Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Rhycap] KẺ THAO TÚNG VÀ ÔNG TRÙM

#1

Quán bar dưới quyền Nguyễn Quang Anh luôn là nơi người ta rỉ tai nhau không nên bén mảng. Chỉ có hai dạng người xuất hiện ở đây: kẻ đi tìm chết và kẻ muốn được anh để mắt đến.
Hoàng Đức Duy biết điều đó, nhưng vẫn đẩy cửa bước vào.
Ánh đèn mờ, tiếng nhạc dội vào lồng ngực. Duy mặc sơ mi trắng đơn giản, cổ hơi mở, tay còn run nhẹ—một vẻ run rẩy hoàn hảo đến mức ai cũng nghĩ cậu là con nai lạc đường.
Cậu cố tình chọn chỗ ngồi sát nhóm đàn em của Quang Anh, nơi mấy tên đó chỉ cần liếc là biết ai yếu ai mạnh. Duy đặt ly nước, giả bộ không biết rằng ánh mắt bọn chúng đang quét từ mặt xuống cổ mình.
NVP
NVP
Em lạc đường hả?
Một tên chống tay, nhếch môi trêu.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Tôi… chỉ muốn tìm người quen
Câu trả lời càng làm chúng khoái chí. Bọn đàn em tiến đến gần hơn, vờ chạm vào vai cậu, kéo cậu đứng dậy. Duy không chống cự. Cậu cố tình như vậy, để tạo tình huống.
Ở khoảng cách gần, Duy đã để lộ đúng cái dáng người mà những kẻ thích bắt nạt sẽ nghía đến đầu tiên: trắng, gọn, mềm, như thể chỉ cần siết mạnh là vỡ.
Chỉ cần chúng manh động… anh ta sẽ xuất hiện.
Một tên trong nhóm bật cười:
NVP
NVP
Người quen của em là ai? Bọn anh tìm hộ cho
Duy cúi mặt tránh ánh mắt chúng, nén nụ cười tính toán.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
…Nguyễn Quang Anh
Không khí đổi màu ngay lập tức. Như có ai tắt hết tiếng ồn trong bar.
Bọn đàn em sững lại, rồi lập tức bỏ tay khỏi người cậu như chạm phải lửa. Nhưng chưa kịp để chúng phản ứng thêm, tiếng giày vang lên phía sau.
Nguyễn Quang Anh.
Anh không ồn ào. Không có khí thế phô trương. Nhưng từng bước anh đi đều làm đám đông tự động tách sang hai bên.
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Em biết nơi này là của ai không?
Duy ngẩng lên. Hơi thở ngắt quãng đúng mẫu người đang hoảng sợ… nhưng đáy mắt lại lóe lên thứ Quang Anh không thể bỏ qua: tính toán.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Tôi… tìm anh
Quang Anh nhướng nhẹ chân mày, khẽ cúi đầu nhìn cậu như một món đồ thú vị.
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Tìm anh để làm gì?
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Tôi có chuyện muốn nhờ… chỉ anh mới giúp được
Một câu nói vừa ngoan, vừa cài bẫy. Quang Anh thấy hết.
Anh tiến gần, đủ gần để Duy phải ngửa mặt lên nhìn. Ngón tay anh nâng cằm cậu lên, nhẹ nhàng đến mức như đang kiểm tra một món đồ dễ vỡ.
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Em cố tình gây sự để anh chú ý đến em sao?
Duy giật mình. Tim đập mạnh một nhịp. Cậu không ngờ anh nói trúng ý đồ nhanh đến thế.
Cậu định lùi lại, nhưng Quang Anh giữ cằm cậu, ánh mắt sâu như hút người khác vào.
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Từ giờ đừng diễn trước mặt anh. Anh đọc được hết
Duy sững người.
Trong một khoảnh khắc, cậu có cảm giác như toàn bộ bức tường bảo vệ mà mình dựng suốt nhiều năm… bị anh nhìn xuyên sạch sẽ.
Quang Anh buông tay, lùi một bước nhưng không rời mắt khỏi môi cậu.
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Đi theo anh
Duy ngẩng đầu, đôi mắt đen khẽ run—lần này không phải diễn. Quang Anh vừa phá tan những quy tắc thao túng mà Duy luôn dùng để kiểm soát người khác.
Cậu tự nhủ phải giữ bình tĩnh. Không được để anh nhìn thấy cảm xúc thật.
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Em muốn anh chú ý? Được. Nhưng phải xem em chịu nổi anh bao lâu
…Duy đã biết. Mọi thứ từ đây không còn trong tay mình nữa.

#2

Căn phòng riêng trên tầng ba quán bar là nơi chỉ mình Quang Anh sử dụng. Không ai được vào, ngoại trừ người anh cho phép. Hôm nay, ngoại lệ thuộc về Hoàng Đức Duy.
Cánh cửa đóng lại sau lưng cậu, tiếng khóa từ bên ngoài vang lên đầy tính cảnh cáo. Duy khẽ rùng mình—nửa diễn, nửa thật.
Căn phòng tối, ánh đèn vàng hắt xuống bộ ghế sofa da đen và tủ rượu đắt tiền. Quang Anh đứng dựa vào bàn, tay đút trong túi quần, mắt lạnh như nước sâu.
Duy tiến thêm một bước, cố gắng mỉm cười ngoan:
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Cảm ơn… vì anh chịu gặp tôi
Quang Anh im lặng, chỉ nhìn cậu. Ánh mắt đó không hề dao động, nhưng sắc như đang lột bỏ từng lớp che giấu trên khuôn mặt Duy.
Một giây. Hai giây. Ba giây.
Duy bắt đầu khó thở. Không phải vì sợ… mà vì bị nhìn quá sâu.
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Đừng dùng nụ cười đó với anh
Duy giật mình khẽ.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
…Nụ cười nào ạ?
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Cái kiểu giả hiền để người khác hạ cảnh giác
Quang Anh nhấc một ly rượu lên, mắt không rời Duy.
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Người khác thì được. Anh thì không
Tim Duy đập mạnh một nhịp. Mình bị nhìn thấu nhanh đến vậy sao?
Cậu cúi đầu, cố giữ vẻ lúng túng:
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Tôi… không có ý gì xấu. Tôi chỉ muốn–
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Tiếp cận anh
Quang Anh cắt lời, đặt ly rượu xuống bàn.
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Ngay từ lúc em bước vào quán bar
Duy siết tay. Anh ta thấy hết rồi.
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Em chọn ngồi cạnh đàn em anh
Quang Anh tiến đến gần, bước chân chậm rãi.
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Em cố tình để bọn chúng đụng vào mình
Anh dừng lại trước mặt cậu, ánh mắt hạ xuống cổ áo mở hờ.
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Và em đợi anh xuất hiện
Mỗi câu nói như một mũi dao nhỏ, cứa đúng phần Duy muốn giấu nhất.
Duy lùi nhẹ một bước. Nhưng Quang Anh lại tiến thêm một bước, rút ngắn toàn bộ khoảng cách.
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Duy
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Em là loại người không bao giờ làm gì nếu không có mục đích
Quang Anh nâng cằm cậu bằng hai ngón tay, nhẹ đến mức như đang chạm vào sương.
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Nhưng mục đích đó… không phải những gì em nói
Hơi thở Duy nghẹn lại.
Mình… không lường trước được loại người như anh.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Tôi chỉ… muốn xin anh giúp đỡ
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Giúp?
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Hay là muốn dẫn anh vào bẫy của em?
Một luồng điện chạy dọc sống lưng. Duy nín thở, toàn thân căng lại như dây đàn bị kéo quá mức.
Quang Anh thì cười khẽ—một nụ cười hiếm, nhẹ, nhưng nguy hiểm.
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Em thông minh. Nhưng em gặp sai đối tượng rồi
Duy nhìn lên. Ánh mắt Quang Anh không lạnh như băng nữa—mà ấm, sâu, và đầy sự chiếm hữu vô lời.
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Ý đồ. Tính toán. Và nỗi sợ nhỏ xíu đằng sau đôi mắt này
Duy bối rối thật sự. Bị nhìn thấu đến trần trụi thế này… mình không còn điểm để nắm thế chủ động.
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Em đến tìm anh, vậy anh hỏi lần cuối
Tay anh đặt lên eo cậu, đủ nhẹ để không cưỡng ép, nhưng đủ mạnh để Duy không né được.
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Em muốn gì từ anh?
Câu hỏi ấy không đơn giản là hỏi. Mà là lời tuyên chiến.
Duy nuốt nước bọt. Lần đầu tiên trong đời, cậu hiểu cảm giác con dao trong tay mình đã bị người khác cầm ngược lại.
Và người đó… nhìn thấu mọi thứ.

#3

Duy không biết mình bị đưa lên phòng bằng cách nào. Chỉ nhớ rất rõ cảm giác cổ tay bị ai đó nắm nhẹ, không đau, nhưng không thể thoát.
Cửa phòng rộng mở, Quang Anh đứng bên trong, tay đút túi, dáng người bình thản như thể đây chỉ là một buổi trò chuyện bình thường.
Nhưng Duy biết: mọi thứ từ đây đều không bình thường.
Tiếng cửa đóng lại phía sau, khóa tự động bật “cạch”. Không gian lập tức yên ắng đến mức nghe được cả nhịp tim của chính mình.
Quang Anh bước đến, chậm rãi, không thừa động tác. Như thể từng centimet cận kề là đang đo lường phản ứng của Duy.
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Ngồi xuống
Giọng anh không cao, nhưng đủ khiến Duy răm rắp ngồi vào sofa. Không phải vì sợ. Mà vì Duy có cảm giác người đàn ông này biết chính xác giới hạn của mình. Và chỉ cần một câu, một ánh mắt… cũng đủ khiến Duy mất thăng bằng.
Quang Anh ngồi đối diện, tựa lưng, mắt hạ xuống đôi tay Duy đang vô thức siết lại.
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Thả lỏng đi
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Anh định làm gì tôi?
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Thẩm vấn
Không vòng vo, không che giấu. Như thể anh đã quen với việc người khác sợ mình.
Duy cố tỏ ra bình tĩnh:
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Tôi không làm gì sai cả
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Em không sai. Nhưng em giấu
Tim Duy lỡ mất một nhịp. Ánh mắt anh ta lại nhìn xuyên qua mình rồi.
Quang Anh chống khuỷu tay lên đầu gối, hơi cúi người về phía Duy. Giọng thấp đến mức gần như chạm vào da:
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Chúng ta sẽ nói chuyện… cho đến khi anh biết hết những gì em muốn che
Duy cắn môi. Cảm giác bị bao vây bởi khí chất mạnh mẽ của anh khiến ngực nóng ran như bị bóp nghẹt.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Tôi không—
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Nói dối
Anh duỗi tay, khẽ chạm vào gò má Duy. Nhẹ đến mức không thể gọi là cưỡng ép. Nhưng cũng khiến cả người Duy căng cứng.
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Em run. Run thật, không phải diễn
Duy giật nhẹ, định gạt tay anh ra.
Nhưng Quang Anh nắm lấy cổ tay cậu trước, rất nhanh.
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Nhìn anh
Duy buộc phải nhìn.
Một cái nhìn dài. Không né được. Không chống được. Như thể đôi mắt ấy đang bóc trần từng hơi thở của mình.
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Em muốn tiếp cận anh vì lý do gì?
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Tôi… có chuyện muốn nhờ
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Không phải
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Lý do thật
Duy quay mặt đi.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Nếu tôi nói thật, anh sẽ giúp tôi?
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Em đang thử mặc cả với anh sao?
Quang Anh khẽ bật cười.
Duy không đáp.
Quang Anh bỗng nâng cằm cậu lên, ép Duy phải đối diện mình.
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Em quên rồi à? Anh đọc được em
Ánh mắt Duy khựng lại
Quang Anh ghé sát hơn, môi cách môi chỉ vài centimet.
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Em muốn lợi dụng anh
Cả người Duy run lên. Gương mặt nóng bừng, không biết vì xấu hổ hay vì cảm giác anh đang áp sát quá gần.
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Nhưng thứ làm anh tò mò nhất…
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Là em không hề sợ anh giết em
Duy cứng người. Câu đó… nói trúng tim đen.
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Em đến đây vì một lý do còn hiểm hơn cả cái chết
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Và anh muốn nghe nó. Từ môi em
Duy mím môi.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Tôi không thể—
Quang Anh chặn lời bằng cách đặt một ngón tay lên môi cậu. Không phải ép. Chỉ chạm. Nhưng là loại chạm khiến tim nhảy khỏi lồng ngực.
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Duy
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Em nói hay không… anh đều sẽ tìm ra
Duy nhìn anh, đôi mắt dao động mạnh.
Quang Anh thu tay lại, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Vậy…
NGUYỄN QUANG ANH
NGUYỄN QUANG ANH
Thẩm vấn, bắt đầu
.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play