Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Kẻ Chiếm Hữu..!?

Chap 1 — "Dấu Hiệu Đầu Tiên"

__________
Q.Anh = Anh, hắn Duy = Em, cậu
Trong ngôi trường cấp 3 tưởng chừng bình yên, Hoàng Đức Duy — một cậu học sinh hiền lành, đáng yêu và luôn được mọi người yêu quý — lại rơi vào vòng tay của người mà cậu tin tưởng nhất: Nguyễn Quang Anh, bạn trai và cũng là người duy nhất cậu từng nghĩ sẽ bảo vệ mình.
Nhưng tình yêu của Quang Anh không giống bất kỳ ai. Nó mãnh liệt, méo mó và nguy hiểm.
Quang Anh yêu Duy đến mức không cho ai đến gần, luôn quan sát cậu từng giây. Càng ngày, sự quan tâm ấy càng biến thành kiểm soát tuyệt đối: — Tịch thu điện thoại. — Ngăn Duy gặp bạn bè. — Nhốt cậu trong căn hầm để "an toàn" — Và luôn xuất hiện mỗi khi em rời xa hắn.
Mọi thứ trở nên tồi tệ hơn khi Đặng Thành An, Nguyễn Thanh Pháp, Lê Quang Hùng và Trần Đăng Dương bắt đầu nhận ra sự bất thường. Họ cố kéo Duy trở lại cuộc sống bình thường... nhưng càng muốn giúp cậu, hắn càng trở nên tàn nhẫn hơn để giữ lại "thứ thuộc về mình".
Giữa học đường đầy tiếng cười, là một tình yêu tối tăm, giam cầm và ám ảnh — nơi mà em chỉ có hai sự lựa chọn:
Ở lại bên hắn... hoặc biến mất khỏi cuộc đời này.
......
Vào buổi sáng thứ hai, sân trường rộn rã tiếng học sinh. Nắng nhẹ xuyên qua hàng cây, tạo thành những vệt sáng lung linh trên sân bê tông.
Đức Duy bước vào lớp 11A, theo thói quen liếc nhìn góc cuối phòng — nơi mà Quang Anh đang ngồi.
Quang Anh đã đến từ rất sớm. Như mọi lần, hắn ngồi dựa lưng vào ghế, tay đặt lên bàn, đôi mắt xám lạnh nhìn thẳng ra cửa sổ. Nhưng em chỉ cần nhìn một giây là nhận ra ngay:
Ánh mắt đó hôm nay... lạ lắm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh... //ngồi cạnh hắn//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em tới rồi. //mỉm cười//
Quang Anh quay mặt lại, ánh mắt chạm vào gương mặt Duy. Một giây, hai giây... lâu hơn bình thường.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ..
Giọng anh trầm và chậm, khàn nhẹ nhưng em nghe rõ sự nặng nề trong đó.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh sao vậy? Không khỏe hả?
Quang Anh không trả lời ngay. Hắn chỉ đưa tay nắm lấy cổ tay em, siết nhẹ — không mạnh, nhưng chặt đến mức em phái giật mình.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sáng nay em đi với ai đến trường?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em đi một mình mà. //chớp mắt//
Quang Anh nhìn chăm chăm vào mắt Duy, như muốn tìm xem cậu có nói dối không.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thật không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ờm.. thật mà, em có đi cùng ai đâu
Hắn buông tay, nhưng đôi mắt vẫn dính vào em không rời.
Khi chuông báo vào lớp vang lên, hai người bạn thân của em bước vào.
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Duy! Cuối tuần mày- à... mày có khỏe không? //thấy hắn ngồi kế em//
An cũng chào, nhưng nhìn hắn như đang cân nhắc có nên lại gần không.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tao khỏe. //cười nhẹ//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tí ra chơi nói chuyện nha.
Nhưng vừa dứt câu, em cảm giác bàn tay dưới gầm bàn của Quang Anh siết chặt lấy tay mình, siết mạnh.
Em khựng lại.
Quang Anh không nhìn em, nhưng giọng anh vang lên thấp đến mức chỉ có hai người mới nghe:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Em không cần nói chuyện với ai hết."
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//quay sang,ngạc nhiên//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh... sao thế? Chỉ là—
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em ngồi với anh.
Duy nhìn anh, ánh mắt có hơi lo lắng nhưng vẫn cố nói nhỏ nhẹ:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng họ là bạn em mà..
Quang Anh từ từ quay sang. Ánh mắt khi nãy còn dịu dàng, nhưng giờ trở nên tối lại như phủ một lớp bóng đêm.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bạn? Em cần bạn làm gì khi có anh.
Duy sững người. Giây phút đó, cậu cảm giác có gì đó trong Quang Anh... Không giống trước nữa.
An đứng gần cửa, nhìn cả hai, nhíu mày. Pháp cũng hơi lo lắng.
Quang Anh nhìn thấy ánh mắt họ.
Hắn nghiêng đầu, nở một nụ cười rất nhẹ — nhưng lạnh đến mức An phải cúi mặt xuống.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ra chỗ khác. //nói nhỏ nhưng rõ ràng//
Cả An và Pháp đều không dám phản ứng. Họ chỉ nhìn em với ánh mắt "mày ổn không?" rồi bước về chỗ.
Duy hạ giọng, kéo nhẹ tay áo Quang Anh:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh đừng như thế chứ... họ chỉ muốn chào em thôi..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng anh không thích ai nhìn em cả. //không thèm nhìn em//
Em hơi rùng mình. Một cảm xúc bất an xen vào trong lòng — cảm giác chưa từng có trước đây.
Cuối buổi học, Duy vừa đứng dậy thì Quang Anh đã giữ cổ tay em lại.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh đưa em về.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hôm nay em định đi với An và Pháp-
Quang Anh quay đầu lại. Ánh mắt của anh không còn là ánh mắt của buổi sáng. Nó sâu hơn, tối hơn, thậm chí còn nguy hiểm hơn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em lặp lại xem?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em...em về với anh. //nuốt nước bọt//
Hắn mỉm cười, một nụ cười dịu dàng — nhưng em biết rõ:
Đó không phải là một nụ cười của một người vui.
Quang Anh siết tay Duy, kéo cậu ra khỏi lớp như thể sợ chỉ cần buông ra một giây thôi, ai đó sẽ cướp em khỏi tay anh.
Cánh cửa lớp khép lại, để lại An và Pháp nhìn theo, ánh mắt ngập tràn lo lắng.
Họ cảm giác rằng..
Quang Anh của ngày hôm nay khổng giống người mà Duy từng yêu nữa.
__________
Vk iu RhyCap🦦🐑
Vk iu RhyCap🦦🐑
Truyện thì sẽ có nhiều lời bộc bạch, có thể sẽ ít lời thoại hơn.
Vk iu RhyCap🦦🐑
Vk iu RhyCap🦦🐑
Hành động và lời nói của các nhân vật trong truyện không có thật.
Vk iu RhyCap🦦🐑
Vk iu RhyCap🦦🐑
Nhân vật Duy sẽ không quá nhõng nhẽo.
Vk iu RhyCap🦦🐑
Vk iu RhyCap🦦🐑
Không quá dễ khóc.
Vk iu RhyCap🦦🐑
Vk iu RhyCap🦦🐑
Tất nhiên là Duy sẽ không thể mạnh hơn top, vì nhân vật của Duy là bot. Nhưng không phải yếu đến mức mà việc gì cũng không làm được.
Vk iu RhyCap🦦🐑
Vk iu RhyCap🦦🐑
Truyện đôi khi sẽ có H nhưng không đến mức lạm dụng, nhưng rất ít.
Vk iu RhyCap🦦🐑
Vk iu RhyCap🦦🐑
Ai thích đọc thì cứ đọc còn không thích thì bỏ qua.
Vk iu RhyCap🦦🐑
Vk iu RhyCap🦦🐑
Không chửi tục và chửi thề.
Vk iu RhyCap🦦🐑
Vk iu RhyCap🦦🐑
Không chỉ viết truyện mà mình còn phải lo đến truyện học hành nên ra chap sẽ không được đều cho lắm.
Vk iu RhyCap🦦🐑
Vk iu RhyCap🦦🐑
Mong các bạn thông cảm.
Vk iu RhyCap🦦🐑
Vk iu RhyCap🦦🐑
Truyện mình thì đôi khi sẽ có lúc teencode nhưng không quá nhiều.
Vk iu RhyCap🦦🐑
Vk iu RhyCap🦦🐑
Truyện chỉ mang tính chất giải trí nên ai có nhiều thời gian rảnh rỗi thì cứ vào đọc và ủng hộ mình.
Vk iu RhyCap🦦🐑
Vk iu RhyCap🦦🐑
Nếu ai cmt nhưng câu không tích cực thì mình sẽ thẳng tay báo cáo, phốt.
Vk iu RhyCap🦦🐑
Vk iu RhyCap🦦🐑
Và cấm ăn cắp ý tưởng!

Chap 2 — "Không Được Rời Khỏi Anh"

Vào buổi chiều tan học ấy, sân trường đông nghịt học sinh đổ ra cổng. Tiếng cười nói, tiếng xe máy của phụ huynh, tiếng gió thổi qua hàng cây... tất cả đều rất bình thường.
Chỉ có một điều không bình thường:
Cách Quang Anh nắm tay Duy.
Không phải kiểu nắm tay người yêu, mà như nắm lấy thứ gì đó sợ sẽ biến mất. Ngón tay anh đan chặt vào tay em, siết đến mức em cảm thấy rát.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh.. đau.
Quang Anh không buông. Anh chỉ nhìn về phía trước, giọng khàn nhưng bình tĩnh đến một cách đáng sợ:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đau một chút cũng được, miễn là em không bỏ anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//giật nhẹ tay//Anh nói gì vậy, em đâu có-
Quang Anh dừng đột ngột.
Giữa dòng người tấp nập, anh xoay người kéo em sát vào ngực mình. Gương mặt anh ở rất gần, hơi thở nóng phà lên trán em.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Buổi sáng em nhìn Thành An, rồi đến Thanh Pháp.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em nghĩ anh không thấy à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em chỉ nhìn bạn em thôi mà-
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhìn làm gì!?
Quang Anh cúi xuống, tay vòng ra sau lưng Duy như giam cậu lại.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em cười với họ làm gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nuốt nước bọt,tim đập mạnh//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh, đừng... đang ở cổng trường mà.
Quang Anh nhìn sâu vào mắt cậu, rất lâu đến mức em cảm giác ánh mắt đó đang xuyên vào từng suy nghĩ trong em.
Cuối cùng, Quang Anh nới tay một chút. Anh nắm cổ tay Duy, kéo cậu đi tiếp nhưng giọng đã trầm hẳn xuống:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Về nhà.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hôm nay,... em hứa tới nhà Thành An làm bài tập nhóm rồi mà. //nói nhỏ//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lúc nào em hứa?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trưa.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Trước mặt anh?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không..
Câu trả lời khiến hơi thở hắn trầm xuống, gần như mất kiên nhẫn.
Anh dừng lại bên cạnh tường gạch, xoay người em ép vào đó.
Không quá mạnh, nhưng đủ để em không thể bước sang hai bên.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em lén hứa sau lưng anh?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//lắc đầu liên tục//Không phải là lén hứa... chỉ là lúc đó anh đang gọi điện nên em-
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em không được đi!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng tụi em có bài nhóm thư-
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không.
Một chữ ngắn, sắc và hoàn toàn không thể bàn lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh, họ là bạn em... anh đừng như vậy nữa được không, em thật sự khó sử lắm.
Anh cúi xuống, tay đặt lên má em rất nhẹ... nhưng lại khiến em hơi rùng mình.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Khó sử với ai?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Với họ hay với anh?
Duy mở miệng nhưng không trả lời được.
Quang Anh nhìn biểu cảm đó rồi khẽ cười. Một nụ cười mỏng, đẹp.. nhưng lạnh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em chỉ cần biết một điều.. //tay trượt xuống nắm lấy cằm em//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em là của anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//run nhẹ// Anh đừng nói vậy, ở đây..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy em muốn anh nói ở đâu? //hơi nghiêm đầu//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ở nhà?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chỗ chỉ có hai tụi mình. Không ai chen vào.
Duy im lặng.
Quang Anh nhìn em vài giây rồi buông tay cậu ra, nhưng vẫn em sát bên mình.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đi về.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không muốn em rời khỏi anh dù chỉ một bước.
Em im lặng đi theo. Tim cậu đập mạnh, không biết vì sợ hay vì còn yêu anh quá nhiều.
Từ phía xa, Đăng Dương và Quang Hùng đang đứng ở bãi xe trong thấy cảnh Quang Anh kéo Duy đi như vậy.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Haizz.. //thở dài//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nó lại vậy rồi.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Quang Anh càng ngày càng lạ. Cứ như thế này hoài... thì Duy chắc sẽ không chịu nổi đâu. //khoanh tay//
Họ không nói tiếp. Nhưng cả hai cảm nhận được:
Cơn ghen của Quang Anh đã bắt đầu vượt quá giới hạn trong một tình yêu học đường bình thường.
_________

Chap 3 — "Đừng Để Họ Lại Gần Em"

_________
Hôm sau, Duy vào lớp sớm hơn mọi khi. Không phải vì cậu muốn học... mà vì cậu muốn tránh Quang Anh một chút.
Chỉ một chút thôi. Khoảng vài phút yên tĩnh trước khi anh xuất hiện.
Em nhìn ra cửa sổ, hít một hơi nhẹ.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Mày ổn chứ?
Tiếng Thành An vang lên phía sau. Duy giật mình quay lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
An.. tao vẫn ổn. //cười gượng//
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Ổn cái gì? Cái mặt mày tái lắm. Hôm qua thằng Quang Anh kéo mày đi như tội phạm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không phải vậy.. //khẽ lắc đầu//
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Mày sợ nó hả?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không..không có.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Duy, mày là bạn của tụi tao. Mày không cần giấu.
Em cúi mặt xuống bàn, không dám nói gì.
Thanh Pháp bước vào, vừa thấy em liền đi đến ngay.
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Tối qua mày tự nhiên nhắn: Hủy làm bài nhóm. Quang Anh ép mày về nhà đúng không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
... //im lặng//
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Tao nói rồi mà, cái kiểu này... không phải yêu nữa đâu. //liếc sang An,thở dài//
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đúng rồi đó.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Duy, mày phải kể cho tụi tao nghe. Nó có làm gì mày không? Có ép mày không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không! Không có... mày đừng nói vậy. Anh ấy... anh ấy chỉ lo cho tao thôi..
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Lo tới mức không cho mày gặp bạn luôn cơ à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không phải-
Em chưa nói hết câu thì chợt cảm giác được ánh nhìn lạnh buốt từ cửa lớp.
Cả ba đều quay lại.
Quang Anh chỉ đứng đó. Không nói gì. Không nhút nhích. Chỉ dựa vào khung cửa, tay đút túi quần, đôi mắt xám nhìn thẳng vào em... rồi liếc sang An và Pháp.
Ánh nhìn đó nặng đến mức khiến không khí lớp chùng xuống.
Pháp lùi một bước. An đứng thẳng người hơn, như đang chuẩn vị cho việc đối mặt.
Quang Anh bước vào. Chậm rãi. Mỗi bước chân đều như đè áp lực xuống.
Anh dừng ngay cạnh bàn Duy. Đôi mắt vẫn không rời em dù chỉ một giây.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em đến sớm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ, em tới để-
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Để gặp họ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
K-không em chỉ-
Anh xoay mặt sang nhìn An và Pháp. Ánh mắt anh thay đổi hoàn toàn — lạnh đến mức phải khiến Pháp lạnh sống lưng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vừa nãy..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hai người hỏi gì Duy?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Tụi tao chỉ nói chuyện bình thường với bạn tao. Có vấn đề gì à?
Không khí căng như dây đàn.
Quang Anh hơi nghiêng đầu, khoé môi nhếch lên một nụ cười nhẹ — nhưng tối.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy không cần nói chuyện với người khác.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Mày nói cái gì vậy? Tụi tao là bạn của nó. //siết chặt tay//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bạn? Bạn thì sao? Em ấy chỉ cần một mình tao!
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Nè, mày đang kiểm soát Duy quá mức rồi đó.
Quang Anh không thèm nhìn Pháp. Anh chỉ xoay mặt sang nhìn em — ánh mắt sắc đến mức Duy phải ngồi bất động.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy. //hạ giọng//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em nói đi. Em muốn ra ngoài với họ hay ngồi cạnh anh?
Em mở miệng.. nhưng cổ họng nghẹn lại.
Quang Anh chậm rãi cúi xuống sát tai Duy, giọng như thì thầm nhưng ai cũng nghe.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng để anh phải nhắc lại, em không được rời khỏi anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh... anh đừng làm vậy ở trường. //run nhẹ//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy thì đừng để họ lại gần em nữa. //đứng thẳng dậy,đặt tay lên vai em//
An tiến lại, chịu không nổi nữa.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Mày nói chuyện với nó kiểu đó là sai rồi. Duy không phải là đồ vật của mày.
Lời vừa nói xong, cả lớp im phăng phắc.
Anh từ từ quay sang An, ánh mắt đổi sắc rõ rệt — tối, lạnh và nguy hiểm.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mày nên cẩn thận khi nói chuyện.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng xen vào chuyện giữa tao và em ấy.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//bước tới đối diện anh//
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nó là bạn tao. Tao có quyền hỏi, có quyền lo.
Một giây. Hai giây. Không khí đông lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
An! Đừng- //hốt hoảng//
Hắn nhìn An, ánh mắt không phải tức giận mà là cảnh báo.
Cuối cùng anh quay lại nắm tay em.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đi ra chỗ khác với anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//lắc đầu nhẹ// Anh.. em đang nói chuyện với-
Giọng anh hạ xuống, thấp như tiếng gầm bị kìm lại:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh nói rồi, đừng để họ lại gần em.
Em giật nhẹ tay lại, nhìn An và Pháp bằng ánh mắt xin lỗi — rồi đành đứng dậy đi theo anh.
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
An... Quang Anh thật sự có vấn đề rồi.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Ừ.. //nắm chặt tay thành nắm đấm//
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Và nếu Duy còn tiếp tục bị như vậy.. //nhìn bóng lưng em bị hắn kéo đi//
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nó sẽ không tự thoát ra được đâu.
_________
NovelToon

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play