- Chúng mày thể nào cũng bị trời phạt! Bóc lột sức lao động nhân viên. Đồ thất đức…
Con bé đang la oai oái trước cổng công ty kia không ai khác chính là Gia Hy. Tổng cộng số giờ cô thức trong suốt 3 ngày qua đã gần 72 tiếng, chỉ để viết bài báo công kích một nữ nghệ sĩ mới nổi tiếng.
Không phải lương tâm cô cắn rứt nên mới đình công, chỉ là vì không thể thức nổi nữa.
Sức người có hạn, lựu đạn có chốt. Dù gì cô cũng chỉ là con người bằng xương bằng thịt.
Con người thì không thể chỉ sống nhờ cách đơm đặt dựng chuyện mà không cần ngủ nghỉ được. Trong suốt khoảng thời gian vừa qua đã quá đủ, đây chỉ là giọt nước tràn ly.
Gia Hy giơ tay múa chân như kẻ điên loạn, miệng không ngừng chửi rủa, đem những ấm ức khi phải hạ mình làm việc cho công ty “ác nhân” này suốt 1 năm vừa qua ra. Khi câu chửi vừa dứt khỏi miệng, cũng là lúc thùng đồ của cô bị bảo vệ quăng ra ngoài đường không một chút thương tiếc.
Thằng cha bảo vệ tuổi ngoài 30, trên người mặc bộ đồng phục màu xanh, biểu tượng cho “làm công ăn lương”, tay chống nạnh, miệng không ngừng quát lên.
- Đi đi dùm! La lối nữa tao báo công an mày lại phá hoại, gây rối trật tự nơi công cộng thì đừng có trách!
Nhìn những món đồ nhỏ rơi rớt dưới đất, tay vô thức nắm lại thành đấm, sự uất nghẹn càng khiến con bé muốn bật khóc. Nhưng chẳng làm gì được ngoài việc cúi xuống và nhặt lấy. Dù gì, lý lịch công việc đã không được đẹp rồi, công an mà đến thì lại thêm cái lý lịch công dân không được đẹp thì chẳng khác nào tự đào mồ chôn mình.
Được thôi, ở cái thành phố lớn thế này, cô không tin sẽ chẳng có công ty nào làm việc liêm chính.
Lê bước chân nặng trĩu đến trạm xe buýt cách đó không xa, chiếc xe cà tàn gắn bó suốt 6 năm của cô vừa bị bệnh và tiếc là không qua khỏi. Số tiền ít ỏi còn lại trong túi cũng chỉ có thể cầm cự được tới cuối tháng.
Thì hỏi xem, khi nào mới có tiền mua lại chiếc xe mới đây?
Gia Hy đưa đôi mắt ngấn lệ nhìn dòng người qua lại giữa thành phố tấp nập, rồi lại nhìn xuống chiếc thùng nhỏ trên tay mà khẽ thở ra một hơi dài, chính cô còn tự cảm nhận được cơ thể đang toát lên một mùi gọi là “nghèo”.
“Khổ dữ vậy trời…”
Đôi mắt nhỏ ấy lại vô định đập vào hàng quán nhỏ bên vệ đường, không ghế không bàn chỉ có mỗi một chiếc xe đẩy đã cũ, còn ám thứ màu vàng vàng của dầu mỡ.
À, đó là quầy bán bánh bao chiên của bà Tư.
Nhìn đến đây mới nhớ, trường cấp 3 của Gia Hy cách chỉ mỗi con đường lớn phía trước, cô nhớ khi còn đi học ngày nào về cũng phải tấp xe vào mua vài cái để lót cái bụng đói.
Sự giòn tan bên ngoài, cùng với nhân thịt nóng hổi bên trong. Chỉ nhiêu đó cũng đủ khiến cô nàng hồi tưởng lại những ngày tháng còn cấp sách đến trường.
Mặc dù, cô không ưa gì ngôi trường đó cho lắm. Có những ký ức không đẹp, và không muốn nhắc đến.
Không suy nghĩ nhiều, lau vội giọt nước mắt chưa kịp rơi xuống, hôm nay nhất định phải ăn lại món ăn này.
- Bà Tư ơi, lấy con 3 cái bánh bao.
Thay vì người đàn bà với mái tóc sương muối ngày ấy, người trước mặt lại là một người phụ nữ vừa ngoài 40.
- 3 cái hả con? Khách quen má Tư hả? Bả mới chết cách đây mấy tuần rồi.
Câu nói nửa vời khiến Gia Hy chưng hửng lại chóc lát. Sao người phụ nữ này lại nói ra một cách dễ dàng mà không có chút xót xa nào hết vậy? Như thể cái chết ấy đã được đoán sẵn từ rất lâu rồi.
Tay nắm chặt thùng giấy, không biết nói thêm câu gì ngoài bặm chặt lấy môi mình mà im lặng.
Nhìn đường nét trên gương mặt ấy, chắc hẳn là con gái của bà Tư.
Người phụ nữ chìa túi bánh bao ra vẫn còn nóng hôi hổi, khói bóc lên làm mờ cả túi ni lông đựng bên ngoài.
- Hên ghê, còn đúng 3 cái luôn. Sau này dì bán, có gì con đến ủng hộ nhen.
Nhận lấy túi bánh, mà trong lòng cô nàng ngổn ngang cảm xúc. Chỉ là một người dưng thôi mà, sao vô thức lại cảm thấy mủi lòng thế này. Một kiếp người nhanh thật, vừa thấy đó, rồi lại biến mất.
Tính ra số cô cũng hơn được một vài người, dù gì bản thân cũng không phải dầm mưa hay nắng để kiếm vài đồng tiền lẻ…
Từ xa, một chiếc xe hơi màu trắng bóng loáng bỗng dừng lại sát bên cạnh. Một chàng trai với thân hình vạm vỡ bước xuống từ ghế tài cùng với cặp kính râm đen.
- Cô Hoa, lấy con 3 cái bánh bao.
- Nãy còn 3 cái, mà bé kia mua hết trơn rồi. Mai ghé lại hen.
Vừa nói người phụ nữ vừa chỉ tay về hướng Gia Hy đang đi đều về phía trước.
Người đàn ông chỉ hạ kính xuống, đôi mắt ái ngại chẳng dám nhìn về người đang hiện diện trong xe lúc này. Không còn cách nào khác, đành chạy vội theo sau Gia Hy.
- Cô gì ơi?
Gia Hy khẽ quay đầu, nhìn người đàn ông với cơ thể lực điền trước mặt cũng có chút hoảng sợ mà theo bản năng lùi lại về sau một bước.
- Dạ…?
- Cô có thể bán lại cho tôi 3 cái bánh đó được không?
Câu nói vừa dứt cũng là lúc đầu Hy nhảy số.
“Thằng cha này bị ngáo à?”
- Không?
- …?
Nhìn gương mặt ngáo ngơ của người đàn ông khiến Gia Hy có phần e dè nhưng vẫn lấy làm buồn bực, chắc do hôm nay có quá nhiều chuyện xảy đến, hết xe hư rồi đến bị đuổi việc, hôm nay cô chưa đủ xui xẻo hay sao? Miếng ăn đến miệng còn muốn cướp lấy à?
Gia Hy hơi ngập ngừng đáp lại:
- Sao? Muốn ăn thì tự đi mua đi, tự nhiên đi mua lại đồ ăn của người khác?
- Cô cũng thông cảm, tại chủ tôi thích ăn món này lắm, mà mấy cái bánh cô mua đã là mấy cái cuối rồi. Tôi trả cô gấp 2 được không? Gấp 3 cũng được.
Nói tới đây, môi cô giật giật liên hồi như chuẩn bị mở vòi để chửi tới nơi. Hắn ta nghĩ cô là ai vậy? Đừng có đem đồng tiền ra để nói chuyện chứ? Nói chuyện như thể đồng tiền có thể cân đo được tất cả vậy. Dù chỉ là 3 cái bánh bao…
- À…cũng làm công ăn lương như nhau thôi. Tiếc quá, tui không thích san sẻ miếng ăn cho lắm!
Nói rồi, cô mở túi ni lông ra rồi thồn luôn cả ba cái bánh bao vào miệng mình, mặc kệ luôn sự nghèn nghẹn nơi cuống họng do mở mồm to quá mức.
Gia Hy xoay lưng mà đi về phía trước và thèm để tâm đến người đàn ông ấy nữa.
Chẳng thể làm gì khác, anh ta đành ngậm ngùi trở về chiếc xe hơi đang đậu bên vệ đường.
- Mai mình…ghé lại mua nha cậu. Hôm nay cô Hoa bán hết sớm quá.
Một bóng dáng người dần hiện lên sau lớp kính, người con trai khẽ kéo cửa kính xuống. Để lộ đôi mắt sâu lắng nhìn về chiếc gương chiếu hậu, phản chiếu lại bóng dáng ung dung của cô nàng vừa đi cách đó không lâu.
Chỉ là không biết sao lại có chút quen thuộc…
Gia Hy trở về căn nhà trọ nhỏ với bốn bức tường vuông vức. Với số tiền lương ít ỏi ba cọc ba đồng kia, cũng chỉ đủ cho cô thuê một căn nhà trọ cấp 4 dành cho đủ thể loại người trên cõi đời này.
Từ khi sinh sống ở đây, thể loại người nào cô cũng đều đã từng gặp qua, ít nhất một lần: trộm cướp, hút chích, mại dam,…
Nhưng mỗi người đều có một câu chuyện riêng của cuộc đời họ, sống trong những khu thế này, phải đề phòng nhiều thứ, nhưng tính ra vẫn khá ổn so với một người có thu nhập ở tầng lớp thấp như cô hoặc có thể cô chưa tìm được công việc có mức lương ổn định hơn.
Nhưng phức tạp vẫn nhiều hơn là ổn định. Vì đa phần ngày nào trong khu trọ cũng xảy ra một số chuyện chẳng ai lường trước được.
Công an thì ra vào kiểm tra như cơm bữa, còn giang hồ thì khỏi nói rồi.
Gia Hy quăng chiếc thùng giấy sang một bên, thả cơ thể ịch xuống chiếc nệm mỏng gần ngay cửa ra vào. Căn phòng nhỏ đến mức chỉ chứa được một chiếc nệm và một số đồ gia dụng cho việc bếp núc.
Trộm vía thay rằng, căn phòng này là căn phòng duy nhất có nhà vệ sinh riêng, còn những căn khác đều phải sử dụng nhà vệ sinh tập thể, vừa hôi thối lại vừa ẩm móc, chuột thay phiên nhau chạy ngày đêm như chẳng bao giờ sợ con người.
ẦMM!
Một tiếng động lớn phát ra từ phía cánh cửa phòng, nó lớn đến mức khiến cô nàng phải giật bắn người dậy khi vừa nghe thấy.
Một tràn chửi tục với những câu từ không mấy thuận tai phát lên.
- ĐUMA, tao cho mày thêm ba ngày, không có tiền thì đừng trách sao thành chín ngón!
Gia Hy đưa mắt qua khe hở nhỏ trên chiếc cửa sổ đóng chặt, bản tính tò mò trổi dậy, không biết nay lại là thằng cuối xóm hay đầu xóm đây.
Trước mắt cô là một người đàn ông bậm trợn, với hình xăm mãnh hổ vắt ngang vai, ánh mắt ông ta đỏ lừ đầy hung bạo như có thể ăn tươi nuốt sống người đang quỳ mộp dưới đất.
Một tiếng “ĐÙNG! ” lại phát lên ngay bên tai, tấm kính cửa sổ nhanh chóng vỡ tan tành trong chớp mắt, từng mảnh kính vỡ vụn xuống đất, văng cả vào bên trong phòng. Với thân thủ nhanh nhẹn cha sinh mẹ đẻ truyền thừa, nên may mắn là tránh khỏi trong gan tấc.
Gia Hy thở phào một tiếng, nhưng chẳng dám cất lên dù chỉ nửa câu trách mắng. Cô không muốn người tiếp theo bị lấy ngón tay là bản thân mình.
Ngoài tiếng xì xào to nhỏ, xen lẫn là tiếng khóc của những đứa nhóc nhỏ trong xóm. Lúc này cô mới nhận ra rằng bản thân không nên ở lại đây nữa. Ngày nào trong lòng cũng nôm nốp lo sợ sẽ bị “giận cá chém thớt”. Mới cách đây một tuần, ông Tư vừa bị dân anh chị chém một nhát vào lưng, khi đưa vào bệnh viện mới nhận ra rằng bị chém nhầm, suýt chút nữa thì chầu ông bà.
Cô sợ cái mạng nhỏ này sẽ không giữ được lâu.
Nên điều cần thiết bây giờ, là kiếm tiền. Kiếm thật nhiều tiền, để cuốn gói ra khỏi nơi này càng nhanh càng tốt.
Không để bản thân bị trễ nại hơn nữa, phải vào thực hiện ngay.
Suốt mấy ngày sau, cô liên tục gửi hồ sơ xin việc của mình hơn 10 công ty chỉ cầu mong có một công ty nào đó thấy được thực lực thật sự của mình thông qua số thông tin ít ỏi trên màn hình xanh. Cuối cùng ông trời cũng không phụ người có lòng, cũng có một công ty chấp nhận cho cô phỏng vấn.
Thời gian và địa điểm hẹn gặp tuyệt vời, công ty lại nằm ngay vị trí đắc địa gần trung tâm thành phố, lại là công ty hạng A, tốt gấp mấy lần công ty cũ, nhưng… luôn mang tiếng xấu do bới móc đời tư của nghệ sĩ, bị kiện không ít lần, còn từng suýt thông báo phá sản mấy lần nhưng cũng nhanh chóng vực dậy. Chỉ nghe bảo rằng ông chủ của công ty này là người có máu mặt, hắn ta sẵn sàng bỏ cả núi tiền ra để giữ vững công ty.
Có phải tránh vỏ dưa thì gặp vỏ dừa không nhỉ?
Nhưng đây không phải là lúc để suy nghĩ hay kén chọn. Cô không muốn chết đói, càng không muốn chết tại khu nhà trọ này.
Sau khi hồ sơ của Gia Hy được duyệt cũng là lúc kiếp nạn ập đến, ngày thử việc đầu tiên họ đã cho cô một bài toán khó, nhắm chừng không thể giải được, đó là điều tra danh tính của một người, mà người đó không ai khác chính là “mối tình đầu của N.A”.
N.A là một nam ca sĩ vừa nổi lên cách đây không lâu, anh ta khá kín tiếng trong chuyện đời tư cũng như tình cảm. Lần đầu tiên cũng như duy nhất anh ta nói về người con gái ấy đã là câu chuyện của 1 năm trước, cánh báo chí đã ráo riết tìm hiểu về cô gái được nói trong bài báo kia, nhưng mặc nhiên vẫn không moi móc được bất cứ thông tin có giá trị nào.
Cầm vài mảnh giấy với thông tin ít ỏi trên tay, Gia Hy ngáo ngơ đưa mắt nhìn về chị quản lý.
Chị ta với đôi mắt sếch như cáo, khoé môi vô thức nở nụ cười khinh miệt.
- Sao? Làm được không?
Gia Hy lại nhìn xuống mảnh giấy một lần nữa. Những thông tin trên giấy đều là những thông tin có sẵn trên web, đứa con nít lớp 1 search đại cũng ra. Chẳng có chút gì là hữu ích cho việc tìm kiếm danh tính thật sự của cô gái kia.
Vậy cô phải tìm bằng cách nào? Vậy chẳng khác nào bỏ cuộc từ khi vừa bắt đầu kia chứ.
Chị ta nhìn nét mặt Hy, lại nhịp nhịp đôi giày cao gót như gương mặt đối diện khá mất thời gian cho việc quyết định.
- Sao không trả lời?
- Dạ được!
Hy vạ miệng mà đáp lại chắc nịch như nắm chắc phần thắng trong tay, vì trong mảnh giấy vô tri vô giác kia có một dòng khá hữu ích.
Đó chính là N.A từng là cựu học sinh của ngôi trường cấp 3 cô từng theo học ngày trước.
Khi màn đêm dần buông xuống, những ánh đèn đầu tiên được chiếu sáng giữa đường phố sau một ngày dài vội vã. Nơi căn biệt thự đơn lập nằm gần trung tâm thành phố, xanh ngát với những hàng cây bao quanh.
Từ trước đến nay, biệt thự đơn lập vốn là dòng sản phẩm khá “kén” khách hàng. Họ thường nói những nơi thế này chỉ dành cho giới thượng lưu, có nhiều tiền hoặc rất rất nhiều tiền.
Nhưng với Nhật Anh, đây chỉ là một nơi để trở về sau những ngày làm việc mệt mỏi.
Trong căn nhà lớn, chỉ vỏn vẹn vài ánh đèn. Gió bên ngoài khẽ lay động, có lẽ là sắp chuyển sang mùa mưa, nên bầu trời có phần tịch mịch hơn mọi ngày thường.
Đôi chân mày đã mỏi, đôi mắt dần khép lại, vì hôm nay đã là ngày thứ 2 anh chưa được chợp mắt dù chỉ một chút. Cũng vì mớ hỗn độn ở ngoài phim trường cũng như sự kiện âm nhạc mùa hạ sắp diễn ra trước mắt.
Tiếng bước chân vang vọng trong không gian đặc quánh, nghe tiếng giày này anh cũng đoán được người đang bước đến là ai.
Đôi chân mày khẽ cau lại, chẳng buồn quay đầu nhìn dù chỉ một cái.
- Tiễn khách.
Người con trai với chiếc áo phông trắng đã đẫm mồ hôi bước đến bên chiếc ghế dài nơi có Nhật Anh đang ngồi. Nhìn từ đầu đến chân, chắc hẳn hắn ta mới từ sân tennis trở về.
- Khách nào mà tiễn? Tao đây là người nhà!
Nghe cái mùi này, anh cũng đoán được tên đó đang có ý định gì. Từ khi anh mua căn nhà này, tuần nào hắn ta cũng đến đủ 4 ngày. Chỉ vì mê mệt với cái hồ bơi ngoài sân vườn của anh.
- Làm gì làm lẹ rồi về đi, nay tao cần nghỉ sớm.
Thế Huy nhếch môi liền đi tới, ngã lưng xuống chiếc ghế dài bên cạnh, rồi thở phì một tiếng.
- Ở ngoài sắp mưa rồi, nay tha cho cái hồ bơi mày một ngày đấy. Mà cái dụ quay quảng cáo…
Nhật Anh gương mặt chẳng hề biến sắc dù chỉ một chút, anh ta đặt mớ giấy tờ lên bàn rồi đưa mắt nhìn ra bầu trời bên ngoài ô cửa.
- Huỷ hợp đồng rồi, không làm nữa.
- ???
Cái tên này ngộ đời nhỉ? Hợp đồng tính bằng tiền tỷ mà hắn chỉ nói một câu huỷ là huỷ được sao?
Thế Huy liền ngồi bật dậy như không tin vào tai mình, chỉ vì một chút chuyện như thế mà huỷ sao?
Hắn ta lại tiếp tục luyên thuyên những câu nói bất hủ.
- Nhật Anh nè, công ty chỉ muốn tốt cho mày thôi, mày nghĩ coi thời buổi này ai chẳng nổi tiếng nhờ mấy cái đó. Mày cứ một màu vậy hoài fan cũng chán chứ, lâu lâu phải có chút điểm nhấn, một cái gì đó bùng nổ, gây tranh cãi…
- Mày thích thì tự đóng đi.
- Nhưng con nhỏ đó cũng đẹp mà?
Thế Huy ngưng một nhịp suy nghĩ gì đó lại nói tiếp.
- Tao nói thật, nếu tao mà là con bé kia chắc giờ cũng chẳng nhớ mày là ai. Chuyện của gần chục năm trước rồi mà mày cứ để trong lòng quài làm gì cho mệt thân.
Thế Huy dường như biết rõ lí do vì sao chàng nghệ sĩ lại làm vậy, dù cho huỷ hợp đồng cũng chẳng muốn chung đụng với bất kì người con gái nào khác.
Chẳng buồn quan tâm mấy đến những lời nói vô bổ đến từ vị trí Thế Huy, anh quay sang nhìn chiếc điện thoại vừa phát lên ánh sáng xanh đang nằm ngay ngắn trên bàn.
Một dòng chữ nhỏ hiện lên từ phía lịch hẹn mà anh ghi chú ngày nào, ngày về thăm trường.
Vào đúng thời điểm này vào hằng năm, anh đều dành một ngày ra để trở về ngôi trường cũ từng theo học ngày trước. Có đôi lúc anh không hiểu bản thân về đấy để làm chuyện gì nữa, không nhớ nhung thầy cô, cũng chẳng nhiều hồi ức vui vẻ, chỉ là…muốn tìm lại một người, hay một khoảnh khắc ngắn ngủi nào đó.
......................
Tại phim trường ngày hôm ấy…
Khi cả phim trường chuẩn bị vào cảnh quay thứ 32, nơi phía sau hậu trường Nhật Anh thở phù một tiếng như cố gắng giữ lấy sự bình tĩnh, anh cố gắng đặt tệp kịch bản xuống bàn nhẹ nhàng nhất có thể, trong khi bản thân vừa có phần hơi kích động.
Gương mặt anh đăm đăm nhìn về người phía đối diện mà trong lòng không khỏi buồn bực.
- Lại là chuyện gì nữa đây? Tình huống này tôi đọc không có trong kịch bản.
Người đàn ông gần như toát mồ hôi lạnh, ông ta khẽ cười trừ cố gắng làm giảm đi sự căng thẳng giữa hai người.
- N.A à...tại tôi quên thông báo trước với cậu, với lại chỉ là một cảnh hôn thôi mà.
Anh không nói nhiều lời liền đứng dậy đi về phía trước, không quên bỏ lại một câu sau cuối.
- Huỷ đi! Không đóng nữa.
Mặc kệ cho người đàn ông cứ nói với theo sau, anh chẳng buồn để tâm dù chỉ một chút.
Vì trước giờ, theo nguyên tắc làm việc. Nhật Anh sẽ cố gắng không tiếp xúc với diễn viên nữ, đến cả dancer bên cạnh anh trước giờ luôn là nam giới. Nguyên tắc bất tri bất giệt đó, dường như cả showbiz ai cũng biết. Có lời đồn rằng anh chẳng thích con gái, cũng có nhiều lời khác nói rằng vì anh sợ mối tình đầu của anh sẽ đau lòng nếu anh tiếp xúc với nữ giới. Và cũng có lời đồn ác ý rằng...anh thích đàn ông.
Một cô gái với mái tóc xoăn phồng, trên người mặc một chiếc đầm đỏ sẫm bước tới. Gương mặt cô ta lúc đầu tươi rối khi nhìn thấy N.A, nhưng rồi nụ cười ấy cũng tắt đi nhanh chóng.
- Anh…
Ngoài sự im lặng lạnh đến thấu xương tuỷ cô ta chẳng nhận thêm được gì.
Cô ta liền bước tới bên người đạo diễn gần như sắp phát điên vì quyết định đột ngột của anh chàng.
- Sao vậy anh Trí…anh Nhật Anh không chịu hả…
Người đạo diễn chỉ biết vò đầu bứt tai rồi mím chặt lấy môi mình. Cũng chỉ vì quyết định nông nổi của mình mà tất cả công sức của cả ekip đều đổ sông đổ bể, nếu N.A không hợp tác chỉ có thể là huỷ toàn bộ.
- Xin lỗi em nha Uyên, dự án này chắc không làm được nữa. Tiền em đưa anh…chắc không gửi trả lại được rồi, thằng đó huỷ kèo ngay khúc giữa kiểu này, anh em trong đoàn chỉ có nước về nhà mà húp mì tôm.
Cô gái với nét mặt thanh tú này tên Nhã Uyên, là một người nổi tiếng qua những trend nhảy nhót trên mạng, rồi cô có duyên lấn sang ngành diễn viên, có tin đồn rằng cô nàng cặp kè với một vị đại gia nên mới được đưa lên cao một cách nhanh như vậy, còn thực hư câu chuyện ra sao cũng chẳng ai rõ.
Cách đây vài năm, Nhã Uyên và N.A “vô tình” dính tin đồn tình ái với nhau qua một loạt hình ảnh có điểm tương đồng trên insta, áo đôi, ốp lưng, hay là cùng xuất hiện trong một địa điểm checkin,... Nhưng tin đồn đó nhanh chóng bị bát bỏ bởi công ty chủ quản của N.A. Fan của hai bên đều hết sức đau buồn trước thông tin tình ái kia chỉ là tin vịt, vì họ thật sự rất đẹp đôi.
Gần đây, do lượng tương tác trên mạng xã hội cô ngày càng giảm. Nên Uyên muốn mượn danh tiếng của N.A thêm một lần nữa, nhưng có lẽ anh chàng đã đoán trước ý đồ của cô ta mà không đồng ý hợp tác.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play