Atwqxhs
Thầm thương
x
Tôi gặp anh qua một dòng bình luận nhỏ xíu trên app. Không có cơ hội nhìn mắt nhau, không nghe được giọng thật, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại dừng lại lâu hơn cần thiết.
z
Anh trả lời tôi bằng kiểu nói chuyện nhẹ nhàng, không quá thân, không quá xa. Chính cái khoảng cách vừa đủ ấy khiến tôi muốn bước thêm một chút… dù biết có thể chỉ mình tôi bước.
x
Những tin nhắn qua lại bắt đầu đều đặn. Anh kể chuyện thường ngày, tôi kể vài điều vu vơ. Tất cả đều giản dị, nhưng với tôi lại trở thành điểm sáng của cả buổi tối.
z
Tôi dần quen với việc chờ anh online. Chỉ cần thấy dòng chữ in đậm ở đoạn chat giữa tôi và anh, tim tôi đã lỡ nhịp một chút, rồi tự cười chính mình vì sự ngốc nghếch này.
x
Tôi thích anh, nhưng không dám nói. Vì tất cả chỉ là qua màn hình. Vì tôi sợ chỉ cần mở lời, mọi thứ mong manh này sẽ biến mất như một tab bị tắt vội trên điện thoại.
z
Có những hôm anh biến mất cả ngày. Tôi cứ mở app rồi đóng, rồi mở lại. Tự nhủ mình không nên quan tâm quá, nhưng trái tim thì chẳng chịu nghe lời.
x
Tôi nhìn anh trêu đùa cùng ai đó, kể những câu chuyện không có tôi trong đó. Lúc ấy tôi hiểu: đôi khi người ta có thể thân thiết qua màn hình, nhưng lại rất xa nhau ngoài đời.
z
Tôi cố giữ sự bình tĩnh. Không trách, không đòi hỏi. Vì tôi biết, với “mối tình đơn phương qua mạng”, người có quyền tổn thương nhất chính là tôi.
x
Nhưng tôi không hối hận. Nhờ anh, tôi học cách cảm nhận những cảm xúc thật nhất của mình, dù chúng chỉ sống trong im lặng.
z
Và nếu một ngày câu chuyện này phải dừng lại, tôi vẫn biết mình đã từng can đảm thích một người không thuộc về mình — dù chỉ qua vài dòng chữ hiện lên rồi biến mất giữa màn hình điện thoại.
Im Lặng
x
Tôi sẽ không bao giờ quên ngày hôm ấy, ngày mà nước mắt rơi không vì một lời chia tay, mà vì sự im lặng của anh.
z
Tôi khóc đến nghẹn lòng, ngực đau như bị bóp chặt. Điện thoại nằm im, không rung, không một dòng tin nhắn—trái ngược hoàn toàn với những lần trước.
x
Trước đây, chỉ cần tôi buồn, anh đã ở đó. Một câu dỗ dành, một lời quan tâm, đủ để tôi nín khóc. Tôi từng tin điều đó là mãi mãi.
z
Nhưng hôm đó thì không. Anh bơ tôi. Nhẹ nhàng như thể cảm xúc của tôi chưa từng quan trọng.
x
Tôi vừa khóc vừa tự hỏi mình đã làm sai điều gì. Hay là vì tôi yếu đuối quá? Hay vì anh đã mệt với việc phải dỗ dành tôi?
z
Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu ra cảm giác bị bỏ rơi khi vẫn còn yêu đau đến mức nào. Nó không ồn ào, chỉ âm ỉ và lạnh lẽo.
x
Tôi không trách anh lớn tiếng. Tôi chỉ thấy tim mình hụt đi một nhịp, như vừa đánh mất nơi từng gọi là an toàn.
z
Có những nỗi đau không đến từ lời nói cay nghiệt, mà từ sự thờ ơ rất khẽ. Và chính sự khẽ ấy mới khiến người ta nhớ rất lâu.
x
Về sau, tôi ít khóc hơn. Không phải vì mạnh mẽ hơn, mà vì sợ cảm giác khóc một mình như hôm đó thêm lần nào nữa.
z
Tôi sẽ không bao giờ quên ngày ấy. Không phải để trách anh, mà để nhớ rằng có những khoảnh khắc nhỏ đủ để thay đổi cả cách một người yêu thêm—hoặc yêu ít đi.
x
Và từ ngày đó, tôi không còn chờ đợi ai dỗ dành nữa. Tôi học cách tự lau nước mắt, tự trấn an lòng mình, vì nỗi đau lớn nhất không phải là anh rời đi—mà là khoảnh khắc tôi nhận ra mình không còn là người được anh chọn để quan tâm như trước nữa.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play