Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Phan Vũ Hoàng Thiên

#1

Hehe
🐧
__
__
lấy khung
__
__
hihi
___
___
không biết lấy được ko nữa
___
___
haizz
__
__
:))
___
___
___
___
đại đại đi
__
__
mong được khung
__
__
MỘT NGÀY DÀI CỦA THÁNG TƯ Trong sân trường phủ đầy nắng, tiếng ve đầu mùa bắt đầu râm ran trên những tán phượng vĩ. Trường Nhất Trung mỗi độ tháng tư đều rực rỡ và ồn ào, nhưng giữa dòng học sinh tấp nập ấy, có hai người gần như thuộc hai thế giới khác nhau. Nam – lớp 11A3. Trầm tính, ít nói, thích ngồi cuối lớp nhìn ra cửa sổ. Thành tích học tập không nổi bật, chơi bóng rổ giỏi nhưng chẳng mấy khi tham gia thi đấu. Cậu luôn tạo cảm giác như mình đến đây chỉ để tồn tại, không gắn bó, không kỳ vọng. Minh – lớp 11A1. Học giỏi, đẹp trai, luôn tươi cười, bạn bè yêu quý. Trưởng câu lạc bộ bóng rổ, cũng là gương mặt được thầy cô tin tưởng giao nhiều trách nhiệm. Minh là kiểu người mà ai nhìn vào cũng nghĩ: chẳng có gì có thể làm khó cậu. Họ chưa từng nói với nhau câu nào, dù mỗi lần tan học đều đi ngang qua hành lang cũ cạnh thư viện. Nhưng định mệnh đôi khi đến từ những điều rất nhỏ.   Chiều hôm đó, bầu trời xám nhẹ. Nam ngồi dưới khán đài nhà thể chất, tai đeo tai nghe, mắt nhìn sàn gỗ bóng rổ từ xa. Bên trong, câu lạc bộ đang tập luyện. Tiếng giày ma sát trên sàn, tiếng bóng nảy, tiếng hô nhịp – tất cả như những ký ức cũ mà Nam cố tránh nhớ. Có tiếng gọi: “Ê, cậu kia! Giúp mình nhặt bóng được không?” Nam quay lại. Minh đang chạy đến, tóc ướt mồ hôi, áo thể thao dính sát vào cơ thể. Nụ cười rất rõ ràng và sáng. Nam im lặng vài giây, rồi đứng dậy nhặt quả bóng lăn đến chân mình, đưa cho Minh. “Tưởng cậu không thích chạm vào bóng chứ.” Minh cười tinh quái. Nam giật mình. “…Cậu biết mình?” “Biết chứ. Lớp bên cạnh mà. Với lại…” Minh hạ giọng, “Cậu từng là hậu vệ siêu nhanh của đội bóng rổ cấp hai, đúng không?” Nam nín lặng. Đó là chuyện cũ, đã khóa lại từ lâu. Minh không hỏi gì thêm. Chỉ cười hiền: “Nếu rảnh thì vào xem bọn mình tập. Hoặc… nếu muốn chơi lại, mình sẵn sàng đấu một trận.” Nam không trả lời, chỉ quay đi. Nhưng trái tim lại đập nhanh hơn bình thường.   Một tuần sau, Nam bắt đầu có thói quen kỳ lạ: tan học không về ngay, mà ngồi ở khán đài xem Minh tập bóng rổ. Cậu không nói chuyện, không giới thiệu, chỉ ngồi đó – yên tĩnh như gió chiều thổi qua sân trường. Minh cũng không hỏi gì. Chỉ thỉnh thoảng ném cho Nam một chai nước lạnh. “Uống đi. Mặt cậu đỏ hết rồi.” Nam quay đi: “Vì nóng.” “Ừ. Không phải vì mình.” Nam khựng lại. Minh cười. “Đùa thôi.” Nhưng tim Nam lại lỡ một nhịp.   Một buổi hoàng hôn, sân bóng vắng. Minh đứng giữa sân, tay xoay quả bóng quen thuộc. “Nam. Đấu một trận với mình được không?” Nam ngần ngại. “Mình không chơi nữa rồi.” “Tại sao?” Nam im lặng. Mùa hè năm lớp 8, trận chung kết. Nam phạm sai lầm khiến đội thua. Đồng đội trách móc, huấn luyện viên thất vọng. Cậu rút khỏi đội, cũng rút ra khỏi sân bóng từ ngày ấy. “Vì mình sợ.” Nam nói nhỏ. Minh tiến lại gần, rất gần. “Thua thì sao?” Nam ngẩng đầu. “Thua thì thua.” Minh nói nhẹ như gió, “Quan trọng là cậu muốn chơi đúng không?” Nam nhìn Minh. Ánh mắt Minh không ép buộc, không thương hại. Chỉ là một ánh mắt dịu dàng nhưng kiên định. Nam khẽ hít một hơi. “…Được.” Trận đấu diễn ra nhanh, không điểm số, không luật lệ chặt chẽ. Chỉ là hai người trẻ chạy dưới ánh chiều, tiếng bóng nảy vang dài, tiếng thở hòa vào gió. Trong khoảnh khắc bóng vào rổ, Nam ngừng lại, đôi vai run nhẹ. Mình… đã quay lại. Minh đặt tay lên đầu Nam, xoa nhẹ. “Tốt lắm.” Nam cảm thấy tim mình ấm lên, như được ai đó kéo khỏi bóng tối.   Tháng năm tới. Phượng nở đầy sân trường. Tin đồn lan nhanh: Minh và Nam thân nhau. Không phải kiểu bạn bình thường. Là kiểu đi cạnh nhau rất tự nhiên. Là kiểu mà người này nhìn nụ cười của người kia liền biết hôm nay tâm trạng thế nào. Một buổi chiều, Minh nói: “Nam này. Cậu có bao giờ thích ai chưa?” Nam im lặng. “Có rồi.” Nam trả lời. “Vậy bây giờ còn thích không?” Nam nhìn Minh. Dưới nắng đỏ của hoàng hôn, gương mặt Minh như phát sáng. “Còn.” Nam nói. Minh mỉm cười. “Vậy người đó… là ai?” Nam cúi đầu. “Cậu đoán xem.” Minh đặt tay lên vai Nam, nhẹ nhưng chắc chắn. “Nam. Mình cũng thích cậu.” Gió phượng rơi xuống vai họ. Không ai lên tiếng thêm nữa. Nhưng khoảnh khắc ấy – dài như cả mùa hè.   Ngày tốt nghiệp. Sân trường lại rực tiếng ve. Minh đứng dưới gốc phượng chờ Nam, trên tay là đôi giày bóng rổ mới tinh. “Khi sang năm, dù lên lớp hay ra đời, chúng ta đều có thể thua, có thể sai, có thể sợ. Nhưng đừng bỏ chạy nữa.” Nam nhận đôi giày, nhìn Minh thật lâu. “Ừ. Mình sẽ không chạy nữa.” Minh nắm lấy tay Nam, thật nhẹ, nhưng đủ để cả hai hiểu rõ: Bắt đầu từ mùa hè ấy – họ không còn cô đơn. END
__
__
hehe

##1

Chương 1 — Cánh cửa không tên Trời cuối thu lạnh hơn thường lệ. Những chiếc lá vàng bị gió cuốn dọc theo con phố nhỏ nơi An vẫn đi qua mỗi ngày sau giờ học. Thành phố quen thuộc bỗng trở nên xa lạ khi ánh chiều tắt dần, phủ lên mọi thứ một màu cam nhạt như ký ức cũ. An kéo cao cổ áo khoác, bước nhanh hơn. Hôm nay lớp học kết thúc muộn, bạn bè đã về hết, chỉ còn lại tiếng bước chân của chính mình vang nhẹ trên vỉa hè ướt. Cậu không ghét sự yên tĩnh, nhưng đôi khi nó khiến đầu óc nghĩ quá nhiều — về tương lai, về những lựa chọn, và về cảm giác lạc lõng mà cậu không biết gọi tên. Con hẻm dẫn về nhà xuất hiện trước mắt. Nó luôn giống nhau: bức tường bê tông cũ, cửa sổ đóng kín, vài chậu cây héo và ánh đèn đường chập chờn. Nhưng hôm nay… có gì đó khác. Ở giữa bức tường dài vốn trống trơn, một cánh cửa gỗ đứng đó. An dừng lại. Cánh cửa không thuộc về bất kỳ căn nhà nào. Nó không nối với mái hiên, không có chuông cửa, không có ổ khóa. Chỉ là một cánh cửa gỗ sẫm màu, cũ kỹ, như vừa được mang từ nơi khác tới và đặt vào đây. “Có ai sửa nhà à…?” An lẩm bẩm. Nhưng cậu sống ở đây hơn mười năm. Không ai trong hẻm xây thêm gì cả. Gió thổi qua, làm tờ giấy nhỏ dán trên cửa rung nhẹ. An bước lại gần. Trên tờ giấy viết bằng nét mực đen gọn gàng: “Chỉ mở khi bạn thật sự muốn thay đổi.” Cậu bật cười khẽ. “Nghe như trò đùa.” Nhưng nụ cười nhanh chóng tắt đi. Không hiểu vì sao, câu chữ ấy khiến tim cậu nặng xuống. “Muốn thay đổi” — ai mà không từng nghĩ đến điều đó? An nhớ đến những lần muốn trở thành người khác: tự tin hơn, mạnh mẽ hơn, không do dự trước mọi thứ. Cậu luôn cảm thấy mình đứng bên lề cuộc đời người khác. Bạn bè có mục tiêu rõ ràng, còn cậu chỉ trôi theo ngày tháng. Một cơn gió lạnh thổi qua sống lưng. An định quay đi. Nhưng tay cậu đã vô thức đặt lên tay nắm cửa. Kim loại lạnh buốt. Trong khoảnh khắc ấy, con hẻm phía sau trở nên im lặng tuyệt đối. Không còn tiếng xe xa xa, không tiếng người nói chuyện. Chỉ còn nhịp tim của An vang rõ trong tai. Cạch. Cánh cửa mở ra. Không phải căn phòng. Không phải hành lang. Mà là… bầu trời đêm. Một khoảng không rộng lớn trải dài trước mắt, đầy sao sáng như những giọt ánh sáng treo lơ lửng. Dưới chân là mặt đất phản chiếu như gương, mỗi bước chân tạo thành gợn sóng ánh bạc. An giật mình lùi lại, nhưng phía sau đã không còn con hẻm nữa. Cánh cửa biến mất. “Khoan… cái gì vậy?” Giọng nói vang lên nhưng bị nuốt chửng bởi không gian vô tận. Xa xa, một bóng người đang đứng. Dáng người cao, mặc áo choàng dài màu xám. Khi An bước lại gần hơn, người đó quay đầu. Khuôn mặt quen thuộc đến mức khiến cậu chết lặng. Đó là… chính cậu. Nhưng trưởng thành hơn. Ánh mắt bình tĩnh, không còn sự do dự quen thuộc. “Cuối cùng cậu cũng tới,” người kia nói. An lắp bắp: “Anh… là ai?” Người kia mỉm cười nhẹ. “Tôi là phiên bản của cậu… nếu cậu dám thay đổi.” Không gian rung nhẹ, như mặt nước bị ném đá. An cảm thấy mọi thứ mình biết bắt đầu lung lay. Đây không thể là thật. Nhưng cảm giác dưới chân, hơi lạnh trên da, nhịp tim hỗn loạn — tất cả đều quá rõ ràng để là mơ. “Đây là đâu?” “Một nơi giữa những lựa chọn,” người kia đáp. “Mỗi cánh cửa là một con đường cuộc đời. Và cậu… vừa chọn bước vào.” Phía sau họ, hàng trăm cánh cửa dần xuất hiện trong bóng tối, mỗi cánh mang màu sắc khác nhau: đỏ, xanh, vàng, thậm chí trong suốt như pha lê. An nuốt khan. “Ý anh là… nếu mở chúng, em sẽ sống cuộc đời khác?” “Không phải sống lại,” người kia nói. “Mà là nhìn thấy điều sẽ xảy ra nếu cậu trở thành một con người khác.” An nhìn những cánh cửa, lòng vừa sợ vừa bị cuốn hút. Suốt cuộc đời, cậu luôn tự hỏi: Nếu mình dũng cảm hơn thì sao? Nếu mình chọn khác đi thì sao? Bây giờ câu trả lời đang ở ngay trước mắt. Người kia bước sang một bên, nhường lối. “Chọn đi.” An đứng yên rất lâu. Cuối cùng, cậu bước tới cánh cửa màu xanh lam — cánh cửa phát ra ánh sáng dịu dàng như buổi sáng đầu hè. Tay cậu run nhẹ khi chạm vào nó. Ngay lúc mở cửa, người kia nói thêm một câu: “Hãy nhớ — mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó.” Ánh sáng bùng lên, nuốt trọn tầm nhìn của An. Và lần đầu tiên trong đời, cậu không biết mình đang bước về tương lai… hay rời xa chính bản thân mình.
__
__
hehe
___
___
hihi
__
__
dài hen
___
___
kệ đi
___
___
có là được
__
__
ò
__
__
ok
__
__
baibai
___
___
baii

##2

Chương 2 — Cuộc đời không thuộc về mình Ánh sáng biến mất đột ngột. An mở mắt ra và lập tức phải nheo lại vì ánh nắng chiếu thẳng vào mặt. Không còn bầu trời đầy sao, không còn những cánh cửa kỳ lạ. Trước mắt cậu là… một căn phòng. Nhưng không phải phòng của cậu. Căn phòng rộng, gọn gàng và sáng sủa hơn nhiều. Trên bàn là một chiếc laptop đang mở, cạnh đó là chồng tài liệu được sắp ngay ngắn. Một tấm bằng đóng khung treo trên tường — tên trên đó vẫn là An, nhưng phía dưới ghi ngành học mà cậu chưa từng nghĩ mình đủ giỏi để theo. Tim cậu đập mạnh. “Không thể nào…” An bước đến gương. Người trong gương vẫn là cậu — nhưng trưởng thành hơn vài tuổi. Gương mặt sắc nét, ánh mắt tự tin lạ thường. Không còn vẻ do dự quen thuộc. Một âm thanh ting vang lên từ điện thoại trên bàn. Tin nhắn hiện lên: > “Nhớ cuộc họp 9h nhé. Mọi người đang đợi trưởng nhóm đó.” An đứng chết lặng. Trưởng nhóm? Cậu thậm chí còn không dám phát biểu trong lớp. Chưa kịp hiểu chuyện gì, ký ức lạ bắt đầu ùa vào đầu cậu như dòng nước vỡ đập — những buổi học chăm chỉ, những lần dám nói lên ý kiến, những quyết định mà An của hiện tại chưa từng có can đảm thực hiện. Cậu loạng choạng bám vào bàn. “Đây là… cuộc đời nếu mình thay đổi sao?” Mọi thứ cảm giác vừa quen vừa xa lạ, như đang mặc bộ quần áo vừa vặn nhưng không phải của mình. Chuông điện thoại reo. Tên người gọi hiện lên: Mẹ. An run tay bắt máy. “Con nghe đây…” Giọng bên kia ấm áp vang lên: “Hôm nay con nhớ ăn sáng chưa? Dạo này làm việc nhiều quá rồi.” An khựng lại. Giọng nói ấy giống hệt, nhưng cách nói chuyện khác hẳn. Trong ký ức mới vừa xuất hiện, cậu và mẹ thường xuyên trò chuyện, không còn những khoảng im lặng ngượng ngùng như trước. “Dạ… con ăn rồi.” Câu trả lời bật ra tự nhiên đến mức chính cậu cũng bất ngờ. Sau khi cúp máy, An ngồi xuống ghế. Một cảm giác kỳ lạ len vào lòng — cuộc sống này tốt hơn, ổn định hơn, đúng như điều cậu từng mong. Nhưng… Không hiểu sao, cậu lại thấy hơi trống rỗng. Trên bàn có một khung ảnh nhỏ. An cầm lên. Trong ảnh là cậu đứng cùng vài người đồng nghiệp, tất cả đều cười rất tươi. Nhưng ánh mắt của chính cậu trong bức ảnh lại bình tĩnh đến mức xa cách, như thể đã đánh đổi điều gì đó để có được cuộc sống này. Đúng lúc đó, căn phòng rung nhẹ. Không khí xung quanh méo đi như mặt nước. Một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau: “Cậu chỉ là khách ở đây thôi.” An quay lại. Phiên bản trưởng thành kia đang đứng tựa vào cửa, ánh mắt trầm tĩnh. “Cảm giác thế nào?” người đó hỏi. An im lặng vài giây rồi đáp nhỏ: “…Tốt. Nhưng không giống mình.” Người kia gật đầu. “Vì mỗi thay đổi đều tạo ra một con người khác. Cậu đạt được thứ mình muốn… nhưng cũng rời xa vài thứ từng quan trọng.” Căn phòng bắt đầu tan thành những mảnh ánh sáng. “Thời gian hết rồi,” người kia nói. “Cậu phải quay lại để chọn tiếp.” An chưa kịp hỏi gì thì mọi thứ đã biến mất. Một lần nữa, cậu đứng giữa không gian đầy sao và vô số cánh cửa. Lần này, An nhận ra tim mình không còn chỉ có tò mò nữa. Mà là… sợ hãi. Vì cậu bắt đầu hiểu — không có lựa chọn nào hoàn hảo. Và cánh cửa tiếp theo… có thể thay đổi cậu mãi mãi.
__
__
hihi
___
___
haha
__
__
01
___
___
02
__
__
03
___
___
chap 2 nha
__
__
😭
__
__
cố lên
___
___
ok
___
___
ok
__
__
bai bai
___
___
bai

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play