[BângxQuý] Qua Xuân
Chương 1: Ngày Chuyển Trọ
Buổi chiều Nguyễn Ngọc Quý chuyển đến khu trọ mới, trời bỗng dịu lạ. Nắng không quá gắt, gió thổi nhẹ qua hành lang hẹp, khiến chiếc vali cậu kéo phát ra tiếng kêu vang mà vẫn không khó chịu. Phòng 203 nằm cuối dãy, trước cửa có chậu dây leo xanh rì, khiến cậu cảm giác như nơi này đã chờ mình từ rất lâu.
Cậu đang loay hoay xoay chốt chìa khóa thì nghe tiếng cửa phòng đối diện mở ra từ từ. Một người đàn ông cao dong dỏng bước ra, trên tay ôm một chậu trầu bà lớn. Gương mặt anh sáng dưới nắng, đôi mắt lại mang vẻ hiền lành khó diễn tả.
Thóng Lai Bâng
Em mới chuyển tới à? //Giọng trầm và ấm//
Nguyễn Ngọc Quý
//Hơi bối rối nhưng vẫn gật đầu// Dạ… em tên là Nguyễn Ngọc Quý.
Thóng Lai Bâng
//Đặt chậu cây xuống, chìa tay ra// Anh là Thóng Lai Bâng. Hàng xóm đối diện của em.
Cái bắt tay nhẹ mà khiến tim Ngọc Quý như đập lệch một nhịp. Lai Bâng liếc đống đồ cậu mang theo rồi mỉm cười.
Thóng Lai Bâng
Để anh phụ. Trông cũng nặng đó.
Chỉ vài phút, Lai Bâng đã giúp Ngọc Quý khuân hết vào phòng. Ngọc Quý lí nhí cảm ơn, còn Lai Bâng chỉ lắc đầu như chẳng có gì to tát.
Trước khi quay về phòng, Lai Bâng nói thêm.
Thóng Lai Bâng
Tối nếu rảnh, anh dẫn Ngọc Quý đi mua vài đồ cần thiết. Với lại… chào mừng Ngọc Quý đến khu trọ này.
Cánh cửa của Lai Bâng từ từ khép lại, nhưng nụ cười ấy còn đọng lại trong lòng Ngọc Quý như một cơn gió đầu mùa.
Ngọc Quý không rõ vì sao… nhưng cảm giác mùa xuân vừa kịp chạm vào ngưỡng cửa của tim mình.
Chương 2: Bữa Tối Đầu Tiên
Đến tối, Quý đang sắp xếp lại chồng sách thì nghe tiếng gõ cửa nhẹ. Mở ra, cậu thấy Bâng đứng tựa cửa, một tay đút túi quần, tay còn lại cầm mũ bảo hiểm.
Thóng Lai Bâng
Đi không? Quán hủ tiếu cách đây ba phút chạy xe.
Giọng anh bình thản, nhưng ánh mắt lại có chút mong đợi làm Quý bất giác gật đầu. Cậu khóa cửa, đi theo anh xuống sân trọ. Trời tối nhưng gió rất mát; mùi hoa sữa thoang thoảng ở góc đường khiến bước chân Quý nhẹ hơn.
Ngồi sau xe Bâng, Quý hơi căng. Cậu không dám vịn vào áo anh, chỉ nắm mép yên xe, nhưng Bâng chợt nói.
Thóng Lai Bâng
Giữ anh cho chắc. Đường hơi xóc.
Câu nói đơn giản mà khiến tai Quý đỏ đến nóng ran. Cậu đặt tay lên áo anh, cảm giác từng hơi ấm truyền qua.
Quán hủ tiếu nhỏ nhưng đông. Vừa ngồi xuống, Bâng đưa ly nước cho Quý, hỏi.
Thóng Lai Bâng
Em quen khu này chưa?
Nguyễn Ngọc Quý
Dạ chưa… em mới vào Sài Gòn mấy tháng, vẫn hơi lạc.
Bâng chống cằm nhìn cậu, đôi mắt chăm chú đến mức Quý không dám đối diện quá lâu.
Thóng Lai Bâng
Không sao. Từ nay có anh. Em hỏi gì cũng được.
Quý khựng lại một chút. Giọng anh không phải kiểu trêu đùa, mà thật đến mức khiến tim cậu khẽ run.
Bưng tô hủ tiếu nóng hổi lên, Quý mỉm cười nhỏ.
Nguyễn Ngọc Quý
Vậy… nhờ anh giúp em nhiều rồi.
Thóng Lai Bâng
//Bật cười// Anh muốn giúp mà.
Câu nói rơi xuống giữa hơi nước bốc lên từ tô hủ tiếu, ấm đến mức Ngọc Quý chẳng biết trả lời như nào.
Chỉ biết rằng… bữa tối ấy, hơi ấm trong lòng cậu còn nóng hơn cả món ăn đứng trước mặt này.
Chương 3: Những Buổi Tối Có Đèn Và Gió
Sau bữa hủ tiếu tối hôm đó, Quý tưởng mọi thứ sẽ tạm dừng ở mức… hàng xóm thân thiện. Nhưng không. Tối thứ hai, đang học bài, cậu nghe tiếng gõ cửa. Một cái gõ rất quen.
Thóng Lai Bâng
//Đứng trước cửa, tay cầm một bịch bánh bao nóng// Anh mua dư. Em ăn không?
Câu nói bình thản như chuyện thường ngày. Nhưng đối với Quý, tim lại chạm một nhịp lạ lùng.
Tối thứ ba, Bâng gõ cửa lần nữa, lần này là… mượn kéo.
Tối thứ tư, anh gõ cửa chỉ để hỏi.
Thóng Lai Bâng
Em có thời gian không? //Rủ cậu xuống sân trọ ngồi hóng gió//
Trong bốn ngày ấy, Quý nhận ra một điều: Bâng không hề bận như vẻ ngoài trầm ổn của anh. Hoặc nếu có bận thật… anh vẫn dành thời gian cho cậu.
Sân trọ buổi tối có ánh đèn vàng đổ xuống nền gạch cũ. Hai người ngồi cạnh nhau trên bậc thềm, mỗi người ôm một ly trà tắc mà Bâng mua. Quý rụt rè đá chân vào chân anh, khoảng cách thật nhỏ nhưng lại khiến cậu giật mình.
Thóng Lai Bâng
Ngày mai em có tiết sớm?
Nguyễn Ngọc Quý
Dạ có. Bảy giờ.
Thóng Lai Bâng
Anh mai làm ở nhà. Có gì anh chở em đi.
Nguyễn Ngọc Quý
//Quay sang nhìn anh, mắt mở to// Không cần đâu ạ… em tự đi được.
Thóng Lai Bâng
Anh thích chở.
Giọng anh thấp, chậm, và thật đến mức khiến Quý cứng người.
Gió lùa qua dàn dây leo, lá sột soạt như tiếng ai đang cười nhẹ. Trong khoảnh khắc ấy, Quý cảm giác thế giới xung quanh thu nhỏ lại, chỉ còn tiếng tim mình đập và hơi ấm từ người ngồi bên cạnh.
Cậu khẽ nói, không biết vì dũng cảm hay vì… bị ai đó làm mềm lòng.
Nguyễn Ngọc Quý
Nếu… anh không phiền, em sẽ đi cùng.
Khi Bâng nhìn sang, ánh mắt anh mềm như ánh đèn vàng. Tối hôm đó, Quý biết… mùa xuân trong lòng mình đang lớn dần từng chút một.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play