Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Rhycap]Lạnh Lùng Với Họ,Dịu Dàng Với Em..

câu chuyện gặp gỡ ở dãy hành lang TNNH

Buổi sáng khoa CNTT đông hơn mọi ngày. Sinh viên chạy ngược chạy xuôi chuẩn bị cho buổi thực hành.
Đức Duy ôm một chồng tài liệu dày, vừa chạy vừa thở hổn hển vì… lại trễ. Sàn hành lang vừa lau, còn trơn bóng. Nhưng cậu thì chẳng để ý.
một bước hụt
một tiếng hét nhỏ vang lên trong dãy hành lang
*rầm!!*
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//té phịch xuống sàn//
Một bàn tay mạnh mẽ túm lấy cổ tay cậu, kéo cậu lại trước khi cậu kịp đo sàn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nắm lấy cổ tay cậu//
Quang Anh liếc xuống sàn ướt, rồi nhìn lên gương mặt đỏ bừng của Duy. Cả tập tài liệu nằm tung tóe dưới chân hai người
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
định ngã giữa hành lang cho vui hả?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ơ… em… em không cố ý… Tại… tại em chạy nhanh quá…
cậu mân mê ngón tay một lúc,cố lẫn trốn ánh mắt ánh để nhặt đống tài liệu vươn vãi khắp một góc hành lang
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đứng yên. Tôi nhặt.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Để em nhặt được mà!//bướng nhưng tay vẫn để yên//
Quang Anh không nói thêm, chỉ cúi xuống nhặt từng tờ. Hành lang đông người, ai cũng nhìn họ với ánh mắt khó hiểu,nhất là vì trợ giảng lạnh lùng nổi tiếng đang… cúi nhặt giấy cho một sinh viên năm hai..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cầm lấy. Lần sau đừng chạy kiểu đó nữa. Nguy hiểm.//đưa sấp tài liệu//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em… cảm ơn anh. Nhưng em không ngốc như anh nghĩ đâu.//giọng ngông//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ. Không ngốc,Chỉ suýt ngã gãy cổ thôi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh nói vậy là sao! Em không hậu đậu tới mức đó đâu nha…
Duy bĩu môi, hai má phồng lên một chút—cái kiểu dễ thương đến mức chỉ nhìn là muốn véo
Quang Anh đứng thẳng dậy, nhìn cậu một giây lâu hơn bình thường. Đôi mắt lạnh của anh khẽ dịu xuống, nhưng chỉ rất nhẹ..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đi theo tôi,tôi đưa em đến phòng thực hành,em đi một mình chắc lại gặp chuyện nữa.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em đâu có xui dữ vậy…//nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo sau//
end
Zee(t/g)
Zee(t/g)
hiii💗💗
Zee(t/g)
Zee(t/g)
ủng hộ chuyện tuôii nhaa
Zee(t/g)
Zee(t/g)
ngủ ngon 💤

Anh đã nhẹ tay với em từ lúc nào?

Phía cuối phòng, Quang Anh đang đứng khoanh tay nhìn từng nhóm sinh viên. Cứ mỗi khi ánh mắt lạnh lùng đó lia qua, cả phòng như đông cứng.
Nhưng đến lượt ánh mắt đó dừng lại ở Duy… thì tự nhiên dịu xuống một chút.Tất nhiên, chỉ mình Duy không nhận ra.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đức Duy//khều nhẹ vai cậu//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
ơ cái lòn má!//quay phắt lại//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
hả à ờm..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
em..không cố ý ạ//chạm hai đầu ngón tay vào nhau//
anh nhìn cậu,không nỡ mắng vì sợ cậu sẽ khóc mất
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
lần sau đừng nói vậy nữa.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
dạ vâng..
anh nhìn vào máy tính của cậu,vừa buồn cười vừa khó hiểu
cậu bấm lung tung như đang đánh nhau với bàn phím
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đức Duy. Màn hình em bị sao vậy?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hở? Ơ… sao nó đen thui thế này? Em mới mở mà…
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Để tôi.// cúi xuống, chạm nhẹ vào chuột//
*tạch*
màn hình sáng ngay
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ủa? Em làm y chang mà nó không sáng! //mặt nghệt ra, má hồng lên vì quê//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em bấm nút tắt nguồn. Mở đâu mà sáng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em đâu có ngốc như vậy đâu nha!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ. Không ngốc,chỉ bấm nhầm nút lớn nhất trên bàn phím thôi.
Duy xụ mặt. Trông như chú mèo bị cúp mất phần ăn.
Nhưng Quang Anh nhìn lại, trong mắt anh hiện lên chút mềm mại lạ lùng.
Anh đứng sát cạnh Duy, chỉ cho cậu từng bước trong bài thực hành. Khoảng cách gần đến mức hơi thở của Duy phả nhẹ lên tay áo anh.
Duy ngồi cứng ngắc, tim đập như đánh trống hội.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh… đứng gần quá…
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhìn màn hình đi. Em làm sai dòng lệnh này. //giọng bình tĩnh như không hề nghe câu trước//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng anh… đứng gần quá… thiệt á…//giọng nhỏ dần, mặt đỏ tới mang tai//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy em muốn tôi đứng xa ra để em lại gõ sai nữa?
Duy nghẹn lời.Ờ… đúng là cậu sẽ gõ sai thật.=))
Buổi thực hành trôi qua trong không khí nhiệt độ thay đổi thất thường
Cả phòng lạnh vì Quang Anh nghiêm.
Nhưng góc bàn của Duy thì ấm nóng vì… trái tim cậu đập không ngừng.
___
Kết thúc buổi học, Duy thu dọn đồ, nhưng…
Một tờ giấy rơi khỏi chồng tài liệu,Duy cuối xuống nhặt thì..
*cộp!*
tiếng đầu cậu va vào cạnh bàn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Á đau…! Ôi trời đất ơi…
Cậu ngồi thụp xuống đất, ôm đầu, mắt rưng rưng,nhìn y như một bé mèo bị vấp ngã.
Quang Anh đang chuẩn bị rời khỏi phòng thì nghe tiếng. Anh quay lại, ánh mắt nhanh chóng chuyển từ nghiêm túc sang… bất lực.
anh bước đến, ngồi xuống ngang tầm cậu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lại… gặp chuyện nữa?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em không cố ý… cái bàn nó… nó nhọn quá…
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cái bàn nhọn hay em bất cẩn?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em bất cẩn… nhưng nhẹ thôi mà… //giọng yếu xìu//
Quang Anh đưa tay chỉnh tóc cậu sang một bên, kiểm tra chỗ bị đụng. Động tác nhẹ đến mức Duy giật mình.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đỏ rồi. Tối nhớ chườm lạnh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh… dịu vậy luôn á? //bất ngờ//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chỉ khi em không gây thêm rắc rối.
Duy mím môi, rồi bật cười nhỏ. Còn Quang Anh,anh quay đi thật nhanh, như sợ người khác nhìn thấy chút mềm lòng hiếm hoi vừa rồi.
end
Zee(t/g)
Zee(t/g)
hẹ hẹ
Zee(t/g)
Zee(t/g)
ngủ ngonnn 💤

chỉ là vết xước nhỏ..

Zee(t/g)
Zee(t/g)
bụp xèn xèn tắc xèn tum tum:)))
Đức Duy khẽ xoa đầu ngón tay còn hơi đỏ, cảm giác râm ran lan dọc cổ tay. Cậu cúi đầu, môi cong lên một nụ cười rất nhỏ, như thể vết thương kia chẳng đáng gì. Nhưng đôi vai hơi co lại đã phản bội sự đau đớn cậu cố giấu.
Quang Anh đứng cạnh bàn, tay vẫn chưa rời hẳn khỏi cổ tay Duy. Anh nhận ra ngay cái rụt vai ấy Anh khẽ siết lại, không phải để giữ chặt, mà như một cách nhắc nhở:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
đừng coi thường.
Đức Duy quay đầu,định cuối đầu quay lưng chạy đi để che dấu sự ngại ngùng của chính bản thân,nhưng không thành
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nắm lấy tay cậu// ngồi xuống!.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//giật mình//
Đức Duy giật mình một chút.
Cậu ngoan ngoãn kéo ghế ra ngồi, hai tay đặt lên đùi, lưng thẳng quá mức, trông vừa ngốc vừa căng thẳng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
..dạ
lúc cậu bị va chạm,chán đỏ dần và bắt đầu rướm máu
vì thế nên Anh không nỡ bỏ mặc cậu sơ cứu 1 mình
vì Anh biết:cái tính hậu đậu của cậu đảm bảo ngày mai sẽ không có số báo danh của"Hoàng Đức Duy".
Quang Anh quay đi lấy hộp sơ cứu. Động tác gọn gàng, quen thuộc. Anh quỳ xuống trước mặt Duy, ánh đèn hắt lên hàng mi cụp thấp của cậu khiến anh khựng lại nửa giây.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
đưa tay đây.//nhìn lên cậu//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//chần chừ//ờ-ờm..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em… không sao thật mà—
Quang Anh ngước lên. Chỉ một ánh nhìn thôi, không lạnh, nhưng đủ khiến Duy im bặt.Cậu ngoan ngoãn chìa tay ra, các ngón tay hơi run.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//chìa tay ra//
Zee(t/g)
Zee(t/g)
mìn lỡ làm nhầm từ trán thành tay ròi các bạ thông cảm nhe😭🙏
Quang Anh lau vết trầy rất chậm. Đầu tăm bông chạm vào da, nhẹ đến mức Đức Duy phải mím môi để không bật ra tiếng xuýt xoa. Anh nhận ra điều đó.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
đau thì nói
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
…Đau một xíu thôi.
Anh băng lại cẩn thận, quấn vừa đủ chặt. Khi buộc nút, ngón tay anh vô tình chạm vào cổ tay trong của Duy. Đức Duy khẽ run lên.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Dừng lại.//…Sao thế?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không— không có gì. Em chỉ… nhột.//lắc đầu rất nhanh.//
Quang Anh nhìn cậu vài giây. Rồi anh buông tay ra, đứng dậy, quay đi như thể không muốn để lộ ánh mắt vừa rồi — ánh mắt mềm hơn thường lệ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
xong//buông tay cậu ra//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
lần sau chú ý.
Đức Duy sững người.
Rồi cậu cười — nụ cười hiền, ấm, hoàn toàn không phòng bị.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//cười//
___
Zee(t/g)
Zee(t/g)
baii

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play