[Ngoc×Vu] " Anh Chỉ Yêu Mình Em "
#1 Em và Anh, sự gặp gở.
Sân khấu phòng trà Moonlight đêm nay sáng rực hơn mọi ngày. Người chen kín từ dãy ghế đầu đến tận cuối phòng, chỉ vì một cái tên duy nhất – Phạm Khôi Vũ, giọng ca đang hot như cồn, gương mặt đẹp dịu dàng, đôi mắt buồn mơ màng như chứa cả bầu trời đêm.
Khôi Vũ bước ra sân khấu, dáng người mảnh mai nhưng thẳng tắp, ánh đèn vàng hắt lên khiến cậu như phát sáng.
𝑷𝑲𝑽 - 𝑷𝒉𝒂̣𝒎 𝑲𝒉𝒐̂𝒊 𝑽𝒖̃
//mỉm cười nhẹ, giọng hơi ngại//
Em xin chào mọi người… hôm nay Vũ sẽ hát bản ‘SaiRoi’ do em vừa sáng tác. Hy vọng mọi người thích
Giọng hát cất lên – mềm, ấm, và chứa thứ gì đó khiến người nghe chỉ muốn ôm vào lòng.
Giữa hàng ghế VIP, một người đàn ông nhíu mày nhìn chăm chú..
CEO Bùi, 26 tuổi – mặt đẹp, khí chất lạnh lùng, tiền thì không thiếu, nhưng tính cách… đúng kiểu chiếm hữu: thích thứ gì là phải có cho bằng được. Lúc nhìn lên sân khấu, trái tim hắn như bị ai bóp mạnh một cái.
𝑩𝑫𝑵 - 𝑩𝒖̀𝒊 𝑫𝒖𝒚 𝑵𝒈𝒐̣𝒄
//thầm, khóe môi nhếch lên//
Đẹp… đẹp đến mức muốn giấu đi cho riêng mình
Bài hát kết thúc, tiếng vỗ tay vang dội. Nhưng mắt Duy Ngọc chưa từng rời khỏi Khôi Vũ.
Khôi Vũ bước vào phòng nghỉ, vừa uống ngụm nước thì cửa bật mở. Một mùi nước hoa đắt tiền thoáng qua, cậu khựng lại.
Bùi Duy Ngọc – cao lớn, vest đen, ánh mắt sắc như dao – đứng đó, nhìn cậu như muốn đọc thấu tâm can.
𝑩𝑫𝑵 - 𝑩𝒖̀𝒊 𝑫𝒖𝒚 𝑵𝒈𝒐̣𝒄
//đi thẳng vào, không vòng vo//
Em hát hay. Tôi muốn ký em về công ty tôi
𝑷𝑲𝑽 - 𝑷𝒉𝒂̣𝒎 𝑲𝒉𝒐̂𝒊 𝑽𝒖̃
//giật mình, né mắt//
Dạ… em cảm ơn, nhưng em… phải suy nghĩ đã ạ
𝑩𝑫𝑵 - 𝑩𝒖̀𝒊 𝑫𝒖𝒚 𝑵𝒈𝒐̣𝒄
//áp sát, cúi xuống, ánh mắt chạm thẳng vào cậu//
Không cần suy nghĩ. Tôi không thích chờ
Trái tim Khôi Vũ đập thình thịch, mặt đỏ bừng.
Cảm giác vừa sợ vừa lạ, nhưng không hề khó chịu.
𝑷𝑲𝑽 - 𝑷𝒉𝒂̣𝒎 𝑲𝒉𝒐̂𝒊 𝑽𝒖̃
Ngài… đứng gần quá…
𝑩𝑫𝑵 - 𝑩𝒖̀𝒊 𝑫𝒖𝒚 𝑵𝒈𝒐̣𝒄
//cười nhẹ, giọng trầm ấm//
Gọi tôi là Ngọc. Em đứng xa cũng không thoát khỏi tôi đâu
Hơi thở hai người gần đến mức lồng ngực Khôi Vũ run lên nhè nhẹ.
Đúng lúc đó, manager của cậu lao vào
𝑵𝑽𝑷 - 𝒎𝒂𝒏𝒂𝒈𝒆𝒓 𝒄𝒖̉𝒂 𝑽
Vũ! Em còn lịch chụp hình— A! Xin lỗi, ngài!
Ngọc nhìn Vũ lần cuối, ánh mắt đầy ám chỉ
𝑩𝑫𝑵 - 𝑩𝒖̀𝒊 𝑫𝒖𝒚 𝑵𝒈𝒐̣𝒄
Mai 10 giờ sáng. Tôi chờ em.
Nói rồi hắn rời đi, để lại Khôi Vũ đứng ngẩn ngơ, tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Cậu chạm vào gò má nóng hổi của mình, lẩm bẩm
𝑷𝑲𝑽 - 𝑷𝒉𝒂̣𝒎 𝑲𝒉𝒐̂𝒊 𝑽𝒖̃
Cái gì vậy trời… sao tim mình đập mạnh thế này…
Ngoài cửa, Duy Ngọc tựa vào tường, môi cong nụ cười nguy hiểm
𝑩𝑫𝑵 - 𝑩𝒖̀𝒊 𝑫𝒖𝒚 𝑵𝒈𝒐̣𝒄
Em chạy đâu được đâu, Vũ à
#2 Hợp Đồng
10 giờ sáng hôm sau, Phạm Khôi Vũ đứng trước tòa nhà tập đoàn DN Entertainment, tay nắm góc áo vì hồi hộp. Tòa nhà cao đến mức ngẩng đầu muốn mỏi cổ, còn cậu thì… đang phân vân không biết có nên bước vào hay không.
𝑷𝑲𝑽 - 𝑷𝒉𝒂̣𝒎 𝑲𝒉𝒐̂𝒊 𝑽𝒖̃
//nuốt nước bọt//
Trời ơi… sao tự nhiên mình lại tới thật vậy nè…
Cậu đâu biết phía trên tầng 20, trong phòng CEO, có một người đàn ông đang nhìn xuống qua lớp kính trong suốt, môi cong nhẹ.
𝑩𝑫𝑵 - 𝑩𝒖̀𝒊 𝑫𝒖𝒚 𝑵𝒈𝒐̣𝒄
//khẽ bật cười//
Em đúng là ngoan. Tôi biết em sẽ đến mà
Cánh cửa vừa mở ra, Khôi Vũ có cảm giác như bước vào thế giới khác: rộng lớn, sang trọng, mùi gỗ trầm và hương nước hoa dịu nhẹ.
Bùi Duy Ngọc đứng cạnh bàn làm việc, một tay đút túi quần, một tay cầm ly cà phê. Ánh mắt hắn rơi ngay lên người Vũ.
𝑩𝑫𝑵 - 𝑩𝒖̀𝒊 𝑫𝒖𝒚 𝑵𝒈𝒐̣𝒄
Đến trễ hai phút.
𝑷𝑲𝑽 - 𝑷𝒉𝒂̣𝒎 𝑲𝒉𝒐̂𝒊 𝑽𝒖̃
//giật mình cúi đầu//
Dạ… em xin lỗi! Kẹt thang máy—
𝑩𝑫𝑵 - 𝑩𝒖̀𝒊 𝑫𝒖𝒚 𝑵𝒈𝒐̣𝒄
//bước lại, giọng trầm nhưng mềm//
Không sao. Lần sau nhớ đúng giờ.
Khoảnh khắc Ngọc đứng gần, Khôi Vũ lại đỏ mặt. Cậu chẳng hiểu sao người đàn ông này chỉ cần nhìn thôi cũng khiến cậu muốn đứng không vững.
𝑩𝑫𝑵 - 𝑩𝒖̀𝒊 𝑫𝒖𝒚 𝑵𝒈𝒐̣𝒄
//đưa một tập hồ sơ//
Đây là hợp đồng.
𝑩𝑫𝑵 - 𝑩𝒖̀𝒊 𝑫𝒖𝒚 𝑵𝒈𝒐̣𝒄
Ba năm. Tôi sẽ đầu tư cho em, lo toàn bộ lịch trình, bảo vệ em.
𝑩𝑫𝑵 - 𝑩𝒖̀𝒊 𝑫𝒖𝒚 𝑵𝒈𝒐̣𝒄
Em chỉ cần hát, còn lại để tôi
Khôi Vũ mở hồ sơ ra xem. Điều khoản tốt đến mức tưởng như mơ—nhưng có một dòng khiến cậu khựng lại.
𝑷𝑲𝑽 - 𝑷𝒉𝒂̣𝒎 𝑲𝒉𝒐̂𝒊 𝑽𝒖̃
//chớp mắt mấy lần//
Khoan… cái này là…
‘Quản lý trực tiếp: CEO Bùi Duy Ngọc’
𝑩𝑫𝑵 - 𝑩𝒖̀𝒊 𝑫𝒖𝒚 𝑵𝒈𝒐̣𝒄
//ngồi xuống ghế, chống cằm nhìn Vũ//
Ừ.
𝑷𝑲𝑽 - 𝑷𝒉𝒂̣𝒎 𝑲𝒉𝒐̂𝒊 𝑽𝒖̃
Nhưng… em là nghệ sĩ mới… sao ngài lại đích thân quản—
𝑩𝑫𝑵 - 𝑩𝒖̀𝒊 𝑫𝒖𝒚 𝑵𝒈𝒐̣𝒄
//cắt ngang, ánh mắt sắc đến mức run người//
Em thuộc về công ty tôi. Tất nhiên tôi phải tự quản.
Khôi Vũ cảm thấy tim mình như lỡ nhịp.
𝑷𝑲𝑽 - 𝑷𝒉𝒂̣𝒎 𝑲𝒉𝒐̂𝒊 𝑽𝒖̃
//ngập ngừng//
Em… không quen bị áp lực vậy đâu.
Ngọc đứng dậy, đi vòng ra phía sau lưng cậu, cúi sát tai thì thầm:
𝑩𝑫𝑵 - 𝑩𝒖̀𝒊 𝑫𝒖𝒚 𝑵𝒈𝒐̣𝒄
//giọng trầm khẽ run vào tai//
Yên tâm. Tôi không làm em sợ.
𝑩𝑫𝑵 - 𝑩𝒖̀𝒊 𝑫𝒖𝒚 𝑵𝒈𝒐̣𝒄
Tôi chỉ muốn giữ em lại…
Hơi thở nóng của hắn phả lên gáy khiến Vũ giật mình.
𝑷𝑲𝑽 - 𝑷𝒉𝒂̣𝒎 𝑲𝒉𝒐̂𝒊 𝑽𝒖̃
// bật dậy, mặt đỏ ửng//
Ngài… ngài đừng đứng gần vậy chứ!
𝑩𝑫𝑵 - 𝑩𝒖̀𝒊 𝑫𝒖𝒚 𝑵𝒈𝒐̣𝒄
//nhếch môi//
Em ngại?
𝑷𝑲𝑽 - 𝑷𝒉𝒂̣𝒎 𝑲𝒉𝒐̂𝒊 𝑽𝒖̃
Không phải! Tại…
𝑩𝑫𝑵 - 𝑩𝒖̀𝒊 𝑫𝒖𝒚 𝑵𝒈𝒐̣𝒄
Tại tim em đập mạnh?
Khôi Vũ nghẹn lại, không dám thở mạnh.
𝑩𝑫𝑵 - 𝑩𝒖̀𝒊 𝑫𝒖𝒚 𝑵𝒈𝒐̣𝒄
//giọng thấp, cầm bút đặt vào tay Vũ//
Ký đi. Đừng bắt tôi phải dùng cách khác để giữ em.
Nghe câu đó, sống lưng Khôi Vũ lạnh mà mặt lại càng đỏ.
Ngay khoảnh khắc bút nhấc khỏi giấy, Ngọc nắm lấy cổ tay Vũ, kéo nhẹ về phía mình.
𝑩𝑫𝑵 - 𝑩𝒖̀𝒊 𝑫𝒖𝒚 𝑵𝒈𝒐̣𝒄
//nhìn sâu vào mắt cậu//
Giỏi. Từ giờ trở đi, em là người của tôi.
𝑷𝑲𝑽 - 𝑷𝒉𝒂̣𝒎 𝑲𝒉𝒐̂𝒊 𝑽𝒖̃
//lúng túng//
Em… là nghệ sĩ của công ty mà…
𝑩𝑫𝑵 - 𝑩𝒖̀𝒊 𝑫𝒖𝒚 𝑵𝒈𝒐̣𝒄
//nhếch môi, giọng thấp hơn//
Tôi không nói công ty.
Trái tim Khôi Vũ bùm một cái.
Cậu lùi lại một bước, đúng lúc trợ lý gõ cửa
𝑴𝑽𝑷 – 𝑫𝑵𝑽
Thưa sếp, họp bộ phận marketing—
Ngọc thả tay Vũ ra nhưng mắt vẫn không rời cậu.
𝑩𝑫𝑵 - 𝑩𝒖̀𝒊 𝑫𝒖𝒚 𝑵𝒈𝒐̣𝒄
Đưa Vũ xuống phòng làm việc mới.
𝑩𝑫𝑵 - 𝑩𝒖̀𝒊 𝑫𝒖𝒚 𝑵𝒈𝒐̣𝒄
Và nhớ nói với mọi người… đây là người tôi đích thân chăm.
Trợ lý liếc nhanh sang Vũ
𝑴𝑽𝑷 – 𝑫𝑵𝑽
“trời ơi ai lọt mắt CEO vậy?”
Khôi Vũ đi theo trợ lý, còn tim thì đập như muốn bùng nổ.
𝑷𝑲𝑽 - 𝑷𝒉𝒂̣𝒎 𝑲𝒉𝒐̂𝒊 𝑽𝒖̃
//lẩm bẩm khi ra khỏi phòng//
“Không lẽ… mình vừa bán linh hồn cho quỷ đẹp trai rồi hả trời…”
Trong phòng, Ngọc nhìn hợp đồng đã ký, môi cong thành nụ cười chiếm hữu
𝑩𝑫𝑵 - 𝑩𝒖̀𝒊 𝑫𝒖𝒚 𝑵𝒈𝒐̣𝒄
Tốt. Bước đầu tiên xong.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play