[ CHs Russia X America ] Khổ Tâm
《Chap 1: Đông tới》
࣪ ִֶָ☾.ɴԍuʏêɴ.
Mn hỏi tsao t lại xóa bộ kia đko
࣪ ִֶָ☾.ɴԍuʏêɴ.
Tại t bị bí idea
࣪ ִֶָ☾.ɴԍuʏêɴ.
Nhm bộ này t lên kế hoạch từ năm trước r
࣪ ִֶָ☾.ɴԍuʏêɴ.
nên ít khả năng xóa lắm
࣪ ִֶָ☾.ɴԍuʏêɴ.
vô thôi đkm
Ai nhìn hắn cũng thấy rõ một điều: hắn luôn bước vào phòng như thể đang ban ơn cho tất cả sự tồn tại trong đó. Cái kiểu nhướng mày tự mãn, nụ cười lệch nhẹ như đang chế giễu cả thế giới—thứ ấy khiến người ta vừa khó chịu, vừa chẳng muốn lại gần. Hắn chẳng thèm để ý. Hoặc ít nhất, hắn luôn tỏ ra như thế. Mỗi lời hắn nói ra đều được phủ một lớp kiêu ngạo đến mức tưởng như hắn đang sống ở một tầng mây khác, nơi không ai chạm tới được.
Thế nhưng, đôi khi người ta lại thấy hắn đứng bên cửa sổ thật lâu, ánh mắt lạnh như sương sớm nhưng trong đó có gì đó chùng xuống trong một nhịp thở. Hắn ghét ai nhìn thấy khoảnh khắc ấy, nên lúc bị bắt gặp, hắn lại bật một câu châm biếm đầy vẻ thượng đẳng, như móc khóa lại cánh cửa tâm hồn đang lỡ mở. Hắn luôn bảo mình chẳng cần ai, chẳng bao giờ quan tâm người khác nghĩ gì, nhưng mỗi đêm, hắn vẫn thức đến khuya chỉ để ngồi sửa đi sửa lại một câu nói vô tình ai đó để lại trong đầu.
Người ta tưởng hắn kiêu vì mạnh mẽ. Sự thật thì, đôi khi chính hắn cũng không biết mình ngẩng cao đầu để tỏ ra bất cần… hay để không ai nhìn thấy trái tim đầy vết nứt phía dưới.
Buổi tối, khi phố xá rơi vào lớp tĩnh lặng đặc quánh, hắn trở về căn phòng trơ trọi như thể thế giới ngoài kia không còn chừa cho hắn một chỗ đứng.
Ngồi xuống chiếc ghế sofa, hắn cảm nhận rõ từng nhịp thở nặng nề của mình, như thể mỗi hơi thở đều mắc vào một mũi gai vô hình.
Hắn biết người ta ghét hắn, ghét ánh nhìn trịch thượng, ghét những lời nói quăng ra như dao sắc.
Và chính điều đó, khi đêm xuống, lại hóa thành bản án hắn tự đọc cho mình.
Hắn úp mặt vào đôi bàn tay run rẩy, thấy rõ sự cô độc đang từng chút một vây kín.
Những câu nói vô tâm trong ngày bỗng vang lên như tiếng vọng dài vô tận giội vào lòng hắn.
Hắn muốn sửa, nhưng chẳng biết bắt đầu từ đâu, vì chính hắn cũng không hiểu vì sao mình cứ phải dựng lên lớp kiêu hãnh ấy.
Mỗi sai lầm lại như một vết sẹo mới hằn sâu, nhắc hắn nhớ rằng hắn đã đẩy người khác xa đến mức nào.
Hắn ngước nhìn trần nhà, nơi ánh đèn vàng lay lắt khiến bóng hắn cong queo, méo mó như chính bản ngã đang nứt vỡ.
Sự tĩnh mịch bóp nghẹt lấy hắn, khiến hắn nghe rõ tiếng sợ hãi len vào từng kẽ thở.
Hắn biết đêm nay rồi đêm sau nữa, hắn vẫn phải ngồi đây, đối diện với phần người mà hắn cố giấu đi.
Có lúc hắn muốn khóc để nhẹ lòng, nhưng nước mắt lại bướng bỉnh kẹt ở nơi sâu nhất.
Cuối cùng, hắn chỉ còn biết ngồi bất động, để mặc nỗi tuyệt vọng ôm lấy mình như chiếc áo lạnh lẽo mà hắn không thể cởi bỏ.
Hắn biết đời ghét hắn, ghét cái cách hắn ngẩng cao đầu như không cần ai, nhưng họ đâu hiểu rằng lớp kiêu hãnh ấy chỉ là bức tường hắn dựng lên để che giấu sự tổn thương đã ăn sâu từ lâu.
Bởi ngay cả bố mẹ hắn, những người lẽ ra phải dang tay ôm hắn đầu tiên, cũng né tránh hắn như né một vết thương không muốn chạm đến.Mỗi lần hắn về nhà, ánh mắt họ lảng đi, lạnh lẽo hơn cả sương đêm ngoài cửa.
Sự im lặng của họ không ầm ỹ, nhưng lại cứa vào tim hắn từng đường sắc lạnh.
Cái cách im lặng ấy theo hắn vào buổi tối, tỏa ra lạnh buốt, khiến mọi mạnh mẽ trở nên trơ trọi, lạc lõng.Hắn muốn xin một lần được chấp nhận, nhưng nỗi kiêu ngạo và nỗi sợ bị thương thêm trói chặt lấy cổ họng hắn.
Vì thế hắn lại ngồi im, lặng lẽ nghe tiếng lòng mình tự trách móc, tự xé, tự trách rằng có lẽ chính hắn là người đã khiến cả thế giới quay lưng.
Và trong cái tĩnh lặng dài dằng dặc ấy, hắn chỉ biết ôm lấy hai vai mình, cố giữ cho nỗi cô độc khỏi vỡ ra thành điều gì đó tăm tối hơn.
"Tại sao mọi người không thích mình?"
"Mình sống là điều sai trái ư?"
"Mình sống chỉ để làm họ mất mặt ư?"
.⋆♱åṃєŗıċå.✮
//ngồi trên chiếc xích đu trong vườn nhà//
Gió đông ùa về, thổi từng đợt lạnh lùa qua kẽ lá, khiến nó rung rinh, lay động như sắp tan ra trong không khí.Một khoảnh khắc, chiếc lá chao nghiêng, rơi khỏi cành khô, rơi xuống chậm rãi, rơi vào vòng tròn nhỏ giữa không gian u tịch.
Mặt đất xám xịt đón nhận chiếc lá, nhưng nó chưa kịp chạm đất thì gió lại nhấc lên, đưa nó lượn quanh, bồng bềnh như một linh hồn lạc lối.
.⋆♱åṃєŗıċå.✮
"a..đông đến rồi..cũng nhanh nhỉ.."
Hắn ngồi trên xích đu, lặng lẽ giữa công viên trơ trọi, nơi gió đông rít qua các cành cây khẳng khiu.Chiếc áo mỏng bám lấy người hắn, không đủ che chắn cái lạnh lướt qua da thịt, khiến từng nhịp rung lắc của xích đu trở nên sắc lạnh hơn.Hắn nắm chặt hai dây xích, nhưng xích đu vẫn lắc lư nhè nhẹ, như đưa hắn vào một nhịp điệu lơ lửng giữa trống rỗng và cô đơn.
Mỗi lần lên cao, gió xé tóc hắn, thổi qua mặt, khiến hắn cảm nhận rõ nỗi cô độc dày đặc quanh mình.Dưới chân, những chiếc lá vàng úa rải rác trên mặt đất, nhắc hắn về mùa thu đã mất, về hơi ấm giờ chỉ còn là ký ức mờ nhạt.Hắn không nói, không cử động nhiều, chỉ để xích đu đưa lên xuống, từng nhịp lắc như hơi thở chậm rãi giữa tĩnh lặng.
Ánh sáng nhạt của chiều đông hắt lên lưng hắn, bóng hắn kéo dài trên mặt đất xám xịt, vừa mong manh vừa cô độc.Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, dường như cả mùa đông đều ngừng lại, chỉ còn hắn và chiếc xích đu, trôi lững lờ giữa không gian lạnh lẽo, buồn tênh.
Chap 2: 《 Cuộc gặp mặt buổi sáng 》
Buổi sáng mùa đông mở ra với bầu không khí se lạnh, hơi sương dày đặc phủ mờ cả lối nhỏ. Mặt trời lên chậm, ánh sáng yếu ớt như bị lớp mây xám dày che khuất. Hàng cây ven đường đứng lặng im, những cành khẳng khiu phủ một lớp sương giá mỏng khiến cảnh vật thêm phần tĩnh lặng. Gió thổi qua mang theo hơi lạnh buốt, khiến những chiếc lá còn sót lại run rẩy trong không trung. Trên mặt đất, sương đọng thành từng hạt nhỏ long lanh nhưng lạnh cứng, phản chiếu ánh sáng mờ ảo của buổi sớm. Mặt hồ gần đó tĩnh lặng như gương, bốc lên làn hơi trắng nhẹ khiến không gian càng thêm quạnh hiu. Cả khung cảnh chìm trong sắc xám bạc của mùa đông, vừa lạnh lẽo nhưng lại mang vẻ đẹp trầm lắng và rất đỗi yên bình.
Ngồi trước màn hình máy tính đã suốt cả đêm, đôi mắt cay xè như có hàng nghìn hạt cát vô hình đang cọ xát. Ánh sáng xanh nhợt nhạt hắt lên gương mặt hốc hác, làm lộ rõ quầng thâm thâm tím dưới mí mắt. Những ngón tay gõ bàn phím trở nên chậm chạp, nặng nề như chì. Khi buổi sáng kéo đến, ánh nắng đầu tiên len qua khe cửa, soi rõ dáng người còng xuống vì mệt mỏi. Hắn nhíu mày, nheo mắt lại vì ánh sáng chói, đầu đau âm ỉ sau nhiều giờ căng thẳng. Cả cơ thể rã rời, vai gáy căng cứng như vừa mang trên lưng một tảng đá lớn. Trong căn phòng im lặng chỉ còn tiếng quạt máy thổi đều đều, càng khiến sự kiệt sức của hắn thêm rõ rệt. Hắn biết mình đã đi quá giới hạn, nhưng vẫn ngồi đó, cố gắng chống lại cơn buồn ngủ đang nặng trĩu mí mắt như muốn kéo sập cả thế giới xuống.
Buổi sáng đến gấp gáp đến mức hắn chẳng kịp nghĩ đến chuyện ăn sáng. Thời gian như thúc vào lưng, từng phút trôi qua đều mang theo sức nặng của những cuộc họp và quyết định đang chờ đợi. Hắn chỉ kịp lao vào phòng tắm, xối vội chút nước lạnh lên mặt mong làm dịu đi sự mệt mỏi đọng lại từ đêm dài. Bàn chải đánh răng được cầm lên rồi đặt xuống vội vàng, động tác nhanh đến mức nước còn bắn lên gương. Tất cả chỉ gói gọn trong vài phút ít ỏi, đủ để hắn trông như một con người có thể xuất hiện nơi công sở, nhưng chẳng thể che giấu sự rệu rã đang âm ỉ trong từng cử động.
Hắn bước ra khỏi nhà trong bộ đồ mỏng manh không hợp với cái lạnh cắt da của buổi sáng mùa đông. Gió tạt vào mặt khiến hắn khẽ rùng mình, nhưng bước chân vẫn không ngừng lại. Chiếc xe đưa đón dừng trước cổng, ánh mắt của tài xế thoáng lo lắng khi thấy hắn chỉ khoác hờ một chiếc áo mỏng, nhưng hắn chỉ gật nhẹ, ra hiệu không cần bận tâm. Trên đường đến công ty, hắn dựa đầu vào cửa kính lạnh buốt, mi mắt nặng trĩu sau đêm dài thức trắng. Đến nơi, hắn bước xuống xe với dáng vẻ điềm tĩnh, gương mặt không biểu lộ chút mệt mỏi nào—một thói quen của kẻ đã quen giữ hình tượng quyền lực. Nhân viên bảo vệ cúi chào, hắn đáp lại bằng một cái gật đầu máy móc rồi tiến thẳng vào sảnh lớn. Ánh đèn sáng trắng phản chiếu lên bộ vest nhăn nhẹ, để lộ dấu vết của cả một đêm làm việc không nghỉ. Dù cơ thể lạnh run và cạn kiệt sức lực, hắn vẫn chỉnh lại cổ áo, kéo thẳng sống lưng và bước tiếp như thể mình là người làm chủ mọi thứ, ngay cả khi chính hắn còn không làm chủ nổi sự mệt mỏi đang dồn xuống từng thớ cơ trên người.
✿ηεκσɱί✿
Đêm qua sếp lại thức à? Mắt thành gấu trúc rồi đây này //xuất hiện trước mặt hắn//
Giọng cô vang lên trong văn phòng tĩnh lặng, trong trẻo và rõ ràng, mang theo sự quan tâm tinh tế. Cách cô nhấn nhá, dừng lại khi nhìn hắn như muốn biết tình trạng của sếp mình, đủ khiến hắn tập trung hơn và nhận ra sự gấp gáp của buổi sáng. Âm sắc tươi sáng và tự nhiên của cô không làm dịu đi mệt mỏi, nhưng như một luồng không khí mát, kéo hắn trở lại hiện tại, giúp ý thức hắn tỉnh táo hơn giữa cơn choáng ngủ còn sót lại sau đêm dài. Sự quan tâm ấy vừa tế nhị vừa rõ ràng, khiến hắn không thể lơ là, dù cơ thể rã rời và lạnh buốt của mùa đông vẫn bủa vây.
.⋆♱åṃєŗıċå.✮
Thiếu ngủ thôi..Đêm qua tôi làm việc xong sớm.Nhưng lại không ngủ được..uống thuốc vào là đỡ ngay mà //thều thào//
✿ηεκσɱί✿
Lại lạm dụng thuốc rồi, bảo sao chết sớm //chống hông//
.⋆♱åṃєŗıċå.✮
M trù ai đấy hả con mồm lèo
.⋆♱åṃєŗıċå.✮
Cắn nát lonz m
✿ηεκσɱί✿
Mình biết cậu mệt mỏi lắm rồi nhưng cậu vẫn còn sức để đấu mõm với mình hả
Hắn bỗng giật mình, cả cơ thể như bị điện giật nhẹ. Mắt hắn mở to, nhíu mày, tim đập nhanh hơn một nhịp. Cảm giác rã rời từ cơ thể bỗng được thay bằng sự tỉnh táo đột ngột, khiến hắn hơi lúng túng, vai gáy căng lên. Bàn tay hắn nắm chặt mép bàn, cố lấy lại thăng bằng trong khoảnh khắc bất ngờ này. Trong đầu hắn, mọi suy nghĩ vụt hiện lên cùng một lúc, nhanh đến mức khiến hắn gần như không kịp phản ứng. Không khí xung quanh như đột ngột đặc quánh, lạnh lẽo và sắc bén hơn, đánh thức từng giác quan đang mơ màng sau một đêm thức trắng.
.⋆♱åṃєŗıċå.✮
ta không biết...nhưng ta chửi lại là đang bảo vệ lòng tự trọng của mình để không bị tổn thương
✿ηεκσɱί✿
"lòng tự trọng cái đ gì, t tưởng ổng đột quỵ"
✿ηεκσɱί✿
//nắm chặt cổ tay Meri// Nếu mệt thì ngài về nhà nghỉ đi cũng được
.⋆♱åṃєŗıċå.✮
không..hôm nay có họp, ta không muốn bỏ lỡ
✿ηεκσɱί✿
Ngài cứng đầu nhỉ? Ngài có biết tính mạng của ngài là tài sản của cả nước không hả?
.⋆♱åṃєŗıċå.✮
//cười mỉm// thôi được rồi..ta về ta về
✿ηεκσɱί✿
Về nhà nhớ nghỉ đấy, đừng có mà cắm đầu vào máy tính thêm nữa
✿ηεκσɱί✿
Tôi có việc quan trọng phải đi đây, giữ gìn sức khỏe đấy nhé //vội chạy đi//
Hắn nhìn cô với ánh mắt trầm lặng nhưng chan chứa một nỗi trìu mến khó giấu. Từng cử chỉ nhanh nhẹn, tất tả của cô hiện lên trong tầm nhìn của hắn như một nhịp sống đầy năng lượng và quyết đoán. Dù bận rộn, cô vẫn giữ được sự duyên dáng trong từng động tác, khiến hắn không khỏi nảy sinh một cảm giác vừa ấm áp vừa nhẹ nhõm trong lòng. Ánh mắt hắn dõi theo cô, trôi qua từng bước chân hối hả, như muốn ghi lại khoảnh khắc ấy, đồng thời tự nhủ phải giữ vững sự nghiêm túc của một người đứng đầu, dù lòng không khỏi xao động. Sự trìu mến ấy không phải là tình cảm lãng mạn, mà là một cảm giác quý trọng, vừa tôn trọng vừa dịu dàng, dành cho người đồng hành đáng tin cậy.
࣪ ִֶָ☾.ɴԍuʏêɴ.
Một khi đã đọc truyện này rồi thì xin đừng lười nhé😊
Chap 3: 《 Con gái nuôi!? 》
࣪ ִֶָ☾.ɴԍuʏêɴ.
ê ý là cho toi hỏi
࣪ ִֶָ☾.ɴԍuʏêɴ.
Truyện toi có dài quá ko😌
Hắn mở cửa nhà khi bầu trời còn phủ một màu xám nhợt, hơi lạnh len theo khe cửa tràn vào phòng khách sáng đèn nhưng trống rỗng. Cà vạt vẫn còn trên cổ, mang theo dấu vết của một đêm không ngủ
Ba hắn ngồi thẳng lưng trên ghế, ánh mắt lướt qua hắn rồi lạnh lùng dời đi. Mẹ hắn đặt tách trà xuống bàn, tiếng chạm khẽ mà khô khốc, không một lời hỏi han. Không khí trong nhà im lặng đến mức khiến người ta ngột ngạt.
Bên cạnh họ là một cô gái khoảng mười lăm tuổi, gương mặt thanh tú, ánh mắt trong veo, đôi môi cong lên nụ cười ngoan ngoãn. Cô khẽ cúi đầu chào hắn, giọng nói mềm mại, dáng vẻ thuần khiết đến mức dễ khiến người khác buông lỏng cảnh giác.
Nhưng trong khoảnh khắc ánh mắt cô lướt qua hắn, có thứ gì đó tối sầm lại, nhanh và sâu như một vết nứt giấu dưới lớp sơn mới. Hắn hiểu ra, đây là cô con gái mới được nhận nuôi. Căn nhà vốn quen thuộc bỗng trở nên xa lạ, cơm không lành, canh không ngọt. Hắn đứng giữa phòng khách, như kẻ thừa thãi trong chính gia đình mình
Sự mệt mỏi tích tụ suốt đêm dài không còn chỗ bấu víu. Cuối cùng hắn chỉ gật đầu, tháo giày, bước qua họ. Đêm thức trắng theo hắn về nhà, rồi lặng lẽ chìm xuống dưới những nụ cười tưởng chừng vô hại.
Đột nhiên một giọng nói nhẹ nhàng vang lên, mềm như bông nhưng lạnh đến lạ.
Thất Học
//không thèm nhìn hắn, chỉ khuấy động tách trà//
Thất Học
Con làm việc nhiều quá nên người nhỏ lại rồi đấy… đàn ông mà gầy gò thế này, sau này gánh vác gia đình sao nổi.
Russia cười nhẹ ( lời ngoài lề )
Câu nói trôi đi êm ái, như một lời quan tâm vụn vặt, nhưng lại ghim thẳng vào dáng đứng mệt mỏi của hắn. Không trách móc, không nặng lời, chỉ là sự so sánh âm thầm khiến hắn bỗng thấy mình co rút lại giữa căn phòng rộng.
Hắn chỉ cúi đầu...đứng yên ở đó..không đáp lại
Tiếng ghế kéo mạnh vang lên, giọng bố bỗng lớn tiếng, thẳng và nặng như quật vào không khí.
Thất Đức
Nhìn con bây giờ xem ra cái gì? //ông quát, ánh mắt soi thẳng vào thân hình gầy gò của hắn//
Thất Đức
Ba mươi tuổi đầu, làm lãnh đạo mà trông chẳng khác gì thằng ốm đói, mặt mày xanh xao, vai thì rũ xuống. Người như thế mà đòi đứng đầu, đòi làm chỗ dựa cho gia đình à?!
Giọng ông dồn dập, không chút che giấu khinh miệt.
Thất Đức
Công việc làm không xong thì nghỉ, thân mình còn không giữ nổi thì nói gì đến tương lai?!
Cả căn nhà im phăng phắc, những lời cay độc treo lơ lửng trên đầu hắn, nặng đến mức khiến hắn không thể ngẩng mặt lên.
Tiếng bố vừa dứt thì một tiếng khóc trẻ con bật lên, chói và vỡ vụn, xé toạc bầu không khí căng cứng trong phòng khách. Âm thanh ấy lớn đến mức dội vào tường, run rẩy và hoảng loạn, như thể nỗi sợ bị bóp nghẹt rồi tràn ra ngoài. Con bé nuôi ôm chặt lấy tay mẹ, vai co rúm, nước mắt rơi lã chã, nức nở không thành lời.
Ngón tay nhỏ khẽ run, giọng lạc đi vì sợ hãi: “Là… là anh kia đó… trông anh ấy đáng sợ quá…” Câu nói đứt quãng, mang theo nước mắt, như thể hắn chính là thứ khiến nó không thể chịu đựng nổi
Mẹ lập tức đứng dậy, giọng dịu xuống, vỗ về, kéo con bé vào lòng, khe khẽ dỗ dành cho đến khi tiếng khóc nhỏ dần, chỉ còn những hơi thở đứt quãng.
Khi con bé đã nín hẳn, mẹ mới quay sang hắn, ánh mắt đầy chán ghét, giọng nói lạnh lùng và phỉ báng
Thất Học
Con xem lại mình đi, mặt mày mệt mỏi, khí sắc âm u như thế, đứng đó không nói gì cũng đủ dọa người khác rồi. Người lớn mà không biết tự điều chỉnh, để trẻ con sợ hãi thì còn ra thể thống gì.
Nói xong, bà coi như mọi chuyện đã kết thúc, quay lại ôm con bé, bỏ mặc hắn đứng lặng giữa phòng khách, nơi tiếng khóc vừa tắt vẫn còn dư âm nặng nề đè lên ngực
Lấy lại chút bình tĩnh còn sót lại, hắn lặng lẽ quay vào phòng ngủ, khép cửa sau lưng thật khẽ. Căn phòng tối om, yên tĩnh đến mức nghe rõ từng nhịp thở nặng nề của chính mình.
Hắn nằm xuống giường, nhìn trân trân lên trần nhà, để mặc mệt mỏi đè lên thân thể rã rời. Thế nhưng mãi, hắn vẫn không thể nhắm mắt, dù chỉ để chợp lấy một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Hắn sợ rằng chỉ cần khép mi lại thôi, những dòng nước mắt sẽ bất ngờ tràn ra, không kịp che giấu. Sự im lặng khiến cảm xúc dâng lên rõ rệt hơn, từng chút một bóp chặt lồng ngực.
Hắn nghiến răng, cố nuốt ngược tất cả vào trong, bàn tay siết chặt ga giường đến nhăn nhúm. Hắn là đàn ông, không được yếu đuối, không được phép gục ngã.
Cuối cùng, hắn nhấc mình ra khỏi giường, để cơ thể mệt mỏi nhưng tinh thần căng cứng theo từng nhịp bước, mở cửa phòng, hít một hơi sâu, không khí buổi sáng se lạnh len qua khung cửa sổ, mang theo mùi sương còn đọng trên lá cây
Hắn đi chậm rãi, từng bước đều nhịp, cảm nhận hơi thở hòa vào tiếng chim hót xa xa, tiếng lá xào xạc. Buổi sáng vây quanh, trong trẻo nhưng lại mang cảm giác thanh thản lạ thường. Từng bước đi dưới ánh sáng dịu dàng, hắn như trút bớt gánh nặng trên vai, những lo lắng, mệt mỏi dần tan biến theo ánh nắng đầu ngày.
.⋆♱åṃєŗıċå.✮
//va vào 1 người nào đó// a-..
꒷꒦✧ғŗåṅċє✧꒷꒦
Ôi chết, xin lỗi cậu nhé..//lúng túng// tôi đang hơi vội, nên không chú ý tới đường gì cả, thành thật xin lỗi cậu!
.⋆♱åṃєŗıċå.✮
dạ không sao đâu, để cháu gom lại giúp cho..//nhặt đống tài liệu lên//
꒷꒦✧ғŗåṅċє✧꒷꒦
tốt bụng quá..nhà nào sinh ra bé này chắc phải hạnh phúc lắm đấy, vạn lời chúc tốt đẹp đến cháu, tôi đang hơi vội nên đi trước nhé..!~ gặp lại sau.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play