Biệt Đội Huyền Bí Truyền Kỳ
Tuổi thơ của Reji "Kẻ vô định trong quá khứ"
Reji sinh ra trong một ngôi làng nhỏ yên bình, nép mình dưới chân những dãy núi hùng vĩ, nơi tiếng suối chảy róc rách và tiếng chim hót líu lo là âm thanh quen thuộc mỗi sớm mai
Gia đình cậu, một mái ấm giản dị với cha mẹ và anh trai hơn cậu 8 tuổi, là hình mẫu của sự hạnh phúc
Cha cậu là một thợ săn tài giỏi, người đàn ông trụ cột với bờ vai vững chãi, luôn mang về những con thú rừng béo tốt và những câu chuyện ly kỳ từ núi sâu
Mẹ cậu là người phụ nữ hiền thục, dịu dàng, luôn giữ lửa cho tổ ấm và vun vén từng bữa ăn
Anh trai cậu, tên là Reza, một thiếu niên thông minh, mạnh mẽ và luôn là người bạn, người thầy đầu tiên của Reji
Tuổi thơ của Cậu luôn trôi qua trong vòng tay yêu thương và sự bao bọc của gia đình, tưởng chừng như không có gì có thể phá vỡ bức tranh bình yên ấy
Nhưng cuộc đời vốn dĩ không phải là một bài thơ bất tận. Một ngày, mẹ cậu mắc phải căn bệnh hiểm nghèo
Căn bệnh quái ác gặm nhấm sự sống của bà từng ngày, không có một loại thuốc men nào trong làng có thể chữa trị
Nỗi lo lắng bao trùm ngôi nhà nhỏ. Cha cậu, không chấp nhận nhìn vợ mình chết dần mòn, quyết định lên đường tìm kiếm những loại thảo dược quý hiếm
Những bài thuốc bí truyền ẩn sâu trong lòng núi. Ông tin rằng bằng mọi giá, mình phải cứu sống mẹ của Reji
Ngày định mệnh ấy, trời bỗng nhiên nổi cơn giông bão dữ dội. Những ngọn gió rít gào, mưa như trút nước, biến những con đường mòn quen thuộc trên núi thành những dòng thác bùn đất nguy hiểm
Cha cậu đang trên đường trở về với hy vọng mong manh trong tay, đã bị trượt chân trên vách đá cheo leo
Ông rơi xuống vực sâu, bỏ lại gánh nặng gia đình và một niềm hy vọng chưa kịp thành hiện thực
Cái chết của cha như một cú sốc nghiền nát tâm hồn Reji và Reza. Vài ngày sau đó, mẹ cậu, đã quá yếu ớt vì bệnh tật và suy sụp tinh thần khi mất đi người bạn đời
Cũng trút hơi thở cuối cùng, mang theo nỗi đau và sự yên bình cuối cùng của gia đình
Trong phút chốc, cậu bé Reji 6 tuổi và anh trai Reza 14 tuổi trở thành những đứa trẻ mồ côi, bơ vơ giữa thế giới rộng lớn
Ngôi nhà từng ấm cúng giờ đây lạnh lẽo và trống trải. Reza, dù chỉ mới là một thiếu niên, đã gánh vác trách nhiệm của một người cha, người mẹ
Anh không cho phép bản thân gục ngã. Reza trở thành tất cả của Reji người che chở, người bạn, người thầy
Anh chăm sóc Reji từng miếng ăn, giấc ngủ, từng vết thương nhỏ, dạy cậu cách đọc, cách viết, cách sinh tồn
Cậu vẩn luôn cảm thấy an toàn khi có anh ở bên, tin rằng chỉ cần có Anh, cậu có thể vượt qua mọi khó khăn
Hai anh em nương tựa vào nhau mà sống, tình cảm anh em gắn bó sâu sắc, trở thành chỗ dựa duy nhất của nhau
Hai anh em đã sống những ngày tháng tuy cơ cực nhưng đầy tình thương như vậy suốt hai năm
Reza, anh lúc này đã 16 tuổi, trở nên chững chạc và mạnh mẽ hơn nhiều so với tuổi
Reji cũng đã lên 8, lanh lợi và tin tưởng tuyệt đối vào anh trai mình
Họ đã học cách tự kiếm sống, săn bắt những con thú nhỏ, hái lượm quả dại, và tránh xa những con đường lớn để không bị kẻ xấu chú ý
Mặc dù mất đi cha mẹ, cuộc sống của họ vẫn giữ được một phần nào đó của sự "yên bình" nhờ có nhau
Nhưng số phận dường như vẫn chưa muốn buông tha hai anh em. Một đêm trăng máu, khi mọi vật chìm trong giấc ngủ sâu, một con quỷ đã lẻn vào ngôi làng nhỏ
Nó là một thứ sinh vật hung tợn, mang theo mùi tử khí và sự hủy diệt
Ngôi làng nhanh chóng trở thành địa ngục trần gian. Tiếng la hét, tiếng đổ vỡ vang lên khắp nơi
Reza, anh trai cậu với bản năng bảo vệ em mình anh đã ngay lập tức ôm lấy em trai và chạy trốn khỏi đó
Con quỷ đuổi theo không ngừng. Reza vừa chạy, vừa dùng thân mình che chắn cho Reji khỏi những đòn tấn công của nó
Anh cố gắng hết sức, nhưng sức người có hạn. Con quỷ quá mạnh, quá nhanh
Anh cảm nhận từng thớ thịt mình bị xé toạc, từng hơi thở trở nên khó nhọc
Máu chảy ra không ngừng, làm ướt đẫm lưng áo. Anh biết mình không thể chống chọi được lâu hơn nữa
Trong một khoảnh khắc hiểm nghèo, khi con quỷ chuẩn bị tung đòn kết liễu, Reza dồn toàn bộ sức lực cuối cùng của mình
Anh đẩy cậu vào một khe núi chật hẹp, nơi mà con quỷ không thể với tới. Trước khi ngã quỵ xuống, đôi mắt anh nhìn đứa em mình đầy yêu thương và kiên định
Anh thì thầm những lời cuối cùng, khắc sâu vào tâm trí cậu
Reza (Anh trai Reji)
Em phải sống thật tốt...
Reza (Anh trai Reji)
Vì có như vậy mới không phụ lòng anh đã nuôi nấng em trai anh tới chừng này....
Reji
Anh hai!!!
//bất lực vô vọng//
Nói xong, anh trai cậu gục xuống. Con quỷ ấy lao tới và kết liễu Anh ngay trước ánh mắt kinh hoàng của Cậu
Âm thanh cuối cùng Cậu nghe được là những tiếng gầm gừ man rợ của con quỷ ấy và tiếng xương thịt của anh trai cậu bị xé toạc ra
Rồi mọi thứ chìm vào bóng tối. Cậu ngất đi vì nỗi sợ hãi tột độ và sự mất mát khủng khiếp
Khi Reji tỉnh dậy, cậu thấy mình đang nằm trên một chiếc giường ấm áp, xung quanh là những gương mặt xa lạ nhưng đầy thiện ý
Cậu nhận ra mình đang ở trong một khu vực an toàn, giống như Reza đã hứa
Trên bàn cạnh giường, có một tấm bảng nhỏ khắc dòng chữ "Biệt Đội Huyền Bí" một cách tinh xảo
Cậu không còn nơi nào để đi, không còn ai để nương tựa. Nơi đây chính là mái nhà mới, là hy vọng duy nhất của cậu
Những ngày tháng đầu tiên trong Biệt Đội Huyền Bí thật khắc nghiệt đối với một cậu bé 8 tuổi như Reji
Cậu vẫn còn ám ảnh bởi cái chết của anh trai, bởi hình ảnh con quỷ hung tợn
Cậu bé gầy gò, đôi mắt vẫn còn đọng lại nỗi buồn sâu thẳm. Các bài tập thể lực, tinh thần cậu
Và cách điều khiển năng lượng đều vượt quá sức chịu đựng của cậu. Nhiều lúc, Reji muốn bỏ cuộc, muốn chạy trốn, muốn trở về với anh trai mình
Nhưng mỗi lần như vậy, lời hứa của Reza lại vang vọng trong tâm trí cậu như câu
Reza (Anh trai Reji)
"Em phải sống thật tốt..."
Cậu không thể nào làm phụ lòng anh trai mình được. Cậu phải mạnh mẽ hơn nữa
Cậu phải sống...Và Cậu phải trở thành một người đủ mạnh để bảo vệ chính mình và những người khác, để không ai phải trải qua nỗi đau như cậu đã từng
Cậu cố gắng, cố gắng hơn nữa, nỗ lực gấp đôi, gấp ba những người khác. Cậu rèn luyện cả ngày lẫn đêm, kiên trì không ngừng nghỉ
Nỗi đau mất mát biến thành động lực mạnh mẽ, biến Reji thành một chiến binh không ngừng vươn lên
Trong một buổi luyện tập về khả năng che giấu và tấn công bất ngờ, khi Reji cố gắng hết sức để hòa mình vào môi trường xung quanh, một điều kỳ diệu đã xảy ra
Từ cơ thể cậu, những luồng sương mù mờ ảo bắt đầu bốc lên, bao phủ lấy cậu. Đó là khả năng "Sương Mù" của Reji
Thứ sức mạnh này cho phép cậu tạo ra và điều khiển sương mù, không chỉ để ẩn mình mà còn để tạo ảo ảnh, gây rối loạn giác quan của đối thủ
Cậu kết hợp kiếm thuật nhanh nhẹn với sương ảo, tạo ra những đòn tấn công bất ngờ, xuất quỷ nhập thần, khiến đối phương không kịp trở tay
Với sức mạnh này, Reji không chỉ trở thành một sát thủ thầm lặng mà còn là một chiến lược gia trong bóng tối
Cậu đã tìm thấy con đường riêng của mình để trở nên mạnh mẽ, để thực hiện lời hứa với Anh Trai
Cuộc sống của Cậu bên trong Biệt Đội Huyền Bí không chỉ là chiến đấu mà còn là quá trình tìm kiếm ý nghĩa, tìm kiếm một gia đình mới
Cậu đã trải qua quá nhiều mất mát, nhưng cậu không bao giờ ngừng hy vọng
Giống như sương mù, cậu có thể ẩn mình, nhưng cậu luôn hiện diện, sẵn sàng hành động khi cần thiết
Và cậu sẵn sàng bảo vệ những người cậu yêu thương và mãi mãi giữ lời hứa với Anh Reze của cậu
Tuổi thơ của Keulloe "Thiên Thần của Cha"
Tôi là Keulloe, cái tên mà cha đặt cho tôi, nghĩa là "món quà từ trời"
Có lẽ đó là cách cha xoa dịu vết thương lòng, khi mẹ tôi đã bỏ rơi cha con tôi ngay từ khi tôi còn đỏ hỏn
Tôi không có ký ức gì về mẹ. Ngôi nhà của chúng tôi, một căn hộ nhỏ nhưng ấm cúng ở rìa thành phố, chỉ có hai cha con
Cha tôi, một người đàn ông với đôi bàn tay chai sạn và nụ cười hiền hậu, đã trở thành "gà trống nuôi con" từ lúc tôi chưa biết nói
Ông ấy chưa bao giờ kể cho tôi nghe nhiều về mẹ, chỉ đơn giản nói rằng mẹ tôi có một cuộc sống riêng, một con đường riêng mà bà ấy phải đi
Ông không bao giờ nói xấu mẹ, không bao giờ để tôi cảm thấy mình là một đứa trẻ thiếu thốn tình thương
Cha tôi là người cha tuyệt vời nhất trên đời. Ông làm mọi thứ. Từ những bữa ăn sáng giản dị nhưng đầy đủ dinh dưỡng
Đến việc chải tóc cho tôi mỗi sáng trước khi đi học, kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích trước khi ngủ
Cha
Ngủ ngon nhé, thiên thần nhỏ của cha
Ông ấy luôn thì thầm, hôn nhẹ lên trán tôi
Ông không bao giờ để tôi thiếu thốn thứ gì, dù chỉ là một chiếc váy mới hay một món đồ chơi mà bạn bè tôi có
Ông làm việc cật lực, tôi biết điều đó. Tôi thường thấy ông về nhà rất muộn
Đôi vai rã rời nhưng chỉ cần thấy tôi với nụ cười trên môi ông lại rạng rỡ như ánh mặt trời
Cha
Hôm nay con học có vui không, Con gái yêu của bố!!
Ông ấy hỏi, và tôi sẽ kể cho ông nghe tất cả, từ cô giáo khen bài vẽ của tôi đến việc tôi được điểm cao môn toán
Ông luôn là người lắng nghe kiên nhẫn nhất. Ông dạy tôi về lòng nhân ái, về sự tử tế, về việc phải luôn nhìn vào những điều tốt đẹp trong cuộc sống, dù cuộc sống có khắc nghiệt đến đâu
Cha
Con gái của cha là một thiên thần
Cha
Và thiên thần thì luôn mang lại ánh sáng cho thế giới
Ông thường nói như vậy đó
Thế nhưng, có một thứ duy nhất mà cha không thể bù đắp cho tôi, đó là tình mẹ
Tôi nhìn bạn bè tôi có mẹ đón ở cổng trường, có mẹ làm bánh, có mẹ ôm ấp vỗ về
Tôi ước ao muốn có một cái ôm của mẹ, một lời thì thầm dịu dàng từ người phụ nữ đã sinh ra tôi
Đôi khi bản thân tôi thấy mình ngồi một mình trong góc phòng, nhìn những đứa trẻ khác có mẹ, và trái tim tôi lại đau nhói
Tôi không dám nói với cha về điều đó, sợ ông sẽ buồn. Ông đã cố gắng rất nhiều rồi
Tôi chỉ ôm chặt lấy con búp bê cũ kỹ, và tưởng tượng rằng nó là mẹ tôi
Tôi từng hỏi ông ấy một lần, khi tôi còn rất nhỏ
Keulloe
Tại sao con lại không có mẹ vậy cha?
Cha tôi ôm tôi thật chặt, vuốt ve mái tóc tôi
Cha
Mẹ con có một sứ mệnh riêng, Keulloe à...
Cha
Nó Giống như một vì sao trên trời cao vậy đó
Cha
Bà ấy luôn dõi theo con, luôn yêu thương con đó con gái à
Dù lời giải thích ấy không làm tôi hết tò mò, nhưng nó làm tôi cảm thấy được an ủi
Tôi biết, cha tôi đã làm tất cả để tôi không cảm thấy thiếu thốn. Tôi xem ông ấy như là cả thế giới của tôi vậy
Những năm tháng tuổi thơ của tôi trôi qua trong tình yêu thương vô bờ bến của cha
Ông không chỉ là cha, mà còn là mẹ, là người bạn thân nhất của tôi. Mỗi khi tôi vấp ngã, ông là người nâng tôi dậy
Mỗi khi tôi buồn, ông là người kể chuyện cười cho tôi. Ông là điểm tựa duy nhất của tôi
Tôi lớn lên, trở thành một cô gái với mái tóc vàng óng và đôi mắt xanh biếc, được thừa hưởng sự dịu dàng của mẹ
qua những bức ảnh cha giữ kín trong hợp nhỏ và sự kiên cường của ông ấy. Cuộc sống của chúng tôi vẫn bình dị như thế, cho đến
Cuộc sống của chúng tôi vẫn bình dị như thế, cho đến khi tôi bước sang tuổi 19
Tôi nhận được một lá thư đặc biệt, một lời mời tham gia vào Biệt Đội Huyền Bí
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trở thành một phần của một tổ chức bí mật như thế. Tôi là Keulloe, một cô gái bình thường, yêu cuộc sống yên bình, yêu những khoảnh khắc bên cha. "Biệt Đội Huyền Bí?"
Cha tôi đọc lá thư, ánh mắt ông lộ rõ sự lo lắng
Cha
Con gái của cha... đi đánh nhau với cái ác sao??
Ông ấy nhìn tôi, đôi mắt hiền hậu giờ đây đầy rẫy sự trăn trở và nổi lo cho tôi
Cha
Cha biết con rất mạnh mẽ, Keulloe à....
Cha
Nhưng đó là một thế giới nguy hiểm
Tôi ôm lấy ông, cố gắng trấn an
Keulloe
Cha đừng lo lắng ạ, con gái cha sẽ cẩn thận
Keulloe
Con muốn thử sức mình, con muốn làm những điều nào đó có ý nghĩa cho mọi người
Tôi cảm thấy một tiếng gọi từ bên trong, một khao khát được cống hiến, được dùng chính bản thân mình để bảo vệ những điều tốt đẹp
Có lẽ, đó là bản năng của một "thiên thần" của tôi đang dần dần bắt đầu trỗi dậy
Ông ấy cuối cùng cũng đã đồng ý, nhưng sự lo lắng của ông không hề giảm bớt
Mỗi ngày, dù tôi đã xa nhà, ông vẫn gọi điện cho tôi, nhắn tin hỏi han tôi
Cha
Con ăn uống đầy đủ không?? 💬
Cha
Con gái cha có bị thương không? 💬
Cha
Con có nhớ cha không con? 💬
Những tin nhắn đơn giản nhưng chất chứa tình yêu thương bao la
Tôi biết, dù ông không nói ra, ông vẫn là một người đàn ông, "gà trống nuôi con" với nỗi lo luôn thường trực
Tại Biệt Đội Huyền Bí, tôi gặp gỡ những người bạn mới, những nhân tài kiệt xuất với những khả năng phi thường
Đó là một thế giới khác hẳn, đầy rẫy những hiểm nguy và cả những điều kỳ diệu
Tôi học cách chiến đấu và cách sử dụng các loại vũ khí, và cách phát huy tiềm năng ẩn giấu bên trong mình
Tôi nhận ra rằng tôi có một sự kết nối đặc biệt với ánh sáng, một sự thanh khiết và dịu dàng, nhưng cũng tiềm ẩn sức mạnh to lớn
Một ngày định mệnh, trong một buổi luyện tập khắc nghiệt để đối mặt với một mô phỏng kẻ thù cấp cao, tôi bị đẩy đến giới hạn của mình
Kẻ thù quá mạnh, quá hung hãn. Tôi cảm thấy cơ thể mình rã rời, sức lực cạn kiệt
Nỗi sợ hãi bao trùm lấy tôi
Keulloe
Mình không thể gục ngã!
Keulloe
Mình không thể làm cha thất vọng!!
Chính trong khoảnh khắc đó, khi mọi thứ dường như sụp đổ, một luồng năng lượng ấm áp, thuần khiết bùng nổ từ sâu thẳm linh hồn tôi
Cảm giác như có hàng ngàn tia sáng chiếu rọi vào tôi, lấp đầy mọi tế bào. Sau lưng tôi, một đôi cánh trắng muốt, rực rỡ ánh sáng từ từ bung ra
Đó là khả năng Thiên Thần của tôi. Tôi cảm thấy mình nhẹ bẫng, mạnh mẽ hơn bao giờ hết
Ánh sáng bao bọc lấy tôi, chữa lành vết thương và ban cho tôi sức mạnh để đẩy lùi kẻ thù
Tôi đã bộc phát khả năng Thiên Thần của mình
Keulloe
Cha sẽ rất tự hào đây
Tôi nghĩ vậy .Tôi muốn khoe với cha tôi ngay lập tức, muốn ông nhìn thấy đôi cánh mới của tôi, muốn ông biết rằng "món quà từ trời" của ông đã thực sự trở thành một thiên thần thật sự
Tôi vội vã gọi điện cho ông, giọng nói run rẩy vì phấn khích
Keulloe
Cha ơi! Con nghĩ Cha sẽ không tin đâu! Con...!!
Tôi định kể cho ông nghe tất cả. Nhưng đầu dây bên kia, giọng cha tôi yếu ớt lạ thường
Cha
Keulloe à... con gái... cha.....!!
Keulloe
Hm? Cha sao thế? Cha có ổn không ạ??
Cha tôi thở dốc, giọng đầy mệt mỏi
Cha
Cha... cha không sao... chỉ là hơi mệt chút thôi... Con cứ lo cho mình đi... đừng lo cho cha
Nhưng tôi biết, có điều gì đó không ổn. Sự lo lắng của tôi lớn dần
Tôi quyết định xin phép Biệt Đội, trở về nhà thăm cha ngay lập tức.
Khi tôi về đến căn hộ quen thuộc, khung cảnh đập vào mắt tôi khiến tim tôi đau nhói. Cha tôi nằm trên giường, gầy yếu đi rất nhiều
Khuôn mặt hốc hác, đôi mắt trũng sâu. Ông ấy đã giấu tôi. Cha tôi đã mắc phải một căn bệnh hiểm nghèo, và ông ấy không muốn tôi lo lắng hơn
Tôi Không muốn bản thân mình bỏ dở con đường của mình. Ông là như vậy, luôn nghĩ cho tôi trước tiên
Tôi quỳ xuống bên giường ông, nước mắt giàn giụa
Keulloe
Cha ơi... tại sao cha lại giấu con???
Keulloe
Con... con là thiên thần của cha mà... !!
Keulloe
Con có thể chữa lành bệnh tật cho cha mà!!!
Tôi cố gắng triệu hồi ánh sáng chữa lành, cố gắng dùng khả năng Thiên Thần của mình
Nhưng ánh sáng của tôi, dù thuần khiết đến đâu, cũng không thể chống lại được quy luật của sinh lão bệnh tử
Tôi cảm thấy bất lực vô cùng. Đôi cánh thiên thần của tôi, dù rực rỡ đến mấy, cũng không thể giúp được người cha yêu dấu của tôi
Cha tôi nắm chặt tay tôi, ánh mắt ông dịu dàng như ngày nào, nhưng yếu ớt
Cha
Keulloe à... con gái của cha... con đã trở thành một thiên thần thật rồi...
Cha
Cha rất... rất tự hào về con
Cha
Đôi cánh của con... là đẹp nhất
Giọng của ông ho khan, nhưng vẫn cố gắng nói
Cha
Con phải... sống thật tốt, phải dùng sức mạnh của mình để...
Cha
Bảo vệ thế giới này, bảo vệ những người con yêu thương
Cha
Đó... đó mới là ý nghĩa... của một thiên thần thật ....sự.....
Ông động viên và khích lệ tôi rất nhiều, kể cho tôi nghe những câu chuyện về những anh hùng vĩ đại, về những người đã hy sinh vì chính nghĩa
Ông bảo tôi đừng để nỗi buồn làm lu mờ ánh sáng trong tôi
Cha
Con là... là ánh sáng của cha... là tất cả của cha
Cha
Cha không cần gì hơn... ngoài việc thấy con hạnh phúc.....
Cha
Và con ...hãy sống có ý nghĩa hơn...nhé....
Keulloe
Vâng.... Con biết rồi ạ...
Tuổi Thơ của Purin "Chàng Trai dị biệt bị mọi người xa lánh"
Purion chào đời vào một buổi chiều mưa tầm tã, những giọt nước đập lộp bộp vào cửa sổ tựa như bản nhạc dự báo một cuộc đời không bình lặng
Ngay từ khi còn bé, anh đã khác biệt với mọi người xung quanh. Mái tóc màu tím biếc như màu hoa Violet nở rộ dưới ánh trăng, và đôi mắt màu hồng tím sâu thẳm tựa ngọc lục bảo
Khi còn là một đứa trẻ chập chững, trong khi những đứa trẻ khác mải mê với đồ chơi và tiếng cười giòn tan, Anh đã nhìn thấy những điều mà không ai khác thấy được
Nhưng thoạt đầu, chỉ là những bóng hình mờ ảo lướt qua tầm mắt, những vệt sáng lập lòe trong góc tối, hay những tiếng rì rầm không rõ nguồn gốc chỉ mình anh nghe thấy
Cậu bé sợ hãi, khóc thét mỗi khi một "bóng đen" vô hình tiến lại gần chiếc cũi của mình
Cha mẹ anh, ông bà Hayes luôn yêu thương con mình hết mực nhưng cũng vô cùng hoang mang với tình trạng của anh
Họ đưa anh đi khám bác sĩ nhi khoa và tìm đủ mọi cách để giải thích cho những nỗi sợ hãi không tên của cậu con trai mình, nhưng mọi kết quả cho thấy đều bình thường
Khi Anh lên 5 tuổi, những cái bóng đen ấy dần bắt đầu rõ nét hơn. Chúng dần có hình hài có biểu cảm và đôi khi, chúng cố gắng giao tiếp với anh
Anh lúc này mặt dù không còn sợ hãi tột độ nữa, thay vào đó là một sự tò mò
Cậu bé mái tóc tím ,bắt đầu thì thầm với khoảng không, cười với những "người bạn" vô hình mà chỉ cậu nhìn thấy
Điều này càng khiến những người xung quanh anh lúc đó xa lánh. Những đứa trẻ khác ở cùng khu phố bắt đầu tránh mặt anh, và gọi anh là "thằng điên", "thằng điên nhìn thấy ma"
Những Ánh mắt của người lớn cũng chứa đựng sự ái ngại, pha lẫn chút sợ hãi,.. Họ xì xầm về cặp mắt xanh kỳ lạ và mái tóc tím của anh rất khác thường, họ coi đó là điềm gở
Mặt Dù cha mẹ anh đã cố gắng che chở nhưng với tình yêu thương của họ thì không thể là bức tường chắn hoàn toàn khỏi những lời phán xét và sự cô lập của xã hội
Purion lớn lên trong một thế giới của riêng mình, nơi mà những linh hồn đều là những người bạn duy nhất
Anh học cách quan sát, lắng nghe, và cảm nhận thế giới tinh thần một cách sâu sắc hơn bất cứ ai
Đôi khi, anh còn cảm thấy cô đơn đến tột cùng, khao khát được một lần chơi đùa với một người bạn thật sự, được một lần hòa nhập vào cộng đồng
Nhưng mỗi khi anh cố gắng lại gần, thì những ánh mắt kỳ thị lại dội về phía anh và đẩy anh quay trở lại với bóng tối của riêng mình
Những Năm tháng cắp sách đến trường không mang lại cho Purion một sự thay đổi nào, ngược lại, nó còn đẩy anh vào một vực sâu của sự bắt nạt
Với vẻ ngoài khác lạ và tính cách trầm lặng của mình, anh nhanh chóng trở thành mục tiêu hàng đầu của một nhóm học sinh cá biệt trong trường
Chúng chế giễu mái tóc tím và đôi mắt xanh của anh, gọi anh bằng những biệt danh xấu xí nhất và thường xuyên chặn đường, giật cặp, thậm chí là đánh đập sau giờ học
Anh không chống trả. Anh chịu đựng trong sự im lặng, anh chỉ biết ôm lấy nỗi đau thể xác và tinh thần, luôn trốn tránh vào thế giới của những linh hồn
Và rồi, một điều kỳ lạ xảy ra. Những kẻ đã từng bắt nạt anh trước kia, bắt đầu gặp phải những tai nạn "khó hiểu"
Thằng nhóc đầu têu, một kẻ to con và hung hăng, bỗng nhiên bị ngã cầu thang một cách khó tin lại bị gãy chân
Con bé chuyên giật tóc anh thì liên tục gặp ác mộng, ban đêm thường xuyên la hét, sau đó bị một cơn sốt bí ẩn hành hạ suốt nhiều tuần
Rồi những kẻ khác, kẻ thì bị đồ đạc rơi vào người, kẻ thì bị tai nạn xe đạp ngay trước cổng trường
Chẳng ai có thể tìm ra nguyên nhân rõ ràng, tất cả chỉ là những sự "trùng hợp" đến đáng sợ
Purin
Là các bạn đã làm ư?
NV bí ẩn
Linh Hồn" //mỉm cười nhẹ//
Purion, với khả năng nhìn thấy linh hồn, là người duy nhất hiểu rõ chuyện gì đang diễn ra
Anh biết chuyện đó vốn không phải là sự trùng hợp. Đó là những "người bạn" vô hình của anh, những linh hồn cô đơn mà anh đã kết nối và an ủi, đang ra tay bảo vệ anh
Lúc đầu, anh còn thấy hoảng sợ ra. Anh không hề mong muốn những điều đó xảy ra
Anh cảm thấy đó là một gánh nặng tội lỗi khủng khiếp, một nỗi sợ hãi về thứ sức mạnh mà anh không hề kiểm soát được
Anh đã thử nói chuyện với các linh hồn, và cầu xin chúng đừng làm hại ai nữa
Purin
Này.... Dừng lại đi!! Mấy người đang làm hại người sống đó!!
Nhưng dường như, sự căm ghét và lòng trung thành của chúng dành cho anh còn lớn hơn nỗi sợ hãi của anh hồi bé
Dần dần, một sự hiểu ngầm được thiết lập. anh đã chấp nhận sự bảo vệ vô hình đó, dù nó luôn đi kèm với một cảm giác lạnh lẽo và cô độc
Purion nhận ra rằng, đây là cái giá phải trả cho những kẻ có khả năng đặc biệt. Đồng thời, qua những sự kiện đó, khả năng linh hồn mà anh càng phát triển
Anh không chỉ nhìn thấy mà còn có thể giao tiếp, học được cách "thu phục" và mời gọi chúng về bên mình, như những người vệ sĩ thầm lặng nhất
Anh đã học được cách phân biệt các loại linh hồn và cảm nhận được cường độ sức mạnh và ý chí của chúng
Khi Anh vừa bước vào tuổi thiếu niên, những kẻ bắt nạt không còn dám bén mảng đến gần anh nữa
Cái danh hiệu "thằng điên có con ma đi theo" đã trở thành một lời cảnh báo đáng sợ, giúp anh có được những năm tháng học tập tương đối yên bình
Nhưng sự bình yên đó được đổi bằng sự cô độc tuyệt đối. Không ai dám chơi cùng anh, và anh cũng không còn thiết tha tìm kiếm sự hòa nhập với xã hội nữa
Anh đã tự mình xây dựng một thế giới riêng, nơi anh là người duy nhất nắm giữ chìa khóa, cùng với những "người bạn" vô hình luôn cận kề
Anh đã dành thời gian đọc sách, tìm hiểu về thế giới tâm linh, cố gắng lý giải nguồn gốc sức mạnh của mình và ý nghĩa của sự tồn tại của những linh hồn
Năm 20 tuổi ,anh đã là một thanh niên trầm tính, ít nói. Anh tốt nghiệp phổ thông với thành tích khá nhưng không mặn mà với việc học lên cao
Anh làm những công việc bán thời gian, luôn cố gắng sống một cuộc đời bình thường nhất có thể, dù anh biết
Với đôi mắt xanh lá có thể nhìn xuyên thấu màn sương ngăn cách hai thế giới, sự bình thường mãi mãi chỉ là một giấc mơ xa vời
Anh vẫn luôn cô độc, vẫn mang theo trong mình gánh nặng của những linh hồn luôn bám víu
Một buổi chiều mùa đông ảm đạm, những cơn gió lạnh buốt lùa qua khung cửa sổ căn phòng trọ nhỏ của nhà mình
Anh đang ngồi đọc một cuốn sách cũ về phong tục mai táng, những dòng chữ đã sờn cũ dường như là người bạn duy nhất của anh trong cái thế giới ồn ào nhưng trống rỗng này
Tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên, một âm thanh hiếm hoi trong cuộc sống của Purion
Anh vừa mở cửa ra và trước mặt anh là một người đàn ông mặc áo khoác dài màu đen, đội mũ rộng vành che khuất gần hết khuôn mặt
Người đàn ông đó không nói gì cả, chỉ là đưa cho anh một phong bì màu đen tuyền, dán kín bằng một con dấu lạ mắt, rồi lặng lẽ quay lưng bước đi, hòa vào màn đêm đang buông xuống
Anh vừa đóng cửa lại ,trái tim anh đập thình thịch. Sự tò mò đã chiến thắng nỗi sợ hãi. Anh mở phong bì. Bên trong là một lá thư được viết bằng thứ mực xanh đậm, trang trọng và bí ẩn
Lá thư không có tên người gửi cụ thể, chỉ có một biểu tượng lạ ở cuối trang. Nó viết về một "tổ chức đặc biệt", về những "người có khả năng phi thường", và quan trọng nhất, nó nói về anh, Purion
Lá thư đó tiết lộ rằng họ đã biết về khả năng nhìn thấy và giao tiếp với linh hồn của anh từ rất lâu
Họ biết về những gì anh đã trải qua, những sự kiện kỳ lạ xoay quanh anh. Lá thư không chỉ là một lời mời, mà còn là một sự thấu hiểu sâu sắc mà bản thân anh chưa bao giờ nhận được từ bất kỳ ai
Nó hứa hẹn một nơi mà anh sẽ không còn cô độc, một nơi mà khả năng của anh sẽ được chấp nhận, được huấn luyện để sử dụng cho mục đích lớn lao hơn là tự vệ
NV bí ẩn
Hãy đến với chúng tôi, và bạn sẽ tìm thấy ý nghĩa thực sự của bản thân
Dòng cuối cùng của lá thư đó viết
Tại đây, Purion bắt đầu một cuộc sống mới. Anh được huấn luyện để kiểm soát hoàn toàn sức mạnh Linh Hồn của mình. Anh học cách thu phục linh hồn không chỉ bằng sự đồng cảm mà còn bằng ý chí, bằng kỹ năng
Anh học cách sử dụng chúng không chỉ để tự vệ mà còn để tấn công, để hỗ trợ đồng đội trong các nhiệm vụ phức tạp
Các huấn luyện viên dạy anh cách phân tích năng lượng linh hồn, cách tạo ra kết giới bảo vệ, và cách "sở hữu" tạm thời sức mạnh của các linh hồn để tăng cường khả năng chiến đấu của bản thân.Quan trọng hơn cả, Purion không còn cô độc nữa
Anh tìm thấy những người bạn thật sự, những người chấp nhận con người thật của anh, những người lắng nghe những câu chuyện về thế giới linh hồn mà anh từng nghĩ không ai tin. Anh bắt đầu tham gia các nhiệm vụ, chiến đấu vai kề vai với đồng đội
Mỗi khi một nhiệm vụ thành công, Purion cảm thấy một niềm vui và sự thỏa mãn mà anh chưa từng trải qua. Đây chính là mục đích, là ý nghĩa mà anh đã tìm kiếm bấy lâu. Anh đã tìm thấy gia đình thứ hai của mình. Anh cũng dần cởi mở hơn, không còn quá trầm lặng, đôi khi còn nở nụ cười thật tươi
Trong số tất cả những người mà Purion đã gặp tại hội Huyền Bí, có một người để lại ấn tượng sâu sắc hơn cả: Hans
Hans là một thanh niên với mái tóc màu xanh chuối rực rỡ và đôi mắt vàng sắc sảo, tựa như tia nắng ban mai
Thoạt nhìn, Hans có vẻ bất cần, ít nói và thường xuyên tỏ ra hờ hững. Cậu ấy ít khi chủ động bắt chuyện, và luôn giữ một khoảng cách nhất định với mọi người
Tuy nhiên, Purion, với khả năng quan sát tinh tế của mình, nhận ra một điều khác. Hans không thờ ơ. Cậu ấy quan tâm đến mọi người xung quanh một cách âm thầm, lặng lẽ
Purion thường xuyên bắt gặp Hans giúp đỡ một đồng đội gặp khó khăn, hay lặng lẽ đặt một cốc nước ấm lên bàn của một người vừa trở về từ nhiệm vụ đêm khuya
Hans không khoe khoang, không tìm kiếm sự chú ý, nhưng hành động của cậu ấy luôn chân thành và chu đáo
Anh bắt đầu để ý đến cậu nhiều hơn. Anh thấy tim mình lỗi nhịp mỗi khi cậu vô tình chạm vào tay anh, hay mỗi khi cậu nở một nụ cười nhạt nhòa nhưng ấm áp
Đỉnh điểm là một đêm đông lạnh giá, sau một nhiệm vụ tuần tra kéo dài và đầy căng thẳng. Anh đã sử dụng quá nhiều năng lượng để đối phó với một thực thể linh hồn mạnh mẽ, khiến anh kiệt sức và đổ bệnh nặng
Cơn sốt cao hành hạ anh suốt đêm, đầu óc mê man trong những cơn ác mộng về quá khứ cô đơn, về những ánh mắt kỳ thị và những linh hồn lạnh lẽo
Anh nằm co ro trên giường, toàn thân run rẩy, mồ hôi vã ra như tắm. Trong cơn mê sảng, anh cảm thấy một bàn tay mát lạnh đặt lên trán mình, sau đó là một chiếc khăn ấm được đắp nhẹ nhàng
Khi Purion khẽ mở mắt, thế giới xung quanh vẫn còn mờ ảo, nhưng anh thấy rõ một bóng người đang ngồi bên cạnh giường mình
Đó là cậu. Mái tóc xanh chuối của cậu ấy nổi bật trong ánh đèn ngủ lờ mờ. Đôi mắt vàng thường ngày sắc sảo giờ đây ánh lên vẻ lo lắng chân thành
Cậu không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ thay khăn, đút từng thìa thuốc hạ sốt, và mang cho anh cốc nước ấm. Suốt cả đêm dài, cậu không hề chợp mắt
Cậu ấy ngồi đó, kiên nhẫn và tận tình, canh chừng Purion như một người em trai đang chăm sóc anh trai mình
Trong những giây phút tỉnh táo hiếm hoi, anh cảm nhận được sự ấm áp và an toàn mà anh chưa từng có trong đời
Anh nhìn cậu, thấy được sự mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt nhưng đôi mắt vẫn kiên định
Khoảnh khắc ấy, khi cậu khẽ chạm vào trán anh để kiểm tra nhiệt độ, và nở một nụ cười nhẹ nhõm khi thấy cơn sốt đã giảm, đã ghim sâu vào trái tim anh
Tất cả những ký ức về sự cô độc, về những nỗi đau trong quá khứ dường như tan biến. Từ giây phút đó, Purion biết, anh đã "crush" cậu
Một tình cảm thuần khiết, sâu sắc và đầy rung động đã nảy nở trong lòng chàng trai tóc tím
Cậu không chỉ là một đồng đội, mà còn là ánh sáng màu xanh ,xua tan đi bóng tối trong tâm hồn anh và là lý do để anh mỉm cười mỗi ngày
Download MangaToon APP on App Store and Google Play