[LyHansara] Chồng Khờ
#1
Chiều hôm ấy trời Hà Nội u uất gió thổi siết từng cơn. Han Sara 10 tuổi ngồi khoanh chân trên mâm cơm đạm bạc chỉ có xíu đậu và một đĩa ra luộc đã lạnh ngắt.
Mẹ Han Sara
Này ông. Người ta nói mai sẽ đến đòi nợ đấy.
Mẹ Han Sara
Ông xem thế nào chứ..
Bố Han Sara
Tôi từ trước đến nay chưa biết sợ ai..ức!
Bố Han Sara
Trần Gia là ngoại lệ.
Ông cầm chai rượu bên người tu sạch.
Han Sara
Ba. Trần Gia là ai vậy ba?
Mẹ Han Sara
Không có gì đâu con ngủ thêm đi.
Han Sara
Ba mẹ đứng dấu con! Con nghe được hết rồi.
Han Sara
Mẹ. Mình..mình trốn đi được không mẹ?
Bố Han Sara
Trốn? Cả cái đất này đều là của Trần Gia mày định trốn kiểu gì?
Mẹ Han Sara
Kìa ông. Hay mình bỏ biết xứ đi ông.
Ông không trả lời chỉ rót thêm rượu cả người ông như một tấm gỗ dần mục nát.
Cánh cửa gỗ bị đạp tung một đám người bặm trợn xăm trổ bước vào.
NVP
Quá hạn rồi đấy ông già!
Bố Han Sara
Tôi..tôi xin các anh. Cho tôi xin vài hôm nữa.
Bố Han Sara
Tôi sẽ bán nhà bán đất-
NVP
(1) Đất của ông bị kê biên hết rồi. Giờ chỉ còn cái mạng già của ông thôi !
Mẹ Han Sara rùng mình đẩy con gái vào căn buồng cũ đóng cửa tủ lại.
Mẹ Han Sara
Khi nào thấy im hẳn mới được ra nghe rõ chưa?
Mẹ Han Sara
Tôi xin các anh. Dạo này khó khăn quá lấy đâu mà trả hả anh?
NVP
(2) Bọn tao không cần biết !
NVP
(2) Một là mày trả hai là mày cũng cái mạng già của hai ông bà cho bọn tôi !
NVP
(1) Hình như nhà bà có đứa con gái nhỉ?
Bố Han Sara
Không! Không! Con bé không phải món hàng !
NVP
(3) Vậy thì nợ phải trả bằng máu.
Sau hai tiếng súng chói tai vang lên từ xa có một bóng người cao gầy đi tới khẽ càu nhàu.
Nguyễn Hiền Mai
Làm cái chó gì mà lâu vậy?
Nguyễn Hiền Mai
Đòi nợ cũng không xong. Vô dụng
NVP
(1) Cô chủ bớt nóng bớt nóng.
NVP
(2) Vợ chồng này dai quá.
Nguyễn Hiền Mai
Xong rồi thì dọn xác rồi chia nhau về đi !
NVP
(1) Cô Hai nhưng nhà này còn một đứa nhỏ nữa.
Hiền Mai khẽ mỉm cười rồi ra hiệu cho chúng dần đường đến trước cửa tủ.
Nguyễn Hiền Mai
Che mắt nó lại. Đừng để nó thấy ông bà già nó nằm đó.
Cánh cửa tủ bật mở Han Sara ở bên trong ôm chặt miệng hai tay bịt chặt tai rồi trong thoáng chốc cô bị bế ngược lên cả thế của cô đen ngòm.
Han Sara
Thả ra! Thả tôi ra! Bớ làng nước ơi cứu! Cứu cháu với!
Một phát đánh chính xác vào gáy đã khiến Han Sara im lặng mở mắt một lần nữa cô đã thấy mình ở trong xe.
Nguyễn Hiền Mai
Dậy rồi à?
Trước mắt Han Sara là một cô gái trẻ nét mặt thanh tú chỉ chừng 15-16 tuổi.
Nguyễn Hiền Mai
Ba mẹ em.. được bọn tôi đưa đến một nơi xa rồi.
Han Sara
Không! Để tôi gặp ba mẹ tôi !
Nguyễn Hiền Mai
Họ ở đó không còn đau thương đâu em đừng lo.
Han Sara
Có thật là như vậy không?
Nguyễn Hiền Mai
Nhìn mặt chị đáng tin chứ?
Nguyễn Hiền Mai
Em sẽ là hầu mới ở Trần Gia nghe chưa?
Nguyễn Hiền Mai
Đúng. Đừng sợ không ai ăn thịt em đâu.
Nguyễn Hiền Mai
Em xinh quá, mắt cũng đẹp chỉ tiếc lại vướng vô cái nhà này.
Chiếc xe dừng lại cô gái với gương mặt hiên hòa kia khẽ đỡ nàng xuống nhưng âm thầm nói với người tài xế.
Nguyễn Hiền Mai
Đi rửa xe đi.
Nguyễn Hiền Mai
Tôi không muốn có mùi người khác trên xe của mình.
Trước mắt Han Sara là một biệt phủ cổ kính lâu đời với khuôn viên rộng với đầy rẫy cây cảnh căn nhà với về ngoài được dát vàng mỏng ở những điểm nổi bật thật dễ khiến người khác ngưỡng mộ.
Hiền Mai khẽ bật cười đưa tay xoa đầu Han Sara như trấn an.
Nguyễn Hiền Mai
Ở đây phải ngoan rõ chưa? Không phải ai cũng hiền như chị đâu? Đặc biệt là..
Hiền Mai khẽ hất cằm về một cô bé đang ngồi bó gối tay ôm chặt một quyển sách chân mày khẽ cau lại.
Trần Thảo Linh
Ồn ào phiền ta đọc sách.
Han Sara đứng lại nhìn dung nhan người ấy. Một cô gái trẻ khoảng chừng 14 tuổi nhưng vẻ mặt rất chững chạc điềm đạm.
Quản Gia
Thưa cô hai mới về.
Nguyễn Hiền Mai
Ừ. Hầu mới đem thay quần áo dạy gia quy.
Han Sara bị đưa đi cô được cho thay một bộ quần áo khác.
Quản Gia
Nghe cho rõ. Từ nay mày là hầu.
Quản Gia
Cấm mày được ngước đầu, đi đứng nhẹ nhàng kính cẩn dù đó là ông chủ, bà chủ, cô hai đặc biệt là cô út.
Han Sara
Sao lại cấm nhìn lâu chứ?
Quản Gia
Cô ấy khác người mày chỉ cần biết thế thôi.
Quản Gia
Thứ 2 : Khi nhà có khách hầu phải biến mất. Cơm phải ngọt nước phải ấm nhưng không được ai thấy mình đang làm.
Quản Gia
Không được nói chuyện bàn chuyện trước mặt chủ.
Quản Gia
Nghe được gì bất thường thì nuốt vào cấm mày nhả ra.
Quản Gia
Ở đây cái miệng giết người còn nhanh hơn cả dao.
Quản Gia
Thứ 4 : Mày phải hiểu rõ ranh giới của người phục vụ và người được phục vụ.
Quản Gia
Dù người đó hiền, dịu dàng gọi mày bằng tên nhưng mày vẫn là con nợ.
Từ ngày hôm đó linh hồn của Han Sara chết đi một nửa theo bố mẹ cô và từ này cô có một tên gọi mới "con hầu"
#2
Buổi sáng ở Trầm Gia luôn im ắng một cách đáng sợ như thế.
Không tiếng gà gáy, không tiếng nói cười chỉ có tiếng chuông đồng sau nhà kêu lên báo giờ dậy.
Quản Gia
Dây đi con nhỏ kia. Mày định nằm đó luôn hả?!
Quản Gia
Tốt. Cầm cái chổi này quét dọn hành lang đi.
Han Sara
Dạ. Con hiểu rồi.
Sara nắm chặt cây chổi bắt đầu lau dọn. Nền đá cẩm thạch quý hiếm sáng đến mức nàng có thể nhìn thấy được vẻ mặt xanh xao của mình.
NVP
(1) Ê con nhỏ đó mới đến hả?
NVP
(2) Ừ. Nghe đâu nhà nó nợ ba mẹ chết hết rồi.
NVP
(1) Trời đấy vậy mà còn nhỏ xíu.
Han Sara định lên tiếng đính chính thì có người khác ra tay dẹp loạn giúp cô.
Ba Đào
Làm xong chưa mà ở đây nói chuyện? / Véo tai hai người /
NVP
(1) Ui da. Chị Đào đau em.
Nói rồi Ba Đào đến chỗ Han Sara đứng cạnh cô trò chuyện.
Han Sara
Dạ. Em mới đến hôm qua thôi.
Ba Đào
Xinh gái quá em tên gì?
Han Sara
Em là Han Sara chị gọi em là Sara là được rồi.
Ba Đào
Tao là Ba Đào. Gọi tao là chị Đào nhe.
Ba Đào
Ở đây không con hầu nào dám bắt nạt mày chị bảo kê nha.
Hai người nhìn nhau một lúc rồi Han Sara cất tiếng hỏi.
Han Sara
Chị này, cô út là người thế nào vậy chị?
Ba Đào
Kì lắm kìa. Suốt ngày ôm cuốn sách trốn trong phòng đọc.
Ba Đào
Hầu nhà này gọi cô là kẻ lập dị còn người ta gọi là thiên tài đấy.
Hai tiếng 'lập dị' văng vẳng trong đầu Han Sara.
Ba Đào
Còn cô cả thì khác hẳn chăm học giữ lắm.
Ba Đào
Ít nhất cổ là người duy nhất tôn trọng hầu trong nhà.
Han Sara
Vậy hả chị? Cô út lạ quá hen.
Đúng lúc này tiếng cửa mở ra, rồi là tiếng bước chân chạm lên bậc thang. Han Sara khẽ ngước lên.
Quản Gia
Sao mày dám nhìn cô út?!
Han Sara
Dạ- dạ con không dám.
Trần Thảo Linh
Bình tĩnh. Người mới hả?
Quản Gia
Dạ. Nhỏ này nợ ông bà chủ nên bị bán đến đây.
Trần Thảo Linh
Em vắt chưa khô lau để lại vệt nước kìa, lau lại đi.
Bữa sáng đã đến. Han Sara và vài ba con hầu khác đứng bên bàn ăn.
Han Sara
/ nuốt nước bọt /
Trần Hoàng Nam ( Ba cô )
Tình hình học tập dạo này sao?
Nguyễn Hiền Mai
Con được nhận xét có tư duy phản biện tốt, biết cách nói chuyện đó ba.
Trần Thảo Linh
Bình thường.
Trần Hoàng Nam ( Ba cô )
/ vẫy tay /
Ba Đào
' Ra rót rượu cho ổng '
Han Sara tay run run cầm chai rượu quý rót từng giọt. Nhưng một phút giật mình vài giọt rượu rơi xuống chiếc khăn trải bàn trắng như vết máu loang.
Lê Thanh Vân ( Mẹ cô)
Mày có biết mày đang làm gì không?!
Lê Thanh Vân ( Mẹ cô)
Mày sống cả đời chưa chắc đã mua được 1m khăn này đâu!
Nguyễn Hiền Mai
Em đi ra đi, chị lau cho.
Trần Thảo Linh
Mẹ đừng làm quá, chỉ là chiếc khăn trải bàn thôi mà.
Trần Thảo Linh
Mai con bảo hầu giặt là xong.
Lê Thanh Vân ( Mẹ cô)
Mày hay lắm !
Lê Thanh Vân ( Mẹ cô)
Bênh cả hầu à?!
Lê Thanh Vân ( Mẹ cô)
Mày còn coi đây là nhà không?! Hả?!
Trần Thảo Linh
Chẳng có cái nhà nào như thế này hết.
Trần Hoàng Nam ( Ba cô )
Vân.
Câu nói của hai người kéo được sự bình tĩnh về với gian phòng ăn.
Ba Đào
/ Khẽ vuốt lưng Sara /
Trong kí ức của Sara cha mẹ luôn nói người giàu thật hạnh phúc, nhưng không khí trong bữa cơm này còn lạnh hơn bữa cơm chỉ có đậu phụ của gia đình cô.
#3
Từ năm 16 chẳng còn ai thấy Thảo Linh ngồi bên hiên đọc sách nữa cây đàn piano, căn phòng đóng kín cửa.
Người ta bảo cô đi du học rồi.
Có người bảo cô trốn tội nên mới sang nước ngoài.
Ít năm sau cái tên Trần Thảo Linh xuất hiện khắp nơi trên tạp chí Forbes, trong bản tin kinh tế, trong những hội nghị quốc tế.
Cái kẻ bị nói là lập dị giờ lại là giám đốc trẻ tuổi thành đạt của tập đoàn Trần Thịnh Phát.
Trần Thảo Linh
📞 : Chị đâu rồi?
Nguyễn Hiền Mai
📞 : Mày nhìn thằng xem.
Hiền Mau đứng bên chiếc limousine đen bóng vẫy tay cao nay là luật sư có tiếng.
Trần Thảo Linh
Chào chị Hai.
Nguyễn Hiền Mai
Giờ mới chịu về, lớn quá rồi.
Trần Thảo Linh
Em phải về xem cái nhà này thối nát đến đâu.
Nguyễn Hiền Mai
Lại nói kiểu đó rồi. Mẹ lại càu nhàu em chưa đổi tính.
Trần Thảo Linh
Tính em thì không bao giờ thay đổi đâu.
Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, thành phố vẫn ồn ào náo nhiệt trong xe chỉ còn tiếng nhạc chậm, tiếng thở của hai người phụ nữ khác họ nhưng cùng lòng.
Nguyễn Hiền Mai
Lần này về luôn chứ giám đốc?
Trần Thảo Linh
Chắc sẽ ở vài tháng thôi.
Trần Thảo Linh
Về để cho mẹ biết em còn sống.
Nguyễn Hiền Mai
Mày vẫn làm chị sợ như ngày xưa.
Trần Thảo Linh
Thị trường bây giờ còn nhiều rác quá.
Trần Thảo Linh
Em nghĩ phải dọn bớt.
Nguyễn Hiền Mai
Em nói 'rác' ở đây là ai vậy?
Không khí im vài giây rồi tiếng rít của phanh xe vang lên.
Một chiếc xe tải mất lái lao từ con hẻm nhỏ ra loạng choạng mọi thứ xảy ra trong tích tắc
Nguyễn Hiền Mai
Linh! Giữ chặt-
Âm thanh kim loại chát chúa vang lên. Túi khí bật tung ra hai người bị hất tung vì phía trước. Chiếc xe dừng lại lật ngược.
Hiền Mai nhăn mày cố mở cửa tay trái đau nhói máu từ cổ tay chảy ra.
Nguyễn Hiền Mai
Linh! Linh!
Không có tiếng trả lời đầu Thảo Linh đập thẳng vào ghế lái máu từ trán tràn xuống má.
Nguyễn Hiền Mai
📞 : Alo...cứu hộ, ở cầu vượt Bình Triệu...xe Mercedes..biển 29H..nhanh lên..có người bị thương..
Giọng cô lạc đi ánh mắt mờ dần rồi nhắm nghiền.
Khi xe cứu thương đến thi cả hai người đã bất tỉnh Hiền Mai vẫn bám chặt tay em mình.
Âm thanh monitor kêu đều chói lên. Hiền Mai tỉnh lại cánh tay đau nhức cô hé mắt nhìn sang bên cạnh Thảo Linh nằm đó đầu băng kín cả người băng bó trắng xóa.
Chí Kiệt
Bằng mọi giá phải làm con nhỏ đó biến mất vĩnh viễn.
Chí Kiệt
Cầm lấy. Xong tôi trả thêm.
Chí Kiệt
Sau vụ này anh muốn gì cũng được.
Chí Kiệt dúi vào tay ông bác sĩ một cọc tiền dày như viên gạch kèm theo một lọ thuốc trừ sâu.
Chí Kiệt
Xong tôi chuyển thêm.
Hiền Mai chợt hiểu hết. Ai mà ngờ tên chú họ ngoài mặt lời mật ngọt lại muốn giết Thảo Linh chiếm lấy chiếc ghế chủ tịch.
Tiếng cửa đóng lại tên bác sĩ kia lặng người một lúc như đấu tranh giữa tiền bạc và đạo đức, cuối cùng hắn chọn tiêm vào túi truyền của cô.
Nguyễn Hiền Mai
"Thằng chó đẻ."
Tiếng đóng cửa thứ 2 đóng lại một lần nữa. Hiền Mai bật dậy lao sang giường Thảo Linh giật phăng ống truyền khỏi tay cô.
Nguyễn Hiền Mai
Tôi..tôi muốn đến gần em tôi một chút.
Bác sĩ
Phiền cô tránh ra tôn cần thực hiện nghĩa vụ của mình.
Nguyễn Hiền Mai
Đây là bệnh viện nhà tôi.
Nguyễn Hiền Mai
Anh bị sa thải rồi.
Nguyễn Hiền Mai
Tôi thấy ngứa mắt.
Tên bác sĩ hậm hực bỏ ra ngoài gọi liền cho tên Chí Kiệt.
Bác sĩ
📞 : Tôi bị sa thải rồi.
Chí Kiệt
📞 : Ai dám làm điều đó chứ?!
Bác sĩ
📞 : Cháu gái ông chứ ai.
Chí Kiệt
📞 : Con nhỏ đó. Để tôi lo.
Vài ngày sau Thảo Linh tỉnh lại. Khi Hiền Mai vào phòng không thấy em đâu liền hoảng hốt đi tìm.
Trên sân thượng gió thổi lồng lộng Thảo Linh nằm trên lan can mắt dán lên bầu trời.
Nguyễn Hiền Mai
Linh ! Em làm cái gì vậy?!
Trần Thảo Linh
Chị Hai la Linh hả?
Hiền Mai bàng hoàng sao Thảo Linh của cô lại trả lời như vậy?
Trần Thảo Linh
Chị Hai quát Linh, chị không thương Linh hả?
Nguyễn Hiền Mai
Không xuống đây ngã bây giờ em.
Nguyễn Hiền Mai
Chị đưa em về nhà, được chứ?
Trần Thảo Linh
Chị Hai dối Linh !
Trần Thảo Linh
Về nhà không vui, không ai thương Linh.
Thảo Linh quay mặt sang nhìn Hiền Mai mắt đỏ lên giọng khẽ quát.
Nguyễn Hiền Mai
Không về nhà, được rồi không về nhà nữa.
Trần Thảo Linh
Nhiều sao quá chị Hai, như mấy nghìn con mắt nhìn em..
Nguyễn Hiền Mai
Nghe chị xuống đi.
Trần Thảo Linh
Gần trời quá, Linh cũng muốn bay chị Mai ạ.
Nguyễn Hiền Mai
Đừng có nói bậy.
Thảo Linh cũng chọn bò xuống ôm lấy Hiền Mai, lưng khẽ khon xuống nức nở lên.
Trần Thảo Linh
Chị Hai đừng la Linh nữa mà..
Nguyễn Hiền Mai
Được, được không la nữa.
Hai người ngồi xuống lưng dựa vào tường cùng ngắm sao.
Nguyễn Hiền Mai
Em còn nhớ gì không?
Nguyễn Hiền Mai
Vụ tai nạn..
Trần Thảo Linh
Cái xe bay bay hả chị?
Trần Thảo Linh
Linh không nhớ gì cả, Linh tỉnh dậy tự nhiên thấy nằm trên giường.
Trần Thảo Linh
Trời thì tối.
Hiền Mai nhìn em nhìn vào vết sẹo chạy theo từ cổ đến mặt, từ bộ quần áo bệnh nhân đóng kín cục mà xót xa.
Nguyễn Hiền Mai
Sao em lại thành ra thế này hả Linh?
Trần Thảo Linh
Vẫn là Linh mà chị Mai?
Trần Thảo Linh
Linh đây mà?
Download MangaToon APP on App Store and Google Play