Mùa đông năm nhất đại học, khi tuyết phủ trắng sân trường, Trương Quế Nguyên – nam thần bóng rổ của khoa Thể Chất, vui vẻ, ấm áp và nổi tiếng… lại vô tình gặp rắc rối lớn nhất đời mình: cậu em phòng mới tên Dương Bác Văn.
Bác Văn là kiểu người khiến ai nhìn cũng lạnh gáy:
• Điểm số khoa Tự Nhiên lúc nào cũng đứng top.
• Gương mặt sáng sủa mà lại ít nói.
• Thích yên tĩnh, không thích va chạm.
• Mỗi khi nhìn ai cũng như nhìn xuyên qua họ.
Vậy mà chẳng hiểu sao, cậu ấy lại trở thành người ở giường dưới của Quế Nguyên.
Ban đầu, hai người chẳng hợp nhau:
Quế Nguyên ồn ào, náo nhiệt → Bác Văn thì thích im lặng.
Quế Nguyên bừa bộn → Bác Văn sạch sẽ tuyệt đối.
Quế Nguyên quen được cả trường vây quanh → Bác Văn chỉ cần góc bàn, cuốn sách và mặt trời mùa đông.
Thế nhưng chính cái đêm tuyết rơi đầu mùa, khi cả ký túc xá mất điện, Quế Nguyên lọ mọ ôm áo khoác đi tìm đèn pin thì lại bắt gặp Bác Văn ngồi co ro vì lạnh.
Khoảnh khắc ấy khiến trái tim nam thần bóng rổ rung lên không báo trước.
Từ hôm đó, hai người bắt đầu bước vào thế giới của nhau:
• Quế Nguyên tìm cách làm Bác Văn cười.
• Bác Văn thỉnh thoảng nhìn trộm Quế Nguyên khi anh luyện bóng.
• Bữa khuya, mì nóng, những đêm ôn bài đến sáng.
• Một cái ô chia đôi trong tuyết.
• Và một cái nắm tay tưởng như vô tình… nhưng lại khiến cả hai mất ngủ cả tuần.
Tình cảm của họ dịu dàng như tuyết rơi, chậm rãi mà thấm sâu.
Nhưng càng ngọt thì càng dễ tổn thương.
Một hiểu lầm lớn xuất hiện—liên quan đến quá khứ của Bác Văn và một tai nạn khiến Quế Nguyên phải rời sân bóng một thời gian dài.
Bác Văn tưởng mình là gánh nặng, chọn rời xa để bảo vệ người mình yêu.
Quế Nguyên hoảng loạn tìm không thấy, càng đau hơn khi biết lý do.
Họ đi qua mùa đông lạnh nhất của tuổi trẻ, mỗi người đều mang một nỗi đau riêng.
Cho đến đêm tuyết cuối mùa, khi Quế Nguyên nhìn thấy Bác Văn đứng dưới sân trường—vẫn là mái tóc ấy, dáng hình ấy, và đôi mắt chưa từng quên mình—anh chạy đến, ôm lấy người ấy thật chặt, nói như trút hết chờ đợi:
“Tuyết ngừng rơi rồi… nhưng anh vẫn chọn yêu em.”
Giông bão tan.
Hai trái tim từng đau đến rạn nứt cuối cùng lại tìm về nhau, mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn.
Họ nắm tay nhau bước qua thời sinh viên, bước vào mùa xuân ngập nắng – nơi tình yêu không còn chỉ là rung động đầu đời, mà là lựa chọn cả đời.