Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

(AllSakura) Chủ Tiệm Cơm Là Cựu Thủ Lĩnh!?

1

Cạch-....!
Sakura Haruka
Sakura Haruka
Xong! //Chống eo//
Tôi là Sakura Haruka, một lần nữa đặt chân về thị trấn Makochi này.
Mọi thứ vẫn vậy..
Ồn ào, hỗn loạn, những trận ẩu đả nổ ra ở bất cứ góc phố nào như thể đó là nhịp sống bình thường của nơi đây. Một thị trấn thô ráp, ầm ĩ…
Nhưng lại khiến tim tôi yên xuống theo một cách chẳng ai lý giải được.
Nhưng..
NVP
NVP
Bà lão: Sakura à..
Giọng nói run run quen thuộc kéo tôi về thực tại.
Sakura Haruka
Sakura Haruka
//Quay lại//
Bà lão hàng xóm, mái tóc bạc rung nhẹ trong gió, đôi mắt ươn ướt vì vui mừng.
Sakura Haruka
Sakura Haruka
Bà gọi cháu ạ.
NVP
NVP
Bà lão: Ôi trời! Bà đứng xa cứ nhìn ai mà giống cháu thế!
NVP
NVP
Bà lão: Hóa ra cháu thật à! //Vui mừng vỗ bôm bốp vào cánh tay cậu//
Sakura Haruka
Sakura Haruka
A-...! //Cười gượng ôm cánh tay//
NVP
NVP
Bà lão: //Cầm túi bánh ra// Bà mới mua bánh đấy! Tặng cháu xem như quà.
Sakura Haruka
Sakura Haruka
Quà ạ? Ngày gì đâu bà. //Đẩy lại trả bà//
NVP
NVP
Bà lão: Ngày gì được nữa! Mừng cháo trở về đây!
NVP
NVP
Bà lão: //Cười dịu dàng//
NVP
NVP
Bà lão: Mừng cháu chở về nhà!
Nhà..
Từ ấy chạm vào tôi mạnh hơn bất kỳ cú đấm nào ở thị trấn này.
Sakura Haruka
Sakura Haruka
Cháu cảm ơn ạ!
Tôi cúi đầu nhận lấy ổ bánh còn ấm, mùi thơm mềm mại lan giữa đường phố đầy bụi bặm.
Đúng..
Dù tôi đã từng bỏ đi, từng nghĩ mình chẳng thuộc về nơi nào…
Đây vẫn là "ngôi nhà" của tôi.
Sakura Haruka
Sakura Haruka
//Siết chặt túi bánh//
NVP
NVP
Bà lão: //Luyên thuyên nói sự thay đổi của thị trấn với cậu//
NVP
NVP
Bà lão: Cháu không biết đâu! Từ khi cháu rời đi, thì đã lập ra thủ lĩnh mới rồi tiếp tục noi theo cháu mà phát huy!
NVP
NVP
Bà lão: Bọn nhóc đã giúp thị trấn yên ổn như này kể từ khi cháu đi! Người dân ở đây rất biết ơn các con đấy!
Sakura Haruka
Sakura Haruka
//Cười//
Sakura Haruka
Sakura Haruka
Vậy tốt quá.
Sakura Haruka
Sakura Haruka
Cháu cứ lo mãi.
NVP
NVP
Bà lão: Hahaha! Bọn ta cũng lo cho cháu quá trời!
NVP
NVP
Bà lão: //Ghé vào tai cậu nói// Cháu không biết ấy chứ... cái ông già nhà bà ngày trước chê cháu... khi cháu đi thì lo đi ra đi đi vào miết.
Sakura Haruka
Sakura Haruka
//Bật cười//
Sakura Haruka
Sakura Haruka
Hahaha! Vậy luôn à bà!
Sakura Haruka
Sakura Haruka
NovelToon
....
Tiếng cười nói rôm rả của cả hai vang lên giữa buổi sáng trong trẻo, khiến bầu không khí trở nên ấm áp lạ thường.
Nắng sớm trải nhẹ xuống mái tóc, hắt lên đường phố Mokochi một vẻ bình yên hiếm thấy.
Nhưng chẳng mấy ai để ý..
Bên kia đường, trong ánh nắng đang lên, có một ánh mắt đứng lặng nhìn họ.
Đôi mắt ấy tròn to, phản chiếu thứ cảm xúc hỗn độn đến nghẹn lại.
Nỗi nhớ, nỗi buồn, nỗi day dứt được chôn suốt bao năm giờ như trực trào dưới ánh sáng ban mai.
Bàn tay người ấy khẽ siết lấy quai túi, như thể chỉ cần thả lỏng một chút thôi, cả cơ thể sẽ run rẩy mà sụp xuống.
Rồi một tiếng gọi bật ra, nhỏ nhưng sắc hơn cả nắng sáng xuyên qua hàng cây.
"Anh?"

2

Ngày hôm sau-..
Quán cơm vừa khai trương, bảng hiệu còn thơm mùi sơn mới.
Ấy vậy mà ngay từ lúc kéo cửa lên, khách đã đứng chật kín trước hiên.
NVP
NVP
: Sakura ơi! Cho bác một phần cháo gà!
Sakura Haruka
Sakura Haruka
Dạ! Có liền!!
NVP
NVP
: Sakura! Cho ông một phần Omurice thêm sốt nha!
Sakura Haruka
Sakura Haruka
Dạ!!
NVP
NVP
: Sakura! Bàn này thiếu nước!
Sakura Haruka
Sakura Haruka
Dạ!!
NVP
NVP
:Sakura! Tính tiền!
NVP
NVP
: Sakura!-...!
NVP
NVP
: Sakura-..!!
Âm thanh gọi tên vang lên tứ phía, chồng chéo vào nhau đến mức đầu cậu ong ong như sắp nổ tung.
Căn bếp nhỏ đỏ lửa suốt cả ngày, mùi hành phi, mùi cơm nóng, mùi sốt cà chua quyện lại đến ngột ngạt.
Sakura một mình chạy đôn chạy đáo.
Tay trái cầm khay, tay phải cầm vá, chân thì chưa kịp nghỉ đã lại phải bước nhanh sang bàn khác.
Có lúc cậu còn suýt vấp vì dây tạp dề vướng vào chân ghế.
Sakura Haruka
Sakura Haruka
Cháo gà của bác đây ạ!
Sakura Haruka
Sakura Haruka
Omurice của ông đây!
Sakura Haruka
Sakura Haruka
Nước đây ạ!
Sakura Haruka
Sakura Haruka
Của bác 60¥ tất cả ạ!
Cậu cười đến cứng cả mặt, cúi đầu đến mỏi cả cổ.
Đến khi khách cuối cùng rời đi, cửa quán đóng lại, tiếng ồn ào cũng theo đó mà tắt hẳn.
Yên tĩnh.
Chỉ còn tiếng đồng hồ treo tường tích tắc vang vọng.
Sakura nằm vật xuống bàn, thở hổn hển như vừa chạy mười vòng sân vận động.
Sakura Haruka
Sakura Haruka
Mệt quá... //Rên rỉ//
Cậu úp mặt xuống mặt bàn gỗ, hai tay buông thõng.
Cảm giác như cả cơ thể vừa bị ai đó rút sạch năng lượng.
Lơ mơ nhìn lên đồng hồ, kim giờ đã chỉ mười giờ đêm.
Cậu chết lặng.
Từ năm giờ sáng đến tận mười giờ tối… mười bảy tiếng đồng hồ không ngơi tay.
Sakura Haruka
Sakura Haruka
Không ngờ..
Sakura Haruka
Sakura Haruka
Khai trương lại đông đến mức này..
Ban đầu Sakura còn lo sẽ ít có ai ghé quán.
Ai ngờ đâu tin tức cậu về lan nhanh chóng mặt, khách đến nườm nượp từ sáng tới tối.
Người này vừa đứng lên thì người khác đã ngồi xuống.
Lưng đau nhức như muốn gãy, vai cứng đờ, hai bàn tay đỏ ửng vì nước nóng.
Cậu khẽ xoa lưng, nhăn mặt.
Sakura Haruka
Sakura Haruka
Ngày nào cũng như thế này có mà chết..
Cậu ngửa đầu nhìn trần nhà, ánh đèn vàng hắt xuống tạo cảm giác ấm áp lạ thường.
Dù mệt đến mức muốn khóc, trong lòng lại len lỏi một chút vui sướng.
Quán đông khách.
Mọi người ăn hết sạch, còn khen ngon.
Nghĩ đến đó, khoé môi Sakura khẽ cong lên.
Nhưng-...
Sakura Haruka
Sakura Haruka
//Bơ phờ//
Vui thì vui thật, chứ làm một mình thế này thì không ổn chút nào.
Sakura Haruka
Sakura Haruka
Chắc phải tuyển nhân viên thôi..
Cậu lẩm bẩm, tưởng tượng cảnh có thêm một hai người phụ bếp, một người chạy bàn.
Ít nhất cũng có thể thay phiên nhau nghỉ ngơi.
Sakura chống tay ngồi dậy, nhìn quanh quán nhỏ của mình.
Ghế được xếp gọn gàng, bàn lau sạch bóng, bếp cũng đã dọn xong.
Tuy mệt, nhưng nhìn thành quả trước mắt lại thấy đáng giá.
Cậu kéo tấm bảng nhỏ, hí hoáy viết thêm dòng chữ bên dưới.
"Tuyển nhân viên bán thời gian - ưu tiên người chăm chỉ, chịu khó."
Sakura Haruka
Sakura Haruka
//Vui vẻ ngắm nghía//
Sakura Haruka
Sakura Haruka
Cầu trời mai vắng một chút… để mình còn thở…
Nhưng sâu trong lòng, cậu biết rõ, nếu mai lại đông như hôm nay, có lẽ cậu vẫn sẽ cặm cụi làm đến cùng.
Vì đây là quán của cậu.
Là ước mơ cậu đã dành dụm suốt bao năm mới mở được.
Mệt thì mệt thật.
Nhưng hạnh phúc… cũng thật lòng.
Sakura Haruka
Sakura Haruka
Oáp~
Sakura Haruka
Sakura Haruka
Đi tắm rồi ngủ thôi.. //Vươn vai//
Cạch-..
Tiếng cửa đóng lại.
Một bóng dáng cao lớn trong góc tối bước ra, nhìn chằm chằm vào bảng tuyển nhân viên.
Đôi đồng tử hơi trầm xuống, đôi bàn tay siết chặt thành nắm.
"Mong gặp lại anh.."

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play