Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Allvietnam] Sắc Sảo

1. Mở Đầu

NovelToon
______
Đồng hồ vừa điểm qua nửa đêm.
Tại khu rừng rậm nằm ở rìa ngoại ô thành phố Sra, một biệt thự mang nét cổ điển pha lẫn hiện đại vẫn sáng đèn. Trên ban công phía sau vườn, một người đàn ông đang tựa mình trên chiếc ghế dài bọc nệm màu ngà.
Y thả lỏng cơ thể, ngước mắt nhìn lên bầu trời đêm không trăng, không sao; chỉ có ngọn gió đầu đông nhè nhẹ lướt qua, mang theo hương hoa thoang thoảng len vào không khí.
Y khép hờ mắt, để gió luồn qua gò má, mái tóc và thân thể. Đang chìm trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, thính giác tinh nhạy của y bắt được tiếng bước chân khẽ khàng của một người con gái. Nhịp chân nhẹ như gió, vừa xa vừa gần. Y không cần mở mắt hay quay đầu cũng biết đó là ai.
Trong biệt thự này, chủ nhân của nó ngoài y ra thì còn ai nữa ngoài đứa em gái yêu quý của y chứ.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Việt Nam, anh mày biết mày đến tìm rồi.
Y lên tiếng với giọng trầm bình thản, đưa tay ra phía sau ghế ra hiệu cho cô ngồi vào chiếc xích đu ngay bên cạnh.
Bị lộ sự hiện diện, Việt Nam thôi che giấu bước chân, thong thả tiến lại và ngồi xuống xích đu. Cô vừa mở miệng định nói thì bị y cắt ngang.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Cho mày năm giây để nói rồi biến vào trong nhà để tao nghỉ ngơi mà có sức mai lên đường.
Y không cho cô nói trước, đơn giản thì y biết cô đến đây để nói về chuyện gì.
Việt Nam
Việt Nam
Vậy mai anh đến đó một mình đi, em muốn ở đây. Có được không?
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Không.
Y thẳng thừng đáp một từ, không muốn phí quá nhiều lời để nói. Một phần cả hai đã tranh cãi về chuyện này nhiều lần rồi, phần còn lại... do y lười nói.
Việt Nam
Việt Nam
Tại sao chứ? Ông lấy đâu ra cái quyền quyết định tôi không thể ở đây hả?
Y im lặng.
Sự im lặng ấy khiến Việt Nam nhíu mày. Lại như mọi lần - không giải thích, không nói rõ lý do. Cô thở dài, dựa lưng vào xích đu. Tiếng "cọt kẹt" vang lên khe khẽ. Trong đầu cô bất giác lặp lại ký ức của ngày hôm đó.
...
RẦM!
Tiếng cánh cửa phòng thí nghiệm va đập mạnh vào bức tường tạo ra âm thanh lớn khiến cô đang chăm chú quan sát vật thí nghiệm giật mình, quay đầu nhìn về phía cửa thì thấy cái bảng mặt khó chịu vô cùng tận của ông anh mình. Cô chưa kịp hiểu chuyện gì thì bị y quát lớn.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Con kia! Rốt cuộc khi nào mày mới chịu ra khỏi đây hả?!
Việt Nam
Việt Nam
Cái gì cha nội? Tự dưng khi không vào phòng làm việc của người ta mà còn quát lớn?
Việt Nam
Việt Nam
//bực bội đáp//
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Mày có biết là mày nhốt mình ở trong bao lâu rồi không?
Việt Nam
Việt Nam
Bao lâu sao? Mới có vài tháng thôi mà ông làm quá lên.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Vài tháng?
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Ha! Mày ăn nghỉ ở đây mà không ra bên ngoài lâu quá riết rồi đến thời gian cũng lẫn lộn à?
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Mày đã ở đây gần hai năm liền!
Việt Nam
Việt Nam
Xạo quần, cái gì mà gần hai năm liền...
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Không tin? Mở điện thoại ra mà xem.
Nghe đến đây, sự nghi hoặc khiến cô mở máy. Và... quả thật, gần hai năm đã trôi qua.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Mày tin chưa?
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
//nheo mắt, nở một nụ cười hiền mà đáng sợ.//
Việt Nam
Việt Nam
Ờ thì... đúng là vậy thật. Không ngờ thời gian trôi nhanh thật.
Việt Nam
Việt Nam
//tránh ánh mắt anh//
Y không nói thêm, chỉ tiến đến, nắm cổ tay cô và lôi đi thẳng.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Ra. Ngoài. Ngay.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Tao chịu hết nổi cảnh mày trốn đời trong cái phòng này rồi!
Việt Nam
Việt Nam
Ê ê! Bình tĩnh chút coi!
Trong ngày hôm đó, căn phòng thí nghiệm của cô đã bị niêm phong lại và cô bị cấm tuyệt, không được phép bén màng đến được nữa.
Tưởng như mọi chuyện dừng lại tại đó... nhưng không.
Bởi chỉ vài ngày sau, y thản nhiên thông báo rằng cả hai phải chuyển đến một thành phố khác để sinh sống. Điều nay đối với cô chả khác nào tin sét đánh ngang tai.
Việt Nam sững người vài giây rồi cau mày hỏi lại, đầy khó hiểu.
Việt Nam
Việt Nam
Rồi sao? Ông muốn thì tự mà dọn đến đó. Tôi đâu phải con nít mà không sống một mình được?
Y khoanh tay, tựa nửa người vào khung cửa, giọng điềm nhiên đến mức khiến người ta phát bực:
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Nếu anh mày tự đi được thì giờ đã chẳng đứng đây nói chuyện với mày, con kia.
Nghe vậy, Việt Nam càng thấy khó hiểu hơn cả lúc bị kéo khỏi phòng nghiên cứu.
Việt Nam
Việt Nam
Hở? Ông nói cái quần gì vậy? Bình thường ông nhận nhiệm vụ đặc biệt rồi biến mất vài tháng, thậm chí cả năm, bỏ tôi lại đây một mình. Giờ tự dưng lại bảo không thể để tôi ở lại thì là có ý gì?
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Nhiệm vụ và chuyện hiện tại là hai vấn đề hoàn toàn khác nhau.
Việt Nam
Việt Nam
//khoanh tay, ánh mắt trở nên sắc bén hiện rõ không cam lòng//
Việt Nam
Việt Nam
Nhưng có điểm chung là ông thường vắng mặt rất lâu và tôi ở một mình.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
//bật cười khẽ, tiếng cười chẳng rõ là bất mãn hay bất lực//
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Tao đâu cấm mày sống một mình. Muốn thì tự kiếm nhiệm vụ mà làm. Mày cũng là đặc vụ ngầm giống tao chứ đâu phải con nít.
Việt Nam
Việt Nam
//nhướn mày//
Việt Nam
Việt Nam
Và tôi cũng là nhà khoa học nghiên cứu sinh vật đặc dị. Việc tôi ở trong phòng thí nghiệm cả ngày thì có gì lạ?
Lúc này, y mới nghiêng đầu nhìn thẳng vào mắt cô, ánh nhìn có chút bất lực như là vừa trách móc vừa lo lắng mà lười che giấu:
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Lạ là mày ở trong đó gần hai năm trời không bước ra ngoài. Gần như tách biệt khỏi thế giới luôn rồi đấy.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Ai gọi không bắt máy, ai nhắn tin không đọc, cả lịch trình nhiệm vụ cũng bỏ mặc. Mày xem như vậy có bình thường không?
Câu nói ấy khiến không khí giữa hai anh em đột ngột trầm xuống. Việt Nam thoáng im lặng.
Không phải vì không có lý do để phản bác, mà vì... cô bắt đầu nhận ra rằng khoảng thời gian mình bỏ quên thế giới ngoài kia còn dài hơn cô tưởng.
...
Nghĩ rằng sau khi nghe những lời đó thì cô sẽ ngoan ngoãn đồng ý rời khỏi nơi này sao? Không đời nào. Con người cô vốn không dễ bị thuyết phục, nhất là trong những việc mình không mong muốn.
Việt Nam không muốn rời căn biệt thự này, càng không muốn thay đổi cuộc sống vốn đã quen thuộc suốt nhiều năm. Tính tình lại cố chấp và hay phản kháng, nên hai anh em đã cãi nhau về chuyện này không dưới năm lần, gần như ngày nào cũng nổ ra một trận.
Để sớm kết thúc chuỗi tranh cãi bất tận ấy, cuối tuần trước y đưa ra một đề nghị nghe thì tưởng chơi cho vui nhưng lại quyết định luôn vận mệnh của cô: một trò cá cược.
Nếu cô thắng, y sẽ để mặc cô muốn làm gì thì làm, thích ở đâu thì ở.
Còn nếu thua... cô phải ngoan ngoãn theo y đến nơi ở mới, không được nói nửa câu cãi lại.
Mà nhân phẩm của cô trong mấy trò cá cược này thì rất là xui, phải nói là xui tận mạng luôn. Thành ra kết quả thế nào, ai cũng đoán ra được.
Cô thua.
Thua đậm.
Và cái kết cay đắng là: cô buộc phải theo y chuyển đến nơi mới sống và làm việc.
Còn đêm nay là đêm cuối cùng cô ở lại căn biệt thự này. Nơi gằn liền cuộc sống của cô ngay từ khi theo chân anh mình làm đặc vụ.
Cô biết chuyện đã rồi, không thể thay đổi. Nhưng bảo cô chấp nhận một cách cam lòng thì... tuyệt đối không có chuyện đó. Dẫu biết vô ích, cô vẫn muốn thử năn nỉ anh mình thêm một lần nữa, chỉ mong y có thể mềm lòng mà đổi ý vào phút cuối.
Ý nghĩ còn đang lơ lửng thì bỗng "bốp", một tấm bảng kẹp giấy bị vỗ thẳng vào mặt. Việt Nam giật mình, chớp mắt mấy lần mới kịp hoàn hồn.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Đây, mày chọn đi. Coi căn nào vừa ý, mai anh chở cả hai đến đó ở.
Cô im lặng nhận lấy bảng kẹp, mở ra. Ngay trang đầu tiên, một bức ảnh căn biệt thự sang trọng hiện đại đập vào mắt khiến cô thoáng khựng lại.
NovelToon
Việt Nam
Việt Nam
Cái này có hơi...
Nửa câu phía sau bị nghẹn trong cổ họng, cô nhất thời nói không nên lời.
Lúc này, y mới chịu mở mắt, liếc nhẹ sang biểu cảm kinh ngạc của cô rồi khẽ bật cười. Giọng y trêu chọc, chậm rãi vang lên:
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Mới một tấm thôi mà đã ngạc nhiên vậy? Mấy tấm sau chắc mày ngất tại chỗ quá.
Việt Nam
Việt Nam
Cái gì? Còn nữa sao?!
Việt Nam hốt hoảng lật sang những trang tiếp theo và ngay lập tức sững sờ. Không chỉ một, mà là năm căn biệt thự, mỗi căn đều xa hoa đến mức khiến cô nghi ngờ không biết bản thân có đang xem danh mục bất động sản của giới nhà giàu hay không.
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
Việt Nam
Việt Nam
...
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Sao thế? Có năm căn biệt thự thôi mà. Gì mà sốc dữ vậy?
Y thản nhiên nói, như thể chuyện này bình thường đến không thể bình thường hơn.
Việt Nam
Việt Nam
//quay sang nhìn anh trai, ánh mắt đầy ngờ vực//
Việt Nam
Việt Nam
Bộ ông trúng số độc đắc hay sao mà có tận năm căn? Nhìn qua thôi cũng biết mỗi cái phải mấy tỷ rồi.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
//nhún vai, giọng lơ đãng mà khó đoán//
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Có thể xem là vậy.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Mày chọn hai trong năm căn đó đi. Chọn xong thì tao ghi tên mày vào sổ để mày đứng quyền sở hữu.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Còn lại, tao sẽ lấy hai căn, và căn cuối cùng sẽ làm nhà chung của cả hai anh em. Sau này... dù gì rồi cũng sẽ lập gia đình thôi.
Việt Nam
Việt Nam
//nhíu mày//
Việt Nam
Việt Nam
Khoan đã... ông nói cái gì cơ?
Việt Nam
Việt Nam
//không tin nhìn y//
Việt Nam
Việt Nam
Hai căn thuộc về tôi? Rồi ông lấy đâu ra quyền phân nhà cho tôi vậy hả?
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
//nhún vai, vẻ mặt thản nhiên đến mức gây ức chế//
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Quyền thì không, nhưng trách nhiệm thì có. Mày là em tao. Tao lo cho mày, chứ chẳng lẽ để người khác lo?
Việt Nam
Việt Nam
//hơi khựng lại//
Việt Nam
Việt Nam
...Tôi tự lo được.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Ừ, tự lo đến mức nhốt mình trong cái phòng nghiên cứu gần hai năm trời không phân biệt nổi ngày đêm.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Tự lo kiểu đó thì thôi để tao lo cho nhanh.
Việt Nam
Việt Nam
Ông...
Việt Nam
Việt Nam
//nghẹn lời, nửa tức giận, nửa bất lực//
Y nhìn cô, ánh mắt không giễu cợt mà cũng chẳng quá nghiêm nghị, chỉ có chút cưng chiều được giấu rất kỹ dưới vẻ lạnh nhạt thường ngày.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Nghe cho kỹ: mày chọn hai căn. Tao sẽ đứng tên chung sổ với mày - đó cũng coi như của mày. Tao cũng sẽ chọn hai căn. Căn còn lại dùng làm nhà chính cho cả hai sống chung.
Việt Nam
Việt Nam
Chung... Chung nhà?
Việt Nam
Việt Nam
//sững sờ lặp lại, hai từ ấy như mắc kẹt nơi cổ họng//
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Ừ.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
//đáp gọn//
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Dù sao thì... sau này mày cũng phải lập gia đình. Có sẵn vài căn thì đỡ phải lo. Còn trước lúc đó, mày ở đâu tao phải rõ, để còn tiện theo dõi xem mày có tự hành bản thân nữa không.
Việt Nam
Việt Nam
Ông nói cứ như tôi là trẻ con vậy.
Việt Nam
Việt Nam
//cau mày, mặt hiện rõ không vui//
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Khác gì?
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
//nheo mắt//
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Lơ ăn, lơ ngủ. Làm việc quên thời gian. Nhắn không trả lời, gọi không nghe máy. Mày thử nghĩ xem, nếu tao không kéo mày ra khỏi chỗ đó thì mày còn ở trong đó mấy năm nữa.
Lời nói không nặng nhưng lại sắc đến mức không thể phản bác. Việt Nam im lặng, ánh mắt dán vào trang giấy, vào những căn biệt thự lộng lẫy đến mức không tưởng.
_______

2. Rời đi

NovelToon
______
Y nhìn cô phản ứng một lúc, sau đó dùng tay đẩy nhẹ bảng kẹp giấy về phía cô thêm lần nữa, giọng chậm rãi nhưng không cho phép từ chối:
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Chọn đi. Đừng làm mất thời gian. Mai còn phải lên đường.
Việt Nam mím môi. Ngón tay khẽ lật qua từng trang giấy, rồi lại lật ngược trở lại, ánh mắt đầy bối rối xen lẫn chán nản. Trong lòng cô lúc này là một mớ cảm xúc rối như tơ vò - bất mãn, nuối tiếc, không cam lòng... và một chút bất lực đan xen nhau.
Thực lòng, cô chẳng muốn rời khỏi nơi này chút nào.
Nhưng... mọi chuyện đã đến mức này rồi, cô cũng biết mình chẳng còn quyền quyết định.
Cuối cùng, cô khép bảng kẹp giấy lại, đặt lên bàn nhỏ kế bên.
Việt Nam
Việt Nam
Chuyện này... để hôm khác nói tiếp. Mai cứ đến căn biệt thự đầu tiên trước đã.
Cô lên tiếng, giọng có hơi mệt mỏi nhưng vẫn giữ sự cứng cỏi quen thuộc.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Ừ.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
//đáp ngắn gọn, như thể đó là điều đương nhiên//
Việt Nam đứng dậy, phủi nhẹ vạt áo, chuẩn bị rời đi. Được vài bước, cô dừng lại, liếc y một cái.
Việt Nam
Việt Nam
Tôi đi ngủ đây.
Y nghiêng đầu, nheo mắt nhìn cô, giọng đanh nhưng không giấu được vẻ lười biếng quen thuộc.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Biến về phòng đi.
Cô hừ nhẹ một tiếng rồi xoay người bước vào trong biệt thự, bỏ mặc y ở lại với đêm đen và ngọn gió đầu đông vẫn đang lặng lẽ thổi qua.
...
Ba giờ sáng
Bầu trời đêm vẫn còn đặc quánh, chỉ có ánh đèn pha của chiếc trực thăng đang đậu giữa sân trước biệt thự xé toạc bóng tối tĩnh mịch của rừng ngoại ô thành phố Sra. Sương đêm phủ một lớp mỏng lên mặt đất, phản chiếu ánh sáng yếu ớt khiến khung cảnh trở nên vừa lạnh lẽo vừa u tịch.
Trước cửa trực thăng, y đứng khoanh tay, chiếc áo khoác dài màu đen phất nhẹ trong gió sớm. Ánh nhìn y hướng thẳng về cửa chính của biệt thự, kiên nhẫn hay  đúng hơn là bất đắc dĩ chờ đứa em gái của mình xuất hiện.
Từ trong nhà vang lên âm thanh nhỏ của bánh hành lý lăn trên nền gạch. Việt Nam cuối cùng cũng bước ra, mái tóc dài thả hờ vì chưa buộc gọn, gương mặt vẫn còn vương nét uể oải của người bị ép rời giường quá sớm. Trên tay cô kéo theo một chiếc vali cỡ lớn, phía sau còn... thêm một túi đựng dụng cụ nghiên cứu mà cô nhất quyết không chịu bỏ lại.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
//nhìn thoáng qua đống hành lý, mày khẽ giật giật//
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Chỉ đi đến thành phố khác thôi, không phải chuyển nhà sang châu lục mới. Mày mang theo nữa thử xem tao có ném xuống rừng không.
Việt Nam liếc y, giọng ngái ngủ nhưng không giấu được vẻ bực mình:
Việt Nam
Việt Nam
Ông im đi. Cái này quan trọng. Tôi bỏ được mới là lạ.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
//thở dài, xoay người bước lên bậc thang trực thăng//
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Lên nhanh đi. Trời sáng sẽ bất tiện.
Việt Nam dừng chân nơi ngưỡng cửa biệt thự. Cô quay đầu nhìn lại - mái hiên, ban công, khu vườn từng phủ đầy những đêm thức trắng của cô. Mọi thứ nhuốm màu kỷ niệm.
Một cơn gió lạnh lướt qua, cuốn theo một cảm giác trống trải khó gọi tên.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
//đứng trên khoang nhìn xuống, giọng nghiêm mà không giấu nổi chút mềm lòng//
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Đừng có lưu luyến nữa. Đời nào mày chịu rời đi nếu tao không lôi cổ?
Việt Nam
Việt Nam
//hít một hơi thật sâu, kéo vali lên bậc thang//
Việt Nam
Việt Nam
Ừ... Tôi biết.
Việt Nam
Việt Nam
Nhưng không nỡ rời khỏi nơi này.
Cánh cửa trực thăng đóng lại, âm thanh kim loại sắc lạnh vang lên như một nét gạch cuối cùng của cuộc sống tại nơi cũ.
Động cơ bắt đầu gầm vang, gió xoáy tung lá cây và lớp sương mỏng dưới sân.
Khi trực thăng từ từ nhấc khỏi mặt đất, Việt Nam nhìn qua cửa kính, thấy cả căn biệt thự dần nhỏ lại dưới màn đêm mờ.
Cô lặng lẽ đặt tay lên lớp kính lạnh, hình bóng căn nhà càng lúc càng xa.
Bên cạnh, y liếc nhìn cô rồi khẽ nhếch môi:
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Đừng lo. Nơi mới mày sẽ không rảnh để nhớ nhà đâu.
Việt Nam
Việt Nam
//quay sang, cau mày//
Việt Nam
Việt Nam
Ý ông là sao?
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Đến nơi rồi mày sẽ biết.
Việt Nam
Việt Nam
*Con mẹ nhà ông.*
Việt Nam thầm rủa trong lòng. Cái kiểu nói như không nói của y khiến người ta chỉ muốn nghiến răng mà không thể làm gì hơn.
Cô khoanh tay dựa vào cửa sổ, gương mặt lộ rõ sự chống đối mệt mỏi.
Chẳng được bao lâu, cổ cô nghiêng dần sang một bên, mắt cụp xuống.
Khoảng một phút sau, y nhìn lại thì thấy em gái mình đã ngủ gục, hơi thở đều đặn, mái tóc lay nhẹ theo độ rung của máy bay.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
//thở dài, điều chỉnh chút dây an toàn cho cô để tránh ngã sang bên//
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
*Không nghĩ nó ngủ nhanh đến vậy.*
Đảm bảo cô đã được cố định an toàn, y mới quay lại ghế lái. Một thao tác quen thuộc: ngón tay y ấn xuống một nút nhỏ được che bởi nắp bảo hộ đỏ trên bảng điều khiển.
Trong khoảnh khắc ấy, màn hình hiển thị phía trước lóe sáng lên một tín hiệu báo xác nhận. Vài giây trôi qua, từ phía sau trực thăng, tại khu rừng sâu nơi căn biệt thự từng đứng lặng giữa bóng tối, một cột sáng nhỏ phụt lên.
Rồi-!?
ẦM!!!
Âm thanh nổ bị nuốt trọn bởi gió đêm ở độ cao này, chỉ còn lại một quầng lửa bùng lên trong rừng, cháy đỏ rồi lan rộng thành biển lửa nuốt trọn cả công trình từng là nhà của hai anh em gần một thập kỷ.
Tòa biệt thự - nơi Việt Nam lớn lên cũng là nơi cô vừa trải qua đêm cuối cùng - giờ hóa thành tro bụi.
Y nhìn ánh lửa phản chiếu trên kính buồng lái, ánh mắt bình thản đến đáng sợ, tựa như đây chỉ là một thủ tục cần thiết.
Một ngôi nhà cũ, một dấu vết cũ, một nơi chốn không còn an toàn cho cả hai.
Cần phải xoá bỏ.
Y tắt tín hiệu liên kết, trả bảng điều khiển về trạng thái ban đầu. Trong khoang lái, chỉ còn tiếng động cơ đều đều và hơi thở nhẹ của cô gái đang dựa đầu vào ghế, hoàn toàn không hay biết chuyện gì vừa diễn ra.
Y liếc sang cô một lần nữa rồi nói khẽ, gần như chỉ để chính mình nghe:
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Vậy là xong. Từ giờ, không còn đường lui nữa đâu...Việt Nam.
Nếu như Việt Nam mà biết thì chắc chắn sẽ làm ầm lên, thậm chí còn có thể tự hủy hoại bản thân mình như ngày đó.
Và chắc chắn sẽ không tha thứ cho anh. Nhưng anh xin lỗi em gái à, anh đã phạm lỗi dẫn đến cả hai chúng ta sẽ nguy hiểm.
Là một người anh trai thì anh không thể để em gái mình gặp nguy hiểm.
Xin lỗi em, Việt Nam.
Trực thăng tiếp tục lao về hướng thành phố mới, xuyên qua màn đêm thăm thẳm trước bình minh.
...
Khi Việt Nam tỉnh dậy thì mặt trời đã lên cao, ánh nắng vàng dịu xuyên qua khung cửa kính, chiếu lên nửa khuôn mặt cô. Cô khẽ vươn vai, xoay người ngồi thẳng dậy, mái tóc rối bung vì ngủ say, miệng vừa ngáp lên xuống vừa đưa mắt lờ mờ nhìn sang ghế lái.
Y vẫn ngồi đó, tay giữ cần điều khiển, ánh mắt lơ đãng nhìn về phía chân trời. Nghe tiếng động, y chỉ liếc sang một chút rồi lại tập trung vào đường bay.
Việt Nam
Việt Nam
Tôi ngủ một giấc rồi mà vẫn chưa đến nơi luôn.
Việt Nam
Việt Nam
//than thở, giọng vẫn còn mang theo sự ngái ngủ//
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Ờ.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Ngủ như con lợn vậy. Từ ba giờ sáng tới giờ đã sang trưa còn mới chịu mở mắt. Tao cũng phải bái phục mày thật
Việt Nam
Việt Nam
Hì, ai biểu bắt dậy sớm làm chi. Giờ ngủ bù là đúng rồi.
Việt Nam
Việt Nam
//cười tỉnh bơ//
Y hừ nhẹ, rồi hỏi như một câu chuyện đã muốn hỏi từ lâu:
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Vậy trong gần hai năm mày chôn mình trong phòng thí nghiệm kia... giờ giấc sinh hoạt của mày thế nào?
Việt Nam suy nghĩ một chút rồi thành thật.
Việt Nam
Việt Nam
Quên rồi.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
...
Không nằm ngoài dự đoán của y.
Y khẽ thở dài, vừa bất lực vừa quen thuộc với kiểu trả lời này.
Thấy không khí có phần trầm xuống, cô duỗi chân, bắt chéo hai tay sau gáy rồi nhướng mày hỏi lại:
Việt Nam
Việt Nam
Còn bao lâu nữa mới đến nơi?
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Khoảng nửa tiếng. Đừng ngủ tiếp, tới nơi gọi dậy phiền lắm.
Việt Nam
Việt Nam
Yên tâm, tôi tỉnh rồi.
Nói vậy, nhưng mí mắt của cô lại từ từ trĩu xuống khiến y liếc sang cảnh cáo.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Ngủ tiếp tao nhét đầu mày ra ngoài gió.
Việt Nam
Việt Nam
Rồi rồi, tỉnh mà.
Cô vội chống tay lên gối, giữ mắt mở như đang chống lại cả thế giới.
Im lặng kéo dài vài phút. Việt Nam lại hỏi tiếp:
Việt Nam
Việt Nam
Ở đó... Có gì vui không?
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Không biết.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
//nhún vai//
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Nhưng chắc chắn an toàn hơn nơi mày vừa rời khỏi.
Việt Nam
Việt Nam
//khựng lại//
Việt Nam
Việt Nam
An toàn hơn? Vậy... lý do tôi phải theo ông đến thành phố mới là...
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Không phải chuyện để nói lúc này.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Tới nơi rồi tính.
Việt Nam bĩu môi. Tính anh cô xưa nay là vậy, cứ cái gì muốn giấu thì có tra khảo đến sáng cũng không moi được.
Cô quay mặt ra cửa sổ lần nữa, để mặc ngọn gió quất nhẹ vào mặt qua khe thông gió.
Một lát sau, cô thở dài.
Việt Nam
Việt Nam
Cũng được... Nhưng ông nhớ đấy.
Việt Nam
Việt Nam
//chống cằm, giọng âm u//
Việt Nam
Việt Nam
Tôi bị cưỡng ép đi chứ không tự nguyện.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
//bật cười khẽ//
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Rồi rồi. Mày bị ép. Ai nghe cũng biết.
Việt Nam
Việt Nam
Ông còn mỉa mai tôi nữa là tôi nhảy xuống trực thăng đấy.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Nhảy đi. Tao không quay lại cứu mày đâu.
Việt Nam
Việt Nam
...
Việt Nam
Việt Nam
//nghẹn họng, không nói lại được.//
Đành ngồi im. Nhưng chưa đến hai phút, bụng cô đột ngột réo lên một tiếng rõ mồn một. Việt Nam đỏ mặt, liếc sang anh trai:
Việt Nam
Việt Nam
Có gì ăn không?
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Không.
Việt Nam
Việt Nam
Ông không chuẩn bị?
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Tại sao phải làm?
Việt Nam
Việt Nam
Bộ không thấy đói hả?
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Không.
Việt Nam
Việt Nam
Ông có còn là con người bình thường không? Gần mười tiếng rồi chưa ăn.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Mày nghĩ tao là người bình thường?
Việt Nam
Việt Nam
À tôi quên mất. Nhưng giờ tôi đói rồi!!!!
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Nhịn đi, còn mười lăm phút nữa đến.
Việt Nam
Việt Nam
Mười lăm phút sao mà đủ với tôi hả? Ông biết tôi chịu đói kém lắm không?
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Chừng nào mày nhớ lại và kể hết giờ giấc sinh hoạt của mày trong phòng thí nghiệm kia cho anh mày hoặc nhịn đến lúc hạ cánh.
Việt Nam
Việt Nam
...
Việt Nam
Việt Nam
*Đồ anh trai độc ác!*
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Tao biết mày nghĩ gì về tao đấy.
Việt Nam
Việt Nam
*I hate you.*
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Ừ, tao cũng vậy.
Việt Nam
Việt Nam
*Bộ đọc được suy nghĩ hả cha?*
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Chữ nó hiện rõ trên mặt mày kìa.
Việt Nam
Việt Nam
...
Việt Nam
Việt Nam
*Vãi c*t! Really bro?!*
_________

3. Người mới

NovelToon
______
Sau khoảng mười lăm phút, trực thăng hạ cánh xuống khoảng sân trống nằm ở phía sau khu đất, cách căn biệt thự mà Việt Nam chọn một đoạn khá xa.
Vừa bước xuống, cô lập tức ngước lên trời.
Việt Nam
Việt Nam
*Nắng bỏ mẹ.*
Cô khẽ nheo mắt, tự mắng bản thân sao lại quên mất giờ là bữa trưa rồi. Trời mùa đông nên không nóng, nhưng ánh nắng thẳng đứng chẳng hề dễ chịu chút nào.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Con khùng kia, không lấy đồ mình mà đứng ở đó.
Y nói, giọng đều đều nhưng thái độ thì rõ ràng khó chịu, miệng vừa nói vừa mang hành lý của cả hai xuống trực thăng.
Y thì đồ không nhiều, chỉ mang một vali cỡ trung. Còn cô thì rất nhiều, một chiếc vali cỡ lớn,  thêm một túi đựng dụng cụ nghiên cứu. Nhìn đống thiết bị không cần thiết ấy, y thoáng nhíu mày. Thật lòng mà nói, y muốn vứt hết cái đống đồ nghiên cứu này cho đỡ phiền phức.
Việt Nam nghe bị gọi liền giật mình, nhanh chóng đi lại xách vali và túi đồ của mình.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Rồi, mang đồ đi bộ đến căn biệt thự kia. Đừng bảo với tao là mày thấy xa đấy.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
//nói, chỉ tay về hướng trước mặt//
Việt Nam
Việt Nam
//nhìn theo hướng y chỉ//
...Một con đường dài ngoằng, nhìn phát chán đời.
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
//phẩy tay, giọng nhàn nhạt đến mức muốn đấm//
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Tầm mười lăm cây số thôi. Như đi chạy bộ vậy. Tao không nghĩ mày yếu đến mức chịu thua đâu.
Việt Nam đứng chết lặng.
Trong đầu cô chỉ có đúng một câu:
Việt Nam
Việt Nam
*Mười lăm cây số cái con khỉ!*
Y chỉ liếc cô một cái, không buồn nói nửa lời mà bước tới đoạt luôn chiếc vali cùng túi đồ trên tay cô. Một tay y kéo vali của mình, tay còn lại ung dung kéo theo cả chiếc vali cỡ lớn và túi dụng cụ nghiên cứu của cô như thể đó chỉ là chuyện thường ngày.
Việt Nam
Việt Nam
Ể? Ông làm gì vậy?
Anh Trai Việt Nam
Anh Trai Việt Nam
Mang giúp mày. Biết trước sau gì rồi mày cũng nhờ tao xách hộ.
Việt Nam
Việt Nam
Nhưng tôi có nhờ ông đâu? Tôi tự man--
Cô còn chưa kịp nói hết câu thì y đã thản nhiên sải bước hướng về căn biệt thự. Cô đành hấp tấp đi theo phía sau.
Việt Nam
Việt Nam
Nè, nè! Tôi chưa nói xong mà ông đã bỏ đi rồi!
Y vẫn chẳng đáp lại.
Việt Nam hiểu quá rõ: từ lúc này cho đến khi bước vào nhà, y sẽ không nói thêm lấy một chữ. Cô bèn ngậm miệng, lặng lẽ theo sau. Nhìn bóng lưng thản nhiên, vững chãi của ông anh, cô chỉ có thể cảm khái trong lòng - thể lực của y đúng là tăng lên đáng kể.
Đồ đạc của cô thì nặng thật, nhưng vốn dĩ cô có thể tự mang. Ban đầu cũng chẳng định nhờ vả gì, vậy mà giờ y chủ động xách giúp, cô lại cảm thấy thuận tiện vô cùng. Không tốn chút sức nào.
Quả thật... có ông anh cũng tiện lợi quá trời.
Trong khi cả hai đang đi về căn biệt thự của mình, từ trên cao có một chiếc flycam đã quay lại tất cả, từ lúc cả hai xuống trực thăng cho đến khi tiến vào sân sau của căn biệt thự, đều được quay lại không xót cảnh nào, thậm chí còn ghi âm cuộc nói chuyện của hai người.
Flycam rung nhẹ một cái như đã hoàn thành nhiệm vụ, sau đó xoay hướng, chuẩn bị tăng độ cao để quay về.
Nhưng chưa kịp rời đi, một tiếng "xoẹt" sắc lạnh xé gió.
Một tia sáng mảnh tựa lưỡi dao lướt qua — không rõ được bắn ra từ nơi nào. "Bụp!" Một âm thanh khô gọn vang lên. Thân flycam giật mạnh, chao đảo dữ dội rồi lập tức mất cân bằng. Các cánh quạt tắt lịm, đèn báo chớp loạn lên vài lần trước khi toàn bộ thiết bị rơi thẳng xuống bụi cây rậm rạp bên vệ đường.
Ở một nơi khác, chủ nhân của chiếc flycam đang chết lặng nhìn màn hình điều khiển tối đen. Món đồ chơi công nghệ vừa mới mua chưa được bao lâu... nay đã biến thành đống sắt vụn.
Ban đầu, vì rảnh rỗi sinh nông nổi, hắn đưa flycam bay quanh khu phố để thử tính năng quay – hoàn toàn chỉ là thử nghiệm cho vui. Nào ngờ, trong lúc lượn qua căn biệt thự mới có người dọn đến, thiết bị lại vô tình ghi lại cảnh hai người kia từ trực thăng bước xuống. Hắn thề với trời đất, hắn tuyệt đối không có ý xấu, càng không cố tình theo dõi ai.
Thế mà chẳng hiểu từ đâu xuất hiện một vật thể sắc bén, bắn thẳng vào flycam khiến nó mất cân bằng, rơi xuống và... tự huỷ luôn cả bộ vi mạch lẫn ổ nhớ.
Hắn nhìn trân trân vào màn hình trống trơn, cơn tức giận và khó hiểu đồng thời dâng lên.
Rốt cuộc là ai đã nỡ tay phá hỏng món đồ chơi mới mua của hắn như vậy?!
Nghĩ tới nghĩ lui cũng chẳng đoán ra được thủ phạm. Giờ này ai rảnh rỗi mà lại ngồi đây làm chuyện như vậy ngoài hắn?
Cạch!
Đang đau đầu suy nghĩ thì tiếng mở cửa vang lên phía sau, kèm theo một giọng nói đầy vẻ trêu chọc:
Nhân vật bí ẩn
Nhân vật bí ẩn
Không nghĩ cậu có thời gian rảnh luôn đó, Singapore. Tưởng cậu nhốt mình trong phòng làm việc 24/7 chớ.
Singapore
Singapore
//nhướn mày, quay đầu nhìn người vừa bước vào//
Indonesia.
Singapore
Singapore
Tôi đâu phải cái máy mà làm việc không ngừng nghỉ được.
Indonesia
Indonesia
Ơ? Tôi cứ tưởng từ trước đến giờ cậu chính là một cái máy đấy, hoá ra không phải à?
Singapore
Singapore
...
Indonesia bật cười khẽ rồi khoanh tay, nghiêng đầu quan sát sắc mặt Singapore.
Indonesia
Indonesia
Thôi bỏ qua chuyện đó đi. Sao nhìn mặt cậu giống như vừa có ai phá hỏng đồ của cậu vậy?
Singapore
Singapore
Ừ thì...đúng là nó đấy.
Indonesia
Indonesia
Hả? Kể đầu đuôi cho tôi nghe xem nào
Indonesia vừa nói vừa bước tới ngồi xuống đối diện, ánh mắt vô thức liếc qua bảng điều khiển flycam đang nằm im trong tay Singapore.
Singapore
Singapore
//liếc lại//
Singapore
Singapore
Coi bộ cậu cũng rảnh rỗi đến mức ngồi đây với tôi ha?
Indonesia
Indonesia
Như cậu thôi. Mau kể đi, tôi đang muốn nghe.
Singapore thở dài nhìn người đối diện, đặt bảng điều khiển flycam trên bàn bên cạnh rồi bắt đầu kể lại mọi việc. Nghe xong thì Indonesia có chút hứng thú, khẽ môi cong lên tạo thành một nụ cười nhàn nhạt
Indonesia
Indonesia
Ra vậy. Có khi là Philippines cùng Thái Lan đang thử nghiệm món vũ khí tự chế mới, vô tình bắn trúng flycam của cậu đấy. Có gì tìm hai người mà kêu bồi thường đi.
Singapore
Singapore
Có chắc là hai người đó không?
Singapore
Singapore
//nheo mắt//
Indonesia
Indonesia
Yên tâm, tôi đảm bảo
Singapore nghe vậy thì cũng không phản bác thêm. Nghĩ lại thì đúng thật, trong khu này chỉ có hai người kia là hay nghịch mấy thứ kỳ quái. Có gì... tính sổ sau.
Indonesia
Indonesia
Mà nhân tiện
Indonesia
Indonesia
//chống tay lên bàn, giọng chuyển sang tò mò//
Indonesia
Indonesia
Cậu nói căn biệt thự gần nhà Lào với Campuchia có người mới chuyển đến sao?
Singapore
Singapore
//gật đầu//
Indonesia
Indonesia
Xem ra chúng ta có hàng xóm mới rồi.
Indonesia
Indonesia
//khẽ bật cười//
Indonesia
Indonesia
Và chắc chắn người đó không thuộc dạng tầm thường.
Điều này không cần phải bàn cãi.
Những ai đủ khả năng mua được biệt thự ở khu vực của bọn họ đều không phải người bình thường: hoặc sở hữu quyền lực và tầm ảnh hưởng rất lớn hoặc có khối tài sản đồ sộ đến mức khiến người ngoài phải nể sợ.
Không phải nói quá. Mọi thứ đều có nguyên nhân của nó.
Giá nhà chỉ là một phần, điều quan trọng là khu vực này vốn nằm trong phạm vi sinh sống của những "kẻ đặc biệt" như bọn họ.
Thế nên chủ nhân mới kia... khả năng cao cũng cùng một dạng. Chẳng mấy mà họ phải sang chào hỏi để làm quen.
Indonesia
Indonesia
Cậu bảo có đoạn video quay lại cảnh người mới đó đúng không? Cho tôi xem một chút.
Indonesia
Indonesia
//nghiêng đầu//
Singapore nhún vai, mở đoạn video được flycam ghi lại từ lúc hai người kia bước xuống trực thăng và đưa cho Indonesia.
Indonesia nheo mắt, cầm bảng điều khiển lên xem kỹ...
Indonesia
Indonesia
*Hm? Hai người lạ quá. Hình như chưa từng gặp họ trước đây.*
Indonesia dừng lại ở một đoạn, ngón tay lướt để phóng to khung hình. Hiện lên rõ nét là một người đàn ông vóc dáng cao, điềm tĩnh kéo theo hai vali và một túi lớn đựng nhiều đồ. Theo sau anh ta là một cô gái trẻ, dáng thấp hơn, mái tóc đen hơi rối, bước vội để theo kịp.
Nhìn qua một lượt thì gã đã nhận ra có vài nét giống nhau của hai người họ. 
Indonesia
Indonesia
//khẽ híp mắt, giọng trầm xuống một chút//
Indonesia
Indonesia
Có vẻ là một cặp anh em.
Gã xem lại thêm vài giây, nhưng càng xem càng thấy... có điều gì đó không bình thường. Bất giác dừng lại một đoạn, ánh mắt gã chợt dừng ở đôi mắt u ám, sắc lạnh, như thể người đàn ông kia nhìn thẳng vào gã qua màn hình.
Người này... tuyệt đối không phải là người tầm thường!
Nghĩ đến đây, Indonesia bất chợt bật cười khiến Singapore khó hiểu.
Indonesia
Indonesia
Singapore, tôi nghĩ mình biết thủ phạm phá huỷ flycam của cậu là ai rồi.
Indonesia
Indonesia
Nhưng tôi không chắc chắn lắm.
Indonesia
Indonesia
Cậu muốn biết không?

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play