Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[CongB×Mason] • Liebesfalle •

# 1

Căn phòng chìm trong thứ ánh sáng trắng lạnh như xuyên thẳng vào da thịt.
Không khí im ắng đến mức gần như nghe được tiếng kim đồng hồ rơi xuống từng giây.
Rồi, xoẹt.
Âm thanh đầu bút lướt trên giấy vang lên rõ rệt đến khó chịu, như bị phóng đại bởi sự tĩnh lặng của sự căng thẳng đang bao trùm lấy nơi này.
Mỗi nét chữ hắn viết đều khô khốc, nặng nề, như đang rạch từng đường lên mặt giấy.
Cả căn phòng như nén lại trong tiếng cạ đều đều ấy, lạnh lẽo và gai người, cứa thẳng vào tai người đối diện.
Anh đứng cách đó vài bước, hai tay nắm lại đặt phía trước, lâu lâu lại tự chà sát vào nhau để thôi đi cảm giác nhộn nhạo trong lòng.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Canh chừng kĩ một chút, người này đặc biệt.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
...
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Em là bác sĩ bình thường thôi mà.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Mấy chuyện tâm lí này em đâu có quản được.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Anh...
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Lỡ như người ta bị em nói cho nặng thêm thì phải làm sao đây?
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Mấy chuyện này anh tính trước rồi.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Người ta dù là bệnh nhân, nhưng có thể sẽ dạy ngược lại em nhiều điều đấy.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Có rất nhiều thứ em phải học từ cậu ta mới hiểu được.
Bùi Trường Linh đưa sấp tài liệu có liên quan đến bệnh nhân tới chỗ anh.
Bách định bụng không nhận, nhưng thấy sự nghiêm túc trên mặt hắn thì đành cầm lấy.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Có chuyện gì thì cứ nói với anh, không sao cả.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Dạ.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
// bĩu môi //
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Có ai nói với em--
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Là suy nghĩ của em lúc nào cũng vẽ lên trên mặt chưa?
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Ấy--
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
// che mỏ lại //
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Xí.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Anh hết thương em rồi.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Hơn có một tuổi mà đày đọ dễ sợ ghê.
Trường Linh nghe được giọng nói ấm ức kia đang trách mình thì cười trừ một cái, chưa kịp nói thêm câu nào thì anh đã vùng vằng bỏ đi.
Khác với căn phòng làm việc khi nãy, hành lang bệnh viện bên ngoài tối đến rợn người.
Không đèn, không gió, không người, nhưng cái lạnh lẽo ấy liên tục xoa vào gáy Bách, khiến anh nổi hết cả da gà.
Mặc kệ biển báo không được chạy trên hành lang của bệnh viện, anh phi thẳng một mạch từ đó đến phòng của bệnh nhân.
Không ngoài dự đoán, là phòng chăm sóc đặc biệt. Chỉ có một người, một cái giường bệnh không quá lớn, và hàng tá các thiết bị y tế vây xung quanh.
Thà cần cấp cứu hay gặp vấn đề gì về sức khoẻ thì anh còn lo được, nhưng người này còn gặp cả vấn đề tinh thần nữa.
Xem ra chỉ cần mang thuốc, đồ ăn và kiểm tra sức khoẻ đầy đủ là được.
Bách không muốn dính líu đến những bệnh nhân không hợp chuyên môn như thế.
Anh gõ cửa phòng ba cái, bên trong không có hồi âm.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
"Ngủ rồi à?"
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
"Vậy thôi, không cần vào làm gì."
Đến khi bóng người qua cửa kính mờ có ý định rời đi, người bên trong mới lên tiếng.
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Vào đi.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
...?
Cửa vừa mới mở ra, gió từ bên ngoài đã lùa vào, thổi căng rèm cửa khiến nó dạt qua một bên.
Bệnh nhân ngồi trên giường, hướng người ra ngoài cửa sổ.
Đêm hôm nay không đẹp, mây vây kín khắp trời, đến trăng còn không thấy, huống chi mấy ngôi sao bé xíu.
Cậu ta quay sang nhìn anh một lúc rồi nheo mắt lại, hỏi.
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Ai vậy?
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Không phải anh Linh à?
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
// gật đầu //
Xuân Bách liếc xuống hồ sơ của người kia trên tay.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
"Bằng tuổi mình...?"
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
"Không... mình sinh đầu năm còn cậu ta sinh cuối mà."
Anh ngước lên, dò xét kĩ người phía trước.
Đầu tóc quần áo gọn gàng, gương mặt sáng sủa có hồn, lại còn non choẹt, chả trông giống người gặp vấn đề về tâm lí chỗ nào cả.
Chả hiểu Linh lại kêu anh canh chừng để làm gì.
Bách bước vào, đặt khay đồ ăn, thuốc lẫn hồ sơ bệnh nhân trên bàn cạnh giường bệnh.
Cậu tròn xoe hai mắt nhìn anh, đung đưa hai chân bên mép giường, cũng quan sát đối phương một lượt từ trên xuống dưới.
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Này.
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Lạnh lắm không? Để tôi đóng cửa sổ.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
?
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
// dè chừng //
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Không.
Công phì cười một cái, nắm lấy bàn tay Bách rồi lật lòng bàn tay lên.
Lạnh buốt, còn trắng bệch cả ra, hệt như chẳng có giọt máu nào chảy qua vậy.
Đã thế bị người khác chạm vào liền giật mình rút tay lại, vẻ mặt bị nói trúng tim đen hiện lên sờ sờ.
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Có ai nói với cậu--
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Là suy nghĩ của cậu lúc nào cũng vẽ lên trên mặt chưa?

# 2

Y hệt những gì Bùi Trường Linh đã nói.
Chả lẽ anh lại dễ bị nắm thóp thế à?
Không được.
Ban đầu cứ ngỡ do Linh đã chơi với anh nhiều, nên mấy chuyện đoán tâm trạng này chỉ có hắn mới làm được chứ.
Xuân Bách trong vô thức lùi lại, vốn dĩ với bệnh nhân bình thường anh đã không cởi mở rồi, lần này lại là người đọc vị được mình ngay từ lần đầu tiên gặp.
Gió cứ lùa vào qua ô cửa sổ, khiến đôi bàn tay ấy càng trở nên lạnh buốt.
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Ngồi lại đây một lúc đi.
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Được không?
Chưa kịp để người kia trả lời, Công ngồi dậy đóng cửa sổ lại.
Giờ Bách mà đi thì xem như không để ý đến hành động tôn trọng khách của cậu, mà đều là người lớn rồi, ai lại làm thế.
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Hửm?
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
...
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
"Ai rảnh trời."
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
// nhăn mặt //
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
"Thôi cũng là bệnh nhân của mình, cố gắng chịu khó chút vậy."
Thế rồi, anh kéo ghế dưới chiếc bàn cạnh giường bệnh ra ngồi, nhưng vẫn giữ khoảng cách nhất định với người đó.
Giờ thì làm gì?
Hỏi về bệnh tình của cậu ta?
Nhưng mà mấy người gặp vấn đề về tâm lí có biết mình bệnh gì không nhỉ?
Chắc có mà, tâm lí chứ đâu có tâm thần.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
...
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Chừng nào cậu xuất viện?
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Không biết.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Bệnh gì thế?
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
// lắc đầu //
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Không có.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
??
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
"Giỡn hả?"
Công khẽ bật cười.
Người trước mắt cậu nghĩ gì là in hẳn cái đó lên mặt, thái độ với ánh nhìn bên ngoài không khác gì với suy nghĩ bên trong.
Anh cau mày khó chịu, môi cũng vì thế mà hơi chu lên. Ánh mắt còn liên tục dò xét trên người cậu với thái độ khó hiểu.
Ngay lúc Xuân Bách thấy cuộc trò chuyện đã đi đến ngõ cụt, anh đẩy ghế vào lại bàn cạnh giường định rời đi.
Nhưng vừa mới đứng dậy đã bị Công nhìn thấu tất cả, cậu cười hì hì một cái rồi kéo tay áo sơ mi của bệnh nhân lên.
Hai tay được quấn băng kín mít, thậm chí ngoài bàn tay thì chẳng có phần da thịt nào lộ ra.
Công tháo phần băng keo cố định băng ra, bắt đầu tháo từng lớp. Sau một lúc, cậu ném dải băng dài ngoằn sang một bên, giơ hai cánh tay lên cao cho Bách nhìn.
Hàng tá vết hằn đỏ lẫn vết bỏng chồng lấy nhau chi chít trên hai cánh tay.
Một số vết thương vẫn còn rất mới, nếu nói bị từ hồi sáng nay thì Bách cũng không nghi ngờ gì.
Bác sĩ Bách đơ cứng người, phần da quanh lông mày cũng không còn nhăn nữa mà đã thả lỏng ra.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
// bối rối //
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Này...
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Cậu đưa tay lên là tôi hiểu rồi mà, đâu cần làm tới mức đó đâu...
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nhưng mà... cái này...
Anh nắm lấy tay của Công giơ lên quan sát kĩ, là vết thương thật, mùi thuốc vẫn còn rõ.
Bàn tay lạnh buốt ấy làm cậu khẽ rùng mình, cứ như được cục nước đá cầm lấy ấy.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Cậu bị bắt nạt hả?
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
...
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Không, tôi tự nguyện mà.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
...?
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Cái này là "đồng cảm" đúng nghĩa đen luôn đó.
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Cậu muốn thử không?
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
// xua tay //
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Có mỗi cậu muốn ấy.
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Hửm?
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Là bác sĩ thì cũng nên học cách đồng cảm với người khác chứ.
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Như thế mới trở thành bác sĩ giỏi được.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Ai cần trải nghiệm mấy cái này.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
// mở tủ ra lấy băng khác rồi băng lại cho Công //
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Cậu đồng cảm với ai mà ác quá vậy?
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Đừng nói người ta cũng bị--
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
// chỉ tay vào vết thương của Công //
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Giống như này nha?
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
// gật đầu //
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Đúng rồi.
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Nhưng mà nặng hơn nhiều.
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Cũng may cô ấy sợ tôi đau nên hôm qua nhẹ tay xíu.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
??
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Cô ấy?
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Bạn gái à?
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Ừm.
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Thành người cũ rồi.
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Cô ấy bị ép lấy chồng sớm, nhưng tên già đó ngoài bạo lực thì chẳng làm được gì cho vợ mình cả.
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Cô ấy lúc nào cũng sang tâm sự cùng tôi với cơ thể chằng chịt vết thương.
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Cô ấy nói nếu yêu nhau thật lòng, phải biết chia sẻ với nhau mọi thứ.
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Kể cả nỗi đau.
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Nhưng tôi thương cô ấy thật mà.
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Vậy thì bây giờ chút đau đớn này có là gì...
Giọng cậu nhỏ dần, mi khẽ rũ xuống rồi tiếp tục nhìn ra nơi xa xăm ngoài cửa sổ.
Dù gió chẳng vào nữa, nhưng nhiệt độ ở đây vẫn chẳng cao thêm dù chỉ một chút.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
// nuốt khan //
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Nhiều lúc tôi cũng không hiểu mình đang làm gì nữa.
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Nhưng nếu điều này giúp cô ấy khá hơn, tôi sẽ cố.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
...
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
"Mình nên nói gì nữa giờ..."
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
"Tự nhiên hỏi chi không biết, xưa giờ có an ủi ai đâu--"
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
...
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nhưng có cần phải làm đau người khác vậy không chứ?
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Như thế không phải đồng cảm.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Mà gọi là kẻ bị tổn thương lại muốn tổn thương người khác ấy.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Hiểu không?

# 3

Khi nghe những lời mà bản thân đã đoán được từ trước, Công bỗng bật cười.
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Chuyện đó tất nhiên tôi biết chứ.
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Nhưng cậu không phải là người trong cuộc thì sao mà hiểu được.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Tôi không muốn thử.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Đừng nói với tôi chuyện tôi có hiểu hay không.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Tôi là bác sĩ, những gì cần thiết tôi cũng đã nói rồi.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Không được tháo băng ra lần nữa đấy.
Xuân Bách quay người, một mạch cầm hồ sơ bệnh án bước ra phía cửa, sau đó đóng sầm lại một cách giận dỗi.
Bệnh nhân bên trong chỉ biết phì cười, dễ đoán đến mức khó tin.
.
Anh hậm hực bước xuống cổng bệnh viện, tay liên tục dò trên app để gọi taxi gần nhất.
Bỗng dưng, một cánh tay vươn tới khoác lên vai anh.
Bách giật mình khựng lại rồi hất mạnh cánh tay hắn ra, né sang một bên. Mặt cứ như sắp xuất hồn tới nơi.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
// bật cười //
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Haha.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Lâu rồi không gặp, em vẫn giật mình khi người ta động vào như thế ha.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Lâu rồi không gặp gì chứ?
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Em ước hôm nay em không gặp lại anh thì tốt hơn.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Nặng lời thế.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Cậu ta là bệnh nhân cũ của anh đúng không?
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
// đánh nhẹ vào người Linh //
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Sao không tự giải quyết đi?
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Còn đi đùn đẩy nữa.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Cũng là lệnh của cấp trên thôi, anh đâu có ác vậy.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Không riêng gì em, anh cũng từng phải quản cậu ta mà.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
...
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Em thấy cậu ấy chỉ bị mấy vấn đề ngoài da đồ thôi.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Chứ tâm lí có bị gì nặng đâu.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Ừ thì đâu có bị gì.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Nhưng anh phải nhắc để em canh chừng cho kĩ chứ.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Năm ngoái cũng nhập viện một lần rồi, te tua hơn nhiều.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Lúc đó biết bao nhiêu người lại khuyên cậu ta buông bỏ đi.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Nhưng mà em thấy đấy, vẫn quay trở lại đây.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Lụy đến vậy hả?
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Ngày xưa chắc cũng gắn bó khăng khít lắm.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Thôi trễ rồi, lên xe đi, anh chở em về.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Ngày mai nhớ thăm bệnh nhân đúng giờ, không thôi người ta ngủ mất đấy.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Biết rồi.
.
Sáng hôm sau.
Không, thậm chí trời còn chưa kịp sáng, Xuân Bách đã phải có mặt ở bệnh viện.
Giờ phải chuẩn bị viết báo cáo về ngày hôm qua, sau đó chuẩn bị thuốc và đồ ăn sáng mang lên phòng cho bệnh nhân.
Xuân Bách ngáp một hơi dài, tay đưa lên dụi dụi mắt. Anh rời khỏi bàn làm việc sau khi gõ xong báo cáo rồi gửi lên cấp trên, loạng choạng đi ra ngoài hành lang.
Lê Hồng Sơn • Sơn.K
Lê Hồng Sơn • Sơn.K
Anh Bách!
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
// giật mình né sang một bên //
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
!!??
Lê Hồng Sơn • Sơn.K
Lê Hồng Sơn • Sơn.K
Hì.
Lê Hồng Sơn • Sơn.K
Lê Hồng Sơn • Sơn.K
Sáng sớm chưa tỉnh hả?
Lê Hồng Sơn • Sơn.K
Lê Hồng Sơn • Sơn.K
Anh dễ giật mình quá ha.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Để hôm nào tao hù mày thử coi có hồn bay phách tán không.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nay đến sớm thế?
Lê Hồng Sơn • Sơn.K
Lê Hồng Sơn • Sơn.K
Em có hẹn thực tập với bác sĩ mà.
Lê Hồng Sơn • Sơn.K
Lê Hồng Sơn • Sơn.K
Với lại anh lẹ lên đi, anh Công dậy rồi kìa.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Ai?
Lê Hồng Sơn • Sơn.K
Lê Hồng Sơn • Sơn.K
Bệnh nhân ở khu đặc biệt anh được phân công quản lí chứ ai.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Hả?
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Kệ đi, chưa tới giờ mà.
Lê Hồng Sơn • Sơn.K
Lê Hồng Sơn • Sơn.K
Một lát anh Tường đi ngang là bị la bây giờ.
Lê Hồng Sơn • Sơn.K
Lê Hồng Sơn • Sơn.K
Ở đó mà chưa tới.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Aizz.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Chưa kịp để người ta tỉnh ngủ nữa.
Sau một hồi chạy đi chạy lại mang đồ lên, cuối cùng anh cũng mang đủ đồ lên phòng bệnh.
Trời buổi sáng đã lạnh, chạy đi chạy lại người chả ấm được miếng nào, thậm chí sắp đóng băng tới nơi được luôn.
Bách gõ cửa ba cái, như cũ, nghe hai chữ "vào đi" thì mới mở cửa bước vô.
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Tôi chờ cậu nãy giờ.
Xuân Bách vẫn đặt khay đồ ăn lên bàn, dụng cụ y tế bày ra đầy đủ.
Công ngồi trên giường, lưng hơi khom, mắt không rời bác sĩ, như muốn quan sát xem người kia sắp chủ động làm gì.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Lần sau ngủ tới trưa luôn cũng được.
Bách đeo găng tay vào, ngồi xuống trước mặt cậu, nhưng xa hơn mức cần thiết.
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Không có ai lười như bạn Bách đâu.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
??
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Cậu biết tên tôi à?
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Tất nhiên.
Công chìa tờ giấy ghi chú trong tay về phía Bách, y hệt tờ giấy trên khay đồ ăn hôm qua vậy.
Thông tin về anh đều được ghi bên trong đầy đủ, kể cả mấy thói quen xấu.
Không sai được, là chữ của Bùi Trường Linh.
Biết vậy hôm qua lấy nó ra rồi, để lộ liễu như vậy mà sao anh lại không quan tâm đến chứ.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
...
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Mấy cái thói quen xấu được ghi ở trỏng ấy...
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Là tin đồn thôi, cậu đừng có tin nha...
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Thật á?
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
// gật đầu lia lịa //
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Pfftt---
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Coi cậu kìa.
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Như sắp khóc tới nơi ấy.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
??
Nguyễn Thành Công • CongB
Nguyễn Thành Công • CongB
Lần sau để tôi chỉ cậu cách nói dối nhé.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Thôi thôi thôi.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Không nói nữa.
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Nguyễn Xuân Bách • Mason Nguyễn
Đưa tay đây.
Anh nhăn nhó, nhướn người tới nắm cổ tay Công lên. Sau đó kiếm phần băng keo cố định băng lại, nhẹ nhàng tháo từng lớp.
Mấy đoạn băng bị căng ra đến nhăn nhó nối đuôi nhau rơi xuống, càng sâu vào trong, lớp băng gạc trắng càng ngả sang màu khác.
Không phải màu vàng của dịch, mà là màu đỏ nâu - dấu hiệu của máu chảy lại, vừa khô vừa ướt.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play