[Rio × Buitruonglinh | RioLinh] Nghiện Em.
#1 - Nghiện em : Giới Thiệu
Trong giới kinh doanh đầy rẫy cạnh tranh và tham vọng, cái tên Đỗ Việt Tiến luôn khiến người khác phải dè chừng. Hắn có tất cả—quyền lực, tiền bạc, địa vị, khuôn mặt khiến bao người si mê.
Người ta nói hắn sinh ra đã là kẻ đứng trên đỉnh kim tự tháp, kẻ mà bất kỳ cô gái nào cũng ao ước được gả cho.
Hắn lấy vợ—một cuộc hôn nhân thương mại để củng cố lợi ích hai nhà. Người vợ ấy yêu hắn đến chết đi sống lại, nhưng trong mắt Tiến, nàng ta chẳng khác gì một món đồ trang trí xa xỉ và phiền phức.
Tiến vốn chẳng thiếu gì những mối quan hệ ngoài luồng. Nhưng mỗi lần vừa kịp vui chơi vài ngày, những người phụ nữ ấy đều “biến mất” khỏi tầm mắt hắn.
Tiền và quyền của vợ hắn khiến họ vội vã rút lui như chạy trốn tai họa. Chỉ có một người, duy nhất một người mà nàng ta không thể động vào.
Một thiếu niên mảnh mai nhưng sắc bén như lưỡi dao giấu trong lụa. Cơ thể mềm mại, khuôn mặt đẹp đến mức chỉ cần liếc qua đã khiến kẻ khác quên mất cách thở.
Nhưng điều khiến Tiến mất kiểm soát… là ánh mắt em. Trong đôi mắt ấy, không có sự sợ hãi, không có sự nịnh bợ—chỉ có sự thách thức ngọt ngào như nói với hắn: Anh đã nghiện em rồi, và anh không thoát được đâu.
Và đúng vậy. Tiến sa vào Linh, cực kỳ sâu.
immzyu.
bộ này sẽ theo kiểu bạo bạo một chút..
immzyu.
chắc do mình thấy anh linh sexy quá =))
immzyu.
lưu ý giúp mình là
TẤT CẢ TÌNH TIẾT TRONG TRUYỆN CHỈ LÀ HƯ CẤU VÀ KHÔNG CÓ THẬT, KHÔNG ÁP DỤNG LÊN NGƯỜI THẬT‼️
#2 - Nghiện em.
Đêm nay, quán bar sang trọng nhất trung tâm náo nhiệt hơn mọi khi. Khi Việt Tiến bước vào, tiếng nhạc dừng lại nửa nhịp, hàng loạt nhân viên cúi đầu chào, tôn kính giống như đang tiếp một vị vua.
Hắn chẳng thèm liếc họ lấy một cái, chỉ đi thẳng vào khu vực dành riêng cho mình.
Căn phòng cuối hành lang được cách âm hoàn hảo, nơi chẳng ai ngoài hắn có quyền vào. Hắn mở cửa.
Trên chiếc sofa xám mềm mại, Bùi Trường Linh đang nằm vắt chéo chân, một tay chống đầu, tay kia nghịch ly nước có đá tan loang.
Ánh đèn vàng rọi lên làn da trắng mịn của em, khiến cả căn phòng như sáng hơn. Sơ mi trắng rộng cổ trễ xuống xương quai xanh, chiếc quần đùi ngắn để lộ đôi chân dài, mềm đến mức chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta muốn phạm tội.
Linh nghe tiếng cửa mở thì không buồn quay đầu, chỉ uể oải hỏi.
Bùi Trường Linh
Anh tới rồi à?
Giọng em lười biếng nhưng đủ để máu trong người Việt Tiến chạy loạn.
Tiến cởi áo vest đen, vứt lên ghế. Hắn nới lỏng cà vạt, cúc áo cổ vừa mở ra đã để lộ đường xương quai săn chắc.
Hắn bước tới gần, từng bước nặng và chậm như con dã thú đang áp sát con mồi đã quen thuộc hương vị của nó.
Linh cuối cùng cũng nhìn hắn, đôi môi hồng hé cười rồi dang tay ra.
Bùi Trường Linh
Lại đây ôm em.
//dang tay chờ hắn tới//
Cơ thể Tiến căng lên một nhịp. Hắn không nói gì, chỉ cúi xuống, đè Linh vào sofa như đó là nơi duy nhất em nên nằm.
Mũi hắn vùi vào cổ em, hít sâu như thể cả ngày hôm nay hắn chỉ sống cầm hơi chờ giây phút này.
Mùi hương trên cơ thể Linh—thứ pheromone ngọt dịu mê người mà hắn nghiện đến mức không thể cai nổi, lập tức làm hắn mất kiểm soát.
Hắn trượt môi lên cổ em, rồi ngậm lấy xương quai xanh, nhẹ nhàng cắn một cái.
Bùi Trường Linh
Nhẹ thôi..
//em thở khẽ, nhưng ánh mắt lại tràn ý cười khiêu khích//
Tiến nâng đầu nhìn em, đôi mắt đen sẫm đầy chiếm hữu.
Đỗ Việt Tiến
Em càng nói vậy, anh càng muốn cắn mạnh hơn.
Bùi Trường Linh
Người ta mà nhìn thấy cảnh này, chắc nghĩ anh đói em đến phát điên.
//em bật cười, giọng mềm ngọt//
Tiến cúi xuống, hôn em một cái sâu, đầy khao khát.
Đỗ Việt Tiến
Không phải nghĩ. Là thật.
Bùi Trường Linh
Anh thật là..
Hắn siết eo em, ép em sát vào cơ thể hắn như muốn nuốt trọn. Mọi lý trí trong hắn, mọi nguyên tắc, mọi lý tưởng… đều tan như khói mỗi khi Linh mở miệng gọi “anh”.
Hắn không quan tâm vợ mình sẽ làm gì. Không quan tâm thiên hạ nghĩ gì. Không quan tâm hậu quả. Chỉ cần Linh.
Chỉ cần người thiếu niên đang nằm dưới hắn, ngoan ngoãn, ngọt ngào, và đầy cám dỗ đến mức khiến hắn muốn giam em cả đời.
Đỗ Việt Tiến
Linh… em là của anh.
//hắn thì thầm bên môi em, như một lời tuyên bố//
Bùi Trường Linh
Em biết rồi mà.
//em mỉm cười, vòng tay ôm cổ hắn//
Bùi Trường Linh
Nghiện em rồi chứ gì?
Đỗ Việt Tiến
Ừm..
//dụi đầu vào hõm cổ em//
Đỗ Việt Tiến
Dù em có làm gì, anh cũng chống lưng cho em. Nhớ chưa?
//nói vào tai em//
Bùi Trường Linh
Tiến… anh không bỏ em được đâu.
//mỉm cười//
Ánh mắt Tiến tối lại, đầy đam mê và nguy hiểm.
Đêm nay, hắn thật sự phát điên vì em. Và hắn thích cảm giác ấy đến tàn nhẫn.
#3 - Nghiện em.
Không khí trong căn phòng riêng của quán bar nồng đậm hơi thở của hai người.
Ánh đèn vàng dịu phủ lên thân hình mềm mại của Trường Linh và vẻ sắc bén, đầy quyền lực của Việt Tiến. Căn phòng im lặng đến mức tiếng thở của họ hòa vào nhau, kéo dài như một bản nhạc chỉ dành cho hai người.
Tiến vừa buông môi em ra thì chuông điện thoại trên bàn rung lên. Hắn liếc màn hình, vẻ mặt thoáng tối. Là vợ hắn gọi.
Trường Linh nhìn biểu cảm đó, bật cười khẽ.
Bùi Trường Linh
Lại gọi nữa hả anh?
Đỗ Việt Tiến
Em đừng để ý.
Tiến nói bằng giọng lạnh đến mức có thể đóng băng cả căn phòng.
Đỗ Việt Tiến
Anh không có hứng nghe.
Hắn tắt máy, ném điện thoại xuống sofa như một món đồ rác rưởi. Linh chống cằm nhìn hắn, đôi mắt cong cong đầy trêu chọc.
Bùi Trường Linh
Em tưởng người giàu thì phải giải quyết êm đẹp hơn chứ.
Bùi Trường Linh
Thấy như anh… phũ ghê đó.
Tiến nhìn em, nhìn cái cách em nằm nửa người trên sofa, chân vắt hờ, áo sơ mi trễ thêm một nấc vì bị hắn kéo lúc nãy.
Trường Linh không cần cố gắng, từng cử động đều khiến hắn muốn nổi điên.
Đỗ Việt Tiến
Không phải phũ.
//hắn ngồi xuống, kéo eo em sát vào mình hơn//
Đỗ Việt Tiến
Là anh chẳng buồn quan tâm.
Bùi Trường Linh
Chà… vợ anh mà biết chắc đau lòng lắm đó.
Linh nói vậy nhưng giọng chẳng có chút thương xót nào.
Đỗ Việt Tiến
Cô ta có thể đau lòng bao nhiêu cũng được.
//hắn cúi sát môi em, ánh mắt sắc như muốn cắn luôn//
Đỗ Việt Tiến
Nhưng em thì không được phép buồn.
Đỗ Việt Tiến
Em chỉ cần để anh lo.
Cả người Linh khẽ run, không phải vì sợ, mà vì sự chiếm hữu quá rõ ràng trong từng chữ của hắn.
Hắn luôn độc đoán… nhưng Trường Linh lại thích điều đó ở hắn. Thậm chí còn xem đó là thú vui.
Bùi Trường Linh
Anh lo kiểu gì? Thỉnh thoảng em cũng muốn thử xem.
//em khẽ nhếch môi//
Đỗ Việt Tiến
Em dám thử, anh giam em thật đấy.
Giọng hắn trầm đến mức khiến sống lưng em nóng lên.
Bên ngoài, tiếng nhạc quán bar vang vọng. Nhưng trong căn phòng cách âm này, thế giới chỉ có hai người.
Tiến rót cho Linh một ly rượu vang, nâng cằm em để em uống từng ngụm chậm. Hắn nhìn em uống, ánh mắt giống như một con thú vừa kiên nhẫn vừa thèm khát.
Bùi Trường Linh
Anh đến muộn. Hôm nay lại họp hả?
//em lau môi bằng mu bàn tay, lười biếng dựa đầu vào vai hắn//
Đỗ Việt Tiến
Không.
//hắn vuốt mái tóc mềm của em//
Đỗ Việt Tiến
Bận xử lý mấy người tò mò về quan hệ của chúng ta.
Bùi Trường Linh
Anh sợ người ta biết anh nuôi em à?
//em bật cười//
Đỗ Việt Tiến
Không phải sợ.
//hắn bóp nhẹ cằm em để em nhìn thẳng hắn//
Đỗ Việt Tiến
Anh chỉ không thích ai nhìn em bằng ánh mắt khác.
Đỗ Việt Tiến
Em là để anh nhìn thôi.
Linh rên nhẹ một tiếng vì lực bàn tay hắn, nhưng đôi mắt lại đầy thích thú.
Bùi Trường Linh
Anh càng nói, em càng muốn xem anh ghen đến mức nào.
Đỗ Việt Tiến
Em thử đi.
//hắn cúi xuống, giọng thấp, gần như gằn//
Đỗ Việt Tiến
Em thử xem anh có giữ nổi bình tĩnh không?
Bùi Trường Linh
Vậy ngày mai em đi chơi với bạn, không đợi anh. Được chứ?
//em liếm môi, nụ cười cong lên//
Tiến trả lời ngay lập tức, không cần suy nghĩ.
Bùi Trường Linh
Anh gia trưởng quá rồi đấy.
Đỗ Việt Tiến
Với em thì được.
Khoảnh khắc ấy, ánh mắt hai người chạm nhau. Một bên là sự ngông nghênh, đẹp đến mê hoặc. Một bên là dục vọng kèm theo quyền lực khiến người khác nghẹt thở.
Tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên.
Tiến lập tức kéo Linh vào lòng, che nửa người em như phản xạ.
Đỗ Việt Tiến
Ai?
//giọng hắn trầm lạnh//
Nhân vật phụ
Dạ, tổng giám đốc, có người muốn gặp ngài. Là… phu nhân ạ.
Không khí trong phòng đột ngột đóng băng.
Bùi Trường Linh
Người ta đến tìm anh rồi kìa.
//Linh cười khẽ, ngón tay vuốt nhẹ cổ áo Tiến//
Tiến đứng dậy, vuốt lại áo sơ mi, ánh mắt sắc đến mức có thể giết người.
Đỗ Việt Tiến
Em ngồi đây. Không ai được vào.
//giọng hắn mang theo mệnh lệnh tuyệt đối//
Đỗ Việt Tiến
Xong việc anh quay lại. Em đợi anh. Nếu không… anh sẽ phạt em đấy!
Linh nhìn hắn đầy khiêu khích, nhưng vẫn ngoan ngoãn vắt chân ngồi lại.
Bùi Trường Linh
Đi đi. Em ở đây.
//đôi mắt em cong lại//
Bùi Trường Linh
Đừng để em đợi lâu… kẻo em buồn, anh lại phải dỗ.
Việt Tiến khựng một giây, khoé môi cong lên đầy nguy hiểm.
Rồi hắn mở cửa bước ra.
Kẻ đứng đầu một doanh nghiệp lớn, một người đàn ông lạnh lùng, tàn nhẫn với cả thế giới… nhưng lại phát điên vì một thiếu niên đang ngồi cười trong căn phòng này.
immzyu.
tôi drop bộ này đâyy=)))
immzyu.
vì.. mình chuyển qua đu LinhRio rồi=))
immzyu.
baii các tyeu nhée
Download MangaToon APP on App Store and Google Play