thẳng tắp, đôi mắt phượng tinh anh, thấp thoáng tia gian tà giảo hoạt, đi kèm với đó là hai hàng mày sắc sảo, một bên đuôi mày còn xỏ một chiếc khuyên bạc lấp lánh, xương hàm rõ rệt, và điểm nhấn làm cho dung mạo Hứa Dương dễ dàng thu hút mọi ánh nhìn đó chính là hắn có một chiếc răng khểnh nằm bên trái, lấp ló sau vành môi mỏng bạc mỗi khi hắn nhếch cười, khiến cả khuôn miệng ấy bỗng trở nên duyên dáng, khả ái mà tà mị đến lạ. Một vẻ đẹp phong lưu, lại có chút bất cần, khiến cho những kẻ xa lạ muốn tiếp cận cũng phải đắn đo, e dè mất một thoáng.

Hứa Dương thao tác điêu luyện, tiếng đá va vào thành shaker, cách hắn rót rượu ra ly chậm rãi nhưng dứt khoát, và cả cái lắc cổ tay điệu nghệ khi hoàn thành xong món cocktail thượng hạng. Tất cả tạo nên một phong thái vừa chuyên nghiệp, lại vừa vô cùng cuốn hút.

"Hứa Dương, ly martini tối nay sắc sảo hơn mọi khi đấy!" Một người phụ nữ độ ngoài ba mươi, say sưa ngả ngớn đi đến sát quầy bar, trên tay còn cầm chiếc ly thuỷ tinh chứa thứ chất lỏng màu vàng nhạt, vươn tới cố ý chạm nhẹ vào cánh tay hắn, nói lớn trong tiếng nhạc sôi động.

Cô ta khoác trên người chiếc váy cúp ngực màu đỏ rượu vang ôm sát body, chỉ dài đến quá mông. Dưới ánh đèn mờ ảo, chiếc váy óng ánh như kim sa, tôn lên dáng người chuẩn chỉnh ba vòng nét căng, cùng với làn da trắng sứ được makeup thêm một lớp phấn nhủ lấp lánh, trông vô cùng gợi cảm.

Nhưng mà gái xinh đã thì sao? Hứa Dương từ lúc làm việc ở hộp đêm này, gần như đã tiếp xúc quá nhiều, đến nỗi vừa nhìn thôi đã có cảm giác chán ngấy. Lúc này hắn cũng chẳng buồn lả lơi đon đả, chỉ khẽ nhếch môi đáp: "Đêm nay có chút căng thẳng, nên hương vị làm ra chắc cũng gần giống với tâm trạng của tôi thôi, thưa tiểu thư!"

"Căng thẳng sao? Trùng hợp quá, tôi cũng đang chán đời đây, chúng ta có nên hẹn gặp riêng ở đâu đó cùng nhau tâm sự một chút không nhỉ!?" Người phụ nữ đặt mông ngồi xuống chiếc ghế cao trước quầy, chống khuỷu tay trên mặt bàn, nhướng mày thích thú đưa ra lời "đề nghị".

Hứa Dương qua tiếng nhạc đinh tai cũng chỉ nghe loáng thoáng chữ được chữ mất, nhưng mà đại ý chung quy trong lời nói kia cũng chỉ là muốn cùng hắn qua đêm, hắn vẫn có thể tự đúc kết được mà không cần nghe rõ từng chữ, vì đây cũng chẳng phải trường hợp rủ rê đầu tiên mà hắn gặp.

Vứt ly cocktail vừa mới rót ra lên chiếc khay gần đó, đợi tới khi phục vụ đã bưng đi, hắn mới thong thả bước lại bàn quầy, đối diện với ánh mắt có chút lả lơi xen lẫn mong chờ của người phụ nữ váy đỏ, nở nụ cười mỉm vừa đủ để lộ ra chiếc răng khểnh tinh nghịch, sau đó ghé sát tai cô ta đáp: "Tôi chỉ bán nghệ, không bán thân, cảm phiền tiểu thư đây đi tìm người khác mà tâm sự!"

Nói xong, hắn dứt khoát lùi lại, nhướng nhẹ đuôi chân mày có xỏ khuyên bạc, đảo mắt quan sát gương mặt tuy đẹp đẽ, nhưng có phần giả tạo bởi lớp son phấn dày cộm của người phụ nữ, rồi hờ hững quay đi, vớ lấy chiếc khăn trắng treo trên giá, lau lau mặt quầy, chẳng buồn để tâm đến phản ứng sau đó của vị thượng đế.

Hứa Dương vốn nghĩ, lần này cũng sẽ nhận về mấy câu mắng mỏ, khinh thường như những lần trước bị mấy ả phú bà, tiểu thơ đài cát đến hộp đêm hưởng lạc, thẳng thắn trả đũa khi hắn nói lời từ chối chơi bời gì đó với bọn họ: nào là ỷ có chút sắc vóc liền huênh hoang chảnh choẹ, nào là một tên bartender thấp kém, quần quật cả tháng chẳng kiếm được mấy đồng lại bày đặc làm giá, vân vân mây mây. Nhưng mà lần này thì hoàn toàn trái ngược.

Người phụ nữ ăn vận hớ hênh, son phấn loè loẹt vừa bị hắn từ chối, không những không nổi giận mà còn vô tư nhàn nhả, nhấp một ngụm chất lỏng vàng nhạt trong chiếc ly thuỷ tinh đang cầm, đầu mày nhướng nhẹ, đôi môi đỏ mọng kéo cong, nở một cười điềm nhiên như chẳng có gì đáng để bẻ mặt.

Cô ta chậm rãi đặt ly rượu trên tay xuống, mở dây kéo chiếc ví cũng mang sắc đỏ sậm cùng màu với bộ váy đang khoác trên người, lôi ra một chiếc card visit đẩy tới trước mặt Hứa Dương, rồi bước xuống khỏi ghế, rướn người trên mặt quầy ghé môi sát tai hắn, trong tiếng nhạc sập sình, cô lại không nói lớn, chỉ thì thầm thật khẽ như mật ngọt rót xuống: "Loại khí chất phong trần toát ra từ cậu làm tôi thấy hứng thú vô cùng. Bây giờ không bán, nhưng mà biết đâu sau này có khi cậu lại đổi ý thì sao? Đến lúc đó nhớ liên lạc với tôi theo số ghi trên đây, tôi sẵn sàng nghe máy bất cứ lúc nào cậu gọi đến. Hửm!"

Dứt lời, người phụ nữ ấy cố tình nghiêng đầu, chạm môi vào vành tai Hứa Dương, tạo thành một cái hôn phớt đầy sự khiêu khích, khiến hắn phải cau mày, ánh mắt tối sầm, sự khó chịu lập tức bày ra trên gương mặt sắc sảo ngay khi cô ta thu người về đứng thẳng bên kia quầy. Còn chưa kịp để hắn đáp lời, người phụ nữ đã thong thả cầm lấy ly martini uống dở trên bàn, cứ vậy mà rời đi, còn không quên ngoái đầu nháy mắt với Hứa Dương một cách đầy ẩn ý trước khi tiến thẳng về phía một chiếc bàn nằm sâu trong gốc nào đó của hộp đêm.

Bóng dáng người phụ nữ mặc váy body đầy nóng bỏng ấy vừa khuất, hắn quay sang cầm lấy chiếc card visit mà cô ta để lại, chỉ thấy trên đó ghi vỏn vẹn một cái tên xa lạ, cùng một dãy số dùng để liên lạc cũng không mấy ấn tượng.

"Diệp Tâm Đan? Tên cũng hay đấy, nhưng tiếc là, ông đây lại không có hứng thú, với hạng phụ nữ thường xuyên lui tới mấy nơi tạp nham như này lại càng không." Hứa Dương nhếch môi, tự lẩm bẩm vài câu rồi thẳng thắn ném luôn tấm thẻ vào sọt rác dưới gầm quầy pha chế, như thể vứt đi một món đồ không có giá trị chỉ tổ làm vướng tay vướng chân hắn.

Xong xuôi, Hứa Dương tranh thủ lúc chưa có thêm lượt khách mới nào, hắn thong thả móc điện thoại trong túi quần ra, bấm vào ứng dụng mà lúc sáng có thử đăng tin tìm người ở ghép. Và quả thực, ông trời không hề phụ lòng tin của hắn, chả có ma nào thèm đếm xỉa đến bài viết đó, đến cả một lượt like cũng không, thì lấy đâu ra kẻ có nhu cầu muốn liên hệ.

"Xem chừng phải nên tìm chỗ khác chuyển đi, trước khi bị mụ xiêm la ấy tống cổ ra khỏi nhà thôi!" Hắn lầm bầm tự nhủ, chán nản đến mức chỉ còn biết đưa tay vuốt mặt, thở hắt một hơi, rồi liếc nhìn dãy số ngày giờ hiển thị trên màn hình, lúc này đã hơn 10 giờ đêm.

"Anh Dương, bàn số 13 có khách mới vô, gọi một Whiskey sour, chua nhẹ!" Cậu nhóc phục vụ bưng chiếc khay chất đầy ly thuỷ tinh rỗng quay trở lại quầy, ghé tai hắn nói.

Hứa Dương gật đầu, lười nhác ngáp dài một cái rồi nhét chiếc điện thoại trở ngược vào túi quần, bước về vị trí bắt tay vào việc pha chế. Hắn phóng tầm mắt đảo quanh một lượt khung cảnh trước mặt, từ sau 10 giờ đêm trở đi, chính là giờ cao điểm tại The Afterglow, lượng khách kéo nhau đến đây hưởng lạc đông hơn trước đó rất nhiều, hôm nay lại là tối thứ bảy, dự là hắn muốn được về nhà ôm chăn ngủ cho sướng, cũng phải gắng gượng qua 3 giờ sáng.

Cùng lúc đó, tại một nhà hàng sang trọng mang phong cách Á Đông cùng lối kiến trúc có phần hơi cổ điển, với tên gọi Red Lantern House, nằm cách trung tâm thành phố vài cây số...

22:37

Bầu không khí nơi đây đối lập hoàn toàn với sự ồn ào và hỗn loạn bên trong hộp đêm. Những chiếc đèn lồng lụa đỏ được trang trí khắp nơi, treo dọc từ cổng chính men theo lối đi lác sỏi vào tận trong khuôn viên, toả ra thứ ánh sáng vàng cam vừa trầm trầm, vừa ấm cúng. Những bản hoà tấu sâu lắng từ các loại nhạc cụ truyền thống như đàn tranh, sáo trúc, vang lên thật êm tai bởi hệ thống loa ẩn, tạo nên một không gian tĩnh lặng gần như cô lập giữa lồng thành phố đầy sự huyên náo.

Bên trong, các phòng ăn gia đình lẫn cả khu vực sảnh đã được tất cả nhân viên dọn dẹp gần xong, vì nhà hàng có một nguyên tắc bất di bất dịch, đó là sau 10 giờ tối, dù với bất kì lý do gì thì cũng không được nhận thêm khách.

Hạ Tĩnh Diên đang đứng ở khu vực bếp, y mặc trên người bộ đồng phục của nhân viên phục vụ, gồm sơ mi trắng, thắt nơ đen trên phần cổ, đi kèm với quần tây và một chiếc gilet khoác ngoài đều cùng một màu đỏ nâu, phần khuỷu tay áo lúc này đã có hơi nhàu nhĩ vì thao tác di chuyển suốt một buổi làm việc. Y cẩn thận đặt lại chiếc khay bạc dùng để dọn dẹp chén đũa vào đúng vị trí, dọn nốt phần bát đĩa bẩn còn sót lại trên xe chuyên dụng xuống khu vực vệ sinh, sau đó sải bước đến chiếc bồn rửa mặt cỡ lớn, được thiết kế dành riêng cho nhân viên sau giờ làm việc sử dụng, mở van xả nước, bắt đầu rửa qua hai tay và mặt mũi trước khi ra về.

"Hạ Tĩnh Diên, xong hết chưa? Xong rồi thì mau đến bàn làm việc của tôi ký tên chấm công, kẻo lại quên đấy!" Quản lý nhà hàng - Triệu Vĩnh Kỳ bước đến từ phía sau vỗ nhẹ lên vai y một cái, có chút quan tâm mà nhắc nhở.

Tĩnh Diên ngẩng lên, mỉm cười với người kia qua tấm gương lớn phản chiếu hình ảnh trước bồn rửa mặt. Y vừa rút khăn giấy lau sơ lớp nước còn đọng lại trên tóc và da thịt, điềm đạm đáp: "Vâng, lúc nãy tôi cùng Tiểu Lan có qua đó ký xong rồi, không quên được đâu!"

Triệu Vĩnh Kỳ khoanh tay trước ngực, ánh mắt hướng về phía Hạ Tĩnh Diên nhìn ngắm y một cách thật dịu đang. Rồi như chợt nhớ ra điều gì đó rồi, bỗng dưng hắn phì cười một tiếng, có chút trêu chọc: "Ừm, chắc là không quên đâu nhỉ? Tháng này tôi đã ưu ái kí giúp em hai lần rồi đấy, nhưng thôi, thấy em chăm chỉ nhất trong số các nhân viên làm việc ở đây, về sau sẽ châm chước bỏ qua cho cái sự lơ đãng này của em vậy!"

Hạ Tĩnh Diên nghe tới đây liền có chút xấu hổ, y đưa tay gãi gãi sau gáy, lại tiếp tục bày ra một nụ cười hết sức gượng gạo. "Cảm ơn anh, Vĩnh Kỳ. Lần sau tôi sẽ cố gắng chú ý hơn về vấn đề này!"

Triệu Vĩnh Kỳ lúc này đã đút hai tay vào túi quần âu, ánh mắt bỗng trầm xuống như muốn nói thêm điều gì đó. Nhưng khi trông thấy biểu cảm có phần không thoải mái của người kia, có lẽ là vì phải đối diện với ánh nhìn dừng lại quá lâu trên khuôn mặt mình từ hắn, nên hắn lại đành phải tự nuốt xuống mấy câu nói quan tâm dự định sẽ thốt ra, lấy lại dáng vẻ chuẩn mực của một kẻ là cấp trên, vui vẻ đáp lại: "Thôi được rồi, hôm nay cuối tuần vất vả cho mọi người quá. Tranh thủ về nghỉ ngơi sớm đi, mai lại gặp!"

"Vâng. Vậy tôi xin phép về trước, chào anh!" Tĩnh Diên lịch sự gật đầu chào người quản lý một cái, sau đó nhanh chóng tiến về phía chiếc tủ nhiều ngăn có đánh số thứ tự, dành cho nhân viên cất đồ đạc cá nhân trước khi lên ca, dừng lại ngay hộc tủ số 15, y tra chìa khóa mở tủ lấy ra chiếc ba lô quen thuộc, khoác lên vai, rồi sải bước hướng về phía sảnh lớn mà ra về.

Lúc này ra tới bãi đỗ xe, Hạ Tĩnh Diên vừa dắt chiếc xe máy cũ của mình ra tới được cổng chính, liền thở hắt một hơi đầy mệt mỏi. Hôm nay cuối tuần khách đông hơn ngày thường rất nhiều, khiến y phải chạy tới chạy lui chẳng kịp thở. Oder xong rồi phải bưng món ra, sau đó thì dọn dẹp, vệ sinh bàn ghế ngay khi khách cũ vừa rời đi, để có đủ chỗ đón thêm lượt khách mới, cứ vậy mà đôi chân Tĩnh Diên hiện tại đã mỏi nhừ đến rã rời.

Nhưng sự mỏi mệt nơi thể xác có là gì, trong khi thần kinh của Hạ Tĩnh Diên lúc này đang căng chặt đến nỗi gần như đứt phựt. Bởi lát nữa đây, y lại phải tiếp tục mò về cái khu trọ vô cùng bất ổn của mình, nấn ná đến khi nào tìm được chỗ khác thích hợp mới có thể dọn đi. Mà khi nào là khi nào mới được chứ!? Trong khi đám người chung khu thì hết sức không biết điều, ca hát, rượu bia, thuốc lá đã đành, lại còn nhai cả cái thứ viên xanh, đỏ, tím, vàng gì đó rồi múa may quay cuồng, trông phức tạp đến nỗi Hạ Tĩnh Diên chỉ đi ngang qua đám người đó thôi, da gà lẫn gai ốc cứ thế thi nhau nổi lên khắp người, vừa kinh tởm vừa sợ hãi một cách khó tả.

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng nếu không về lại đó thì y cũng biết mình phải nên đi đâu, nhà ngoại thì ở một tỉnh lẻ xa tít, nhà bạn bè nơi đất khách quê người lại càng không có ai đủ thân để tin tưởng lẫn nhau, nên hiện tại chính là tình huống tiến thoái lưỡng nan, cuối cùng sau một lúc hoang mang lo lắng, y đành phải nổ máy xe, chậm rì rì, hướng khu vực rìa trung tâm, nơi có dãy trọ kinh khủng của y mà ra về.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play