Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

CAPRHY | Phận Nghèo Thương Cậu.

— Chapter I : Cậu Ba Duy.

— 𝑪𝒉𝒂𝒑𝒕𝒆𝒓 𝑰 ❦
NovelToon
⋆⋅☆⋅⋆
Trời vừa hửng sáng.
Khói bếp sau nhà còn bay lững lờ dưới mấy tàu dừa. Ngoài mé sông, tiếng ghe đi chợ sớm vọng vào từng hồi
Gió mang theo mùi phù sa mát rượi, thổi qua khu vườn rộng của phủ họ Hoàng
Trong gian bếp phía nhà dưới, Quang Anh đang ngồi bên bộ ván nhỏ
Đôi tay cậu thoăn thoắt gói từng chiếc bánh phu thê
Ánh lửa từ bếp củi hắt lên gương mặt trắng trẻo, làm đôi mắt đen càng thêm hiền lành
Mái tóc hơi rũ xuống trán, lâu lâu cậu lại đưa tay gạt sang một bên.
---
Quang Anh năm nay mười chín tuổi.
Không ai biết cậu nhóc bé tí này vào phủ từ năm mấy tuổi.
Chỉ nghe mợ Hai kể, hồi đó cậu còn nhỏ xíu, gầy nhom, suốt ngày ôm cái chén ngồi trước hiên bếp.
Mợ Hai thương tình nên xin bà cả cho ở lại
-
Từ đó tới nay cũng hơn mười năm.
Quang Anh lớn lên trong phủ họ Hoàng.
Biết nhóm bếp từ nhỏ.
Biết nấu cơm từ nhỏ
Biết nhìn sắc mặt người khác để mà giúp đỡ từ nhỏ.
Cái tánh hiền, ai nhờ gì cũng làm.
Người trong phủ thương Quang Anh lắm.
Mấy bà dưới bếp thương vì cậu biết đỡ đần.
Người làm thương vì cậu chẳng bao giờ nặng lời với họ
Ngay cả mợ Hai cũng thương cậu như con mình
-
Có bận Quang Anh sốt tới mấy ngày, chính mợ Hai ngồi sắc thuốc rồi bắt cậu uống.
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
Cái thằng này hiền quá, sau này dễ bị người ta ăn hiếp!..
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
[ Cười khẽ. ] Ai ăn hiếp con làm gì đâu mợ..
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
Bởi mày thiệt bụng quá đó đa..
Đúng lúc ấy.
Ngoài sân có tiếng bà Sáu gọi
Đa Nhân Vật.
Đa Nhân Vật.
Bà sáu: Quang Anh ơi! Lại đây chút bà biểu chút coi!
Quang Anh vội đặt mấy chiếc bánh xuống.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
D-dạ, con ra liền!
Dưới gốc vú sữa trước hiên, mấy bà đang ngồi trên bộ ván.
Người nhặt rau.
Người têm trầu.
Người quạt mo.
Vừa thấy Quang Anh lại gần, bà Năm liền kéo cậu ngồi xuống.
Đa Nhân Vật.
Đa Nhân Vật.
Bà Năm: Đây đây! Ngồi đây coi
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
[ Cười nhẹ. ] Có chuyện gì mà mấy bà nhìn con dữ vậy?
Đa Nhân Vật.
Đa Nhân Vật.
Bà Sáu: [ Cười khà khà. ] Bộ bây chưa nghe tin sao?
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
..Tin gì đa?
Đa Nhân Vật.
Đa Nhân Vật.
Bà Năm: [ Hạ giọng. ] Cậu Duy sắp về đó..
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
[ Chớp chớp mắt. ] C-cậu Duy?
Đa Nhân Vật.
Đa Nhân Vật.
Bà Năm: Ờ..! Cậu ba nhà mình đó.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
[ Ngơ ngác. ] D-Dạ..?
Từ nhỏ tới lớn cậu chỉ nghe tên.
Nghe cậu ba Đức Duy đi học trên tỉnh từ rất lâu.
Mấy chục năm rồi chưa về.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
[ Khẽ hỏi. ] Vậy... năm nay cậu về thiệt hả bà?
Đa Nhân Vật.
Đa Nhân Vật.
Bà Năm: [ Gật đầu. ] Nghe đâu ít bữa nữa
Đa Nhân Vật.
Đa Nhân Vật.
Bà Tư: [ Chen vô. ] Người ta nói cậu đẹp trai dữ lắm nghen!
Đa Nhân Vật.
Đa Nhân Vật.
Bà Năm: [ Cười. ] Đẹp trai thì có đẹp trai thiệt..
Đa Nhân Vật.
Đa Nhân Vật.
: Mà đào hoa nữa.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
[ Ngẩn người. ] ..Đào hoa là sao?
Bà Sáu lấy cây quạt gõ nhẹ lên đầu cậu.
Đa Nhân Vật.
Đa Nhân Vật.
Bà Sáu: Hah..- Mười chín tuổi đầu rồi mà khờ dữ thần!!
Đa Nhân Vật.
Đa Nhân Vật.
: Là nhiều cô thương đó!
Đa Nhân Vật.
Đa Nhân Vật.
: Ở trên tỉnh nghe đâu cô nào cũng mê..
Đa Nhân Vật.
Đa Nhân Vật.
Bà Tư : Mà..- Cậu ăn chơi lắm nghen.. Đi đâu cũng có người theo!
Quang Anh cúi đầu..tay vô thức vò góc áo.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
Vậy chắc..cậu dữ lắm.
Đa Nhân Vật.
Đa Nhân Vật.
[ Nhìn cậu rồi cười. ] Chừng cậu về chắc bây phải hầu cậu đó đa..~
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
[ Giật mình. ] H..hả..— Con hả?
Đa Nhân Vật.
Đa Nhân Vật.
:Chớ ai nữa bây!
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
Con... con hổng biết hầu người ta đâu.
Mấy bà cười ồ lên
Đa Nhân Vật.
Đa Nhân Vật.
: Cái thằng này..!
Đa Nhân Vật.
Đa Nhân Vật.
: Mày hiền như cục bột vậy ai mà ghét nổi chớ..!
Đúng lúc ấy.
Mợ Hai từ nhà trên bước xuống.
Áo bà màu tím nhạt.
Trên tay còn cầm chiếc quạt giấy.
Thấy Quang Anh ngồi giữa đám bà già, mợ bật cười.
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
Bộ mấy bà lại đem nó ra ghẹo nữa hả?
Đa Nhân Vật.
Đa Nhân Vật.
: Haha..—Tụi tui nói chuyện cậu ba thôi mợ
Mợ Hai nhìn Quang Anh.
Cậu lập tức đứng dậy.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
Dạ..mợ
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
[ Dịu dàng hỏi. ] Bánh làm tới đâu rồi con?
Mợ khẽ gật đầu.
Rồi bà nhìn cậu thật lâu.
Ánh mắt vẫn dịu dàng như vậy
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
Cậu Duy về, chắc nhà mình đông vui lại..
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
[ Cúi đầu. ] Dạ..
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
[ Cười nhẹ. ] Con đừng có sợ! Cậu nó có dữ đâu..
Đa Nhân Vật.
Đa Nhân Vật.
Bà Sáu: [ Lập tức chen vô. ] Dữ cái nết đào hoa chớ gì!
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
[ Bật cười. ] Hah..—Trời ơi cái bà này!
Tiếng cười vang khắp khoảng sân.
Mùi bánh phu thê vẫn còn thơm ngọt dưới mái nhà xưa của phủ họ Hoàng
❦ 𝑬𝒏𝒅 𝑪𝒉𝒂𝒑𝒕𝒆𝒓 𝑰 ❦ ─ 25-6 ─

— Chapter II : Trông Ngóng.

— 𝑪𝒉𝒂𝒑𝒕𝒆𝒓 𝑰𝑰 ❦
NovelToon
⋆⋅☆⋅⋆
Trời còn mờ hơi sương.
Tiếng gà trong xóm vừa gáy canh cuối, ngoài mé sông đã nghe tiếng mái chèo khua nước lóc cóc.
Gió sớm thổi vô sân mang theo mùi phù sa với mùi lá dừa ướt.
Nhà dưới sáng đèn từ sớm.
Người làm đi qua đi lại.
Tiếng chổi tre sột soạt ngoài hiên nghe tới tận trong bếp.
-
Quang Anh ngồi trước bộ ván, tay cẩn thận lau từng cái chén men xanh.
Lau xong cái nào, cậu lại đưa lên ngắm rồi mới đặt xuống mâm
Đa Nhân Vật.
Đa Nhân Vật.
Bà Sáu : [ Đi ngang thấy vậy liền cười. ] Mèn đét ơi, mày lau nữa chắc cái chén nó mòn luôn quá?
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
[ Ngước lên. ] Dạ... con sợ còn bụi..
Dì Năm đang ngồi têm trầu cũng góp chuyện
Đa Nhân Vật.
Đa Nhân Vật.
: Cái thằng này cái gì cũng kỹ..—
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
[ Đỏ mặt. ] Dì Năm cứ nói hoài.
Đa Nhân Vật.
Đa Nhân Vật.
: Hổng nói sao đặng!
Đa Nhân Vật.
Đa Nhân Vật.
: Cả cái nhà dưới này có mình mày khéo tay nhứt.
Đúng lúc đó, Mợ Hai từ nhà trên bước xuống
mợ mặc áo lụa tím nhạt, tay phe phẩy chiếc quạt giấy.
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
Ăn sáng chưa con?
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
[ Vội đứng dậy. ] Dạ chưa mợ.
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
Sao chưa ăn?
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
Con tính làm xong mấy cái chén rồi ăn.
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
[ Khẽ thở dài. ] Việc thì làm hoài cũng hổng hết
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
Để bụng đói rồi đau bao tử nghe con.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
Dạ, hổng có đâu mợ.
-
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
À đúng rồi—..
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
Con lên phòng cậu Ba coi lại giùm mợ nghen
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
[ Hơi khựng. ] Dạ... bây giờ hả mợ?
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
Ừ. Mợ coi đi coi lại vẫn hổng yên bụng.
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
Con khéo tay, mợ giao cho con.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
[ Gật đầu. ] Dạ..
_
Ánh nắng sớm chiếu qua hàng cửa gỗ.
Nhà trên yên hơn nhà dưới.
Quang Anh bưng bình bông đi dọc hành lang.
Căn phòng cuối cùng đã mở cửa từ sớm.
Cậu đặt bình hoa xuống bàn.
Rồi sửa lại khăn trải.
Làm xong.
Cậu lùi ra vài bước ngắm.
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
...Ừm..
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
[ Khẽ gật đầu. ]
Bà bước tới bên cửa sổ.
Gió ngoài sông thổi vô làm rèm lay nhẹ.
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
Hồi nhỏ cậu thích ngồi đây lắm.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
[ Ngẩng lên. ] Dạ?
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
Mỗi lần bị má la là trốn vô phòng ngồi cả buổi.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
[ Bật cười. ] Cậu cũng bị la nữa hả mợ?
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
[ Cũng cười theo. ] Có chớ.
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
Hồi đó quậy dữ lắm.
Hai người đang nói chuyện thì ngoài hành lang vang lên tiếng guốc.
𝑵𝒈ọ𝒄 𝑵𝒈𝒂 | 𝑴ợ 𝑪ả
𝑵𝒈ọ𝒄 𝑵𝒈𝒂 | 𝑴ợ 𝑪ả
Xong hết chưa?
Mợ cả nhìn quanh căn phòng.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
[ Lập tức đứng ngay lại. ] Dạ gần xong rồi mợ..
Mợ Cả nhìn chiếc bình hoa.
𝑵𝒈ọ𝒄 𝑵𝒈𝒂 | 𝑴ợ 𝑪ả
𝑵𝒈ọ𝒄 𝑵𝒈𝒂 | 𝑴ợ 𝑪ả
Hoa thay mới chưa?
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
Dạ rồi.
𝑵𝒈ọ𝒄 𝑵𝒈𝒂 | 𝑴ợ 𝑪ả
𝑵𝒈ọ𝒄 𝑵𝒈𝒂 | 𝑴ợ 𝑪ả
Trà?
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
Dạ con cũng thay rồi.
𝑵𝒈ọ𝒄 𝑵𝒈𝒂 | 𝑴ợ 𝑪ả
𝑵𝒈ọ𝒄 𝑵𝒈𝒂 | 𝑴ợ 𝑪ả
[ Gật đầu. ] Làm việc thì nhớ coi trước ngó sau.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
[ Cúi đầu. ] Dạ.
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
[ Khẽ nói. ] Nó làm kỹ lắm chị..
𝑵𝒈ọ𝒄 𝑵𝒈𝒂 | 𝑴ợ 𝑪ả
𝑵𝒈ọ𝒄 𝑵𝒈𝒂 | 𝑴ợ 𝑪ả
[ Chỉ cười nhạt. ] Kỹ thì tốt.
Không khí trong phòng bỗng lặng đi một chút.
-
Sau khi Mợ Cả đi khỏi, Quang Anh mới thở nhẹ.
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
Sợ hả?
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
...
-
Giữa trưa.
Nắng vàng đổ xuống sân gạch.
Bà lớn vẫn ngồi ngoài hiên.
Tay lần chuỗi hột.
Mắt nhìn ra bến sông.
Nhìn mà ai cũng thấy lòng chùng xuống.
Thành thử cậu cũng thấy mình đứng ngồi hổng yên.
Đúng lúc đó.
Đa Nhân Vật.
Đa Nhân Vật.
: Bà ơi!
Đa Nhân Vật.
Đa Nhân Vật.
: Ghe cậu thấy ngoài vàm rồi!
❦ 𝑬𝒏𝒅 𝑪𝒉𝒂𝒑𝒕𝒆𝒓 𝑰𝑰 ❦

— Chapter III : Trêu Nghẹo.

— 𝑪𝒉𝒂𝒑𝒕𝒆𝒓 𝑰𝑰𝑰 ❦
NovelToon
⋆⋅☆⋅⋆
Tiếng gọi vừa dứt.
Cả phủ vốn đang yên ắng bỗng rộn ràng hẳn.
Người làm lật đật chạy ra sân.
Người mở cổng.
Người đứng nép sang hai bên.
Bà Cả chống tay lên cây gậy gỗ, bước chầm chậm xuống bậc thềm.
Ai nấy đều hướng mắt về phía bến.
Bấy giờ, trong phủ chỉ còn Bà Cả, Mợ Cả, Mợ Hai cùng đám người làm đứng chờ ngoài sân.
Riêng cậu Cả với cậu Hai từ sáng sớm đã sang xóm bên coi kho lúa, tiện kiểm lại sổ sách nên đến giờ vẫn chưa về kịp.
-
Một lát sau.
Một bóng người từ trên ghe bước xuống.
Đức Duy vận chiếc áo dài lụa màu đen, dáng người cao ráo, vai rộng, phong thái đĩnh đạc.
Gương mặt khôi ngô tuấn tú, sống mũi cao, đôi mày đậm cùng ánh mắt sắc mà sáng, khóe môi lúc nào cũng phảng phất một nụ cười nhàn nhạt
Mười năm ăn học trên tỉnh đã khiến cậu mang vẻ phong lưu của một cậu công tử, vừa nho nhã vừa cuốn hút, chỉ mới xuất hiện đã khiến cả khoảng sân như lặng đi vài nhịp.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
Má.
𝑳𝒊𝒆̂𝒏 𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 | 𝑩𝒂̀ 𝑪𝒂̉
𝑳𝒊𝒆̂𝒏 𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 | 𝑩𝒂̀ 𝑪𝒂̉
[ Nắm lấy hai tay hắn. ] Trời ơi..— Về rồi đó hả con...
𝑳𝒊𝒆̂𝒏 𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 | 𝑩𝒂̀ 𝑪𝒂̉
𝑳𝒊𝒆̂𝒏 𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 | 𝑩𝒂̀ 𝑪𝒂̉
Mười năm trời... làm má ngóng muốn mỏi mắt.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
[ Cười hiền. ] Con về rồi nè má.
Bà Cả khẽ gật đầu. Đưa tay phủi nhẹ vạt áo cho con trai như ngày còn bé.
𝑳𝒊𝒆̂𝒏 𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 | 𝑩𝒂̀ 𝑪𝒂̉
𝑳𝒊𝒆̂𝒏 𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 | 𝑩𝒂̀ 𝑪𝒂̉
Gầy hơn hồi trước.
𝑳𝒊𝒆̂𝒏 𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 | 𝑩𝒂̀ 𝑪𝒂̉
𝑳𝒊𝒆̂𝒏 𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 | 𝑩𝒂̀ 𝑪𝒂̉
Trên tỉnh học hành cực lắm hả con?
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
Cũng thường thôi má.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
Ăn no ngủ kỹ, má đừng lo.
Nói rồi hắn quay sang.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
Chị Cả.
𝑵𝒈ọ𝒄 𝑵𝒈𝒂 | 𝑴ợ 𝑪ả
𝑵𝒈ọ𝒄 𝑵𝒈𝒂 | 𝑴ợ 𝑪ả
[ Mỉm cười. ] Đi lâu quá, giờ mới chịu nhớ đường về.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
Chị Hai.
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
[ Cười dịu dàng. ] Em lớn thiệt rồi.
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
Hồi đi còn thấp hơn chị một cái đầu.
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
Chớp mắt cái thành công tử rồi.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
[ Đưa tay xoa sau gáy. ] Chị cứ ghẹo em hoài..
Tiếng cười vang lên khắp sân.
Đám người làm đứng phía sau cũng mừng rỡ.
Quang Anh lặng lẽ đứng ở cuối hàng.
Hai tay đan vào nhau trước bụng
Đến khi Đức Duy vô tình nhìn sang
Hai ánh mắt chạm nhau.
Quang Anh thoáng khựng, rồi lễ phép cúi đầu
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
[ Khẽ mỉm cười ]
Đức Duy nhìn cậu vài giây.
Khóe môi cũng cong lên.
Nhẹ nhàng gật đầu đáp lại
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
Quang Anh.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
Dạ mợ..?
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
𝑻𝒉𝒂𝒏𝒉 𝑽â𝒏 | 𝑴ợ 𝑯𝒂𝒊
Con đem hành lý của cậu Ba lên phòng nghen.
Quang Anh vội bước tới
Người chèo ghe đưa hai chiếc va-li xuống.
Quang Anh nhận lấy.
Bóng cậu khuất dần nơi hành lang nhà trên
-
Trong phòng.
Quang Anh đặt hai chiếc va-li xuống cạnh giường
Cậu cẩn thận mở khóa.
Lấy từng bộ quần áo ra.
Vuốt cho phẳng rồi mới treo lên tủ.
Đồng hồ bỏ túi đặt lên bàn.
Làm xong.
Quang Anh khẽ phủi tay.
Định xuống dưới.
Thì phía sau bỗng vang lên một giọng nói.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
Xếp gọn ha?
Đức Duy thong thả bước vào phòng.
Vừa thấy Đức Duy đứng trước cửa, Quang Anh liền cúi đầu.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
Dạ... cậu.
Đức Duy chỉ khẽ "ừ" một tiếng.
Hắn cởi chiếc áo khoác ngoài, tiện tay đặt lên thành ghế rồi thong thả ngồi xuống
Rót một chén trà.
Đưa lên môi nhấp một ngụm.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
Em tên gì?
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
Dạ... con tên Quang Anh.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
[ Nhướng mày. ] Lại “con”?
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
[ Ngơ ngác. ] Dạ...?
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
Cứ xưng em đi.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
Nghe em kêu "con"... tao thấy mình già ngang má tao
Quang Anh đỏ mặt.
Lúng túng sửa lời.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
Dạ... em.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
[ bật cười. ] Nghe vậy được rồi..
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
Em vô phủ lâu chưa?
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
Dạ... hơn mười năm rồi.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
[ Gật gù. ] Hừ..- vậy là lúc tao lên tỉnh... em vừa vô phủ.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
Tao nhìn mặt lạ hoắc
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
[ Cười ngượng. ] Dạ... hồi đó em còn nhỏ
Đức Duy chống cằm.
Nhìn cậu từ đầu đến chân
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
Ban đầu còn tưởng nhà mình mướn cậu công tử nào vô ở.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
[ Mở to mắt. ] Dạ?
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
Da trắng, mặt mày sáng sủa.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
Tao tưởng khách.
Nghe tới đó.
Cậu cúi gằm mặt.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
Cậu... cậu ghẹo em.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
Em nào có...
Đức Duy bật cười thành tiếng.
Nhưng đủ làm căn phòng bớt đi vẻ xa lạ.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
Tao chỉ nói đúng cái tao thấy..
Quang Anh càng ngượng hơn.
Đầu gần như cúi sát xuống.
Đức Duy nhìn bộ dạng ấy, khẽ lắc đầu.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
Mới ghẹo có mấy câu mà đỏ mặt hết trơn..
Quang Anh đưa tay sờ lên má mình.
Quả nhiên nóng ran.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
...
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
- 𝑵𝒈𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉.
Em xin phép xuống dưới...
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
[ Phẩy nhẹ tay. ] Đi đi.
Cậu gần như bước nhanh ra khỏi phòng.
Đức Duy nhìn theo bóng lưng ấy.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
- 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐜 𝐃𝐮𝐲.
[ Khẽ lắc đầu. ] Khờ thiệt chứ
❦ 𝑬𝒏𝒅 𝑪𝒉𝒂𝒑𝒕𝒆𝒓 𝑰𝑰𝑰 ❦

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play