Đa Tâm Trí Trong Phó Bản Ma Vực
CHƯƠNG 1: QUY TẮC CỦA SỰ IM LẶNG
[Hệ thống Ma Vực]: Đã ghép đủ 8 người chơi.
[Hệ thống Ma Vực]: Chào mừng đến với Phó bản giải mã - tấn công: "Hầm Ngục Xiềng Xích".
[Hệ thống Ma Vực]: Chế độ: Solo .Mục tiêu: Tìm chìa khóa và thoát ra.
[Hệ thống Ma Vực]: Lưu ý: Chỉ có 4 chìa khóa cho 8 người. Chúc may mắn!
đa nv
Lý Thiết: Mẹ kiếp, lại là phó bản tỉ lệ chết 50%
đa nv
Lý Thiết: Ai có thông tin về map này không? Chia sẻ đi, tôi trả bằng đạo cụ
đa nv
Thanh Thanh: 8 người solo à? Vậy là chúng ta vừa phải giải mã, vừa phải đề phòng lẫn nhau đúng không?
đa nv
Thanh Thanh: Sợ quá, có ai muốn tạm thời liên minh không?
đa nv
Gã Mặt Sẹo: Liên minh? Đừng nực cười. Có 4 cái chìa khóa thôi, cô em định chia kiểu gì?
đa nv
Gã Mặt Sẹo: Khôn hồn thì đứng sang một bên, đừng để tao ngứa mắt
Anh chỉ gửi một dấu ba chấm, sau đó im lặng lùi vào góc tối của hầm ngục, quan sát những bức tường đầy ký tự cổ
đa nv
Lâm Phong: Cậu nhóc kia, tên Khương Hy đúng không? Sao cứ đứng đực ra đấy?
đa nv
Lâm Phong: Trông cậu có vẻ yếu, hay là đi theo tôi? Tôi bảo kê cho, nhưng tìm được chìa khóa thì tôi giữ trước
Khương Hy
Không cần đâu. Cảm ơn
đa nv
Gã Mặt Sẹo: Hừ, một thằng nhóc nhát gan. Để xem mày sống được bao lâu
[Hệ thống]: Quái vật canh giữ: "Bóng Ma Xiềng Xích" đã xuất hiện. Giải mã mật mã trên tường để mở rương chứa chìa khóa đầu tiên!
đa nv
Thanh Thanh: Nó tới kìa! Áaaaa! Nó mạnh quá!
đa nv
Lý Thiết: Đừng có hét nữa! Tập trung giải dãy số kia đi! 3-8-?-1... số tiếp theo là gì?
Nhìn lướt qua các vết cào trên tường, đôi mắt hơi nheo lại. Trong đầu anh, một giọng nói khàn đặc vang lên
[Nhân cách Nguyệt - Thiên tài]: "Lũ đần. Là số 5. Quy luật theo số mắt của các cái xác treo trên trần nhà kia kìa."
Khương Hy
*Thầm nghĩ* : ( Im lặng đi Nguyệt, tôi tự làm được)
đa nv
Lâm Phong: *Gào lên* Khương Hy! Cậu đứng gần cái rương nhất, mau nhập số đi!
đa nv
Lâm Phong: Nhanh lên, con quái đang lao về phía tôi!
Nhập số: 3-8-5-1
Cạch! Rương mở ra. Một chiếc chìa khóa vàng óng hiện ra
Khương Hy
Tôi mở được rồi...
Bất ngờ, một bóng người lao đến với tốc độ cực nhanh. Đó là Lâm Phong – kẻ vừa mới đòi bảo kê Khương Hy
đa nv
Lâm Phong: *Cướp lấy chìa khóa* Cảm ơn nhé nhóc! Cậu đúng là hữu dụng thật
đa nv
Lâm Phong: Nhưng vì đây là solo, nên cậu làm mồi nhử cho con quái nhé!
Lâm Phong đạp mạnh vào vai Khương Hy, khiến anh ngã nhào về phía con quái vật đang gầm rú
đa nv
Thanh Thanh: Lâm Phong! Anh làm cái gì vậy? Hắn vừa giúp chúng ta mà!
đa nv
Gã Mặt Sẹo: *Cười lớn* Tốt lắm! Bớt đi một đối thủ
Anh nằm dưới đất, vết thương ở vai chảy máu rồi nhìn theo bóng lưng Lâm Phong đang chạy xa
Khương Hy
Tại sao... tôi đã giúp anh mà...
Cậu cúi đầu, tóc mái che khuất đôi mắt. Giọng nói của anh đột ngột thay đổi, không còn sự rụt rè mà trở nên trầm đục, lạnh lẽo
Khương Hy
"...Nguyệt, Sát. Đừng có cười nữa. Hai người muốn ra ngoài đến thế sao?"
Sát ( Cuồng Sát) 🔴
Kkk... Thằng đó vừa đạp mày đúng không? Tao muốn bẻ gãy cái chân đó... Cho tao ra! CHO TAO RA!!!
Ngước mặt lên, đôi mắt giờ đây hiện rõ những tia máu đỏ rực, nụ cười vặn vẹo xuất hiện
Khương Hy
Được rồi. Chỉ 5 phút thôi
[Trên kênh Chat chung]:
Khương Hy: Lâm Phong.
Khương Hy: Anh chạy không thoát đâu.
Khương Hy: Tôi bắt đầu thấy... mùi vị của anh rất thơm rồi đấy. 💀
đa nv
Lâm Phong: *Đang chạy, nhìn thấy tin nhắn thì rùng mình* Cái gì? Thằng nhóc này bị điên à? Nó đang đối mặt với quái vật mà nhắn cái gì thế này?
CHƯƠNG 2: BỮA TIỆC CỦA KẺ ĐIÊN
[Hệ thống]: Cảnh báo! Đối tượng "Bóng Ma Xiềng Xích" đã bị tiêu diệt trong vòng 15 giây.
[Hệ thống thông báo riêng]: Người chơi Khương Hy nhận được: 500 điểm tích lũy và danh hiệu tạm thời "Kẻ Khát Máu"
đa nv
Thanh Thanh: *Run rẩy nhắn tin*
Mọi người... có ai nhìn thấy gì không?
Tôi vừa thấy một bóng người xé xác con quái vật đó bằng tay không...
Nhưng chỗ đó chỉ có mỗi mình Khương Hy mà?
đa nv
Gã Mặt Sẹo: Không thể nào! Con quái đó cấp C, ngay cả tôi cũng phải chật vật mới thoát được. Thằng nhóc đó... nó là quái vật giả dạng người à?
đa nv
Lý Thiết: Lâm Phong! Ông chạy đâu rồi? Ông vừa cướp chìa khóa của nó, coi chừng đấy!
Lâm Phong đang trốn sau một tảng đá, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng
đa nv
Lũ điên! Nó chỉ là một thằng nhóc thôi!
Chắc chắn là nó dùng đạo cụ nổ hoặc gì đó tương tự.
Tao có chìa khóa rồi, tao sẽ thoát ra trước!
Khương Hy (Nhân cách Sát): [Gửi một tin nhắn thoại]
Âm thanh trong tin nhắn là tiếng kim loại kéo lê trên sàn đá "két... két..." kèm theo tiếng cười khàn đặc
"Lâm Phong... anh trốn kỹ quá.
Tôi nghe thấy tiếng tim anh đập rồi đấy... nó đập nhanh như tiếng trống cổ vũ tôi vậy."
đa nv
Đừng... đừng có dọa tao! Tao có đạo cụ phòng thủ cấp cao!
Sát ( Cuồng Sát) 🔴
Đạo cụ à? Ý anh là cái màng bọc nilon mỏng manh này sao?
Ngay lúc đó, Lâm Phong ngẩng đầu lên. Khương Hy đã đứng trên đỉnh tảng đá từ lúc nào. Đôi mắt anh đỏ rực, mái tóc rối bời, và chiếc kéo rỉ sét trên tay đang nhỏ máu của con quái vật lúc nãy
đa nv
*Hét lên* Cút đi! Cút đi!
Lâm Phong kích hoạt "Khiên Ánh Sáng", một vòng bảo vệ hiện ra
Sát ( Cuồng Sát) 🔴
Yếu quá... Thất vọng thật đấy
Khương Hy không dùng kỹ năng, chỉ đơn giản là lao xuống, dùng tay không xé toạc vòng bảo vệ ánh sáng như xé một tờ giấy. Anh bóp chặt cổ Lâm Phong, nhấc bổng gã lên không trung
đa nv
Lâm Phong: *Nghẹt thở* Khương... Khương Hy... làm ơn... tha cho tôi... tôi trả lại chìa khóa...
Sát ( Cuồng Sát) 🔴
Chìa khóa? Thứ đó để sau đi.
Bây giờ... chúng ta chơi trò 'đếm xương' nhé?
Để xem trên người anh có bao nhiêu cái có thể bẻ gãy mà anh vẫn chưa chết
[Hệ thống]: Người chơi Lâm Phong đã tử vong. Lý do: Sốc tim và đa chấn thương.
[Hệ thống thông báo riêng]: Chìa khóa số 1 đã rơi ra. Người sở hữu hiện tại: Khương Hy
đa nv
Thanh Thanh: Lâm... Lâm Phong chết rồi? Hệ thống vừa báo tử...
đa nv
Gã Mặt Sẹo: *Tái mặt* Chạy thôi! Đừng có tìm chìa khóa nữa, tìm đường trốn thằng nhóc đó đi! Nó không phải người, nó là quỷ!
5 phút sau. Nhân cách Sát rút lui, Khương Hy [Bản thể trẻ con] tỉnh dậy giữa vũng máu
Ngơ ngác nhìn quanh, thấy thi thể Lâm Phong biến dạng bên cạnh
Khương Hy
"Hả? Anh Lâm Phong? Anh bị làm sao thế này?"
Khương Hy
* Quay sang nhìn thấy chiếc chìa khóa dưới đất, cầm lên*
Ơ, anh ấy bỏ lại chìa khóa cho mình sao? Anh ấy tốt bụng thật, chắc là thấy hối hận vì lúc nãy đã đẩy mình...
Khương Hy: [Nhắn vào kênh Chat chung]
Mọi người ơi, tôi tìm thấy anh Lâm Phong rồi, nhưng anh ấy... anh ấy ngủ quên rồi hay sao ấy.
Tôi nhặt được chìa khóa của anh ấy, có ai cần không? Tôi đưa cho này
đa nv
Lý Thiết: *Nhắn lại ngay lập tức*
MÀY CÚT ĐI! Đừng có lại gần tao!
Thằng quỷ quyệt, giết người xong còn giả vờ ngây thơ!
Tao không cần chìa khóa của mày, tha cho tao đi!
Khương Hy
*Gãi đầu, vẻ mặt đầy tổn thương*
"Sao mọi người lại mắng mình nhỉ? Mình chỉ muốn giúp thôi mà..."
CHƯƠNG 3: ĐỨA TRẺ TRONG BIỂN MÁU
Giữa hành lang hầm ngục tối tăm, Khương Hy đứng đó. Đôi mắt đỏ rực của [Sát] đã biến mất, nhưng sát khí quanh người vẫn đặc quánh đến mức khiến không khí đóng băng. Anh bắt đầu bước đi, nhưng dáng đi không còn vững chãi mà hơi tung tăng, miệng ngân nga một bài đồng dao cũ kỹ
Khương Hy
Khương Hy (5 tuổi): "Ba ba... mẹ mẹ... lửa cháy rồi... nóng quá..."
Anh vừa cười vừa hát, nhưng Nước mắt lại chảy dài trên khuôn mặt dính đầy máu của Lâm Phong lúc nãy
đa nv
Lý Thiết: *Nhắn tin với giọng kinh hãi*
Mọi người... tôi đang nhìn thấy hắn qua khe cửa.
Hắn đang... hát?
Hắn vừa đi dạo vừa nhảy chân sáo giữa đám xác quái vật
đa nv
Thanh Thanh: Tôi cũng nghe thấy tiếng hát...
Đó là bài "Chúc mừng sinh nhật"? Tại sao lại hát bài đó ở đây?
Hắn bị điên thật rồi, hắn đang thưởng thức cái chết của chúng ta!
đa nv
Gã Mặt Sẹo: Đừng có ra ngoài! Hắn đang giả vờ đấy.
Kẻ có thể xé xác quái vật cấp C bằng tay không
Đó là cái bẫy để dụ chúng ta ra khỏi chỗ trốn!
Lúc này, Khương Hy đi ngang qua căn phòng nơi 3 người chơi còn lại đang lẩn trốn. Anh dừng lại, nghiêng đầu nhìn vào khe cửa, nụ cười ngây thơ hiện ra trên khuôn mặt vấy máu
Khương Hy
Khương Hy (5 tuổi): "Có ai ở trong đó không? Cho em chơi với..."
"Trong nhà em cũng có nhiều người lắm... nhưng họ nằm im hết rồi. Họ chảy nhiều nước đỏ đỏ lắm..."
đa nv
Lý Thiết: *Thì thầm trong phòng* Suỵt! Đừng thở mạnh!
Khương Hy (5 tuổi): Đập tay nhẹ vào cửa, nhưng với sức mạnh của [Sát] vẫn còn sót lại, cánh cửa sắt dày khựng lại rồi méo mó
Khương Hy
Khương Hy (5 tuổi): "Mở cửa cho em đi... Trong này tối quá, em sợ lửa lắm... Lửa đang cháy trên trần nhà kìa... cứu em với..."
Ký ức kinh hoàng năm 5 tuổi ập về: Tiếng cha mẹ gào thét, mùi thịt cháy, và hình ảnh những kẻ bịt mặt tra tấn người thân của anh ngay trước mắt. Khương Hy run rẩy, sức mạnh trong người anh bộc phát theo cảm xúc, khiến sàn nhà dưới chân nứt toác
đa nv
Gã Mặt Sẹo: *Không chịu nổi áp lực, hét lên*
MÀY LÀ THẰNG ĐIÊN! CÚT ĐI! ĐỪNG CÓ DIỄN KỊCH NỮA!
MÀY GIẾT LÂM PHONG RỒI, GIỜ MUỐN GIẾT NỐT CHÚNG TA SAO?
Khương Hy
Khương Hy (5 tuổi): *Giật mình, lùi lại, đôi mắt to tròn ngập nước*
"Em... em không có giết ai mà... Em chỉ tìm mẹ thôi..."
"Mọi người ghét em ạ? Sao ai cũng muốn đuổi em đi..."
Thời gian 10 phút kết thúc
Khương Hy đứng sững lại. Đôi mắt anh lấy lại sự sắc lạnh và thâm trầm thường ngày. Anh nhìn xuống bàn tay đầy máu, rồi nhìn cánh cửa sắt bị mình đập móp. Anh xem như hiểu chuyện gì vừa xảy ra
Khương Hy
*Trầm tĩnh, Thở dài, chỉnh lại cổ áo, giọng nói trở nên trầm thấp *
"Lại nữa sao..."
Khương Hy: [Nhắn vào kênh Chat]
Khương Hy
10 phút trước là ngoài ý muốn.
Cửa thoát hiểm ở hướng 3 giờ. Chìa khóa tôi để ở trên bệ đá.
Đừng đi theo tôi, nếu không... tôi không chắc lại có chuyện gì xảy ra nữa đâu
đa nv
Lý Thiết: *Run rẩy nhắn lại*
Cậu... cậu rốt cuộc là cái thứ gì?
Khương Hy
Một kẻ muốn sống sót. Chỉ vậy thôi
Download MangaToon APP on App Store and Google Play