Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

NguyênHàm//Lấy Phải Anh Chồng Tàn Nhẫn //

Chap1.Đên Tân Hôn Lạnh Lẽo

tác giả
tác giả
hai
tác giả
tác giả
chúc các độc giả xem truyện vv
tác giả
tác giả
vô truyện
Đêm trước ngày cưới, Tả Kỳ Hàm ngồi một mình trên mép giường, ngón tay run run lướt trên màn hình điện thoại.
Điện thoại cậu run lên và không ai không ai khác gọi đến đó là mẹ cậu
Vương Thiên Hồng _mẹ cậu
Vương Thiên Hồng _mẹ cậu
Kỳ Hàm, ngày mai con phải cư xử cho khéo. Nhà họ Trương không dễ tính đâu.
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Con biết rồi… con sẽ cố
Cậu tắt điện thoại, thở dài. “Không dễ tính” mà mẹ nói… chính là Trương Quế Nguyên – vị hôn phu mà cậu thậm chí chưa từng được nói chuyện quá ba câu.
bỗng có tiếng mở cửa phòng cậu ra,đó là giúp việc
Giúp việc
Giúp việc
Cậu Kỳ Hàm, lễ phục chú rể Trương Quế Nguyên gửi đến rồi ạ.
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Ừm, chị để đó giúp tôi
Giúp việc
Giúp việc
Cậu không xem thử sao?
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Không cần… tôi mặc gì cũng được
Cậu cười nhẹ, nhưng chính mình cũng biết nụ cười đó còn nhạt hơn ánh đèn
tua đến ngày cưới
Sảnh cưới rộng lớn, đông nghịt khách. Khi Tả Kỳ Hàm bước xuống, ánh mắt mọi người đều dõi theo. Cậu nhìn quanh… tìm người đàn ông sắp trở thành chồng mình. Và rồi cậu thấy anh – Trương Quế Nguyên. Cao, lạnh, đẹp, và… hoàn toàn không có chút vui mừng nào. Anh đứng đó như thể chỉ đang tham dự một buổi họp nhàm chán. Tả Kỳ Hàm chậm rãi đến gần
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Xin… chào anh//run//
Trương Quế Nguyên chỉ liếc cậu một cái
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Đừng run. Hôn lễ sắp bắt đầu, tôi không muốn người khác nghĩ tôi ép cậu//❄//
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tôi không run…//cố gắng giữ bình tĩnh //
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Cậu đang run cả người❄
Tả Kỳ Hàm im lặng. Anh ta nói câu nào cũng làm người ta nghẹn cả họng
tua đến trong lúc chụp ảnh cưới
Nhiếp Ảnh
Nhiếp Ảnh
Hai người lại gần nhau hơn chút! Cười nhẹ nhàng nào!
Trương Quế Nguyên lạnh lùng chỉ nói 1 câu
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Không cần giả tạo,chụp nhanh đi❄
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tôi… tôi đâu có giả—//giật mình //
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Cậu im lặng là tốt nhất
Tim Kỳ Hàm siết lại một cái
Tối Hôm Đó -Phòng Tân Hôn
Cửa phòng đóng cạch một tiếng. Trương Quế Nguyên tháo áo vest, không thèm nhìn Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Anh… có muốn nói chuyện một chút không?
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Không có gì để nói❄
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tôi chỉ muốn… hiểu anh hơn
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Tôi cưới cậu vì gia đình. Không phải vì muốn “hiểu nhau”.Từ hôm nay cậu ngoan ngoãn làm vợ Trương gia là đủ❄
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tôi… hiểu rồi//giọng trầm xuống //
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Tốt. Đừng vượt quá giới hạn của cậu❄
Tả Kỳ Hàm cúi đầu, lòng chua xót đến khó thở. Người đàn ông lạnh như băng trước mặt… chính là chồng cậu từ đêm nay
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
không có việc gì thì tôi đi thay đồ❄
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
ùm..anh đi đi
Cửa phòng tân hôn bị đóng lại với tiếng “cạch” nặng nề, vang dài trong không khí yên tĩnh đến đáng sợ. Tả Kỳ Hàm đứng im một lúc mới dám ngẩng lên nhìn người đàn ông đang cởi áo vest
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Anh… có muốn uống gì không? Nước ấm? Hay trà?//hỏi hắn//
Trương Quế Nguyên không trả lời ngay. Anh treo áo lên giá, động tác bình thản nhưng hoàn toàn xa cách. Cuối cùng anh nói, không nhìn cậu:
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Không cần. Tôi không quen để Alpha chuẩn bị đồ cho mình❄
Lời nói bình thản, nhưng lạnh đến mức khiến lưng Tả Kỳ Hàm căng cứng lại
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Vậy… tôi ngồi đây nhé…
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Tùy❄
Phòng tân hôn không giống phòng tân hôn của những người có vợ,mà phòng của hắn và cậu thì: Không có hoa. Không có nến. Không có bất kỳ sự chuẩn bị nào dành cho hai người mới cưới. Trương Quế Nguyên ngồi lên ghế sofa, mở laptop làm việc. Tiếng gõ bàn phím vang lên đều đặn, như thể đêm nay chỉ là một buổi tối bình thường, không phải ngày họ kết hôn. Tả Kỳ Hàm ngồi trên giường, tay bấu chặt vào tấm chăn mới, cố chịu cảm giác trống rỗng trong lòng Một lúc lâu sau, cậu lấy hết can đảm:
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Trương Quế Nguyên… đêm nay là đêm tân hôn. Anh… có muốn nói vài câu với tôi không?
Không có phản hồi. Chỉ có tiếng gõ bàn phím tiếp tục. Tả Kỳ Hàm cắn môi, cổ họng nghèn nghẹn
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tôi biết anh không thích hôn nhân này. Nhưng… ít nhất chúng ta cũng có thể hòa thuận, phải không?
Trương Quế Nguyên ngừng tay. Anh đóng laptop lại, đứng lên, bước đến gần. Tả Kỳ Hàm căng thẳng đến mức thở cũng không dám mạnh. Anh nhìn cậu từ trên xuống, ánh mắt sắc như dao:
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Cậu nghĩ “hòa thuận” là vì tôi muốn sao?
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Không… tôi chỉ—
cậu chx nói hết câu đã bị hắn ngắt lời
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Tôi đã nói rất rõ. Tôi cưới cậu vì gia đình yêu cầu. Không có tình cảm. Không có nhu cầu thân mật. Và càng không có nghĩa vụ phải hứa hẹn điều gì cả❄
Tả Kỳ Hàm cúi đầu,ngực thắt lại
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tôi không đòi hỏi gì cả…
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Tốt. Mong là cậu giữ lời❄
Hắn quay đi, bước về phía cửa sổ.
Khoảnh khắc làm tim Kỳ Hàm chết lặng
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Tôi ngủ sofa.Cậu ngủ giường❄
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
…Anh không cần phải nhường tôi đâu. Tôi… có thể ngủ sofa.
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Tôi không muốn ngủ chung giường với người lạ.❄
Một câu nhẹ nhàng, nhưng đâm mạnh hơn dao. Tả Kỳ Hàm cảm thấy tim như bị bóp nghẹt.
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tôi hiểu
Cậu cúi đầu, xoay người lên giường. Lưng run lên từng đợt nhỏ. Trương Quế Nguyên cũng không nhìn lại cậu lần nào nữa.
Trong bóng tối, tiếng bàn phím đã tắt. Cả phòng chìm vào yên tĩnh. Tả Kỳ Hàm đang ngủ thì nghe tiếng điện thoại của Trương Quế Nguyên rung lên trên sofa. Một giọng nữ vang lên qua loa:
Giọng Nữ: Quế Nguyên, anh về chưa? Em chờ anh mãi…👄
Trái tim Tả Kỳ Hàm chợt nhói thắt lại
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
* Thì ra… anh đã có người khác rồi*//rưng rưng//
Cậu quay mặt vào tường, cố nén tiếng thở run rẩy. Đúng là… đêm tân hôn lạnh lẽo thật.
tác giả
tác giả
hết yt ròi
tác giả
tác giả
pai pai các độc giả nhó
tác giả
tác giả
thấy hay nhớ ủng hộ nhó
tác giả
tác giả
tg cảm ơn

chap 2.Tân Hôn Không Ánh Đèn

tác giả
tác giả
hai
tác giả
tác giả
nay vt chap 2 cho mn
tác giả
tác giả
hổm rài bận vt mấy bộ truyện mới
tác giả
tác giả
cái bộ Lời hối Hận Muộn Màng chỉ có 20 chap và 1 ngoại truyện thôi nha
tác giả
tác giả
giờ vô truyện thôi
____
Kỳ Hàm vẫn quay mặt vào tường, hơi thở run run.Phía sau lưng, tiếng giở chăn rất nhẹ vang lên — dấu hiệu cho thấy Trương Quế Nguyên vẫn còn thức
Rồi giọng hắn trầm xuống, không lớn nhưng mỗi chữ đều nặng như đá
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Em biết tôi là ai ,đúng chứ?//❄//
Cậu suy nghĩ một chút thì trả lời hắn
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
...Chủ tịch ...của công ty YuanHan Homyland //ngấp ngứng//
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Vậy thì em cũng biết tôi ghét nhất điều gì?//❄//
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Phiền phức ....và yếu đuối //ngập ngừng //
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Tốt.Không đến nổi quá ngốc//❄//
cậu khẽ nhắm mắt Từng lời hắn nói đều như găm vào trí nhớ của cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Em sẽ không… gây phiền cho anh//lấp bấp//
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Hy vọng là vậy. Vì tôi không có thời gian dọn dẹp hậu quả cho bất kỳ ai//❄//
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Em hiểu
Một khoảng lặng lại bao trùm. Không phải ấm áp. Mà là căng thẳng đến mức nghẹt thở
Rồi bất ngờ, Quế Nguyên nói tiếp, giọng thấp hơn, lạnh hơn
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Ngày mai có truyền thông. Rất nhiều//❄//
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Dạ
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Nếu em run như lúc nãy… đứng cạnh tôi chỉ khiến người ta cười//❄//
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Em sẽ cố gắng //cố gắng mạng mẽ//
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Đừng cố.Làm được //❄//
Kỳ Hàm mím môi, bàn tay nắm chặt góc chăn
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Vâng… Em sẽ làm được
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Ừ//❄//
Giọng hắn như thể đang nói với một nhân viên cấp thấp vừa bị cảnh cáo.Không phải vợ.Không phải bạn đời.Chỉ là… một thỏa thuận phải được kiểm soát chặt chẽ
Một lúc sau, tiếng điện thoại hắn sáng lên nhẹ. Cậu nghe tiếng rung, rồi tiếng hắn trả lời tin nhắn
Chậm rãi và lạnh lùng
lạnh đến mức khiến người ta lạnh sống lưng
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Mai 8 giờ báo chí đến. Mười giờ đón dâu//dừng một nhịp//
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Tôi không muốn chờ em
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Em… sẽ sẵn sàng
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Hy vọng vậy. Người của cty YuanHan đều có tiêu chuẩn. Vợ tôi cũng không ngoại lệ//❄//
Tim Kỳ Hàm đau nhói. Cậu siết chặt tay
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
…Em… có thể hỏi một câu không?
Chỉ là một tiếng thở lạnh vang lên sau lưng
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Nói//❄//
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Nếu… nếu em làm tốt… thì anh sẽ… bớt ghét em không?//ngập ngừng //
Đêm bỗng im lặng như tờ. Kỳ Hàm cảm giác tim mình sắp rơi ra ngoài
Rồi anh bật cười — một tiếng cười nhẹ nhưng đầy chế giễu
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Em nghĩ vị trí của em cho phép hỏi câu đó sao?
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
…Em xin lỗi
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Ừ. Đi ngủ đi. Đừng nói thêm gì nữa//❄//
Giọng anh là kết thúc tuyệt đối
Kỳ Hàm nhắm mắt, hít sâu. Cậu muốn bình tĩnh… nhưng hơi thở vẫn run
Cậu chỉ có thể thì thầm trong lòng
Đúng là "ĐÊM TÂN HÔN...LẠNH LẼO " thật
Phía sau, Quế Nguyên vẫn không chạm vào cậu. Không một chút ấm áp. Chỉ có khoảng cách vô hình và quyền lực của một chủ tịch… đang đè lên từng hơi thở của cậu
tác giả
tác giả
Khung Cảnh:BÓNG LƯNG NGƯỜI CHỒNG XA LẠ nha mn
tác giả
tác giả
giờ vô
____
Bóng Lưng Người Chồng Xa Lạ
Phòng tân hôn rộng đến mức tiếng kim rơi cũng nghe thấy, nhưng không hiểu sao Kỳ Hàm lại cảm thấy ngột ngạt như bị nhốt trong một không gian quá nhỏ, quá lạnh
Cậu nằm nghiêng, quay mặt vào tường, hai bàn tay siết chặt mép chăn. Ánh đèn ngủ dìu dịu phủ lên làn da cậu một lớp mỏng manh như sương
Tiếng bước chân trầm ổn vang lên sau lưng
mọi người biết đó là Trương Quế Nguyên—người đàn ông vừa chính thức trở thành chồng mình vài tiếng trước. Chủ tịch cty YuanHan Homyland, vẻ ngoài lạnh lùng, ánh mắt sắc như băng… và chưa từng nhìn cậu quá ba giây
Giường hơi lún xuống khi hắn ngồi xuống. Nhưng khoảng cách giữa họ vẫn xa đến mức người ta có thể đặt một tấm kính vô hình ở giữa
Kỳ Hàm không dám quay lại. Cậu chỉ nghe được hơi thở đều đặn của hắn, xa xăm như đến từ một nơi khác.
Một lúc lâu sau, giọng nói lạnh nhạt ấy mới vang lên
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Ngủ đi.Tôi không làm phiền em//❄//
Không làm phiền? Câu nói đó khiến lòng Kỳ Hàm nhói lên một cách buồn cười
Buồn cười kiểu không diễn tả, cảm giác đau nhói trong lòng không biết tả ra sao
Tả Kỳ Hàm mím môi
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Vâng
Chỉ một chữ, giọng nhỏ đến mức như sợ phá tan bầu không khí nặng nề
Trương Quế Nguyên tắt đèn. Căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ còn chút ánh trăng rọi vào, tạo nên một đường sáng bạc nơi tấm rèm lụa
Trong ánh sáng mờ nhạt đó, Kỳ Hàm nhìn thấy bóng lưng của người đàn ông nằm bên sofa
Một bóng lưng thẳng tắp, lạnh lùng, xa cách
Bóng lưng của một người chồng… mà cậu chẳng hề quen biết
Và cũng chẳng thuộc về cậu
Kỳ Hàm kéo chăn lên đến tận cổ, cố nén tiếng thở run rẩy. Tim cậu đập mạnh, nhưng không biết là vì lo sợ hay tủi thân
Đây là đêm tân hôn. Nhưng lại là đêm lạnh lẽo nhất mà cậu từng trải qua
Đêm Tân Hôn không giống như các cặp vợ chồng khác ngủ chung
cặp này thì 1 người nằm sofa vì không muốn ngủ cùng với người mình chẳng yêu,1 người thì nằm trên giường mong muốn một ngày nào đó người ấy thật sự yêu mình
Cậu nhắm mắt lại, tự dỗ dành bản thân
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
//Ngày mai… ngày mai có lẽ sẽ khác//
Nhưng sâu trong lòng, cậu biết rõ— sẽ chẳng có gì khác cả
Không khí trong phòng yên tĩnh đến mức từng tiếng kim đồng hồ cũng trở nên chói tai
Kỳ Hàm nằm im, mắt mở thao láo dù cậu cố vờ như đã ngủ. Bóng lưng của Trương Quế Nguyên vẫn bất động — thẳng như đường thước kẻ, không hề có dấu hiệu buông lỏng
Cậu nuốt khan, cổ họng khô rát
Một lúc lâu sau, Kỳ Hàm khẽ hỏi, giọng nhỏ đến mức như sợ làm hắn khó chịu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Anh… có cần thêm chăn không? Em thấy phòng hơi lạnh
Không có tiếng đáp
Cậu chờ thêm vài giây, rồi nghĩ hắn không nghe. Cậu vừa định quay lại thì giọng nói trầm thấp vang lên, lạnh đến nghẹt thở
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Không cần. Em ngủ đi❄
Kỳ Hàm khựng lại
Vẫn câu nói đó, vẫn tông giọng đó — nhưng cách hắn nói ra như thể đang yêu cầu một người xa lạ giữ khoảng cách, tuyệt đối không được vượt qua ranh giới nào cả
Cậu thì thầm
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Vâng
Không gian lại chìm vào im lặng
Kỳ Hàm kéo mền sát người hơn. Cậu cảm giác như mình đang nằm cạnh một người đàn ông phủ đầy băng giá, chỉ cần chạm vào sẽ lập tức bị đông cứng
Trong bóng tối, tiếng điện thoại rung khẽ làm cậu giật mình
Một tin nhắn đến từ điện thoại của Quế Nguyên. Màn hình sáng lấp lóa, phản chiếu lên đường nét góc cạnh trên gương mặt hắn
Quế Nguyên giơ tay cầm điện thoại lên xem
Quế Nguyên giơ tay cầm điện thoại lên xem
Hắn không che giấu
all nhân vật nữ
all nhân vật nữ
Em chờ anh mãi. Sao anh chưa về?💬
Tim Kỳ Hàm thắt lại
Tay cậu siết chặt mép chăn đến mức trắng bệch
Quế Nguyên đặt điện thoại xuống, nằm lại như chưa từng có tin nhắn nào xuất hiện. Không giải thích. Không nói một lời. Không cảm thấy cần phải làm vậy
Một lúc sau, hắn bất ngờ lên tiếng
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Đừng hiểu lầm. Tôi cưới em… vì trách nhiệm, không phải vì tình cảm❄
Kỳ Hàm nhắm mắt Giọng cậu run nhẹ
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Em biết
Anh tiếp tục, lạnh lùng hơn
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Cũng đừng hy vọng tôi sẽ thay đổi❄
Cậu mím môi, cố giữ từng hơi thở không bật ra thành tiếng nấc
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Em không… không hy vọng điều gì cả
Đó là lời nói DỐI nhẹ nhất trong cuộc đời cậu
Nhưng cậu phải nói vậy. Vì cậu hiểu rõ — tình cảm của mình, nếu có lỡ rơi vào người đàn ông này… sẽ chỉ đổi lại tổn thương
Quế Nguyên không nói gì thêm. Hắn quay lưng lại, ánh trăng rơi lên bóng lưng vừa xa lạ vừa lạnh lùng ấy
Kỳ Hàm nhìn bóng lưng đó rất lâu
Đến khi đôi mắt cay xè, cuối cùng cậu cũng khẽ nhắm lại
Đến khi đôi mắt cay xè, cuối cùng cậu cũng khẽ nhắm lại
Đêm tân hôn… đúng là lạnh lẽo thật...
tác giả
tác giả
NovelToon
tác giả
tác giả
1480 chữ
tác giả
tác giả
nên là
tác giả
tác giả
nhiêu đây thôi
tác giả
tác giả
bí ời
tác giả
tác giả
pp các độc giả
tác giả
tác giả
chúc các độc giả 1 ngày tốt lành 🫶 🩵
YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan YuanHan

chap 3:Tin Nhắn Lúc Nửa Đêm

Không biết cậu đã thiếp đi từ lúc nào, chỉ biết rằng khi tỉnh lại, căn phòng đã chìm sâu vào bóng đêm tĩnh lặng
Kỳ Hàm mở mắt, lòng ngực vẫn còn nặng nề vì những lời nói lạnh lùng trước khi ngủ.Cậu xoay người nhẹ nhàng, hy vọng không làm người bên cạnh thức giấc
Nhưng khi vừa nhích một chút..thì điện thoại của Trương Quế Nguyên lại rung lên
Rung… rung…
Âm thanh nhỏ nhưng giữa đêm tối, nó như tiếng chuông cảnh báo
Kỳ Hàm cứng người
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Cậu không muốn nhìn. Không muốn biết.Nhưng ánh sáng màn hình lại chiếu thẳng vào mắt cậu, rõ đến mức không thể không nhìn thấy
Một tin nhắn hiện lên
đa nhân vật nữ
đa nhân vật nữ
Anh ngủ chưa? Em nhớ anh… Em không ngủ được💬
Là cùng một người…Vẫn giọng điệu ấy
Kỳ Hàm cắn chặt môi đến mức gần bật máu
Bên cạnh, Quế Nguyên nhúc nhích mở mắt. Hắn nhặt điện thoại lên, ngồi dựa đầu giường xem tin nhắn, ánh mắt bình thản như đó là điều bình thường
Không thèm che giấu.Không hề ngại cậu nhìn thấy
Kỳ Hàm quay mặt đi, chăn kéo lên che cả nửa khuôn mặt. Hơi thở cậu run nhẹ
Một lúc lâu sau, Quế Nguyên đặt điện thoại xuống và đứng dậy
Hắn khoác áo vest, buộc lại cổ tay áo, động tác tao nhã nhưng lại lạnh lùng đến mức nghẹt thở
Kỳ Hàm khẽ hỏi, dù biết sẽ không nhận được câu trả lời mình mong
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Anh… ra ngoài sao?
Quế Nguyên nhìn cậu một giây. Ánh mắt hắn tối lại, rồi nhỏ giọng đáp mà không chút cảm xúc
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Có việc❄
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Giữa đêm thế này…?
Giọng Kỳ Hàm khô khốc
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Không liên quan đến em❄
Quế Nguyên nói ngắn gọn rồi quay đi
Cậu ngồi bật dậy, vô thức nắm lấy mép áo anh
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Anh… anh ra gặp người đó?//nắm mép áo hắn//
Bàn tay cậu run đến mức chính cậu cũng thấy rõ
Quế Nguyên cúi xuống, lạnh lẽo nhìn cậu như nhìn một món đồ chơi chẳng đáng để hắn bận tâm
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Em không có quyền hỏi❄
Từng chữ như đóng băng trái tim cậu
Kỳ Hàm buông tay, cúi đầu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
E..Em xin lỗi //giọng có chút buồn //
Quế Nguyên chỉnh lại cổ áo, không nhìn cậu thêm lần nào nữa
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Tôi sẽ về trước sáng❄
Rồi anh mở cửa rời đi
Cánh cửa phòng tân hôn đóng lại với một tiếng cạch khô khốc.Tiếng vang ấy như dội thẳng vào ngực cậu
Kỳ Hàm ngồi trên giường, hai bàn tay nắm chặt lấy phần chăn trong vô thức. Nước mắt chảy ra từng chút, từng chút
Đêm tân hôn… Anh bỏ lại cậu để đến bên một người khác
Cậu tự ôm lấy chính mình. Trong căn phòng rộng lớn ấy, chỉ còn lại một mình cậu — và nỗi cô đơn nuốt lấy cả trái tim
05:30 – Người Chồng Trở Về
Kim đồng hồ trôi chậm chạp. Kỳ Hàm không ngủ được dù chỉ một phút.Mắt cậu sưng đỏ, hơi lạnh từ điều hòa phả thẳng vào sống lưng khiến toàn thân co rúm lại. Căn phòng rộng lớn im ắng đến mức chỉ còn tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực
Đến khi cậu tưởng như mình sắp ngất vì mệt… Bíp. Khóa cửa điện tử phát ra âm thanh nhỏ.Cậu giật mình ngồi bật dậy
05:30 phút sáng
Cánh cửa mở ra, ánh sáng ngoài hành lang chiếu lên bóng dáng cao lớn của Trương Quế Nguyên. Anh bước vào, cởi áo vest, động tác chậm rãi, bình thản như thể cả đêm qua anh chỉ đi làm thêm một ca muộn
Không có chút mệt mỏi. Không có vẻ gấp gáp. Không hề giống người vừa qua đêm ở bên ai đó
Kỳ Hàm cắn môi, giọng khàn đặc vì khóc và thức trắng
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Anh… mới về sao?
Quế Nguyên liếc mắt nhìn đồng hồ trên tường, rồi đáp bằng giọng đều đều
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Ừ❄
Không một lời giải thích.Không một câu hỏi xem cậu đã ngủ chưa
Kỳ Hàm cúi đầu, ngón tay siết chặt ga giường
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Anh… có mệt không?
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Không❄
Quế Nguyên không nhìn cậu mà trả lời thẳng thừng,giọng hắn lạnh như băng khiến tim cậu thắt lại
Cậu gật đầu, tim thắt lại.Sự thờ ơ của hắn đôi khi còn đau hơn cả lời nói sắc bén
Quế Nguyên tháo đồng hồ, đặt lên bàn. Hắn chuẩn bị đi vào phòng tắm thì Kỳ Hàm lấy hết dũng khí gọi khẽ
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Quế Nguyên…
Hắn dừng lại, nhưng không quay đầu
Kỳ Hàm cố giữ giọng bình tĩnh
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Hôm nay là ngày đầu sau… lễ cưới. Anh có định về nhà ăn sáng không? Hay anh có lịch bận…
Một câu hỏi bình thường. Một mong muốn nhỏ nhoi như bất kỳ cặp vợ chồng mới cưới nào
Nhưng với Quế Nguyên, nó lại như một sự phiền phức
Hắn nhíu mài
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Em hỏi vậy để làm gì?❄
Kỳ Hàm siết chặt tay vào nhau
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Để… biết đường chuẩn bị//giọng có chút run//
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Không cần❄
Giọng hắn lạnh đi vài độ
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Tôi còn nhiều việc. Đừng tự quyết định thay tôi❄
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
…Vâng
Lại là câu trả lời đó Thấp bé Yếu ớt Và đầy cam chịu
Quế Nguyên định vào phòng tắm, nhưng bỗng dừng lại một lần nữa.Hắn quay sang nhìn Kỳ Hàm, ánh mắt thờ ơ nhưng sâu thẳm
bất ngờ hắn gọi tên cậu
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Tả Kỳ Hàm❄
cậu giật mình bất chợt trả lời
Tả Kỳ Hàm _cậu
Tả Kỳ Hàm _cậu
Dạ...?
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Đừng nghĩ quá nhiều
Hắn nói chậm, rõ từng chữ
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Chúng ta chỉ là vợ chồng trên giấy tờ. Tôi không cần em cố gắng làm gì cả❄
Trái tim Kỳ Hàm rơi xuống đáy
Hắn rời đi, đóng cửa phòng tắm lại Tiếng nước chảy vang lên, đều đều và lạnh lẽo
Kỳ Hàm ngồi bất động trên giường Cậu không biết nên khóc hay nên cười
Trên bàn, đồng hồ chỉ đúng 05:30. Một đêm tân hôn kết thúc bằng lời khẳng định phũ phàng nhất
Cậu chỉ là một cái tên trong sổ hộ khẩu nhà họ Trương....
____
tác giả
tác giả
nhiêu đây thôi
tác giả
tác giả
1048 chữ😞
tác giả
tác giả
chúc các độc giả một ngày tốt lành

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play