/ QingMeiZhuMa/ Sẽ Luôn Bảo Vệ Cậu Dù Có Ra Sao
chap1: tiếng động trong phòng 204
T/g mê anh Sinh
Hihihihihi
T/g mê anh Sinh
Đây là bộ đầu tiên Qingmei vầ zhuma mấy lần trc là viết về TF
T/g mê anh Sinh
Mà bây giờ đu thêm hai ảnh nên là viết truyện
T/g mê anh Sinh
Truyện ko hay xin đừng toixc nha
T/g mê anh Sinh
Truyện về học đường nhưng có chút bí ẩn
T/g mê anh Sinh
Nó ko liên quan đến tên truyện cho lắm
T/g mê anh Sinh
Nhưng kệ đi
Tiếng động trong phòng 204
Buổi sáng đầu thu tại trường Chuyên Lam Vân luôn mang theo một cảm giác lành lạnh khó tả. Những tán cây trên sân trường đung đưa trong gió nhẹ, tạo thành thứ âm thanh xào xạc như đang thì thầm điều gì đó. Học sinh bắt đầu ùa vào trường, tiếng cười nói hòa với tiếng bước chân, nhưng ở khu nhà A – khu chuyên Tự nhiên – bầu không khí lại lặng lẽ hơn nhiều.
Qingmei đứng dựa vào lan can tầng ba, che ánh mắt khỏi nắng nhẹ. Mùi gỗ cũ của dãy phòng hòa cùng mùi sách mới khiến cậu cảm thấy rất… quen thuộc. Cậu lật một trang sách Vật lý, nhưng không thực sự đọc. Trong đầu cậu đang nghĩ về tin nhắn chưa có hồi âm của Zhuma từ sáng sớm.
Qingmei
“ lại muộn cho xem “/ suy nghĩ /
Đúng lúc ấy, có tiếng bước chân chạy vội. Cậu chưa kịp quay lại thì một giọng nói thân thuộc, pha chút giận dỗi, vang lên:
Zhuma
Qingmei cậu đi không đợi tớ
Zhuma đứng sau lưng cậu, hơi thở còn chưa đều. Áo đồng phục chưa kịp chỉnh lại, cà vạt lệch một chút. Hai tay khoanh trước ngực, nhưng ánh mắt lại giống hệt một chú mèo bị bỏ lại.
Qingmei khép sách, quay người:
Qingmei
Tớ nhắn cho cậu từ 6h30 nhưng cậu có rep đâu
Zhuma
Tại …..điện thoại tớ hết pin / nói nhỏ /
Qingmei bật cười, đưa tay chỉnh lại cà vạt cho Zhuma.
Cử chỉ nhẹ nhàng ấy khiến Zhuma càng đỏ mặt hơn.
Qingmei
Lần sau hết pin bảo tớ
Qingmei
Còn dỗi nữa là tớ bế thẳng vào lớp đó
Sáng sớm vốn rất yên tĩnh, nhưng khoảnh khắc ấy lại ấm lạ thường — một trong vô số khoảnh khắc mà cả trường đều biết: Qingmei rất chiều Zhuma, đến mức ai nhìn cũng thấy rõ.
Nhưng ngay khi bầu không khí bắt đầu dễ chịu, một âm thanh sắc lạnh vang lên từ cuối hành lang:
Cạch… cạch… cạch…
Tiếng như kim loại va vào nhau, vọng ra từ nơi lẽ ra phải im lặng tuyệt đối.
Qingmei và Zhuma cùng hướng mắt về phía cuối dãy – nơi treo tấm bảng gỉ sét:
“Phòng Thí Nghiệm 204 – Cấm Vào – Đang niêm phong.”
Zhuma cảm thấy sống lưng mình lạnh đi một chút.
Zhuma
Qingmei phòng đó đóng 3 năm rồi sao lại có tiếng trong đó / cầm chặt vạt áo của anh/
Cậu chưa nói hết câu thì cánh cửa phòng 204 khẽ rung nhẹ, như thể có ai đó ở bên trong đang cố mở từ phía sau.
Tiếng động lần nữa vang lên, rõ hơn:
Cạch…
Qingmei nheo mắt, ánh nhìn sắc lại trong giây lát – khác hẳn vẻ nhẹ nhàng thường ngày
Hành lang dài, im ắng đến mức nghe rõ từng tiếng bước chân.
Không khí trở nên đặc quánh, như có thứ gì vô hình đang dõi theo họ.
Khi chỉ còn cách cánh cửa 204 vài mét, Qingmei dừng lại.
Trên tay nắm cửa có một vệt xước mới tinh, sáng bóng dưới ánh nắng.
Zhuma nuốt nước bọt.
Zhuma
Nhớ là lúc nãy có sao đâu
BÙM!
Một tiếng đập mạnh vang lên từ bên trong, như thể có thứ gì đó nặng nề rơi xuống.
Zhuma bật lùi lại, suýt vấp chân nếu Qingmei không kịp nắm tay.
Trong khoảnh khắc ấy, Zhuma cảm nhận rõ ràng — bàn tay Qingmei rất ấm, trái ngược với bầu không khí lạnh buốt quanh họ.
Qingmei
Bên trong có người
Zhuma
Hay …..hay là do gió
Qingmei
Phòng này ko có cửa sổ ko có lỗ thông gió
gay lúc ấy, tiếng chuông vào học vang lên — một âm thanh chói tai phá vỡ bầu không khí căng thẳng.
Học sinh bắt đầu ùa vào hành lang, xôn xao, náo nhiệt. Nhưng khi đi ngang phòng 204, ai cũng vô thức bước nhanh hơn, không dám nhìn vào cánh cửa tối om ấy.
Qingmei
Đi thôi , sắp vào lớp rồi
Zhuma
Qingmei , trong đó có người thì sao
Qingmei
Chiều học xong tớ vào cậu quay lại
Zhuma
Cậu mà dám bỏ tớ là cậu bt tay tớ
Hai người bước vào lớp, nhưng tiếng Cạch… yếu ớt lại vang lên lần nữa, dường như chỉ có mỗi họ nghe được.
Và từ lúc ấy, học kỳ này của họ… đã không còn bình thường nữa.
T/g mê anh Sinh
Đến đây thui
T/g mê anh Sinh
Viết mỏi cả tay
T/g mê anh Sinh
Hẹn chiều mai hoặc chủ nhật nha
chap 2: manh mối trong số điểm cũ
T/g mê anh Sinh
Hilu mấy cưng
T/g mê anh Sinh
Tui tính là nay ko viết đây
T/g mê anh Sinh
Tại m đi thi nốt hai môn tính ko viết
T/g mê anh Sinh
Mà đang nghỉ giải lao nên bay vào viết cho các nàng
T/g mê anh Sinh
Mà trước hết vào truyện kể chuyện tí
T/g mê anh Sinh
Kiểu nay thì khoả sát Văn ý
T/g mê anh Sinh
Nếu mà có độc giả nào k10 , k9 hoặc trên k11 là sẽ biết thi khảo sát lần 1 nó khó đến mức nào
T/g mê anh Sinh
Phải nói là đề văn nó khó nó khó
T/g mê anh Sinh
Tôi sai nguyên một cậu
T/g mê anh Sinh
Ngồi khóc 1 dòng sông
T/g mê anh Sinh
Tôi thi chỉ muốn điểm văn cao nhất để kéo theo hai môn kia để bay vào top 100 của khối thôi
T/g mê anh Sinh
Khối có 282 hs thì vào top 100 là giỏi lắm rồi
T/g mê anh Sinh
Là có khả năng và trường chuyên đc
T/g mê anh Sinh
Nhưng cuộc đời ko cho ai tất cả
T/g mê anh Sinh
Nay đúng thi Văn thì cô khó nhất trường coi thi
T/g mê anh Sinh
Happy happy
T/g mê anh Sinh
Cô toàn nhìn t
T/g mê anh Sinh
Em bt em xấu rồi cô nhìn hoài
T/g mê anh Sinh
Đã áp lực còn áp lực hơn nữa
T/g mê anh Sinh
Kiểu đầu giờ thì ngồi viết rất bình thường
T/g mê anh Sinh
Đến 15 cuối cùng
T/g mê anh Sinh
Chưa viết xong thân bài
T/g mê anh Sinh
Tay nó run
T/g mê anh Sinh
Đầu ko nghĩ ra cái j
T/g mê anh Sinh
Khó thở luôn mà
T/g mê anh Sinh
Lúc xin thêm tờ là còn 9 phút , mắt nó mờ lại luôn
T/g mê anh Sinh
Kiểu bị hồi hộp , sợ và lo nữa
T/g mê anh Sinh
May là viết đc nốt cái kể bài
T/g mê anh Sinh
Nhưng chính vì xin thêm tờ thứ hai
T/g mê anh Sinh
Mà nhóm toàn đứa thi đứa 1 tờ
T/g mê anh Sinh
Mà bị gọi là quái vật
T/g mê anh Sinh
Đến cả tk em nó ko nhận t là cj nữa
Buổi chiều ở Chuyên Lam Vân luôn mang theo cảm giác lười biếng và đầy nắng. Ánh sáng chiếu qua ô cửa lớp 11 Toán, rải xuống dãy bàn cuối nơi Zhuma đang… chống cằm nhìn ra ngoài trời.
Giờ Toán lẽ ra là thế mạnh của cậu, nhưng hôm nay đầu óc Zhuma chỉ xoay quanh tiếng động ở phòng 204.
Cậu chốc chốc lại quay sang nhìn Qingmei đang ngồi cạnh, viết bài rất chăm chú như chẳng có chuyện gì xảy ra.
T/g mê anh Sinh
Có hai ảnh nên lớp 11 nha
Zhuma
Sao cậu bình tĩnh vậy
Qingmei
Vì tớ biết cậu đang lo nên phải bình tĩnh
Zhuma
Chỉ là tò mò thôi / phồng má /
Qingmei
Tớ cắn luôn đó nha.
Zhuma
Cậu mà dám tui mách mẹ đó nha.
📘 Sau giờ học – Thư viện trường
Hai người đặt cặp xuống bàn gỗ và nhìn nhau một giây không nói.
Zhuma
Cậu nói chiều về phòng số 204
Qingmei
Sẽ quay lại nhưng tớ phải tìm hiểu một chút
Qingmei kéo một tập hồ sơ cũ ra từ tủ tư liệu khu học sinh giỏi – tủ này ít ai động đến vì toàn tài liệu của các khóa trước.
Zhuma
Là sổ điểm năm trước sao
Qingmei
Không phải của năm trước
Qingmei
Mà là sổ điểm của 3 năm trc ,năm phòng 204 bị niêm phong
Qingmei không đáp mà mở sổ. Nhưng trang đầu tiên đã khiến cả hai phải chú ý:
Tên giáo viên phụ trách phòng thí nghiệm năm ấy: Lâm Túc.
Qingmei
Là thầy Lâm vật lý đã mất tính sau vụ ở phòng thí nghiệm
Zhuma
Mất tính là bị đuổi ư
Qingmei
Mà là sau khi phòng 204 bị niên phong đc 2 ngày thì thầy xin nghỉ
T/g mê anh Sinh
Đến đây thui
T/g mê anh Sinh
Hơi ngắn tí
chap 3 : manh mối ở số điểm cũ /2/
T/g mê anh Sinh
Hiện tại là 12h trưa
T/g mê anh Sinh
Vừa ăn xong
T/g mê anh Sinh
Rồi bay nên viết cho các nàng
T/g mê anh Sinh
Thi xong rồi
T/g mê anh Sinh
Giảm căng thẳng thôi
T/g mê anh Sinh
Mà tạch luôn toán rồi
T/g mê anh Sinh
Đề nó khó nó khó
T/g mê anh Sinh
Ít ra Anh và Văn cho làm đc tại dễ
T/g mê anh Sinh
Toán thì vứt
Manh mối ở sổ điểm cũ /2/
Qingmei
Nhưng không ai biết lý do
Zhuma
Cứ như phim trinh thám vậy
Qingmei
Không phải mở 204. Chuyện đó ko tồn tại
Trước khi Zhuma kịp hỏi thêm, đèn thư viện nhấp nháy — tạch… tạch… — rồi ổn định lại.
Một cơn gió lạnh lùa qua, dù cửa sổ vẫn đóng kín.
Zhuma nắm chặt tay áo Qingmei theo bản năng:
Zhuma
Qingmei tớ cảm giác có thứ gì đang nhìn chúng ta
Qingmei không trả lời.
Cậu đứng lên, ánh mắt hướng về cuối dãy sách.
Nơi đó, giữa hai kệ cao, một bóng đen vừa lướt qua rồi biến mất.
🌫️ Hành lang lúc hoàng hôn
Hai người đứng trước phòng 204 lần nữa.
Hành lang vắng tanh, chỉ còn tiếng gió thổi qua khe cửa.
Zhuma
Nếu trong đó ko bình thường thì sao
Zhuma
Cậu đừng để tớ ở lại phía sau
Rồi — cậu xoay nắm cửa.
Cạch.
Cửa không khóa.
Không khí lạnh buốt phả ra như từ một cái hầm sâu.
Cảnh tượng bên trong khiến cả hai đứng khựng:
Phòng thí nghiệm tối om, đầy bụi… nhưng trên bàn giữa phòng lại có một chiếc laptop đang bật sáng, dù không hề cắm điện.
Màn hình hiển thị một dòng chữ duy nhất:
“WELCOME BACK, QINGMEI.”
Zhuma
Qingmei nó …….nó đang …… chào cậu ……kìa / bám chặt vào Qingmei/
Qingmei không nói gì.
Ánh mắt cậu tối lại — điều mà Zhuma chưa từng thấy:
Như thể Qingmei… đã biết chuyện này từ trước.
T/g mê anh Sinh
Đến đây thôi hen
T/g mê anh Sinh
Chúc buổi trưa vui vẻ nha
T/g mê anh Sinh
Tối rảnh thì viết tiếp
Download MangaToon APP on App Store and Google Play