Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

| RhyCap | Chung Chăn

Trưởng Phòng Và Bác Sĩ

Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh...
Hoàng Đức Duy lờ mờ tỉnh dậy khi ánh nắng sớm khẽ rọi, trên người chi chít những dấu hôn đỏ thẫm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
B.. Buông em ra
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không thích
Quang Anh thức dậy từ lúc mặt trời còn chưa ló dạng nhưng không muốn rời khỏi giường, anh tựa đầu lên mu bàn tay, ôm lấy cục bông bé xinh đang quấn lấy chiếc chăn trắng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mấy.. Mấy giờ rồi?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Gần tám giờ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Gì!?
Đức Duy tỉnh ngủ trong ít giây khi nhận ra bản thân đã muộn giờ làm cho ngày đầu tuần.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh à... Buông em ra
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đã bảo là không thích
Đức Duy muốn bật dậy thật nhanh để chuẩn bị lên bệnh viện nhưng Quang Anh không vui, còn trêu, kéo cả người cậu ngược lại vào lòng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hôm nay em phải lên bệnh viện sớm, người ta cần em
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh cũng cần em
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyên cái bệnh viện to đùng, có mỗi em làm bác sĩ thôi sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
N..Nhưng.. Nhưng mà
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cả tuần ngày nào em cũng ở bệnh viện trực ca đêm, hiếm lắm mới có mỗi một ngày để gần gũi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy mà sáng ra đã vội vàng phủi mông đi làm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Này
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có tàn nhẫn với chồng mình quá không vậy?
Quang Anh và Đức Duy là vợ chồng, yêu nhau vào những ngày mới chập chững đi làm vào năm 23 tuổi, đến nay đã kết hôn được gần 2 năm.
Quang Anh là một trưởng phòng nhân sự ở một công ty khá lớn, còn Đức Duy là bác sĩ phẫu thuật cho một bệnh viện có tiếng.
Vì tính chất công việc với vốn dĩ có tài nên Đức Duy thường được tin tưởng và giao cho rất nhiều dự án lớn, cậu cũng hết mình với bệnh viện mà quên mất rằng mình đã cưới chồng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng mà hôm nay.. anh không đi làm à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đáng lẽ là có, nhưng vì muốn ở nhà với em nên anh xin sếp nghỉ rồi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thật là...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sao?
Đức Duy thở dài, áp hai bàn tay lên má Quang Anh rồi hôn má chồng một cái.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chồng à.. Anh đang ngăn không cho em cứu người đấy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vợ anh được cấp trên tin tưởng, anh không vui à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không vui!
Đức Duy nũng nịu, bày ra vẻ mặt khiến hắn khó xử.
Quang Anh khẽ liếc nhìn chỗ khác.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không lấy lòng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chồng àaa !
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh đừng ghen với công việc như vậy chứ
Hắn nhướng mày, không nói gì.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thằng chồng già này !
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
!!!??
Quang Anh bất ngờ đẩy ngã vợ xuống giường, ôm trọn lấy Duy trong lòng, chôn cả gương mặt vào hõm cổ của cậu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chồng già chồng già chồng giàaa!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Suỵt, im ngay
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh và vợ bằng tuổi
.
.
.
⋆。‧˚ʚ🍓ɞ˚‧。⋆
Kì kèo mãi mà đến độ 8 giờ 30 Đức Duy mới có mặt tại bệnh viện làm việc.
Đến trưa, đúng 10 giờ 45 phút.
Quang Anh có mặt tại bệnh viện với đầu tóc, quần áo gọn gàng, lịch sự. Áo phông đen và quần jeans dài vừa nhìn đã biết ngay ông xã của bác sĩ Hoàng Đức Duy.
Hắn không gọi trước mà bước thẳng vào phòng nghỉ ngơi dành cho các bác sĩ, vừa đẩy cửa bước vào trong đã thấy cảnh không nên thấy.
Một bác sĩ phẫu thuật khác - Đỗ Hải Đăng ngồi sát vợ của hắn, cười cười nói nói trong ngứa mắt chết đi được.
Quang Anh dựa vai vào khung cửa, khoanh tay đứng nhìn sau đó gõ vài cái để hai người họ biết rằng ở đây còn có sự hiện diện của hắn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chồng?
Đức Duy ngơ ngác nhìn, có lẽ do hắn đến hơi sớm hơn so với những ngày trước.
Duy biết chồng của mình không thích Hải Đăng đến gần cậu, nhưng do phải thân thiện trong môi trường làm việc cho nên nói chuyện với nhau là điều không thể tránh khỏi.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Tôi đi trước, chào anh
Hải Đăng cười trừ, cúi đầu bước ra khỏi phòng.
Hắn liếc Hải Đăng một cái, chỉnh dáng thẳng thóm bước đến gần vợ yêu.
Nghe thấy tiếng đóng cửa bên tai, Quang Anh đã vội đặt hộp cơm xuống bàn làm việc, lao đến Đức Duy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không thích tên đó
Hắn gằn giọng, tức giận nhưng vẫn có chút... Nhõng nhẽo, mè nheo.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em biết.. Nhưng đi làm mà..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chỉ là đồng nghiệp thôi
Quang Anh bóp nhẹ hai vai của Duy, giọng mềm nhũn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không thích mà...
Hắn kéo người cậu ôm vào lòng, âu yếm như báu vật.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em biết, em biết, không thích thì không thích
₊˚⊹♡🍰🍓♡⊹˚₊
Quang Anh chăm vợ từng li từng tí, đến cả chuyện ăn uống cũng không muốn cậu ăn ở ngoài, ngày nào rảnh rỗi cũng sắp xếp thời gian làm đồ ăn mang đến cho vợ.
Ngồi ở chỗ mát mẻ nhất của canteen, cả hai cùng nhau trò chuyện như cặp mới yêu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh chăm em như con vậy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em là vợ, không phải con
Quang Anh mở khay cơm ra, toàn những món cậu thích nhất.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vâng ạ, trưởng phòng
Quang Anh là trưởng phòng của tập đoàn DG, một tập đoàn khá lớn và có tiếng vào những năm gần đây.
Một bác sĩ phẫu thuật và một trưởng phòng nhân sự có chung với nhau hai căn biệt thự lớn ở giữa một thủ đô và một thành phố. Đồ hiệu chất cao hơn núi, cuộc sống từ năm nay qua năm khác nhìn chung là chẳng thiếu thứ gì.
Cả Quang Anh và Đức Duy đều biết đối phương không có gia thế, hay nói cách khác, họ chẳng biết gì về nhau.
Gặp nhau, yêu nhau năm 23 tuổi, đến năm 26 tuổi đã quyết định kết hôn, kết hôn không một người chứng kiến. Chỉ đơn giản là 1 tờ giấy có chữ ký của cả 2 người.
Ngoài ra, họ chỉ biết đối phương mồ côi, không cha không mẹ, nghề nghiệp chỉ đơn giản là bác sĩ và trưởng phòng.
Khoảng cách tình yêu của hai người mỏng manh đến mức chỉ cần một sự im lặng, một lần quay lưng bỏ đi thì xem như chấm hết.
₊˚⊹♡🌸♡⊹˚₊
- END -
Ăn Thịt Độc Giả
Ăn Thịt Độc Giả
Saa qua di khaa
Ăn Thịt Độc Giả
Ăn Thịt Độc Giả
Lần đầu viết truyện trên Magatoon nên còn nhiều sai sót, cái gì bỏ qua được thì mong mọi người bỏ qua giúp tui ặ
Ăn Thịt Độc Giả
Ăn Thịt Độc Giả
Tui không biết là viết ra có ai đọc không nhưng mà dù sao cũng viết vì đam mê cho nên không quan tâm view viếc gì hết, cũng chả pr luôn nên không biết đứa con đầu tiên này sẽ đi đâu về đâu đây
Ăn Thịt Độc Giả
Ăn Thịt Độc Giả
Tui hong có ý định cạnh tranh với tác giả nào hết, chỉ đơn giản là muốn viết cho vui thôi
Ăn Thịt Độc Giả
Ăn Thịt Độc Giả
Tóm lại là
Ăn Thịt Độc Giả
Ăn Thịt Độc Giả
Yêu mọi người nhiều.
*LƯU Ý 🍡 Truyện 100% là tác giả tự bỏ công sức và chất xám ra để viết, hoàn toàn không đạo nhái dưới bất kì hình thức nào. Nếu ai có bằng chứng "Người Chung Chăn" đạo nhái tác phẩm của tác giả nào thì vui lòng var thẳng, nhỏ này không có ngán. 🍡 Tác phẩm là TRÍ TƯỞNG TƯỢNG, hoàn toàn KHÔNG CÓ THẬT cho nên nghiêm cấm gán ghép sự thật việc thật mang tính tiêu cực ở bên ngoài vào trong truyện của tôi. Không có rảnh để ngồi giải thích lại vấn đề này 🍡 Tôi thích RhyCap, DooGem cho nên muốn viết về họ, còn việc đọc hay không là lựa chọn của bạn, nếu không thích hai couple tôi đu thì đừng cố chấp nhấp vào đọc, đến lúc ngứa mắt thì đừng réo tên tôi. 🍡 Nếu thấy nó không hay hay thái độ của tác giả như l*n thì có thể đánh giá thậm tệ, mỗi người tùy gu và tôi cũng không quan tâm ai đánh giá hay chê bai gì nó vì tôi quan tâm việc mọi người yêu thích nó thế nào chứ không phải ghét nó thế nào. Tôi cũng sẽ sửa sai và lắng nghe góp ý vì tôi biết truyện của tôi không hoàn hảo. 🍡 Tác giả thân thiện. Hết Trân trọng.

Quá Khứ

Quang Anh yêu Đức Duy, rất yêu, yêu rất nhiều.
⋆˚ 𝜗𝜚˚⋆
Còn nhớ ngày hôm ấy, khi cả thành phố đều đã được nằm trong chăn ấm nệm êm thì Quang Anh đang phải đối mặt với thử thách lớn nhất đời mình. Hắn phải mang mẹ của mình đến bệnh viện trong tình trạng hấp hối. Hành lang cấp cứu sáng đèn, mùi thuốc sát trùng nồng đến khó thở. Quang Anh đứng đó, đầu óc rỗng tuếch, hai tay dính đầy nước mưa và máu, không biết nên đi đâu hay làm gì tiếp theo.
Khi có người gọi tên hắn, giọng nói vang lên không lớn, thậm chí còn hơi mềm, như sợ làm hắn giật mình.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ơi..
Quang Anh quay đầu lại. Người đứng trước mặt anh trông rất trẻ, gương mặt trắng sáng dưới ánh đèn, đường nét mềm mại đến mức không hề tạo cảm giác xa cách.
Mắt cậu ấy to, trong, ánh nhìn vừa lo lắng vừa dịu dàng, giống như đã quen với việc đứng trước nỗi đau của người khác.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh là người nhà bệnh nhân vừa được đưa vào phải không?
Giọng nói nhẹ, rõ, có chút khàn vì trực đêm nhưng lại rất ấm.
Quang Anh gật đầu, môi mấp máy nhưng không phát ra được tiếng nào. Người kia lập tức nhận ra điều đó, không hỏi thêm, chỉ đưa tay ra, đỡ lấy tờ giấy trong tay hắn đang run đến nhăn nhúm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không sao đâu
Cậu nói nhỏ, như dỗ dành.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh cứ nghe tôi nói trước đã, chưa cần ký liền
Cậu đứng hơi nghiêng về phía hắn, không áp sát, nhưng cũng không giữ khoảng cách quá xa.
Khi giải thích, cậu nói chậm rãi, thỉnh thoảng còn dừng lại để nhìn phản ứng của hắn, sợ hắn không theo kịp. Ánh mắt đó không mang chút áp lực nào, chỉ có sự kiên nhẫn và một loại dịu dàng rất tự nhiên.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi là Đức Duy
Cậu nói thêm, như nhớ ra điều gì đó.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi trực ca đêm nay. Nếu có gì thay đổi, tôi sẽ ra báo cho anh đầu tiên
Quang Anh nhìn cậu, đầu óc trống rỗng, nhưng tim lại đập loạn nhịp một cách rất vô lý. Giữa đêm mưa, giữa bệnh viện lạnh lẽo, sự tồn tại của người này giống như một thứ ánh sáng mềm, không chói, không gắt, nhưng đủ để người ta không thấy mình đang chìm hẳn xuống.
Khi Quang Anh ngồi sụp xuống ghế, hai tay che mặt, có người khẽ đặt xuống bên cạnh hắn một chai nước nhỏ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Uống một chút nha
Duy nói, giọng hạ thấp hơn nữa.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không được gục ngã đâu đấy
Quang Anh ngẩng lên. Ở khoảng cách gần, cậu bác sĩ ấy còn trông hiền hơn, hàng mi cong, ánh mắt mang theo sự quan tâm rất thật, không phải vì trách nhiệm mà vì bản năng.
Trong khoảnh khắc đó, Quang Anh bỗng nhận ra rằng giữa tất cả những thứ đang mất đi, có một người xa lạ này đang nhẹ nhàng giữ hắn lại với thế giới.
Và hắn đã yêu người đó ngay lúc ấy, trong khoảnh khắc yếu đuối nhất đời mình.
Dù không đáp lại lời nào, nhưng hắn biết trái tim của hắn đang phản ứng dữ dội.
𓂃˖˳·˖ ִֶָ ⋆🌷͙⋆ ִֶָ˖·˳˖𓂃 ִֶָ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng cười như thế với ai hết
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không thích
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thôi mà..
Cái đêm định mệnh ấy vào 5 năm trước, đã có một người dù bận trăm công ngàn việc nhưng vẫn dịu dàng với hắn, cười với hắn khiến trái tim ngỡ như đã chết bỗng trở nên sống lại...
Và 5 năm sau, khi có được người đó bên đời, nụ cười ấy đã biết làm lòng hắn ghen dữ dội.
Quang Anh ghét cái cách Đức Duy cười quá nhiều, quá dịu dàng với tất cả mọi người, hắn chỉ muốn giữ nụ cười ấy, dáng vẻ dịu dàng, ân cần ấy cho riêng mình.
Vậy mà Đức Duy lại chia sẻ nó cho tên Đỗ Hải Đăng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bác sĩ Đỗ chơi cùng em từ bé đến lớn, cậu ấy cũng giúp đỡ em nhiều, cười một chút cũng đâu có sao
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ha
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chồng nhỉ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không biết
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không thích
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hải Đăng cái gì về em cũng biết, còn anh thì em chả thấy em ho he gì
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ơ hay
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em giao cả đời mình cho anh, anh còn nghi ngờ em chuyện gì sao chồng?
Đúng là về hoàn cảnh, Quang Anh không biết gì về cậu cả.
Dù vậy, không ai có thể phủ nhận rằng giữa họ tồn tại một sự ràng buộc rất thật.
Quang Anh và Đức Duy không cần hỏi quá nhiều, cũng không cần phải chứng minh điều gì, bởi chỉ cần một ánh nhìn hay một cử chỉ nhỏ cũng đủ để hiểu đối phương đang ở đâu trong thế giới của mình.
Họ không dựa vào lời hứa, càng không cần những điều phô trương, mà gắn bó với nhau bằng thói quen, bằng sự hiện diện đều đặn của người kia trong từng khoảnh khắc đời thường.
Có những đêm cả hai gần như không nói với nhau một câu, nhưng vẫn ngủ chung một giường, vẫn chừa lại phần cơm cho người về muộn, vẫn giữ thói quen chờ cửa dù biết người kia có thể không trở về sớm. Đó không phải là sự thờ ơ, mà là một kiểu tin tưởng lặng lẽ, nơi mỗi người đều ngầm thừa nhận rằng đối phương chính là nơi an toàn nhất của mình.
Họ không biết quá khứ của nhau, không hiểu hết con người thật của đối phương, nhưng lại yêu nhau bằng tất cả những gì đang có ở hiện tại.
Và chính điều đó khiến mối quan hệ này trở nên nguy hiểm, bởi khi đã yêu quá sâu, chỉ cần một sự thật bị phơi bày, thứ sụp đổ sẽ không chỉ là niềm tin, mà là cả cuộc đời họ đã chọn cùng nhau xây dựng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ờ... Chồng ơi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dạ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ùmmm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đêm nay hình như đến lượt em trực..-
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có đêm nào em không trực?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em nhìn lại em xem, hai mắt thâm quầng hết lên, sức khỏe thì thất thường lên xuống, anh xót đấy
Đức Duy phụng phịu, buông thìa xuống, nắm lấy tay của hắn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em làm nốt tháng này, sang tháng sau nhất định không trực ca đêm liên tục nữa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Sẽ ở nhà với chồng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Câu này anh nghe hai lần rồi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chồngg..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Một tiếng cũng chồng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hai tiếng cũng chồng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Rốt cuộc mấy người có xem tôi là chồng không đấy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có màa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh à
Quang Anh dù to xác đến mấy, khi ở gần Đức Duy cũng sẽ hóa thành đứa trẻ thích mè nheo, làm nũng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh-..
Lời hắn bị cắt ngang giữa chừng khi tiếng chuông điện thoại trong túi quần reo lên. Dòng chữ "Gemini" hiện lên màn hình, Quang Anh có chút khựng người.
Đức Duy im lặng, tiếp tục ăn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Alo?
Gemini - Huỳnh Hoàng Hùng
Gemini - Huỳnh Hoàng Hùng
📲 Vụ này không nhiều đâu
Đầu dây bên kia thoải mái nói, như thể đang bàn với nhau một chuyện phiếm thông thường.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sao cũng được
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mấy chuyện này thì đưa người khác xử lí
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi bận chăm vợ
Gemini - Huỳnh Hoàng Hùng
Gemini - Huỳnh Hoàng Hùng
📲 Gớm
Gemini - Huỳnh Hoàng Hùng
Gemini - Huỳnh Hoàng Hùng
📲 Cái mạng không biết giữ được qua tới ngày mai không mà chăm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Được ngày nào.. Thì hay ngày đó
"Được ngày nào... Thì hay ngày đó"
Lời này Đức Duy nghe rõ mồn một.
Đợi đến khi hắn cúp máy mới gặn hỏi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Được ngày nào thì hay ngày đó là sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh nói gì thế?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đồng nghiệp gọi điện làm phiền
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không có gì to tát đâu vợ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
.... Thế đêm nay em ở lại bệnh viện
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có gì anh ngủ trước, không cần chờ cửa em
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thế anh ở bệnh viện cùng em, em có phiền không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hả..?
Đức Duy bất ngờ lảng tránh, lúng túng xua tay.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em làm cả đêm nên chắc không vào tiếp anh được..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Với lại anh là trưởng phòng, nghỉ nhiều ngày quá lỡ anh bị sa thải thì biết làm sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nói tóm lại là không muốn anh có mặt ở bệnh viện chứ gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cũng chỉ lo cho anh thôi mà..
Đấy, lại là cái vẻ mặt khiến Quang Anh chết mê chết mệt đấy.
Dù đang không thấy vui, nhưng hắn vẫn nhẹ nhàng xoa đầu bạn nhỏ, lúc không có ai lại hôn trộm vào má cậu một cái.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thôi màa, Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vợ anh, anh hôn
⁺‧₊˚ ཐི⋆♱⋆ཋྀ ˚₊‧⁺
- END -

Captain

Tạm biệt nhau lúc giữa trưa, Đức Duy thở dài bước vào trong phòng của bác sĩ, đẩy cửa vào đã thấy Đỗ Hải Đăng ngồi chờ sẵn.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Xem đi
Bác sĩ Đỗ hất mặt ra hiệu qua bàn làm việc của Duy, cậu nhướng mày, bước đến mở ra một tệp hồ sơ màu nâu.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Ở khu A đường số bảy, không khác gì những lần trước, đều cùng một kiểu giống hệt nhau
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Có lẽ là một tổ chức đấy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mấy chuyện này anh đừng nên mang đến bệnh viện, không hay đâu
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Tôi cũng không muốn, nhưng cậu cứ kè kè theo chồng suốt thì thời gian nào tôi đưa cho cậu được?
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Đúng không... Captain ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Suỵt !
Captain.
Một mật danh hiếm người gọi.
Trừ những người trong tổ chức Integrity.
Integrity là một tổ chức ngầm thuộc quyền của nhà nước, họ hành động, thực thi khi được cấp trên phát lệnh.
Nói cách khác, họ là những người bước đi thầm lặng cả ngày lẫn đêm. Ban ngày họ là một người bình thường, với tất cả mọi thứ đều bình người, nhưng khi trời trở tối, họ chính là cái gai trong mắt của những bọn khủng bố, những tổ chức hoạt động ngoài vòng pháp luật. Trong giới, nhắc đến Integrity là nhắc đến một thứ không thể mua chuộc, không thể thương lượng, và một khi đã bị để mắt tới thì sớm muộn gì cũng phải đối mặt với cái giá của mình.
Đối với Hoàng Đức Duy, pháp luật là điều cậu luôn bảo vệ.
Công lý, chính nghĩa là những điều Đức Duy luôn muốn mang đến cho những kẻ bị đồng tiền chà đạp. Cậu không tin công lý là thứ luôn đúng, cậu chỉ tin vào bản thân mình. Cậu không chịu được việc đứng nhìn cái sai xảy ra khi mình còn đủ khả năng can thiệp.
Đó là lí do vì sao, cái chức chỉ huy trưởng này thuộc về bác sĩ Hoàng Đức Duy suốt 8 năm liền.
Đức Duy vào tổ chức Integrity khi chỉ mới 20 tuổi, tổ chức được chỉ huy bởi bố ruột của cậu, tuy nhiên đã không may tử vong vì điều tra đường dây phản Quốc. Vì vậy việc Hoàng Đức Duy nắm giữ chức chỉ huy là hợp lệ.
Nếu không có khả năng, có lẽ cậu cũng đã ra đi lâu rồi.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Cậu sợ cái gì?
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Hửm?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh thôi ngay đi luật sư Đỗ!
Đỗ Hải Đăng và Hoàng Đức Duy đều có chung một vỏ bọc, họ đều là bác sĩ phẫu thuật, nhưng về đêm, người thì chỉ huy quân đội cảnh sát chìm, kẻ thì là luật sư ẩn mình với danh bác sĩ. Đức Duy và Hải Đăng chơi với nhau từ nhỏ, lớn lên cùng nhau và trở thành cộng sự theo cách tự nhiên nhất. Mỗi người giữ cho người kia một lối an toàn để quay về. Với Duy, Hải Đăng không chỉ là cộng sự, mà là người luôn đứng cùng phía, dù hoàn cảnh có thay đổi thế nào.
Hải Đăng không tài đến mức cân bằng được cả hai ngành nghề khó khăn bậc nhất. Anh là con trai của giám đốc bệnh viện, mang tiếng là bác sĩ nhưng chưa bao giờ động vào công việc, cũng như chưa từng tự mình tham gia bất kì một cuộc phẫu thuật nào. Công việc của anh là sáng giải quyết công việc của Integrity trên bệnh viện, tối về tham gia những cuộc điều tra của trụ sở.
Hải Đăng khác một luật sư bình thường ở chỗ, anh không ngồi yên đợi người khác đến đưa tiền, đưa thông tin, mà chính là tự mình điều tra vì có cùng chí hướng công lý với Đức Duy.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Chồng cậu xem ra cũng chẳng biết gì về cậu nhỉ?
Đức Duy ngồi phịch xuống ghế bên cạnh Hải Đăng, ngửa cổ ra sau, hai ngón tay xoa xoa thái dương.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Che được mắt anh ấy thì xem như che được mắt thiên hạ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng tôi không thích qua mắt chồng mình thế này, anh ấy mà biết tôi làm cái nghề xem nhẹ mạng sống thế thì không hay đâu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đợi đến khi nào nhiệm vụ này kết thúc... thì tôi rửa tay gác kiếm
Đăng nhìn chằm chằm vào cậu đồng nghiệp, thở dài.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Vẫn quyết định thế à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh phải biết...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nó gây nguy hiểm cho gia đình của tôi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi mất mẹ từ sớm, bố cũng đã đi rồi, bên cạnh tôi chẳng còn ai hết
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Còn... Anh ấy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nên tôi không thể để anh ấy gặp nguy hiểm được
Đức Duy cầm điện thoại lên, mở sáng màn hình khoá.
Hình nền cậu và Quang Anh chụp cùng nhau, càng nhìn càng thấy lòng mình nặng trĩu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quanh Anh là điểm yếu của tôi..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dù phần trăm xảy ra là rất ít nhưng lỡ như có ngày họ biết được Quang Anh quan trọng với tôi thế nào thì chắc...
Sống trong cái nghề cảnh sát chìm này đã khó, có điểm yếu thì lại càng khó hơn.
Công việc của Đức Duy vốn đã không nên có gia đình, cậu biết mình chẳng có thời gian dành cho thứ tình cảm thiêng liêng ấy.
Đã không ít lần đắp chung chăn với Quang Anh, cậu đã thầm nghĩ..
Có lẽ ngay từ đầu, bản thân cậu không nên vướng vào hôn nhân.
Đặc biệt là với người mà cậu thật sự yêu.
- END -

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play