[CongB × Mason] Bắt Nạt?! | EABO
#Episode 1 | Tấm kính trong suốt 𐙚
𝘱𝘩𝘶𝘰𝘯𝘨𝘵𝘩𝘢𝘰
Đừng ai học theo nha 😓
#Episode 1 | Tấm kính trong suốt
Tường lớp 12A1 trắng sáng chói mắt, mới sơn xong, bề mặt nhẵn đến mức ánh sáng chiếu vào còn làm nhức mắt. Trường vừa được tu sửa, bàn ghế mới bóng loáng, sàn gạch sáng loáng. Học sinh đi lại ồn ào, cười nói rôm rả, nhưng đứng ở trước bảng là một cậu nhóc lặng im, ôm tập sách sát ngực
Nguyễn Xuân Bách, 15 tuổi, nhảy lớp, dáng người nhỏ nhắn, hơi rụt rè nhưng giữ thẳng lưng, ánh mắt lặng như tấm kính trong suốt. Không ai biết cậu đang nghĩ gì, chỉ thấy cậu đứng yên, im lặng và cố gắng không gây chú ý
Cô chủ nhiệm bước tới, vỗ tay
???
Giáo Viên Chủ Nhiệm : Đây là học sinh mới, em tự giới thiệu đi
Bách cúi đầu nhẹ. Giọng nhỏ nhưng rõ ràng
Nguyễn Xuân Bách
Em là Xuân Bách. Mong mọi người giúp đỡ
Một tràng cười rộ lên từ cuối lớp. Nhóm nam sinh phía cuối bàn, chiếm hẳn một dãy, đứng lên như vừa được tặng đồ chơi. Ở giữa là Nguyễn Thành Công, lớp trưởng, 17 tuổi, ngồi duỗi chân, ánh mắt lạnh lùng, nhìn Bách như quan sát con mồi mới
Võ Đình Nam
Nhìn giống học sinh cấp hai lạc lớp
Nguyễn Đình Dương
Chắc chạy nhầm tầng
Lê Hồ Phước Thịnh
Để tụi tao dắt nó xuống dưới
Lê Hồng Sơn
Kiểu này mà vô lớp chọn. Chắc trường hết người rồi ha
Công nhếch môi, không nói gì. Chỉ ánh mắt thôi cũng đủ để nhóm kia hùa cười to hơn. Bách vẫn đứng im, hơi rụt rè, không né tránh, không phản kháng. Cậu quan sát mọi thứ bằng ánh mắt tỉnh táo, nhưng hôm nay vẫn chưa bộc lộ tư duy sắc bén
???
Cô Thảo: Bách ngồi bàn số ba, cạnh lớp trưởng nhé
Bách đi tới, kéo ghế. Ghế phát ra tiếng két nhỏ. Một vài tiếng cười rộ lên. Bách ngồi xuống, giữ khoảng cách với bàn và đồ của Công
Nguyễn Thành Công
Ngồi yên. Đừng động vào đồ của tao
Nguyễn Xuân Bách
Tớ hiểu rồi
Nguyễn Thành Công
Không phải hiểu. Là phải nhớ
Không khí nặng nề hơn mùi sơn mới. Bách gật đầu, giữ im lặng. Trong lòng cậu hơi căng, nhưng vẫn bình tĩnh
Giờ ra chơi, Bách chưa kịp mở hộp bút đã thấy nhóm cuối lớp áp sát
Võ Đình Nam
Nhóc, mày nhảy lớp hả. Tự tin ghê ta
Nguyễn Đình Dương
Thi chắc điểm cao dữ lắm ha
Lê Hồ Phước Thịnh
Đưa cặp ra đây cho tụi này coi
Bách siết quai cặp, nhẹ nhàng nhưng cứng rắn
Nguyễn Xuân Bách
Trong cặp tớ không có gì
Lê Hồng Sơn
Không có gì thì càng phải xem
Cả nhóm quay sang Công. Hắn vẫn xoay bút trong tay, giọng thấp nhưng lạnh
Nguyễn Thành Công
Làm nhanh. Tao ghét ồn
Nam liền mở hộp bút của Bách, không thấy gì đặc biệt
Võ Đình Nam
Trời, bút bình thường quá
Lê Hồ Phước Thịnh
Không có đồ xịn khoe ha
Lê Hồng Sơn
Lớp chọn mà dùng bút như học sinh cấp một
Nguyễn Xuân Bách
Tớ dùng bút để viết, không để khoe
Những lời nói tưởng nhỏ nhẹ, nhưng khiến nhóm dừng cười. Nam nhao nhao, quăng cây bút của Bách xuống sàn
Võ Đình Nam
Lượm đi. Học sinh mẫu mực mà
Bách nhìn cây bút, giọng đều
Nguyễn Xuân Bách
Cậu làm rơi. Cậu lượm lại được không
Thịnh bật cười, Dương gõ bàn Công
Lê Hồ Phước Thịnh
Nó nói gì
Nguyễn Đình Dương
Công, ý kiến?
Công đứng dậy, bước tới bàn Bách, cúi xuống nhặt cây bút, rồi quăng trả lại lên bàn mạnh hơn
Nguyễn Thành Công
Tự lượm. Đây là lớp tao
Bách cúi xuống nhặt bút lần nữa, đặt vào hộp, không nhìn ai
Nguyễn Xuân Bách
Tớ sẽ nhớ
Nguyễn Xuân Bách
Quy tắc ở đây
Cả nhóm im vài giây, không vì sợ mà vì hơi bỡ ngỡ trước thái độ điềm tĩnh của Bách. Cậu chưa phản kháng, chưa cứng đầu, chỉ im lặng chịu đựng, nhưng ánh mắt cẩn trọng và tinh tế
Tiếng trống vang, giờ học bắt đầu. Bách nhìn lên bảng, lưng thẳng, tay đặt hộp bút cẩn thận. Tường trắng tinh trước mặt, dù mới sơn, chẳng cứu nổi cảm giác căng thẳng đang bủa vây cậu
Ngày đầu tiên kết thúc. Bức tường mới, lớp mới, người mới… và Bách vẫn đứng giữa, im lặng, quan sát, sẵn sàng ghi nhớ từng chi tiết
𝘱𝘩𝘶𝘰𝘯𝘨𝘵𝘩𝘢𝘰
like chap liên tục đi các bạn 😞
#Episode 2 | giữa tiếng cười và im lặng
𝘱𝘩𝘶𝘰𝘯𝘨𝘵𝘩𝘢𝘰
thứ t cần lúc này là sự chăm chỉ của t =)))
𝘱𝘩𝘶𝘰𝘯𝘨𝘵𝘩𝘢𝘰
đối với fic này sẽ chứa scenes of violence, blood
#Episode 2 | Giữa tiếng cười và im lặng
Tiếng trống ra chơi vừa kết thúc, lớp 12A1 trở lại yên ắng. Bức tường mới vẫn trắng tinh, ánh sáng chiếu vào từng góc lớp, nhưng không còn chói mắt nữa mà dường như soi thẳng vào từng hành động của học sinh. Bách đặt hộp bút trên bàn, nhìn nhóm Công phía cuối lớp, lặng lẽ quan sát. Hôm nay, cậu cảm nhận rõ: mọi thứ không còn là trêu đùa đơn thuần nữa.
Công liếc sang Bách, gật nhẹ như quyết định một trò chơi mới
Nguyễn Thành Công
Bắt đầu kiểm tra thứ tự chỗ ngồi. Ngồi đúng vị trí
Bách im lặng, khẽ gật đầu, dịch ghế về vị trí đúng
Võ Đình Nam
Nhóc, ngồi kiểu đó làm gì. Ngồi sát bàn tụi tao
Nguyễn Xuân Bách
Tớ ngồi đúng chỗ
Nguyễn Đình Dương
Ngồi đúng chỗ mà không hòa nhập à
Lê Hồ Phước Thịnh
Hay là đứng lên để tụi tao sắp xếp lại
Lê Hồng Sơn
Ngồi yên. Tụi mày đừng quấy rầy
Bách nhìn Sơn, thấy ánh mắt lạnh lùng, không cần nói gì cũng thấy rõ: “Ngồi im nếu không muốn phiền toái.” Cậu nhẹ nhàng dịch ghế, giữ khoảng cách vừa đủ nhưng vẫn quan sát mọi động tác của nhóm Công
Nguyễn Thành Công
Tụi mày nhìn gì. Nó mới, chưa biết luật chơi. Đừng để cậu ta nhảy ra ngoài quy tắc
Nam nháy mắt với Dương, rồi đồng loạt áp sát bàn Bách, nhấc hộp bút, hất giấy ra ngoài
Nguyễn Đình Dương
Hay là để thử xem phản ứng
Lê Hồ Phước Thịnh
Ngồi yên đi, đừng làm phiền
Bách cúi xuống nhặt giấy. Tay run nhẹ, nhưng mắt nhìn từng hành động, từng cử chỉ của nhóm Công. Mọi chi tiết đều được ghi nhớ, tính toán. Một kế hoạch trong đầu cậu đang hình thành: nói ít, quan sát nhiều, trả đúng chỗ đau
Võ Đình Nam
Nhóc, sao hồi nãy không cãi. Cũng hơi thú vị
Nguyễn Xuân Bách
Tớ thấy không cần cãi
Câu nói nhẹ nhàng nhưng vừa đủ sắc để khiến Nam im lặng. Nhóm hơi bất ngờ, chưa ai thử đối diện với Bách kiểu này
Công gật nhẹ, bước tới, đặt tay lên bàn Bách, áp sát nhưng không chạm người cậu
Nguyễn Thành Công
Ngồi yên. Tao nói gì làm đó. Không cần phản ứng quá
Bách nhìn xuống bàn, không nhúc nhích, chỉ gật đầu. Trong đầu cậu, mọi trò đùa, mọi động thái của nhóm đã được phân tích: ai là người sẽ hùa, ai là người sẽ lơ, và cách phản ứng tối ưu
Tiếng ghế kêu nhẹ. Bình đứng lên, lật ngược balo của Bách, kéo ra một cuốn vở
Ngô Nguyên Bình
Xem vở nó viết gì
Bách kéo lại, giọng bình tĩnh
Nguyễn Xuân Bách
Vở của tớ, tớ tự giữ
Sơn bước tới, lạnh lùng đặt tay lên vai Bách, nhấn nhẹ
Lê Hồng Sơn
Ngồi yên. Không muốn phiền thì đừng cựa quậy
Bách nghiêng người, vẫn không tỏ vẻ gì ngoài sự im lặng. Nhưng ánh mắt cậu dường như nói: “Tớ thấy hết, và tớ sẽ xử lý đúng lúc.”
Công nhướn mày, nhìn Bách một lúc lâu
Nguyễn Thành Công
Tụi mày thấy chưa. Nó nhìn mà không nói. Im lặng mà nguy hiểm
Ngô Nguyên Bình
Ngồi kiểu này mà cũng… cảm giác bị áp lực
Nguyễn Đình Dương
Chưa ai chạm tới nó mà đã thấy khó chịu
Bách nhấc bút, đặt lên vở, ghi nhanh một vài con số. Mọi thao tác gọn gàng, chính xác, từng chuyển động đều được tính toán để không gây thêm cơ hội cho nhóm Công
Nguyễn Xuân Bách
Ghi để học. Không ai cần giúp
Nguyễn Đình Dương
Học kiểu gì mà im lặng dữ vậy
Công hất đầu, nhẹ như cười, nhưng lại đầy uy quyền
Nguyễn Thành Công
Từ giờ, tụi mày để ý nó. Không được coi thường. Nó im, nhưng không phải ngu
Nhóm im lặng. Bách cúi xuống, tay di chuyển nhanh trên vở, nhưng đầu óc đang phân tích từng chi tiết: ai có xu hướng đùa dai, ai sẽ phản ứng nếu cậu đáp trả, ai chỉ đứng nhìn. Tư duy ấy giúp cậu chuẩn bị cho mọi trò tiếp theo của nhóm Công – Sơn
Tiếng trống vào tiết học vang lên, ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào bàn Bách. Cậu hít một hơi, giữ im lặng, nhưng từng chi tiết, từng hành động của nhóm Công, từng phản ứng của mỗi người đều được lưu lại trong trí nhớ
Ngày đầu tiên kết thúc, nhưng trận đấu thực sự mới bắt đầu. Bức tường mới, lớp mới, nhóm bạn mới… và Bách đã sẵn sàng, dù vẫn hơi rụt rè, nhưng tư duy trong đầu cậu sắc như lưỡi dao, sẵn sàng chạm tới đúng chỗ đau khi cần
𝘱𝘩𝘶𝘰𝘯𝘨𝘵𝘩𝘢𝘰
tui xinloi anh em
𝘱𝘩𝘶𝘰𝘯𝘨𝘵𝘩𝘢𝘰
tui đang dỗi cả thế giới 😔
#Episode 3 | Vết bầm trên áo
𝘱𝘩𝘶𝘰𝘯𝘨𝘵𝘩𝘢𝘰
t viết mà t thấy soft quá 😭😭
#Episode 3 | Vết bầm trên áo
Buổi sáng ở 12A1 ồn như cái chợ, nhưng ngay lúc Bách bước vào thì không khí khựng lại “ơ con mồi tới nè”. Em bước chậm, vai co lại, tay ôm cặp sát người, mắt nhìn sàn như quen quá với việc bị soi
Sơn đứng chắn ngay lối đi, tay đút túi, mặt kiểu cà khịa sẵn từ nhà
Lê Hồng Sơn
Mày đi đâu đấy đồ mọt sách
Dương hất cằm từ bàn bên cạnh
Nguyễn Đình Dương
Tới sớm để làm thánh ngoan à Bách
Bách khựng một chút, muốn vòng qua nhưng Sơn đẩy mạnh vai em cái cụp khiến em lùi lại một bước
Lê Hồng Sơn
Đi ngang tao mà không xin lỗi hả
Nam ở dưới lớp vọng lên, giọng cực chướng
Võ Đình Nam
Nó còn nói chuyện không xong, xin lỗi nỗi gì
Cả đám bật cười. Bách cúi đầu, siết quai cặp, không nói gì. Lặng thinh như mọi ngày. Bách tính toán trong đầu: lách trái bị chặn, lách phải có ghế kéo ra, đứng yên thì bị chọc tiếp. Nhưng em chọn đứng yên. Cách chịu đựng nhanh nhất
Thịnh chống tay lên vai Công, cười đểu
Lê Hồ Phước Thịnh
Ê Công, nó cứ dính trong tầm mắt mày kìa. Nó mê mày chắc
Công đứng dậy, bước đến ngay trước mặt Bách. Cả lớp hóng như xem phim
Bách dịch sang bên, nhưng Bình giật phắt cái cặp em ôm
Nguyễn Xuân Bách
Đừng… đừng lấy…
Bùi Trường Linh - buitruonglinh
Nó năn nỉ kìa. Nghe cưng ghê
Bình đổ sạch sách vở trong cặp lên bàn Công. Một vài cuốn rơi xuống đất
Ngô Nguyên Bình
Đồ gọn ghẽ phết ha. Mỗi tội chủ nhìn chán đời
Nam đá sách ra xa bằng mũi giày
Bách cúi xuống nhặt. Dương lại đá quyển sách xa thêm nửa mét
Nguyễn Đình Dương
Nhanh lên. Tao chán rồi
Tay em run vì sợ, vì đau, vì nhục. Nhưng vẫn cúi xuống, không hé một lời
Thịnh đứng sau, ánh mắt lóe lên kiểu “để tao chơi vui cái”.
Lê Hồ Phước Thịnh
Ê coi nè
Hắn đập mạnh tay vào lưng Bách
Bách chúi về trước, suýt đập đầu vào mép bàn, phải chống tay xuống sàn. Khuỷu tay va mạnh vào cạnh bàn, âm thanh cốp vang rõ. Đau đến mức toàn cánh tay tê rần
Nguyễn Đình Dương
Trời ơi nó té kìa. Nhìn quê dễ sợ
Bùi Trường Linh - buitruonglinh
Mặt nó xanh như tàu lá luôn á
Bách đứng lên, vai thu lại, hơi thở loạn nhịp. Tay trái chắc chắn bầm nhưng em không than tiếng nào
Công bước đến gần, mắt liếc như mổ xẻ con mồi
Nguyễn Thành Công
Đứng thẳng lên
Bách ngẩng nhẹ đầu. Công nhìn em đầy khó chịu
Nguyễn Thành Công
Mày biết sao tụi tao ghét mày không
Nguyễn Thành Công
Vì mày im. Im đến phát bực
Lê Hồng Sơn
Im như ma ấy. Nhìn muốn đấm
Nguyễn Xuân Bách
Tôi chỉ… không muốn làm phiền ai…
Dương bật cười như nghe truyện hài
Nguyễn Đình Dương
Mày phiền từ lúc bước vô cái lớp này rồi đó
Thịnh chạm lên đầu Bách một cái cốc rõ ràng
Lê Hồ Phước Thịnh
Nhớ lời anh em tao nha
Bách lùi theo phản xạ. Tim đập mạnh đến muốn trào ra ngoài
Sơn nhìn em như nhìn cái bao cát
Võ Đình Nam
Sợ kìa. Nhìn là thấy muốn đá thêm phát nữa
Bùi Trường Linh - buitruonglinh
Nó run kìa. Thương ghê… thương theo nghĩa muốn dần thêm
Công đứng khoanh tay, đánh giá
Nguyễn Thành Công
Thu đồ rồi cút về chỗ
Bách ngồi xuống, run rẩy nhặt từng cuốn sách. Mỗi lần cử động cánh tay lại nhức thấu. Thịnh thấy vậy liền đá cái ghế phía sau cho nó đổ rầm xuống, cố tình hù mạnh
Lê Hồ Phước Thịnh
Hah! Giật mình chưa
Bách giật bắn người, suýt trượt chân
Lê Hồng Sơn
Trời đất, đúng y chang con mèo nhát
Bách cắn môi đến trắng bệch, nhưng không dám nói. Chỉ ôm sách, đi lùi lùi về bàn mình như con mèo bị dồn
Công nhìn theo, mắt tối lại khó hiểu
Nguyễn Thành Công
Không biết lì hay ngu mà chịu được tới giờ
Lê Hồ Phước Thịnh
Tụi này nghĩ thêm trò vui cho nó
Ngô Nguyên Bình
Mai tao có trò vui hơn nè
Cả nhóm cười ầm lên. Không ai thấy có gì sai. Không ai thấy Bách đang run trong góc bàn như sắp sập xuống
Công quay lại chỗ, ném một câu như chưa từng để tâm
Nguyễn Thành Công
Tụi bây thích làm gì làm. Miễn đừng để lớp chán
𝘱𝘩𝘶𝘰𝘯𝘨𝘵𝘩𝘢𝘰
không có nét top 🥺
Download MangaToon APP on App Store and Google Play