Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Sumin/Yoonmin+twoshot] Winter

Chương 1

Mùa đông năm đó, cái lạnh len lỏi qua từng con ngõ nhỏ, phủ đầy những mái nhà bằng một lớp tuyết trắng xóa. Jimin ngồi trước gương, ngắm nghía chiếc áo khoác dày mà Suga tặng. Tiếng tin nhắn từ Suga kéo em ra khỏi đống suy nghĩ rối bời.
[...]
Min Suga
Min Suga
Hôm nay anh có hẹn đi chơi với bạn rồi. Mochi ở nhà ăn uống đầy đủ nghe.
[...]
Park Jimin
Park Jimin
Yahh, Suga hyung này...
Jimin cười, không biết nên vui hay nên buồn.
Min Yoongi
Min Yoongi
Jimin à, đi không?
Là Yoongi, đang đứng ngoài ngưỡng cửa, gương mặt cộc cằn nhưng đôi mắt ánh lên sự chờ đợi em.
Em không cần suy nghĩ nhiều, Jimin nhanh chóng chốt kèo
Park Jimin
Park Jimin
Đi luôn!
Tuy nhiên, cái chốt kèo nhanh chóng đó đã làm em hối hận. Jimin kéo chặt chiếc khăn len quanh cổ, thở ra làn khói trắng giữa tiết trời buốt giá.
Park Jimin
Park Jimin
Lạnh quéo luôn á chớ
Yoongi vẫn giữ dáng vẻ trầm lặng như mọi khi, hai tay đút túi áo khoác đen dày cộm.
Min Yoongi
Min Yoongi
Biết lạnh sao không ở nhà?
Park Jimin
Park Jimin
Suga đi chơi với bạn rồi, tao ngồi nhà chán chết.
Jimin nhe răng cười, ánh mắt tinh nghịch.
Park Jimin
Park Jimin
Mày cũng không có hẹn hò gì hả?
Yoongi khẽ cười mỉa.
Min Yoongi
Min Yoongi
Bớt nói nhảm. Đi tiếp đi.
Cả hai bước trên con đường phủ đầy tuyết trắng, tiếng giày nghiền lên bề mặt giòn rụm. Họ vốn là đôi bạn thân từ những ngày còn bé, trải qua không biết bao nhiêu trò nghịch dại. Nhưng giờ đây, giữa cái lạnh của mùa đông, có thứ gì đó vô hình len lỏi vào mối quan hệ ấy, một khoảng cách mà chính Yoongi là người giữ lấy.
Không phải vì gã muốn thế. Mà vì gã không thể để lộ ra điều mình luôn cố giấu.
Yoongi yêu Jimin.
Từ những khoảnh khắc nhỏ nhặt nhất ánh mắt rạng rỡ khi em cười, giọng nói ấm áp dù đôi khi vô tư đến ngớ ngẩn. Nhưng Jimin thuộc về Suga, chàng trai luôn ở bên em với tình yêu dịu dàng.
Yoongi biết điều đó, và gã chấp nhận đứng ngoài.
[...]
Mặt trời mùa đông treo lơ lửng trên bầu trời xám xịt, ánh sáng nhạt nhòa phủ lên hồ băng rộng lớn. Jimin chạy trước, mái tóc đen tung bay theo gió, tiếng cười trong trẻo vang vọng giữa không gian tĩnh lặng. Yoongi đi theo sau, đôi tay đút sâu vào túi áo, ánh mắt không rời khỏi bóng dáng của Jimin.
Park Jimin
Park Jimin
Yoongi ah, mày không dám chạy qua đây à? Nhát thế!
Jimin hét lên, đôi chân nghịch ngợm bước lên mặt hồ băng đông cứng.
Min Yoongi
Min Yoongi
Jimin! Xuống ngay!
Min Yoongi
Min Yoongi
Cái hồ này không an toàn đâu, tao đã bảo rồi!
Yoongi gắt lẻn, giọng pha chút lo lắng
Nhưng Jimin chỉ cười lớn, làm ngơ lời cảnh báo. Em chạy vòng vòng trên mặt băng, đôi dày trượt nhẹ tạo thành những vệt trắng mờ.
Park Jimin
Park Jimin
Nhìn tao này, không sao đâu! Băng dày thế này cơ mà...
Rắc!
Một âm thanh nhỏ nhưng sắc lạnh vang lên, như xé toạc bầu không khí. Jimin khựng lại, cúi xuống nhìn xuống chân mình. Dưới lớp băng trong suốt, những vết nứt mỏng bắt đầu lan ra, chậm rãi nhưng không thể ngăn cản.
Yoongi hét lớn, chân gã lao nhanh đến, tay vươn về phía Jimin. Đôi mắt gã ánh lên sự sợ hãi tột độ.
Min Yoongi
Min Yoongi
Jimin! Mau ra khỏi đó!
Jimin gượng cười, cố giữ bình tĩnh. Nhưng khi em vừa nhấc chân lên để bước lùi lại, băng dưới chân phát ra một tiếng rắc lớn. Lần này, vết nứt lan rộng như mạng nhện, kéo dài ra xung quanh.
Park Jimin
Park Jimin
Mày bình tĩnh đi, không sao đâu mà!
Jimin không kịp phản ứng. Em mất thăng bằng, trượt chán và ngã xuống mặt băng. Tiếng va chạm vang lên khô khốc, âm thanh nhiễu loạn lẫn với tiếng hét thất thanh của Yoongi.
Yoongi lao đến, quỳ xuống bên Jimin. Gã cuống cuồng nâng đầu Jimin lên, đôi bàn tay run rẩy cảm nhận thứ chất lỏng ấm nóng đang chảy xuống từ thái dương cậu bạn. Nó chảy xuống bàn tay của Yoongi, chảy xuống nền tuyết lạnh, rồi hòa cùng tuyết trắng, tạo nên một màu đen kiều diễm đến lạ, màu tóc Jimin. Màu chết chóc.
Min Yoongi
Min Yoongi
Jimin? Đầu mày...
Bàng hoàng, đôi mắt Yoongi dần tối lại.
Jimin không trả lời.
[...]
Căn phòng phẫu thuật trắng toát, ánh đèn chiếu sáng rực rỡ từng góc nhỏ. Tiếng máy móc đều đặn vang lên, nhịp "beep-beep" liên tục báo hiệu tình trạng sinh tồn của bệnh nhân.
Quần chúng (bác sĩ, y tá,...)
Quần chúng (bác sĩ, y tá,...)
Áp lực máu đang giảm! Tăng liều thuốc an thần lên!
Một bác sĩ hét lớn, giọng nói bị nghẹt trong lớp khẩu trang dày. Đôi mắt ông vẫn không rời khỏi màn hình theo dõi.
Quần chúng (bác sĩ, y tá,...)
Quần chúng (bác sĩ, y tá,...)
Máy khoan thần kinh đã sẵn sàng.
Một y tá nhanh nhẹn đẩy khay dụng cụ về phía bác sĩ phẫu thuật chính. Tiếng kim loại va vào nhau lạnh ngắt trong không khí.
Quần chúng (bác sĩ, y tá,...)
Quần chúng (bác sĩ, y tá,...)
Chúng ta cần mở hộp sọ ngay, tụ máu đang chèn ép lên não.
Giọng bác sĩ phẫu thuật chính vang lên đầy căng thẳng. Ông cầm chắc dụng cụ, bàn tay khéo léo nhưng cứng như thép.
Quần chúng (bác sĩ, y tá,...)
Quần chúng (bác sĩ, y tá,...)
Cẩn thận, đừng làm tổn thương mô não!
Một bác sĩ trợ lý nhắc nhở, ánh mắt đầy lo lắng nhìn những vệt máu đỏ thẫm chảy xuống tấm ga trắng.
Quần chúng (bác sĩ, y tá,...)
Quần chúng (bác sĩ, y tá,...)
Chúng ta đang tiếp cận khu vực bị tụ máu. Chuẩn bị dụng cụ hút máu.
Tiếng máy hút phát ra âm thanh rít nhẹ khi máu từ vùng não bị tổn thương được lấy ra. Trên màn hình giám sát, áp lực máu của Jimin bắt đầu ổn định hơn.
Quần chúng (bác sĩ, y tá,...)
Quần chúng (bác sĩ, y tá,...)
Tim đã bình thường trở lại.
Một y tá thông báo, ánh mắt lóe lên chút hy vọng.
Quần chúng (bác sĩ, y tá,...)
Quần chúng (bác sĩ, y tá,...)
Giỏi lắm, giữ vững nhịp độ. Chúng ta đang tiến gần đến phần nguy hiểm.
Từng giây trôi qua như hàng giờ đồng hồ. Các bác sĩ phối hợp với nhau một cách hoàn hảo, nhưng bầu không khí vẫn nặng nề như thể bất cứ sai lầm nào cũng có thể khiến mọi thứ sụp đổ.
Cuối cùng, bác sĩ chính buông một tiếng thở phào.
Quần chúng (bác sĩ, y tá,...)
Quần chúng (bác sĩ, y tá,...)
Chúng ta đã loại bỏ hoàn toàn tụ máu. Đóng lại.
Tiếng máy khâu tự động vang lên đều đặn, khép lại vết mổ dài trên đầu Jimin. Dòng máu đỏ thẫm giờ chỉ còn là những vệt khô dính trên găng tay và dụng cụ.
Quần chúng (bác sĩ, y tá,...)
Quần chúng (bác sĩ, y tá,...)
Cậu ấy sẽ sống.
Bác sĩ chính nói, ánh mắt nhìn về phía ánh đèn phẫu thuật. Nhưng giọng ông trầm xuống.
Quần chúng (bác sĩ, y tá,...)
Quần chúng (bác sĩ, y tá,...)
Chúng ta đã cứu được tính mạng, nhưng ký ức... thì không chắc.
Cánh cửa phòng phẫu thuật mở ra với một âm thanh chậm rãi, phá tan bầu không khí căng thẳng bên ngoài. Tiếng bánh xe của giường bệnh lăn trên sàn gạch vang vọng, kéo ánh mắt mọi người dồn về cùng một hướng.
Jimin được đẩy ra, gương mặt tái nhợt, mái tóc lòa xòa trên trán được băng bó kỹ càng.
Suga đứng bật dậy từ ghế chờ, đôi mắt đỏ hoe.
Min Suga
Min Suga
Bác sĩ, em ấy sao rồi?!
Bác sĩ chính tháo khẩu trang, thở dài trước khi lên tiếng.
Quần chúng (bác sĩ, y tá,...)
Quần chúng (bác sĩ, y tá,...)
Cậu ấy đã qua cơn nguy kịch. Phần máu tụ đã được lấy ra, nhưng...
Ông ngừng lại, nhìn Suga và những người thân khác với ánh mắt nặng nề.
Quần chúng (bác sĩ, y tá,...)
Quần chúng (bác sĩ, y tá,...)
Chúng tôi không chắc cậu ấy sẽ hồi phục hoàn toàn ký ức. Đặc biệt là những ký ức liên quan đến những người thân thiết.
Suga đưa tay bịt miệng, nước mắt tuôn trào.
Min Suga
Min Suga
Không thể nào... Em sẽ không quên anh đúng không? Không thể nào quên được...
Quần chúng (bác sĩ, y tá,...)
Quần chúng (bác sĩ, y tá,...)
Chúng tôi không thể đảm bảo gì lúc này. Mọi thứ phụ thuộc vào khả năng phục hồi của não bộ và thời gian.
Mẹ em khóc nấc lên, bố em không thể làm gì hơn ngoài việc ôm lấy bờ vai run rẩy của người vợ, ruột gan hai vợ chồng đau như đứt từng khúc, đứa con trai mình chăm lo, vun vén cho suốt 25 năm, giờ đây không còn ký ức, kỷ niệm nào về cha mẹ, thử hỏi có đấng sinh thành nào mà không đau?
Hoseok mắt đỏ hoe, từng giọt nước mắt ấm nóng lăn dài trên bờ má anh. Jungkook quay về, trên tay Jungkook là ba ly nước cho cả nhà.
Jeon Jungkook
Jeon Jungkook
Anh Hoseok, em mang nước về rồi này!
Giọng nói hồn nhiên của em đã kéo Hoseok ra khỏi sự đau thương, bản năng làm anh mách cậu mau đưa em trai rời đi trước khi cậu biết được sự thật đau lòng này.
Jeon Jungkook
Jeon Jungkook
Ơ, anh kéo em đi đâu vậy?
Jungkook ngơ ngác, không kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Hoseok nhanh chóng kéo tay cậu em út rời đi, vừa chạy vừa cố lau nước mắt.
Jung Hoseok
Jung Hoseok
Chúng ta về được rồi, không còn việc gì ở đây nữa.
Jeon Jungkook
Jeon Jungkook
Vậy sao mọi người lại khóc? Anh giải thích cho em đi!
Jungkook ngờ vực.
Jung Hoseok
Jung Hoseok
Phẫu thuật thành công rồi, mọi người chỉ vui quá thôi
Hoseok trả lời, nước mắt cậu đã cạn khô, nhưng sâu trong thân tâm, cậu biết, vết thương trong lòng khó mà ngừng rỉ máu. Và bóng hai người khuất dần.
Yoongi đứng im, tách biệt khỏi những người khác, bàn tay siết chặt đến mức run rẩy. Gã nhìn Jimin trên giường bệnh, cảm giác như mọi thứ sụp đổ.
Min Yoongi
Min Yoongi
Lại một lần nữa... Thêm một lần nữa mày không thể bảo vệ được người mình yêu... Mày, do mày cả.
Gã không nói ra, nhưng ánh mắt Suga liếc qua Yoongi đầy nghi hoặc.
Min Suga
Min Suga
Tại sao Jimin lại bị thương? Tại sao... mày không ngăn Jimin lại?
Suga nói, giọng đầy mỉa mai xen lẫn đau đớn.
Yoongi không đáp. Gã chỉ đứng đó, bàn tay buông thõng, lòng nặng trĩu.
[...]
Yoongi ngồi bên cạnh giường bệnh, ánh mắt không rời khỏi khuôn mặt tái nhợt của Jimin. Mái tóc đen của cậu giờ đây trên chiếc gối trắng, vết băng lớn quấn quanh đầu che đi phần tổn thương vừa được phẫu thuật. Jimin vẫn nằm im lìm, ngực khẽ phập phồng theo nhịp thở máy. Căn phòng chỉ còn lại tiếng "beep-beep" đều đặn từ máy theo dõi nhịp tim.
Yoongi không biết mình đã ngồi đây bao lâu. Vài giờ? Vài ngày? Hay chỉ vài khoảnh khắc, nhưng dài như cả đời?. Bên ngoài khung cửa sổ, tuyết vẫn rơi dày đặc, từng bông tuyết đọng lại trên mặt kính rồi tan chảy thành những vệt nước dài, giống như những giọt nước mắt lạnh lẽo.
Gã nhìn Jimin, đôi mắt trũng sâu và đầy mệt mỏi. Trong đầu Yoongi chỉ còn văng vẳng những hình ảnh về tai nạn trên hồ băng hôm đó. Hình ảnh Jimin ngã xuống, vết máu loang trên nền băng giá lạnh, gã gào lên gọi tên bạn mình và cảm giác bất lực khi đôi tay gã không thể kéo người mình yêu ra khỏi sự nguy hiểm.
Min Yoongi
Min Yoongi
Tại sao tao lại để mày một mình trên cái hồ đó? Mày tin tao, nhưng tao lại không bảo vệ được mày...
Yoongi lẩm bẩm, giọng khàn đặc. Bàn tay gã run rẩy chạm nhẹ vào bàn tay lạnh ngắt của Jimin.
Min Yoongi
Min Yoongi
Tất cả là lỗi của tao...
Ánh sáng mờ nhạt từ ngọn đèn trên trần khiến gương mặt Jimin càng thêm nhợt nhạt. Cậu không đáp lại, không một cử động, không một cái nhíu mày.
Một tiếng gõ cửa nhẹ vang lên. Yoongi quay lại, bắt gặp ánh mắt Suga đứng ngoài cửa. Anh bước vào, trong tay là bó hoa nhỏ. Gương mặt anh bơ phờ không kém, nhưng khi nhìn thấy Jimin, khóe môi anh cố kéo lên một nụ cười.
Min Suga
Min Suga
Mày vẫn ngồi đây à?
Suga hỏi nhỏ, đặt bó hoa lên chiếc bàn nhỏ cạnh giường. Một bó tulip màu hồng, đẹp đẽ và căng tràn nhựa sống, như Jimin vậy.
Min Yoongi
Min Yoongi
Ờ.
Yoongi trả lời cộc lốc, mắt vẫn không rời khỏi Jimin.
Min Suga
Min Suga
Mày cũng nên nghỉ ngơi đi, Yoongi. Cứ như vậy thì mày sẽ gục mất.
Min Yoongi
Min Yoongi
Không cần.
Gã đáp ngắn gọn, giọng lạnh tanh. Nhưng sâu trong lòng, gã biết mình không thể rời khỏi đây. Gã sợ. Sợ nếu mình rời đi, Jimin sẽ tỉnh lại mà không có gã ở bên. Sợ rằng lần tiếp theo gã nhìn thấy Jimin, người thương của gã sẽ không còn nhớ gã là ai...
Min Suga
Min Suga
Em ấy sẽ ổn thôi.
Suga cố an ủi, nhưng trong lòng anh cũng không chắc chắn. Anh nắm lấy tay Jimin, vuốt nhẹ mái tóc của em, như thể điều đó sẽ giúp em tỉnh lại.
Min Suga
Min Suga
Jimin mạnh mẽ mà. Chỉ là vấn đề thời gian thôi.
Yoongi trầm ngâm. Thời gian? Liệu thời gian có đủ để chữa lành mọi thứ không? Gã không chắc.
Căn phòng lại rơi vào im lặng, chỉ còn lại tiếng máy móc đều đặn và tiếng tuyết rơi ngoài khung cửa.
[...]
--CÒN TIẾP--

Chương 2

Tiếng máy đo nhịp tim vẫn đều đều vang lên trong không gian tĩnh lặng. Suga gục đầu bên giường bệnh của Jimin, đôi mắt thâm quầng vì nhiều đêm mất ngủ. Ngón tay anh vô thức vẽ những đường tròn nhỏ trên tấm ga trải giường trắng tinh, như để tự trấn an bản thân.
Min Suga
Min Suga
Ngày thứ 54 rồi nhỉ?
Suga khẽ cười, giọng nói yếu ớt nhưng đầy chua xót. Anh nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của Jimin, đôi môi cậu khẽ hé mở như đang cố thì thầm điều gì đó, nhưng sự im lặng lạnh lẽo lại bao trùm tất cả.
Min Suga
Min Suga
Em không tính dậy nói chuyện với anh thật à? Hay...em định ngủ đông luôn rồi hả? Jimin!
Anh nói tiếp, nhưng không nhận được hồi đáp.
Min Suga
Min Suga
Em mà không dậy, anh sẽ giận luôn đó. Giận thật chứ không phải giỡn đâu.
Tiếng mở cửa nhẹ nhàng vang lên phía sau, kéo Suga ra khỏi dòng suy nghĩ. Yoongi bước vào, dáng người thẳng tắp nhưng vẻ mặt nặng nề. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt một cốc cà phê nóng lên bàn cạnh Suga.
Min Suga
Min Suga
Cảm ơn.
Anh thì thầm.
Yoongi đứng bên giường, ánh mắt gã như muốn xuyên thấu qua lớp băng trắng quấn quanh đầu Jimin. Tâm trí gã tràn ngập những ký ức đau đớn ngày hôm đó: tiếng băng nứt, tiếng thét thất thanh của Jimin, và cả cảm giác bất lực khi đôi tay gã không thể kéo người bạn thân ra khỏi sự nguy hiểm.
Min Suga
Min Suga
Mày còn không dám nhìn Jimin à?
Suga bất ngờ lên tiếng, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt trong phòng.
Yoongi không đáp.
Min Suga
Min Suga
Tao không biết giữa tụi mày xảy ra chuyện gì, nhưng ít nhất, mày cũng nên nói điều gì với Jimin đi. Dù chỉ là một câu thôi.
Min Yoongi
Min Yoongi
Tao... không biết phải nói gì.
Min Yoongi
Min Yoongi
Mày nghĩ tao không muốn Jimin tỉnh lại sao? Nhưng... nếu Jimin tỉnh mà không nhớ tao là ai, thì tao còn nghĩa lý gì với Jimin nữa?
Yoongi trả lời, giọng trầm và khàn.
Lời nói của Yoongi làm Suga khựng lại. Suga nhìn gã, ánh mắt đầy thương cảm.
Min Suga
Min Suga
Em ấy có thể quên mày, nhưng mày không được quên Jimin.
Suga đặt tay lên vai Yoongi.
Min Suga
Min Suga
Em ấy cần tụi mình, Yoongi, cho dù là Jimin của hiện tại hay tương lai.
Không nói thêm gì nữa Suga quay đi, ánh mắt hướng về phía tuyết trắng mịt mờ.
[...]
Ngày xuân gần kề, đông dần lụi tàn, những bông tuyết ngừng rơi, nhường chỗ cho những nụ đào cành mận chúm chím chuẩn bị cho một mùa mới.
Mí mắt Jimin rung rinh, cậu khẽ mở mắt.
Ánh sáng trắng từ trần nhà đập vào mắt em, chói lòa và mơ hồ. Em không biết mình đang ở đâu. Xung quanh là những âm thanh rì rầm không rõ ràng, tiếng máy móc chạy đều đều xen lẫn những tiếng nói thì thầm xa xôi.
Park Jimin
Park Jimin
Đây.. Là đâu?
Đầu em đau nhói, tựa như có hàng nghìn mũi kim nhỏ đâm vào. Khi cố gắng nhấc cánh tay, Jimin nhận ra nó nặng trĩu, gần như không thể nhấc lên được.
Min Suga
Min Suga
Jimin?
Giọng nói của Suga vang lên, lạc cả đi vì xúc động. Anh lao đến bên giường, nắm chặt lấy tay Jimin.
Min Suga
Min Suga
Jimin! Em tỉnh rồi! Em tỉnh rồi thật rồi! Là anh, Suga, người yêu của em! Em có nhớ anh không?
Jimin quay đầu nhìn Suga, đôi mắt em tràn đầy sự mệt mỏi, nhưng rồi từ từ, ánh nhìn trở nên dịu dàng hơn. Em khẽ mỉm cười.
Park Jimin
Park Jimin
Suga à, sao lại khóc?
Suga bật cười qua làn nước mắt.
Min Suga
Min Suga
Tại nhớ em chứ sao!
Tiếng bước chân dồn dập khắp hành lang bệnh viên. Gia đình Jimin nghe tin đã tức tốc chạy đến bệnh viện. Hoseok đạp tung cửa phòng bệnh, bất ngờ lao tới ôm chặt lấy Jimin.
Jung Hoseok
Jung Hoseok
Em là đồ ngốc! Làm cả nhà lo chết đi được!
Người anh trai lớn thường ngày hay cà khịa em trai giờ đây chỉ biết thút thít.
Jimin cười khẽ, bàn tay yếu ớt vuốt tóc anh mình.
Park Jimin
Park Jimin
Em đây rồi, đâu có đi đâu đâu mà khóc chứ.
Ngay sau là ba mẹ, và cậu út Jungkook, mặt ai nấy đều đỏ bừng, một phần do chạy, phần còn lại do vui mừng mà khóc.
Giây phút ấy, sự đoàn tụ đầy xúc động xóa nhòa mọi muộn phiền. Cả gia đình vỡ òa trong niềm vui, như thể cơn ác mộng dài đã trôi qua, trả lại cho họ một Jimin tràn đầy sự sống.
Nhưng khi ánh mắt Jimin lướt qua Yoongi, người đứng lặng lẽ bên cửa, nụ cười của em chợt ngập ngừng. Một cơn nhức đầu bất chợt ập đến, như một màn sương mờ phủ kín tâm trí.
Jimin chau mày.
Park Jimin
Park Jimin
Cậu là....
Không khí trong phòng như đóng băng. Nụ cười trên môi Yoongi tắt ngấm, ánh mắt gã vụt qua một tia đau đớn.
Min Yoongi
Min Yoongi
Tôi là Yoongi.
Min Yoongi
Min Yoongi
Tôi là bạn cậu... Là bạn thân của cậu.
Gã cố giữ giọng mình bình tĩnh, nhưng sự run rẩy trong từng câu nói lại tố cáo cảm xúc.
Jimin nhìn Yoongi, nhưng đôi mắt em vẫn mơ hồ, như đang cố gắng ghép nối những mảnh ký ức rời rạc.
Park Jimin
Park Jimin
Xin lỗi... Tớ không nhớ
Lời nói của Jimin như nhát dao cắt vào tim Yoongi. Bác sĩ nói đúng. Jimin đã quên gã. Hoàn toàn.
[...]
Dù đã chớm xuân, đông vẫn lưu luyến, để lại những cơn gió lạnh lướt qua da. Jimin ngồi trên ghế đá công viên, hai tay xoa vào nhau, vai em run lên theo từng đợt. Những tia nắng le lói buổi chiều tà hắt lên mái tóc của em, khiến từng sợi tóc như phát sáng trong sắc lạnh buổi chớm xuân. Bên cạnh em, Yoongi khẽ khàng đặt một chiếc hộp nhỏ xuống bàn tay Jimin.
Park Jimin
Park Jimin
Cái gì vậy?
Jimin ngạc nhiên, đôi mắt đen sáng lấp lánh ánh lên vẻ tò mò.
Min Yoongi
Min Yoongi
Mày mở ra đi.
Yoongi nói, giọng gã cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng đôi tay đã đan chặt vào nhau, lạnh buốt không chỉ vì giá rét.
Jimin chậm rãi mở nắp hộp. Bên trong là một chiếc áo khoác màu xám bạc đã sờn ở tay áo, với vài vết bẩn mờ không thể tẩy sạch.
Jimin nhíu mày.
Park Jimin
Park Jimin
Cái áo này là sao? Sao nó cũ vậy?
Yoongi nhìn chiếc áo, ánh mắt đầy hoài niệm.
Min Yoongi
Min Yoongi
Mày không nhớ à? Hồi đó, mày bị sốt nặng, tao đã cho mày mượn phòng tao, chiếc áo này là cái tao đã đắp cho mày, trông mày run lên, tao lo lắm đấy, mày nhớ không?
Jimin cố lục lại ký ức trong đầu, nhưng tất cả chỉ là một màn sương mờ ảo. Những lời của Yoongi như vang lên từ một câu chuyện của ai đó xa lạ.
Park Jimin
Park Jimin
Ừm... xin lỗi, tớ không nhớ gì cả. Nhưng cảm ơn, chắc hồi đó cậu vất vả lắm.
Yoongi khẽ cười, nhưng nụ cười ấy không giấu nổi sự chua xót.
Min Yoongi
Min Yoongi
Không sao. Tao chỉ nghĩ... mày sẽ nhớ ra thôi.
Jimin đặt chiếc áo lại vào hộp. Rồi em đứng dậy, đưa tay vuốt lại mái tóc mềm mại của mình, ánh mắt em vô tư như thể câu chuyện vừa rồi chỉ là một cơn gió thoảng qua. Trong lòng em không có Yoongi, không có những ký ức xưa cũ. Nhưng đối với Yoongi, từng phút giây ấy là cả một mảnh vỡ không thể hàn gắn.
Từ phía xa, Suga bước tới với nụ cười rạng rỡ.
Min Suga
Min Suga
Jiminie! Em chờ anh lâu chưa?
Park Jimin
Park Jimin
Không lâu đâu. Mình đi thôi.
Jimin nói, đứng lên và bước về phía Suga, để lại Yoongi ngồi lặng lẽ một mình trên ghế đá.
Gió thổi qua, để lại Yoongi cùng trái tim tê cứng vì đau. Gã nhìn theo bóng dáng Jimin khuất dần trong ánh chiều tà.
[...]
Đêm giao thừa, người người nhà nhà xúng xính váy áo ra ngoài, chúc nhau những lời chúc tốt đẹp nhất. Jimin và Suga đứng bên nhau giữa phố đông người, cười đùa dưới những ánh đèn đỏ lấp lánh, cùng nhau đếm ngược thời khắc hai mùa chuyển giao.
Tiếng pháo hoa vang lên, thắp sáng một vùng trời, hòa cùng tiếng cười rộn ràng của mọi người chào đón một năm mới.
Yoongi nhìn Jimin và Suga từ phía khung cửa sổ, tay gã ôm chặt chiếc áo đã cũ, chiếc áo từng mang hơi ấm người thương, giờ đã không còn.
Min Yoongi
Min Yoongi
Tao đã từng ở trong thế giới của mày, Jimin. Chỉ là… mày không còn nhớ tao nữa thôi.
Yoongi thì thầm, nhưng chẳng ai nghe thấy, chỉ còn tiếng pháo hoa và reo hò của Jimin và Suga. Hai người sống trong một thế giới mà gã không còn tồn tại.
[...]
--END--

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play