Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[PhaoChi] Sân Khấu Của Riêng Chúng Ta

ÁNH ĐÈN SÂN KHẤU & ÁNH MẮT CỦA PHÁO

📍LƯU Ý TẤT CẢ MỌI THỨ TRONG TRUYỆN ĐỀU LÀ GIẢ 📍
Showbiz… nơi ánh đèn rực rỡ luôn đi kèm những góc tối không ai dám nói ra. Người ta đấu đá, giẫm đạp nhau, chạy theo danh vọng. Nhưng cũng chính nơi ấy, đôi khi… định mệnh lại đẩy hai trái tim tưởng chừng xa lạ đến gần nhau. Một người như ngọn lửa – mạnh mẽ, sắc lạnh. Một người như ánh trăng – dịu dàng, tinh khiết. Khi ánh trăng va vào ngọn lửa… thứ gì sẽ bùng nổ?
CHAP 1: ÁNH ĐÈN SÂN KHẤU & ÁNH MẮT CỦA PHÁO
đnvp nam
đnvp nam
MC (giọng vang vọng trên sân khấu): Xin chúc mừng! Giải Nữ Nghệ Sĩ Truyền Cảm Hứng Của Năm thuộc về… Chi!
Tiếng pháo giấy tung lên. Ánh đèn spotlight rọi xuống một cô gái trẻ đang bất động vài giây vì bất ngờ.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//nội tâm, tay run run//Mình… thật sự thắng giải sao? Ngay năm đầu debut?
đnvp nữ
đnvp nữ
Khán giả: Chi!!! Chi!!!
Tiếng cổ vũ dội lên từ mọi góc hội trường.
Chi bước lên sân khấu, tim đập như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Dưới ánh đèn, gương mặt cô rực sáng nhưng đôi mắt vẫn còn ngơ ngác – nét đẹp mà chẳng cần cố cũng khiến người khác muốn che chở.
Cô cúi đầu nhận cúp, thở nhẹ rồi ngẩng lên. Và đúng lúc ấy…
Ánh mắt cô chạm phải một người.
Trong hàng ghế đầu – nơi ngồi của những ngôi sao hạng A – Pháo vẫn giữ tư thế khoanh tay, nhưng ánh nhìn thì dán chặt vào Chi. Lạnh lùng, khó đoán, nhưng sâu đến mức khiến Chi giật mình.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//tim lỡ nhịp//Tại… sao chị ấy nhìn mình như vậy?
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
//nội tâm, dựa lưng ghế, nheo mắt//Con bé này… dưới ánh đèn trông khác thật. Đúng là kiểu dễ khiến người ta để mắt.
đnvp nam
đnvp nam
Trợ lí //khẽ nghiêng người hỏi nhỏ//: Chị Pháo, chị muốn gửi hoa không ạ? Giờ hậu trường đã sẵn sàng rồi.
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
//giọng trầm//Ừ. Đem bó hoa tôi chuẩn bị đến phòng chờ của Chi. Đừng để tên người gửi.
đnvp nam
đnvp nam
Trợ lí: Vâng
Sau buổi lễ – Hậu trường
Chi ngồi xuống chiếc ghế makeup rộng, đôi chân như muốn rụng rời. Cô tháo giày cao gót, nhăn mặt.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Á… đau chân quá. Mình mới đi có vài bước mà sao mệt vậy trời…
Cô vừa định xoa chân thì
Cạch
Cánh cửa sau lưng mở ra. Giọng nói quen thuộc – lạnh nhưng đầy độ vang – bất ngờ cất lên.
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Thắng giải rồi mà than thở vậy à?
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//hốt hoảng quay phắt lại//Pháo…?! Chị vào đây từ… khi nào vậy ạ?
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
//Bước vào, đóng cửa lại, giọng thấp và có chút trêu chọc//Từ lúc em la làng bảo đau chân. Mới debut mà đã mệt vậy sao?
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//Đỏ mặt//Em đâu có la lớn vậy đâu…
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Nhưng tôi nghe thấy.
Nói rồi, Pháo bước đến, dáng người cao tạo thành cái bóng phủ lên Chi. Dù không hề chạm vào, nhưng khoảng cách gần đến mức khiến Chi căng thẳng đến mức phải nuốt khan.
Pháo đặt một bó hoa lớn xuống bàn. Hoa hồng trắng, cài thêm vài nhánh baby mờ ảo như sương.
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Chúc mừng. Phần thưởng xứng đáng.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//Ánh mắt sáng lên//Đẹp quá… bó hoa này của ai gửi vậy chị?
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
//dừng lại một giây rồi nhìn sâu vào mắt Chi//Là tôi.
Tim Chi đập thình thịch
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//nội tâm, bất ngờ//Sao chị ấy… tặng hoa cho mình? Giữa showbiz, chuyện này… có ý nghĩa gì không?
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//ấp úng//Em… cảm ơn chị. Nhưng… tại sao lại là… em?
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
//khẽ chuyển ánh nhìn, giọng trầm xuống//Showbiz này đầy người giả tạo. Nhưng em… em khác.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//giật mình//Khác… ở điểm nào ạ?
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
//nhếch môi, cười nhẹ//Tôi không nói. Em tự hiểu.
Khoảnh khắc đó, khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài bước chân. Không khí hậu trường vốn ồn ào lại trở nên im lặng đến kỳ lạ. Chi bất giác nắm chặt bó hoa hơn, cảm giác được ai đó nhìn thấu mình khiến cô vừa hoang mang vừa… ấm áp.
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Điều duy nhất tôi muốn nói là…
Tiến một bước đến gần Chi
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Nếu có chuyện gì khó khăn… cứ tìm tôi.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//mắt mở to//Tìm… chị sao? Nhưng em và chị đâu thân…
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
//quay lưng từ từ, cầm tay nắm cửa//Khi nào đủ dũng khí… em sẽ tự đến.
Cánh cửa mở ra, ánh sáng ngoài hành lang hắt vào. Trước khi bước đi, Pháo còn nói thêm một câu khiến trái tim Chi như muốn vỡ tung
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Với lại… tôi ít khi để mắt đến ai. Nên đừng làm tôi thất vọng.
Rồi cánh cửa đóng lại.
Chi bất động vài giây, tay siết bó hoa đến đỏ cả ngón tay. Hương hoa hồng trắng lan nhẹ, khiến đầu óc cô mơ hồ.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//nội tâm//Mình… khiến chị ấy để mắt? Mình là… đặc biệt với chị ấy sao? Không thể nào…
Nhưng tim cô lại phản bội Đập mạnh. Đập nhanh. Ấm lên từng nhịp.
Chi nhìn vào gương, thấy má mình đỏ lên, ánh mắt lung linh chẳng rõ do mệt hay vì người vừa rời đi.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//thì thầm//Pháo… rốt cuộc chị là người thế nào? Và… tại sao em lại thấy rung động như thế này?
Ánh đèn hậu trường mờ dần, chỉ còn lại mình Chi với bó hoa và trái tim đang chạy theo nhịp của một người mà cô không nên rung động.
End
Chap 1
ichyy/Tác Giả
ichyy/Tác Giả
chào
ichyy/Tác Giả
ichyy/Tác Giả
Sau một khoảng thgian off
ichyy/Tác Giả
ichyy/Tác Giả
K ra truyện thì hôm nay tui đã
ichyy/Tác Giả
ichyy/Tác Giả
Làm bộ truyện này để comeback
ichyy/Tác Giả
ichyy/Tác Giả
Mong mn sẽ nhớ đến và ủng hộ
ichyy/Tác Giả
ichyy/Tác Giả
Về phần bộ truyện kia thì nào rảnh thì tui sẽ ra chap
ichyy/Tác Giả
ichyy/Tác Giả
Nhưng cũng ra vài chap r end
ichyy/Tác Giả
ichyy/Tác Giả
Vì bộ đó tui đã làm mất cốt truyện nên tui k thể làm tiếp dc nua
ichyy/Tác Giả
ichyy/Tác Giả
Nhưng đều tui mong nhất là mọi người vẫn ủng hộ truyện của tui sao một khoảng thời gian không đăng chap

TIN ĐỒN GIỮA ÁNH ĐÈN SÂN KHẤU

Sáng hôm sau – 7:12 AM
Tiếng chuông thông báo ting ting ting vang không dứt. Chi dụi mắt, hơi đau đầu vì ngủ ít sau lễ trao giải.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//nội tâm//Tin nhắn gì mà nhiều vậy…? Fan chúc mừng? Báo chí? Hay…?
Cô mở điện thoại
Và giật mình.
Các bài báo tràn ngập trên màn hình
📌 “Chi nhận bó hoa bí ẩn – là ai gửi?”
📌 “Hai nữ nghệ sĩ có quan hệ gì? Khoảnh khắc hậu trường gây nghi vấn.”
📌 “Pháo nhìn Chi với ánh mắt bất thường trong lễ trao giải?”
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//hoảng hốt//Khoan… không lẽ… người ta nhìn thấy mình và chị ấy? Không ổn rồi...
Điện thoại rung lên. Tên hiện trên màn hình làm cô đứng hình
Pháo – gọi đến
___
Cuộc gọi kết nối
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//giọng nhỏ xíu//Chị… gọi cho em ạ?
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
//giọng trầm, lạnh nhưng nghiêm túc hơn hôm qua//Em đọc báo chưa?
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Dạ… rồi. Người ta chụp được gì sao chị?
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Không chụp được gì rõ. Nhưng ánh mắt… là do fan zoom lại.
Ngừng vài giây rồi nói thêm
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Em đừng hoảng.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Nhưng mà… tại sao em lại thành chủ đề dính với chị? Em còn mới… em sợ công ty sẽ—
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
//cắt lời//Chi.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Dạ?
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Nếu có chuyện gì xảy ra… tôi chịu.
Một câu khiến Chi không thốt nên lời.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//khẽ nghẹn//Tại sao… chị lại tốt với em như vậy?
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
//giọng nhỏ, hơi khàn//Tôi nói rồi. Vì em khác.
Văn phòng công ty Chi – 9:00 AM
Quản lý đập tờ báo xuống bàn.
đnvp nam
đnvp nam
Quản lý Chi: Chi! Em mới debut chưa được một năm! Em biết tin đồn với Pháo nguy hiểm thế nào không? Fan chị ấy dữ lắm đấy!
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//lo lắng//Dạ em… em không có cố ý…
đnvp nam
đnvp nam
Quản lý: Tốt nhất đừng gặp riêng. Đừng để ai chụp được gì. Công ty đối phương mà không vừa ý là phiền to đấy.
Chi gật đầu, nhưng trong lòng nặng trĩu.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//Nội tâm//Không gặp nữa… sao? Nhưng chị ấy… giúp mình nhiều lắm.
___
Cùng lúc đó – Tầng 15, công ty Pháo
đnvp nam
đnvp nam
Quản lý Pháo: Em làm gì thế? Sao lại tặng hoa cho Chi? Báo chí mà biết đúng là chết cả đám!
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
//khoanh tay, không hề tỏ ra hối lỗi//Em thích thì tặng.
đnvp nam
đnvp nam
Quản lý: Đây không phải chuyện thích hay không thích! Em đang là top trending đấy. Một scandal nhỏ cũng đủ ảnh hưởng sự nghiệp của em và bạn đó!
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Thì sao?
đnvp nam
đnvp nam
//thở dài, bất lực//Em đúng là không sợ trời đất…
Pháo quay mặt ra cửa sổ, mi mắt khẽ hạ xuống.
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
//nội tâm//Chỉ sợ… Chi sợ mình.
___
Buổi tối – 11:03 PM
Chi nằm trên giường, nhìn lên trần nhà. Bó hoa của Pháo vẫn đặt cạnh cửa sổ, vẫn thơm như lúc mới nhận.
Điện thoại rung
📥 Tin nhắn từ: “Pháo”
💬 Cuộc trò chuyện – Tin nhắn đêm khuya
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
📱Em ngủ chưa?
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
📱Dạ… chưa ạ.
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
📱Sợ tin đồn à?
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
📱Có một chút… Em chỉ sợ ảnh hưởng đến chị.
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
📱Ảnh hưởng đến tôi thì sao?
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
📱Thì… chị sẽ bị chỉ trích.
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
📱Chịu được.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
📱Nhưng em thì—
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
📱Em cũng chịu được. Nếu có tôi.
Chi dừng lại, tim đập nhanh khó hiểu.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
📱Chị… nói gì kỳ vậy…
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
📱Không kỳ. Thật.
Chi không trả lời nữa. Bàn tay cô siết chặt điện thoại. Từng chữ của Pháo như có sức mạnh mê hoặc.
___
Bất ngờ – một tin nhắn khác từ Pháo
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
📱Ngày mai… em rảnh giờ nào?
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
📱Hả? Chị hỏi làm gì ạ?
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
📱Muốn gặp.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
📱//hoảng nhẹ//Nhưng công ty em cấm rồi… báo chí đang theo dõi rất sát…
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
📱Tôi bảo gặp là gặp.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
📱Chị bướng quá…
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
📱Đúng. Chỉ với một người thôi.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
📱Ai ạ?
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
📱Em.
Tim Chi như rơi xuống ngực.
___
Chi cố đánh trống lảng
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
📱Nhỡ bị chụp thì sao?
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
📱Không ai chụp được.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
📱Tại sao chị tự tin vậy?
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
📱//gửi icon 😏//Vì tôi muốn em… thì tôi sẽ có cách.
___
Chi đặt điện thoại xuống, mặt đỏ bừng.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//Nội tâm//Chị ấy là đang… flirt với mình đúng không? Không… không thể nào. Chị ấy nổi tiếng, lạnh lùng, ai cũng nói chị ấy không dễ gần. Nhưng với mình…
Chi kéo chăn trùm kín đầu
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Trời ơi… tim mình đập lớn quá…
___
Trong khi đó, ở phía bên kia thành phố – phòng Pháo
Pháo chống tay vào thành giường, nhìn màn hình điện thoại với nụ cười mờ nhạt.
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
//nội tâm//Ngày mai… dù Chi có sợ, mình cũng phải gặp.
Cô hạ điện thoại xuống, ánh mắt đậm nét quyết đoán.
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Em đừng né tôi, Chi. Tôi sẽ kéo em lại… dù cả showbiz chống lại.
___________
END
ichyy/Tác Giả
ichyy/Tác Giả
Mai rảnh tui ra tiếp

CUỘC HẸN TRONG BÓNG TỐI

Hôm sau – 9:40 PM
Trời mưa lất phất. Thành phố lên đèn, phản chiếu trên mặt đường ướt lạnh. Chi ngồi trong xe, hai tay đặt trên đùi, nắm chặt đến mức đầu ngón tay tái đi.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
(nội tâm) Mình đang làm gì thế này…? Công ty cấm. Báo chí đang rình. Vậy mà… mình vẫn đến
Điện thoại rung nhẹ
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
📱Xuống hầm B2. Xe đen
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
📱//nuốt khan//Dạ…
Cửa xe mở. Một chiếc SUV đen đậu sát cột trụ. Kính xe hạ xuống vừa đủ để Chi nhìn thấy Pháo – đội mũ lưỡi trai, khẩu trang đen, ánh mắt sắc bén nhưng… khi nhìn thấy Chi, ánh nhìn ấy dịu đi rõ rệt.
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Lên đi
Chi leo lên xe. Cửa đóng lại. Không gian im ắng đến mức nghe rõ tiếng mưa gõ nhịp lên kính.
Trong xe – 9:47 PM
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//nhỏ giọng//Chị… sao lại hẹn em ở đây?
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
//lái xe, mắt nhìn thẳng//Ở đây không ai theo dõi.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Chị chắc không?
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
//liếc sang, nhếch môi//Tôi không bao giờ làm việc không chắc chắn.
Xe rẽ vào một con đường nhỏ, dừng trước một quán cà phê rooftop kín đáo, chỉ bật vài bóng đèn vàng.
Rooftop – 10:02 PM
Gió đêm thổi nhẹ. Mưa đã ngớt. Chỉ có hai người, ngồi đối diện nhau, khoảng cách không xa nhưng đủ khiến Chi thấy tim mình đập loạn.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Nếu bị phát hiện… chị không sợ sao?
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
//đặt ly cà phê xuống//Sợ.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//ngạc nhiên//Vậy tại sao—
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
//ngắt lời, nhìn thẳng//Vì sợ mất em… hơn.
Chi chết lặng
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
(nội tâm)Chị ấy vừa nói… gì vậy?
Một khoảng im lặng kéo dài. Chỉ còn tiếng gió và tiếng tim Chi đập trong tai.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//cố giữ bình tĩnh//Pháo… chị đang đùa đúng không?
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
//nghiêng người về phía trước//Tôi không đùa trong chuyện tình cảm.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//tim run lên//Nhưng… chúng ta đều là nữ. Lại còn trong showbiz…
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
//giọng trầm xuống//Chính vì vậy tôi mới nghiêm túc.
Pháo đưa tay, dừng lại giữa không trung – không chạm – nhưng đủ gần để Chi cảm nhận được hơi ấm.
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Nếu em bảo dừng… tôi sẽ dừng
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//hơi thở gấp//Còn nếu em… không bảo dừng?
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
//ánh mắt sâu hẳn//Thì tôi sẽ tiến.
Chi quay mặt đi, tim như muốn vỡ tung.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
(nội tâm)Mình nên chạy. Nhưng… sao chân lại không nhúc nhích nổi?
Bất ngờ – điện thoại Chi rung liên tục
📞 Quản lý Chi – gọi đến
Chi hoảng hốt.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Em… em phải nghe máy.
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
//gật đầu//Nghe đi.
Chi đứng dậy, đi ra xa vài bước.
đnvp nữ
đnvp nữ
//qua điện thoại, gấp gáp//Chi! Có fanpage đăng ảnh mờ! Hình như là em lên xe ai đó tối nay!
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//tái mặt//Hả…?
đnvp nữ
đnvp nữ
Chưa rõ mặt, nhưng nếu đào sâu ra là chết đấy! Em đang ở đâu?
Chi quay đầu nhìn Pháo. Pháo đứng đó, ánh mắt không hoảng, chỉ lặng lẽ chờ.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//nuốt nước bọt//Em… đang về nhà ạ.
đnvp nữ
đnvp nữ
Về ngay! Đừng đi đâu nữa!
Cuộc gọi kết thúc. Tay Chi run rẩy.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//quay lại//Có… có người chụp ảnh rồi.
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
//bình thản//Tôi biết.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//hoảng//Biết… mà chị vẫn—?
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Tôi đã cho người xử lý. Ảnh đó chỉ mờ, không rõ mặt. Nhưng…
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Nhưng sao ạ?
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
//nhìn thẳng//Tin đồn sẽ không dừng lại.
Chi cắn môi, nước mắt lấp lánh.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Nếu vì em… mà chị bị ảnh hưởng—
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
//bước đến, giọng dứt khoát//Tôi nói rồi. Tôi chịu được.
Pháo đưa tay lên, lần này chạm thật – đầu ngón tay chạm nhẹ vào cổ tay Chi. Rất nhẹ. Nhưng đủ khiến Chi run lên.
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
//giọng thấp//Chi, nhìn tôi.
Chi ngước lên. Ánh mắt hai người chạm nhau. Khoảng cách gần đến mức Chi có thể thấy rõ từng nhịp thở của Pháo.
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Tôi không ép em. Nhưng tôi cũng không trốn.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//Giọng run//Nếu em… bước tiếp, có nghĩa là… không quay đầu được nữa.
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
//khẽ cười//Tôi chưa bao giờ định quay đầu.
Gió thổi mạnh hơn. Mưa lất phất quay lại.
Pháo buông tay Chi, lùi lại nửa bước – cho cô lựa chọn.
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Đêm nay dừng ở đây. Em về đi.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//Sững sờ//Chị… không giữ em lại sao?
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Giữ bằng ép buộc… thì tôi không cần.
Chi nhìn Pháo rất lâu. Rồi bất ngờ, cô bước tới một bước – khoảng cách bị xóa bỏ.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//nhỏ nhưng rõ//Em… không muốn trốn.
Pháo sững người. Ánh mắt tối lại, sâu hơn bao giờ hết.
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
//thì thầm//Em biết mình vừa nói gì không?
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Biết
Hai người đứng rất gần. Chỉ còn một hơi thở.Nhưng Pháo dừng lại. Chỉ dừng ở đó.
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Vậy thì từ giờ… em là người của tôi.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//tim loạn nhịp//Còn chị…?
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Pháo- Nguyễn Diệu Huyền
Tôi là người sẽ bảo vệ em. Dù phải đối đầu cả showbiz.
Xa xa, một ánh đèn máy ảnh lóe lên… rồi tắt.
Một bóng người đứng trong bóng tối.
đnvp nam
đnvp nam
Giọng thì thầm (không rõ mặt): Cuối cùng… cũng chụp được rồi.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play