Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Lời Hứa?

Chap 1

Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy 20 tuổi Gia cảnh: khó khăn Tính cách: Bướng, nhõng nhẽo, lì
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh 22 tuổi Gia cảnh: Giàu có Tính cánh: lạnh lùng, khó chịu
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đặng Thành An 20 tuổi Bạn Duy
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều) 20 tuổi Bạn Duy, người yêu Dương
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương 22 tuổi Bạn Quang Anh, người yêu Kiều
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng 22 tuổi Bạn Quang Anh
____________________
Thật ra Duy và Quang Anh đã từng có 1 tình yêu đẹp
Nhưng vì một sự cố...
(tua lại thời gian)
Cốc cốc cốc
Cánh cửa phòng trọ vang lên 3 tiếng gõ
Đức Duy giật mình, đặt vội bát mỳ còn ăn dỡ xuống bàn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//mở cửa//
Khi mở cửa, trước mặt em là một người phụ nữ quý phái, áo dài màu nhung sẫm, ánh mắt sắc lạnh
nv phụ
nv phụ
Cháu là... Đức Duy sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ đúng rồi ạ.. cô tìm con có việc gì ạ?
Bà bước thằng vào nhà, không chờ mời. Mùi nước hoa cao cấp lật tức áp đi mùi ẩm gỗ trong căn phòng trọ nhỏ của em
nv phụ
nv phụ
//ngồi vào ghế//
nv phụ
nv phụ
Cô là mẹ Quang Anh
tim Duy thắt lại..
Bà đặt chiếc túi da hàng hiệu lên bàn, mở khóa "tách" một tiếng
Bên trong là một xấp tiền dày được buộc gọn gàng
nv phụ
nv phụ
Cô tới để nói rõ
nv phụ
nv phụ
Cháu muốn bao nhiêu để ròi khỏi con trai của cô?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//bấu tay//
Duy siết chặt tay, môi run nhẹ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con...con không hiểu cô đang nói gì
nv phụ
nv phụ
Con đừng giả ngây nữa
nv phụ
nv phụ
Một đứa như con, nghèo, không gia đình, không một xu dính túi... lại bám vào Quang Anh lại để đổi đời
nv phụ
nv phụ
Gia đình cô không chấp nhận những thể loại như này, càng không chấp nhận một người như cháu!
nv phụ
nv phụ
//lấy xấp tiền ra//
xấp tiền bị đẩy về phía Duy
nv phụ
nv phụ
Cầm lấy.
nv phụ
nv phụ
nhiêu đây có thể là đủ để con sống thoải mái vài năm
nv phụ
nv phụ
Nhưng đổi lại.. phải biến mất khỏi cuộc đời con trai cô.
nv phụ
nv phụ
Cháu làm được chứ?
Duy hít sâu, nghẹn lại ở ngực..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//đẩy ghế đứng dậy//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//dùng hai tay đẩy xấp tiền lại về phía bà//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con...con không cần tiền của cô
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con với Quang Anh...
nv phụ
nv phụ
con nghĩ tình yêu của con đánh giá thế à?
nv phụ
nv phụ
//cười nhạt//
nv phụ
nv phụ
Người như Quang Anh , đẹp, giàu, giỏi, tương lai mở rộng. Con nghĩ nó sẽ chọn con khi nó biết mẹ nó bị tổn thương vì thứ tình cảm trái tự nhiên này sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu anh ấy thất sự muốn... thì con sẽ tự đi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng con không cần tiền!
nv phụ
nv phụ
//đứng lên//
nv phụ
nv phụ
//đẩy lại xấp tiền về phía Duy//
nv phụ
nv phụ
Con hãy nên tỉnh táo đi
nv phụ
nv phụ
Cô nói rồi, gia đình cô sẽ không để con bước chân vào cuộc sống của Quang Anh đâu.
Trước khi rời đi, ánh mắt sắc như dao
nv phụ
nv phụ
Đừng để cô phải quay lại lần thứ hai!
Cánh cửa đóng rầm lại. Duy đứng đó, hai vai run lên, nước mắt cứ thế rơi xuống nền gạch.
Ngoài hành lang là tiếng giày cao gót xa dần... còn trái tim em lại đang vỡ vụn nhỏ ngay giữa căn trọ nhỏ vốn là nơi hai người từng cười đùa với nhau.
_______________________

Chap 2:

Đêm rơi hơn mọi hôm. Căn phòng trọ nhỏ im lìm, chỉ có ánh đèn vàng nhợt nhạt hắt lên gương mặt mệt mỏi của Đức Duy
"cạch" Tiếng mở cửa vang lên
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy ơi, anh về rồi nè //bước vào//
Quang Anh lập tức khựng lại khi thấy em ngồi im, ánh mắt trống rỗng như vừa mất đi điều gì đó.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em sao vậy? Có chuyện gì à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nắm lấy tay Duy//
Duy né tránh ánh mắt... nhẹ nhàng hất tay anh ra
Tim Quang Anh nhói lên
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//cau mày//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em khóc à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không.
Tiếng trả lời nhỏ đến mức gần như mất hơi.
Một khoảng lặng kéo dài. Duy nắm chặt mép áo, lời mẹ Quang Anh ban chiều như từng nhát dao ghim lại trong đầu
"Đừng để cô phải quay lại lần thứ hai"
" Một đứa như con... sẽ chỉ để kéo nó xuống"
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//hít sâu//
Duy không thể để Quang Anh mất gia đình vì mình. Không phải để anh ấy phải lựa chọn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh...
Em cất giọng, cố giữ bình tĩnh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mình... Chia tay đi
Quang Anh sững người như nghe nhầm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...Em nói gì cơ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
chia tay!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vì sao chứ?
Quang anh sát lại, nắm lấy tay em.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hai đứa mình đang sống rất tốt mà?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hay ai làm gì em?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em cứ nói-
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em có người khác rồi..
Câu nói đó.. nhưng nhát dao đâm thằng vào tim Quang Anh
Anh thả tay ra, đứng yên như vừa bị tát
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em đùa đúng không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thôi đừng giỡn nữa, anh không vui đâu Duy à
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em nghiêm túc!
Duy quay mặt qua chổ khác để không ai thấy mắt mình đỏ hơn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em gặp người đó.. được một thời gian rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thời gian nào?
Quang Anh bắt đâu nghiêm túc, giọng trầm xuống
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Từ lúc nào em còn chưa có nổi thời gian ngủ?
Duy siết chặt tay, cố bịa tiếp
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em gặp anh ấy ở trường
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ảnh... quan tâm em. Em... rung động
Quang anh nhìn thẳng vào mắt Duy
Và đó cũng là lần đầu tiên trong nhiều năm, em lại thấy được nụ cười mà mình ghét nhất..
Một nụ cười giả vờ bình thản của người đau quá hóa cười..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đức Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//bước đến, giữ chặt vai em//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em nhìn thẳng vào mặt anh và nói lại một lần nữa.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em yêu người khác... có đúng không?
Duy ngẩng mặt lên, mắt em đã đỏ hoe
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đúng..!
Ngay khoảng khắc đó, trái tim Anh như nứt thành trăm mảnh
Nhưng thay vì cầu xin, thay vì nổi giận... Anh chỉ thở dài, rất nhẹ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em muốn anh đi?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Phải..
Quang Anh gật đầu, mím môi đến mức bật máu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Được..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu em thật sự đã chọn được người khác... Anh sẽ đi
Duy cuối đầu, nước mắt rơi xuống tay mình.., Em cố không để cho Quang Anh thấy
Quang Anh quay đi, nhặt túi đồ của mình, nhưng rồi dừng lại ở ngưỡng của
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dù cho người em yêu là ai... thì anh cũng sẽ mong họ đối xử với em tốt hơn anh
Anh rời đi
Cánh cửa khép lại
từng bước chân của Quang Anh xa dần
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em chưa từng yêu ai khác... chỉ là em không có quyền ở bên cạnh anh..
khi nói xong câu đó, Duy vẫn không biết rằng Quang Anh đã dừng lại ở cầu thang
________________________

Chap 3

2 Năm Sau
Đức Duy đã rời khỏi công ty cũ vào một buổi sáng mệt mỏi rã rời
Từng lời chỉ chiết, từng lời bị ép tăng ca, từng lúc bị đồng nghiệp đè đầu cưỡi cổ
Em đã chịu đựng quá nhiều..
Duy buộc phải tìm một nơi mới, nơi mà không có những kí ức cũ, không có bóng lưng làm em đau lòng mỗi đêm
_____________
Buổi phỏng vấn hôm ấy, em chọn một chiếc áo sơ mi trắng, vút lại mái tóc. Và hít một hơi thật sâu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Miễn không phải đối diện với quá khứ.... thì ở đâu cũng được
_______________
Em bước vào khu văn phòng mới toanh, sang trọng, phòng kính trong suốt
DgHouse
Đó là bản điện tử hiển thị logo công ty rất lớn, đứng thứ nhì toàn thành phố
Đây cũng chính là tầm cao em chưa từng nghĩ rằng mình sẽ chạm đến
Cửa phòng phỏng vấn mở ra
nv phụ
nv phụ
Chúc mừng hồ sơ của bạn rất tốt. Giám đốc muốn gặp trực tiếp để trao đổi lương bổng trước khi ký hợp đồng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Giám đốc sao...?
Em hơi lo lắng
Học vấn em không cao, chỉ có kinh nghiệm thực chiến. Gặp giám đốc thì căng thật
Trợ lí dẫn em tớ một căn phòng lớn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nhẹ nhàng mở cửa kính ra//
Duy chỉ mới bước đến một bước...
thì lại đứng chết lặng
Sau bàn làm việc rộng là người đàn ông cao lớn, áo sơ mi đen, ngón tay thon dài đang lật tài liệu
Anh ngẩng đầu lên
Ánh mắt ấy
Gương mặt ấy
Cái khí chất lạnh lùng ấy khiến người khác không thở được
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh..?
Tim Duy như bị bóp nghẹt
Quang anh sững người trong vài giây
Ánh mắt anh quét từ mái tóc, đến đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ, đến bàn tay đang bấu chặt của em vì lo lắng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Là... em?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//cuối đầu//
Duy cuối mặt cố giữ bình tĩnh
Hít một hơi thật sâu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi...không biết đây là công ty của anh
Quang Anh đứng dậy, bước lại gần đến chổ Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em nộp hồ sơ từ khi nào?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
tuần trước
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tại sao lại nghĩ chổ cũ?
Anh hỏi, giọng nghiêm túc nhưng mang đầy vẻ quan tâm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//mím môi //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không hợp,nhiều áp lực... Tôi muốn nơi khác
Quang Anh nhìn em thật lâu
Một khoảng lặng dài đến nghẹt thở
Rồi anh nói:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ở đây...không ai được phép bắt nạt em
Duy khựng lại
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//mặt đỏ lên//
Quang Anh tiến thêm một bước, gần đến mức hai hơi thở hòa vào nhau
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Và anh... cũng không cho phép em tránh mặt anh nữa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh, tôi đến đây để làm việc, không phải-
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh biết
Quang Anh cắt lời
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng nếu em được làm ở đây, anh sẽ không để ai làm tổn thương em nữa
Duy siết lấy tay áo, giọng khẽ run nói
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh không được can thiệp vào cuộc sống của tôi nữa
Anh nhìn sâu vào mắt em, như muốn xuyên thấu tất cả lớp vỏ em đã dựng lên
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy... cho anh hỏi câu cuối
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em thật sự.. đã có người mới chưa?
Không khí trong phòng như đóng băng
Duy muốn nói "rồi", để thoát khỏi ánh mắt đầy khao khát ấy
Nhưng cổ họng nghẹn lại như có ai bóp chặt
Rồi cuối cùng, Duy chỉ thì thầm được chữ:..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chưa...
Ngay khoảng khắc đó, ánh mắt Quang Anh như có chút thay đổi
Không phải đau đớn nữa, mà là hy vọng- thứ anh đã chôn vùi suốt hai năm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//đưa bản ký hợp đồng về phía em//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy kí hợp đồng đi, nhân viên mới
Duy nhìn vào bàn tay ấy... thứ bàn tay từng nắm lấy mình, từng ôm mình mỗi đêm... rồi lặng lẽ đặt tay vào
Cuộc gặp gỡ này Không phải là ngẫu nhiên Mà là sự sắp đặt, là định mệnh để đưa họ đến với nhau
______________________

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play