RHYCAP Paris
Gặp Lại
Phòng tập boxing nồng mùi mồ hôi và kim loại. Bao cát treo lơ lửng, rung lên từng nhịp theo cú đấm của Quang Anh. Cậu không đếm số hiệp, chỉ đấm, như thể nếu dừng lại thì sẽ bị thứ gì đó nuốt chửng.
Giọng Hải Sơn vang lên từ phía cửa. Quang Anh dừng tay, thở dốc, mồ hôi chảy dọc sống lưng.
Hải Sơn
Hôm nay đến đây là được
Quang Anh
Hôm nay tay còn nhẹ
Hải Sơn không nói nữa. Anh biết cái tính ngang của Quang Anh, nói nhiều chỉ vô ích. Anh chỉ đưa khăn.
Máy bay hạ cánh xuống Tân Sơn Nhất lúc chiều muộn. Trời Sài Gòn nóng hầm hập, khác hẳn cái lạnh ẩm của Paris những ngày cuối đông.
Đức Duy kéo vali ra khỏi sân bay, đứng yên một lúc giữa dòng người tấp nập.
Sáu năm rồi anh mới lại nghe tiếng Việt ồn ào đến vậy. Không quen, nhưng cũng không khó chịu.
Trường Sinh
Về thật rồi ha
Trường Sinh đứng chờ sẵn, vỗ vai anh một cái thật mạnh
Không có cái ôm nào, cũng chẳng cần nhiều lời. Hai người đàn ông quen nhau đủ lâu để hiểu, có những thứ không cần nói ra.
Xe chạy thẳng về nhà Trường Sinh. Trên đường, Trường Sinh vừa lái vừa liếc sang.
Trường Sinh
Ở tạm nhà anh nhá
Trường Sinh
Mấy hôm nữa hẵng tính
Dù quen biết đã rất lâu, nhưng những việc như này vẫn phải hỏi lại. Vì có một điều gì đó vẫn còn đọng lại trong lòng anh, nhiều năm không đổi
Trường Sinh
Phiền thì đã không mở miệng
Duy bật cười khẽ, gật đầu.
Ngôi nhà không quá lớn, nhưng gọn gàng. Duy đặt vali sát tường, còn chưa kịp hỏi phòng đâu thì Trường Sinh đã nói trước.
Trường Sinh
Phòng trên lầu
Trường Sinh
Cạnh phòng thằng Quang Anh
Trường Sinh
Tự chú cảm nhận
Đúng lúc đó, cửa nhà mở ra. Tiếng bước chân nặng nề vang lên, kèm theo mùi mồ hôi và kim loại quen thuộc của phòng tập.
Câu nói dừng lại giữa khoảng không
Quang Anh đứng ở cửa, áo thun sẫm màu, băng quấn tay còn chưa tháo. Ánh mắt cậu dừng trên người lạ trong phòng khách, dò xét không che giấu.
Việc đầu tiên gặp người lạ không phải chào hỏi mà là cậu dùng ánh mắt để đe doạ người đó, giọng xất láo
Chưa kịp để Trường Sinh có quyền mở miệng, Duy đã nói
Chỉ một tiếng "à", không chào, cũng không cười. Cậu bước thẳng vào trong, quăng túi xuống ghế.
Quang Anh
Nhưng không nhớ đã gặp
Đức Duy không phản bác. Anh chỉ kéo ghế, ngồi xuống.
Đức Duy
Anh cũng không mong em nhớ
Anh cười tươi, ngồi đối diện cậu, hai tay đặt lên bàn
Đĩa Thịt Tình Thân
Đối diện với nụ cười đó, cậu chỉ nhẹ giọng đáp lại, giọng thẳng
Một câu cảm thán thốt ra, Trường Sinh đang uống nước cũng phun thẳng
Hắn vừa nói, vừa quay đầu nhìn về phía anh trai mình, giọng như muốn ăn đập
Ánh mắt chạm nhau, Trường Sinh như nổi đoá, muốn lao tới tẩn cho thằng "nhóc" này một trận
Trường Sinh
Mày chê anh mày à
Đức Duy bật cười, hoàn toàn phá tan không khí giữa hai anh em họ
Rồi Song Luân ho nhẹ một tiếng
Trường Sinh
Duy ở nhờ vài hôm
Quang Anh
Nhà này không phải nhà trọ
Quang Anh
Ở không quen đâu
Không khí khựng lại trong một khoảnh khắc. Quang Anh chờ phản ứng...khó chịu, khó xử, hay một lời trách móc.
Nhưng Đức Duy chỉ gật đầu
Quang Anh
Nhà này không yên tĩnh đâu
Lời cậu nói nhẹ tựa gió thoảng, nhưng ý vị lại vô cùng sâu xa. Mắt thì cười nhưng tâm lại khác
Quang Anh
Chú chắc là ở được
Duy nhẹ giọng, hùa theo cậu
Quang Anh im lặng. Cậu quay đi, nhưng trong lòng lại có một cảm giác rất lạ — như thể người này không hề bị ảnh hưởng bởi sự láo xược của mình.
Trường Sinh
*Ở chung rồi, sớm muộn cũng có chuyện*
Đức Duy
*Nhà này...có vẻ sẽ không yên ổn*
Bữa cơm trôi qua trong im lặng ngắt quãng. Quang Anh ăn nhanh, không ngẩng đầu. Nhưng đến khi gắp thức ăn lần nữa, cậu chợt khựng lại.
Đĩa thịt đã được đẩy sang trước mặt cậu từ lúc nào.
Quang Anh ngẩng lên hỏi. Đức Duy vẫn đang ăn, như thể chuyện đó là hiển nhiên.
Đức Duy
Em tập nặng, ăn nhiều chút
Anh thật sự xem "căn trọ" này như nhà mình, đổ ăn nhà cậu mà cứ ngỡ nhà anh.
Trường Sinh
Đồ ăn tao nấu, từ khi nào bồi bổ cho nó
Cả bàn thức ăn này hoàn toàn do gã nấu, anh đôi khi chỉ phụ lặt vặt
Đức Duy cười đáp trả, Quang Anh vẫn chăm chú ăn
Quang Anh im lặng. Một cảm giác lạ lẫm len vào ngực - không phải khó chịu, cũng chẳng dễ chịu.
Chỉ là…từ lâu rồi, không có ai nói chuyện với cậu bằng giọng điệu đó.
Không chê bai. Không dạy dỗ. Không sợ hãi.
Sáng Sớm
Đức Duy tỉnh giấc lúc sáu giờ sáng.
Thói quen nhiều năm ở Pháp khiến anh không ngủ nướng được, dù hôm qua vừa bay đường dài. Ánh nắng sớm lọt qua khe rèm, chiếu lên căn phòng xa lạ nhưng gọn gàng.
Anh thay đồ, nhẹ tay mở cửa bước xuống lầu.
Trong bếp, Trường Sinh đã ngồi sẵn, tay cầm tách cà phê.
Sinh hỏi, môi nhấp ngụm cà phê
Anh ho nhẹ, chân bước thẳng vào bếp, trực tiếp pha cà phê
Trường Sinh
Thằng Quang Anh chắc chưa về
Duy gật đầu, mùi cà phê gói bốc lên thơm phức, anh thêm vào chút sữa đặc. Anh đứng tựa bếp, nhìn ra sân sau, dáng người thả lỏng.
Khoảng mười phút sau, cửa chính mở ra.
Quang Anh bước vào, tóc còn ướt mồ hôi, áo khoác vắt hờ trên vai. Cậu khựng lại khi thấy Đức Duy đang đứng trong bếp.
Quang Anh cũng giọng đáp lại
Đã từ rất lâu rồi, cậu luôn mong một lời chào từ anh
Giọng Duy nhẹ, hoà vào cái nắng của ngày mới
Cậu mở tủ lạnh, lấy chai nước, uống một hơi dài.
Đức Duy
Đợi anh nấu gì đó rồi cùng ăn
Cậu uống hết cả chai nước rồi mới đáp lại
Quang Anh trực tiếp quăng chai nước rỗng vào sọt rác, không quay đầu
Trường Sinh
Người lớn nói mà không trả lời à
Nói vậy nhưng trong lòng anh vẫn thấy rất buồn, Quang Anh lúc trước nghe lời anh nhất, bây giờ...
Tiếng nước vỗ mạnh trên nền gạch, trong lòng cậu có cái gì đó rất khó chịu
"Đức Duy vẫn như trước nhưng anh hình như đã quên mất một điều"
Download MangaToon APP on App Store and Google Play