Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Cái Bóng Người Bạn Nhỏ Của Tôi

chương I: hai chiếc bóng chung một con người

Tôi vẫn còn nhớ rõ, giọng nói ấy, ngay từ khi tôi sinh ra và đến giờ thứ đó vẫn theo bám tôi, tôi không thấy phiền cũng không thấy khó chịu, nhưng tôi luôn sợ hãi khi đứng trước gương ,cậu ấy là ai chứ? Tôi luôn luôn tự hỏi mình về người bạn " tưởng tượng " ấy. Tại sao cậu ta lại đi theo tôi ,tôi luôn nghe thấy những tiếng thì thầm ,tôi luôn nhìn thấy mờ ảo bên cạnh mình một bóng hình bé nhỏ cũng chỉ tầm tuổi 5 của tôi hiện tại.

"Này! Mau tránh ra đi!"

Tôi đã hét lên một lần như vậy khi nó kè sát bên vai tôi và cha mẹ tôi đã rất lo lắng điều đó. Họ đưa tôi đến ngôi đền tút cao trên vách núi, nơi mà nhìn thấy tổng bao quát thành phố mà tôi đang sống, vị tu sĩ đó nhìn thẳng vào mắt tôi, ông ấy im lặng một cách đáng sợ ,miệng ông ấy lẩm bẩm liên tục điều gì đó mà với trí óc một đứa trẻ như tôi, chẳng dịch nổi. Và trong sự run rẩy của tôi, tôi muốn chạy, chạy thật nhanh và đóng cửa lại chùm chăn và ngồi yên một góc phòng, nhưng cơ thể tôi không di chuyển được kể một ngón tay. Và rồi ông ấy đưa tay ra định chạm vào tôi, tôi đã bật hoảng, quay đầu thật nhanh và chạy vào rừng sâu thăm thẳm sau vách núi, không, tôi sợ, nhưng không phải tôi tự chạy, là ai đó nắm tay tôi và kéo tôi đi, một tốc độ rất nhanh đến khi ra khỏi cổng đền cha mẹ tôi không còn thấy tôi đâu nữa, vị tu sĩ ánh mắt sắc lạnh nhìn theo bóng hình đứa trẻ vụt mất, ông ấy bảo cha mẹ tôi ở đền đêm nay để có thể chuẩn bị nghi lễ gì đó, tôi cũng không quan tâm.

Đã sâu vun vút trong rừng, nhưng tôi không cảm thấy sợ hãi, mà hàng tá câu hỏi đang trôi đều trong đầu tôi, tôi chẳng hiểu điều gì đang diễn ra,tôi chỉ biết trước mắt tôi, không còn là cái bóng đen mờ ảo thường thấy, nó trắng xoá và xanh bích sáng một cách huyền ảo, thứ ánh sáng xua mọi lo âu trong tôi và giờ tôi chỉ dành sự chú ý đến nó

"Cậu là ai thế?"

Chiếc bóng dừng lại khi tôi không còn biết đây là nơi nào trong rừng, cậu ấy buông tay tôi ra, dù lúc nắm tôi không cảm nhận được gì, nhưng khi buông tôi lại thấy lạnh lẽo một cách kì lạ. Cậu ấy quay mặt lại, đó là một cô gái? Tôi không cảm thấy sợ hãi khi thấy chiếc bóng luôn bám theo mình và cũng là lần đầu tiên tôi lại cảm thấy an toàn khi ở cùng cậu dù xung quanh đều là cây đều là rừng đều ẩn chứa những bí mật mà linh thần chưa nói. Cậu ấy đến gần tôi ,tôi chạm vào cậu ấy, xuyên thấu? Hồi nãy cậu ấy vẫn cầm được tay tôi mà, trong đầu thôi lại thêm vạn câu hỏi nữa, rốt cuộc thì tại sao cậu ấy lại đi theo tôi từ khi sinh ra? Và tại sao cậu ấy lại chạy trốn? Mắt tôi long lanh ánh sáng mà cậu ấy toả ra, cậu ấy cười với tôi.

"Đừng bỏ tớ nhé~"

Tôi khó hiểu,nhưng trước khi thắc mắc cậu ấy đã tan biến mất, nhưng tôi rụi mắt, nãy giờ tôi mơ à? Sao tôi lại mở mắt ra? Đứng trước tôi không còn là rừng sâu vun vút mà thay vào đó là một cái miếu thờ trông rất mới được xây một cách nghiêm trang, tôi bắt đầu run bần bật, run vì cái lạnh của đêm tối, không có nỗi sợ nào đánh quỵt được chí tò mò của tôi, những bước chân tôi thật nặng nề, tôi đang bước trên thứ gì vậy? Dưới toàn là những mẩu xương trắng mẩn đỏ và những ngôi mộ trông như cắm sâu rễ xuống đất mà trông nó mới lởm chởm gai góc, dây dẽ kia, tôi đi đến gần cái miếu hơn và nhìn tên khắc trên đó, tôi đánh vần.

"Par - kodo - gai"

Tôi đọc khẽ tên khắc nhưng tôi chưa đọc hết, bỗng tôi cảm thấy lạnh sóng lưng, lúc này tôi mới thục sự sợ hãi, chân tôi run bần bật và tôi cứng cổ quay từ từ lại đằng sau... Không có gì ,chỉ là những cơn gió có chút mùi của linh khí. khoan đã... Tôi quay lại phía trước, lúc này một bóng đen khổng lồ hình thù nó đặc dị giống với một con kền kền nhưng lại có xúc tu từ đuôi, thân bó đen ngòm gần như chẳng thấy gì ngoài khoảng không như góc tối của vũ trụ và mắt nó đỏ rực. Nhưng cơn gió đen bắt đầu bùa vây tôi ,tôi sợ hơn nữa, tôi bắt đầu khóc và chỉ biết ngồi khóc như một đứa trẻ vô dụng, ngay lúc thứ yêu ma đó tấn công tôi, một ánh sáng trắng đã chặn ngay trước mặt tôi, nó sáng sáng đến mù mắt, cơn đau đầu inh ỏi ập đến tôi khi thấy thứ ánh sáng đó và tôi gục xuống ngất đi và chẳng nghe thấy gì nữa.

Rạng sáng hôm sau, tuần tra tìm thấy tôi nằm trong một bụi rậm gần ngôi miếu đêm qua ấy, nhưng trông ngôi miếu lại cổ và nứt có phần như sắp bị vỡ tan, rêu bao phủ che hết tên khắc trên đó, chỉ thấy lờ mờ hai chữ Shi - ni và xung quanh là cây cỏ bình thường, không có xương, không có mộ cũng chẳng thấy gì hắc ám, đó là một nơi yên bình đến mức kì lạ.Tôi trở về nhà, lần này tôi chỉ muốn ở yên trong nhà, tôi không dám ra khỏi phòng nửa bước cho dù có đói hay buồn vệ sinh. Chỉ khi mẹ tôi kéo ra tôi mới nhích ra ngoài chưa được nửa phút mười mươi là lại chạy vào phòng chùm kín chăn.Tôi vẫn đắn đo về nơi đó, tôi không có ý định trở lại. Nhưng cậu ấy lần nữa hiện lên và nói với tôi.

"Bảo vệ cho sứ mệnh của cậu sau này đi ,Gami!"

chương II: bí ẩn của Ta - gan

"Này bắt đầu ghi hình, mau đi đi, từ từ thôi,đi như một bóng ma "

"Được rồi nhé ,1,2,3, mau! Xuống đây coi nè!"

"Đâu đó là tớ phải không"

"Trông giống thật đó nha, kì này trường chúng ta sẽ nổi tiếng là bị đồn cho xem "

"Khoan đã các cậu... Ai đi sau tớ kia, có phải .. Cậu lên đó cùng tớ không?..

"Có ba đứa tụi mình thì chỉ có mỗi cậu lên đó quay thôi mà"

" Vậy... Cái bóng đó ...Là của ai?"

Lũ trẻ lạnh sống lưng, răng đập cầm cập ,và rồi kéo nhau chạy thật nhanh ra khỏi ngôi trường. Ngôi trường Ta- gan, trường trung học cơ sở , và nó nằm song sát với bìa rừng nơi phía trên là vách núi ,là rừng sâu thăm thẳm...

Kể từ khi tôi trải qua nỗi sợ lâu dài đó, bây giờ tôi đã tròn 15 tuổi . Suốt cả 5 năm học cấp một tôi không đi học ở trường chút nào mà mẹ tôi chỉ thuê gia sư đến kèm cho tôi, thật lạ lẫm khi vừa lên cấp 2 ,tôi hoang mang tột độ và sợ hãi khi bước ra bên ngoài sau 5 năm trốn tránh đó . Cũng 3 năm tôi học ở ngôi trường Ta- gan này ,tôi cũng đã quen với con người và suốt 3 năm học đó tôi cũng không gặp hiện tượng gì kì lạ hay đáng sợ. Nhắc mới nhớ, cái bóng đi theo tôi, tôi cũng chẳng còn thấy cậu ấy quây quẩn cũng từ lần cậu ấy nói với tôi đến giờ, đôi lúc tôi vẫn thấy những cái bóng lảnh vảng xung quanh,nhưng tôi không thấy bóng của cậu ấy... Cậu đâu rồi? Sao tôi phải lo lắng vậy chứ? Kí ức tôi mờ nhạt qua thời gian, tôi còn chẳng nhớ mặt cậu ấy trông ra sao, nhưng tôi vẫn nhớ đến nụ cười trong khu rừng sâu đầy rẫy bí ẩn đó. Sau cái hôm quay lại ngôi đền , vị tu sĩ ấy liên tục nói những câu bắt ngoài tai tôi, chẳng hiểu gì cả, nhưng những lúc ông ấy chạm bàn tay đeo đầy hạt lục lạp kia, tôi lại thấy sợ hãi và đau đớn ,chỉ muốn tránh xa bàn tay đó ,và rồi ông ấy chạm hai đốt vào chán tôi rồi tôi cũng chẳng nhớ gì sau đó " có phải cậu ấy đã đi ngay lúc ấy?" .

Tan học rồi tôi cũng lại trở về trên con đường mòn bao quanh cây cối mà đi một mình , tôi quen mà thực ra trông gương mặt tôi còn "đáng sợ" hơn mấy thứ kì dị nấp bờ nấp bụi kia . Nhưng hôm đó tôi không về hẳn , tôi quên một thứ quan trọng , thứ mà tôi được trao lại từ vị tu sĩ , chiếc dây truyền buộc bao trên chữ " đắc quỷ", tôi quên nó từ khi nào tôi thậm chí không nhớ đã gỡ nó ra. Tôi đã quay lại trường sau khi tôi đi được nửa chặng về nhà. đã 6 giờ tối . Tôi đi lên tầng hai nơi tôi học , lớp ở phía cuối hành lang. Tôi mở cửa và bắt đầu tìm , chỉ có ánh đèn far từ điện thoại của tôi , xung quanh đã bắt đầu bị màn đêm bao kín. Tôi không thấy?! Tôi bắt đầu sốt ruột bởi nếu không tìm thấy thì đường tôi về sẽ không còn yên bình . Tôi nghĩ có lẽ tôi đã để quên ở đâu đó, tôi đi ra ngoài , kì lạ ,máu mũi tôi chảy liên tục , tôi không mấy bận tâm ,lau nó đi và tìm tiếp . Dừng lại! Tôi khựng lại và nhìn lên tấm bảng tin ở gần lớp tôi, tôi nhớ là mọi người trực nhật đã lau nó đi rồi mà? Không đó không phải là màu phấn trắng, mà màu đỏ, đỏ thẫm và đang chảy từ từ xuống, dòng chữ " mau cút đi! ". tôi kiểm tra, máu còn rất mới , tôi bắt đầu có chút ớn lạnh nhưng phải thật bình tĩnh, tôi nhìn về cuối hành lang lớp bên kia, ...đó là thứ gì?... Nó là một cái bóng, cũng chỉ cao tầm tôi , nhưng nó gù xuống và chiếc vòng của tôi đang bay quanh nó.

"Ai đó, trả đồ lại đây"

"Mau...mau cút khỏi nhà của tao...!"

Cái bóng vụt mất rồi lao thẳng vào tôi, tôi không phản ứng kịp và ngã xuống, tưởng chừng như ngồi chờ chết, nhưng lần nữa ,ánh sáng ấy lại hiện lên, y hệt 5 năm về trước.

"Gami, bình tĩnh đi ,đừng sợ, cậu giải quyết được nó mà!"

Giọng nói ấy toả trong đầu tôi , tôi đứng dậy , đưa bàn tay run rẩy ra, mặt tôi nhăn lại, và tay tôi cứng ngắc hướng về phía cái bóng đang bị chặn và bóp chặt.

~Cái bóng tan mất và trả lại sợi dây truyền cho tôi, tôi đeo lại ,nhưng lần này ,cậu ấy ở lâu hơn với tôi một chút.

"Cậu đã đi đâu ,suốt khoảng thời gian qua?"

Cậu ấy lại mỉm cười ,tôi cảm giác như quay trở lại thời thuở ấy. Cậu ấy nắm tay tôi.

"Cậu không thấy tớ ,vì cậu đã có vật may khác bảo vệ"

"Tớ chỉ còn có thể lủi thủi theo sau mà không toát ra chút linh khí nào"

"Vậy nên đừng quá lo lắng~"

Cậu ấy lại tan biến đi mất, để tôi trơ vơ , tôi nghĩ là... Tôi đã xong việc ở đây rồi. Trước lúc tôi bước khỏi cổng...

"Gió?"

Cánh cổng đóng sầm lại ,gió bắt đầu nổi đùng đùng lên ,rất mạnh , tôi cảm thấy điều bất thường, bảo vệ không còn trong trường nữa, căn phòng đó tối mịt và trống trơn , tôi quay lại, cái bóng ấy lại xuất hiện . Giờ thì tôi hết đường thoát rồi, và điều tôi vừa làm với nó đã lấy hết sức lực của tôi.

" Bây giờ, tớ phải làm gì đây, Angel?..."

chương III : Huyền thoại par- kodo-gai

"Cút đi, mau ra khỏi đây, ra khỏi nhà của tao!"

Tôi đứng hình, cái bóng giận giữ đó gọi ngôi trường này là nhà? Rốt cuộc thì nó đang muốn gì cơ chứ?

Tôi bắt đầu chạy quanh trường, tôi nhớ đằng sau toà khối lớp 9 là một đường tắt, một lỗ hàng rào bị phá hủy không rõ nguyên nhân và được chắn lại bằng một cái cửa lưới chắc chắn để chắn thú dữ, tôi một chân đá phanh cái cửa đó và chạy ra ngoài, chạy sâu vào rừng.

Nhìn lại phía sau, cái bóng vẫn nhìn theo tôi nhưng lần này nó không còn giận giữ, mà vẻ mặt cứ như đang cảnh báo điều gì đó, à không ,không còn là thứ bóng đen ấy nữa, nó đã biến mất và thứ đang nhìn tôi là một cái bóng trắng.

Tôi đã chạy khá xa, nhưng tôi không biết con đường này dẫn mình tới đâu, bởi từ khi đến ngôi trường này, cho dù sự tò mò dẫn tôi đi mấy lần nhưng tất cả đều bị phát hiện và tôi chỉ có thể nhìn sâu trong rừng đó qua hành rào.

Tôi không ngờ có một ngày mình có thể đi vào nơi mà bị đồn về những sự mất tích bí ẩn, đây là đâu mới được, tôi đã lạc con đường trở về trường, xung quanh là rừng núi, tôi không thể xác định đâu với đâu.

Bỗng chốc tôi tìm thấy một pho tượng, nó cũng chỉ nhỏ và hình con cú, phiên đá có vẻ đã được đặt đây lâu năm nên màu sắc sơn lên đã phai thay vào đó là rêu mốc bám đầy, tôi nhìn nó khá lâu và tự hỏi đây là thứ gì.

Đột nhiên có thứ gì đó kéo tôi từ trong bìa rừng, cơ hội sơ hở đằng sau và cứ thế nắm lấy tôi kéo thật nhanh về lại trường. Con cú đá quanh nó bắt đầu toả hắc khí, và mắt nó đỏ lên rồi vụt biến mất.

Tôi bị lôi lại về trường, cảm giác cũ trở lại, vậy nãy giờ khi thoát khỏi trường tôi cứ có cảm giác trống vắng. Cậu ấy ôm chặt tôi, cậu ấy chỉ là một cái bóng nhưng tôi lại thấy ấm áp vô cùng.

"Sao cậu lại ngốc vậy hả? Suýt nữa cậu đã bị par tìm đến và lấy đi linh hồn rồi đó!"

Cậu ấy rưng rưng, trong tôi một cảm xúc khó tả , tôi chưa bao giờ trải qua điều này. Có lẽ đối với tôi, Angel là người bạn tuyệt vời nhất.

"Hứm ... Cái bóng đen đâu rồi?"

Tôi đi lên tầng thượng nói chuyện với cậu ấy.

Thì ra trước khi ngôi trường này được xây dựng thì bên dưới ngày lớp đất là một ngôi nhà, nói đúng hơn là biệt thự có tuổi đời vài thế kỉ.

Cái bóng đen đó là gia thế của căn biệt thự xa hoa đó, nhưng sau lần người chủ nhà đi viếng thăm thì đi qua khu rừng này và ông tìm được một ngôi miếu có khắc dòng chữ "Par-kodo-gai" và rồi hoạ ập đến như một lời nguyền lấy đi linh hồn của tất cả dòng họ trong gia phả.

Kể từ đó họ trôn vùi mảnh đất xây nên ngôi trường này vì diện tích rộng mà quên thắp nhang xin phép nên ngôi trường bị ông ta nguyền rủa coi toà nhà to lớn xây trên mảnh đất của mình thì là nhà của mình, ám bất cứ ai xâm phạm từ sự căm thù khi lời nguyền lấy đi người thân của mình.

"Sao cậu lại hiểu rõ như vậy?"

"Ngay lúc cậu hấp thụ linh khí của ông ta"

Khi tôi cứng tay nắm chặt lại , tôi đã nắm được một phần linh khí của hắn và nó cũng ngấm vào người tôi dù không cảm thấy gì. Và lúc cậu ấy ôm chặt tôi , chỉ để cậu ấy lấy những linh khí đó, để không làm độc hại đến tôi .

"Cho nên, tớ mới lấy được kí ức của ông ta và cái bóng phần còn lại tớ đã giải phóng hắn theo với cát bụi rồi."

Par - kodo- gai, xin hãy tránh xa nó. Cậu ấy đã nói với tôi, nhưng tại sao chứ?

Hắn không chỉ là nguồn nguyền rủa bất tận, ngay từ sử đời hắn đã là sự diệt vong của nhân loại nhưng ngày nay bị phong ấn trong ngọn núi cao nhất khu rừng này và lập một ngôi miếu cổ được dựng lên bởi người dân vùng này vì một số truyền kì được ghi lại, là gì thì cậu không biết.

Một biệt danh khác gọi tên Par. Đó là con quỷ sinh ra từ nỗi căm thù, tước đoạt linh hồn của con người phục vụ cho việc trả thù nhân loại.

Tại sao hắn căm ghét loài người tới mức độ như vậy? Angel không rõ, cậu ấy cũng chỉ là thành phần sinh sau đẻ muộn, sống không đủ lâu để biết thêm về Par.

Tôi nhìn cậu ấy nói, và muốn giữ khoảng khắc này mãi, nhưng cậu ấy cũng không hiện hình được lâu.

Mắt tôi bắt đầu lim dim và cậu ấy nói điều gì đó cuối cùng và đưa cho tôi một quả cầu nói đây là thứ đưa cậu đến vận mệnh tương lai của tôi trước khi tan biến nhưng tôi không nghe rõ, cầm quả cầu không mấy chắc và tôi gục xuống vì kiệt sức.

Mở mắt ra,tôi vẫn đang nằm ở hành lang lớp học, dây truyền đã trên tay tôi và cả quả cầu kia nữa, mọi thứ bình thường trở lại, chỉ khác bây giờ đã hơn 7 giờ, tôi lặng lẽ đi về, phòng bảo vệ vẫn sáng đèn và ông ấy đang ngồi đọc báo, cơ hội đó tôi trèo cổng và lẻn về để không bị giữ ở lại mà nghe chửi.

Về đến nhà, chào mẹ được một tiếng, tôi vụt ngay vào phòng và bỏ qua lời mắng của mẹ tôi. Tôi xem qua quả cầu, màu xanh bích và chỉ nhỏ bằng chiếc bóng bàn đặt trên đế lõm, tôi xoay nó và ngắm nhìn. Mờ mờ nó sáng lên và hiện ra.

"Một cây cầu?..."

Bí ẩn tiếp tục đua đưa tôi đến những khám phá khác mà tôi không lườm trước được điều gì có thể xảy ra ...

"Cây cầu gãy, ..."

"Tên nó là Wan-kai."

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play