Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Assassination Classroom ] Từng Người Một - Từng Câu Chuyện Riêng

Koro-sensei 1

NovelToon
Buổi chiều muộn, lớp 3-E đã tan học. Những chiếc bàn ghế lác đác tiếng kéo và tiếng nói chuyện nhỏ. Gió từ núi thổi vào lớp, mang theo mùi cỏ non rất đặc trưng.
Bạn đang thu dọn sách vở thì Koro-sensei xuất hiện ngay bên cạnh, như thường lệ… bằng tốc độ Mach 20 khiến tóc bạn bay tán loạn.
Koro-sensei
Koro-sensei
Y/N-chan, em định về một mình sao? Trời hôm nay sẽ lạnh đấy
Âm thanh của thầy vừa vui tươi, vừa nhẹ nhàng như thể luôn muốn ôm học sinh vào vòng an toàn của thầy.
…
Em… ừm, cũng tính đi từ từ xuống núi thôi thầy
Koro-sensei nghiêng người, những xúc tu rung rung như đang quan sát tâm trạng của bạn.
Koro-sensei
Koro-sensei
Em có vẻ mệt. Không giấu được thầy đâu nhé
Bạn cúi đầu một chút. Mấy ngày nay bạn cảm thấy quá tải: bài kiểm tra, luyện ám sát, áp lực phải học tốt để chứng minh rằng lớp 3-E không phải là đáy xã hội như người ta nói. Và… còn có một thứ khác mà bạn không dám nói.
Koro-sensei nhẹ nhàng quấn một xúc tu qua cổ tay bạn, không chạm mạnh, chỉ đủ để dẫn lối.
Koro-sensei
Koro-sensei
Đi nào. Thầy có món kem dưa lưới đặc biệt muốn chia cho em. Xem như phần thưởng vì đã cố gắng
Bạn và thầy ngồi cạnh nhau. Hoàng hôn trải dài, phản chiếu lên thân hình màu vàng sáng của thầy. Lần đầu tiên bạn chú ý… thật sự đẹp. Ánh sáng cam khiến thầy trông mềm mại và dịu dàng đến lạ.
Koro-sensei
Koro-sensei
Em đang nghĩ gì thế?
…
Thầy đẹp… à không!! Ý em là, hoàng hôn đẹp ấy!” Bạn vội che miệng, mặt đỏ bừng
Koro-sensei bật cười rung cả xúc tu.
Koro-sensei
Koro-sensei
Ufufufu~ Em đáng yêu thật đấy
Tim bạn bỗng đập mạnh. Không phải kiểu rung động trẻ con mà là cảm giác an toàn khi ở cạnh người luôn đặt bạn lên hàng đầu.
Bạn hít sâu.
…
Thầy… nếu một ngày nào đó, thầy không còn ở đây nữa… em phải làm sao?
Koro-sensei khựng lại. Nhìn bạn, đôi mắt của thầy dịu đi — không còn là vẻ cười tươi vô lo nữa, mà là ánh mắt chứa đựng tình cảm mà thầy hiếm khi để lộ.
Koro-sensei
Koro-sensei
Y/N-chan, thầy không biết liệu mình có thể ở bên em đến bao lâu… nhưng từng giây phút thầy ở đây, là thật lòng
Bạn nhìn xuống bàn tay mình.
…
Em chỉ… không muốn mất thầy
Thầy đưa một xúc tu lên chạm nhẹ vào má bạn — mềm, ấm và bất ngờ là rất dịu dàng.
Koro-sensei
Koro-sensei
Em sẽ không bao giờ mất đi những gì thầy để lại: bài học, ký ức… và tình cảm của thầy dành cho em
Bạn ngẩng đầu lên.
…
Thầy… có tình cảm với em?
Koro-sensei mỉm cười, nhưng lần này khác hẳn — yên tĩnh, sâu sắc, và mang theo sự nguy hiểm của một bí mật lớn.
Koro-sensei
Koro-sensei
Nếu thầy nói có… em sẽ làm gì?
Bạn cảm thấy tim mình như ngừng đập trong vài giây.
…
Em… em sẽ giữ thầy thật chặt. Dù thế giới không cho phép… em vẫn chọn thầy
Koro-sensei im lặng. Sau đó rất chậm rãi, thầy quấn nhẹ bạn vào vòng xúc tu, giống như một cái ôm thật sự.
Koro-sensei
Koro-sensei
Thật ích kỷ… nhưng thầy cũng muốn em chọn thầy. Dù chỉ trong khoảnh khắc hôm nay
Hoàng hôn chìm dần, gió mang theo mùi đất ẩm, và bạn dựa vào Koro-sensei — người mà bạn chưa từng nghĩ mình có thể yêu, nhưng lại không thể từ bỏ.

Koro-sensei 2

NovelToon
Đêm cuối cùng. Ánh sáng từ hàng trăm thiết bị khóa, súng, dây trói vây kín khắp căn phòng. Không còn tiếng cười, không còn sự nghịch ngợm của lớp 3-E—chỉ có một sự thật đang đến gần như mũi dao kề cổ.
Koro-sensei bị trói giữa sân, cơ thể đã biến đổi sang màu đen lốm đốm vàng, dao động theo từng nhịp thở nặng nề.
Mọi người đứng thành vòng tròn. Nhưng bạn… bạn đứng gần nhất. Gần đến mức nghe rõ tiếng thầy cố giữ bình tĩnh.
Koro-sensei nhìn bạn, đôi mắt tròn không còn sáng như mọi ngày.
Koro-sensei
Koro-sensei
Y/N-chan… Em đang run đấy
Giọng thầy nhẹ đến mức nếu không im lặng, chắc chẳng ai nghe được.
Bạn siết chặt con dao — con dao nhựa ám sát mà thầy từng đưa cho lớp, giờ lại là vũ khí kết thúc thầy.
…
Em… em không làm được
Giọng bạn vỡ như thủy tinh.
Koro-sensei đưa một xúc tu còn tự do lên, chạm nhẹ vào mu bàn tay bạn — động tác ôm ấp đầy yêu thương mà thầy vẫn làm mỗi khi bạn buồn.
Koro-sensei
Koro-sensei
Em có thể. Vì em mạnh hơn thầy nghĩ
Bạn lắc đầu, nước mắt rơi không kiểm soát.
…
Thầy hứa sẽ dạy bọn em đến hết năm! Thầy hứa là em sẽ được thấy thầy bay khắp thế giới! Thầy hứa là thầy… thầy sẽ ở đây!
Koro-sensei mỉm cười. Nụ cười đẹp nhất, nhưng đau nhất mà bạn từng thấy.
Koro-sensei
Koro-sensei
Thầy đã giữ lời rồi mà. Thầy đã dạy em mọi thứ thầy có. Từ hôm nay trở đi… em sẽ phải tự sống với chúng
…
Em không muốn sống nếu không có thầy…
Lời nói bật ra mà bạn không thể kìm. Căn phòng lặng đi. Nagisa quay mặt đi. Kayano ôm ngực. Karma cắn môi đến bật máu.
Koro-sensei khẽ nghiêng đầu.
Koro-sensei
Koro-sensei
Ôi trời… Thầy không đáng được nghe câu đó đâu. Nhưng cảm ơn em
…
Em yêu thầy…
Lần đầu tiên bạn nói ra. Và cũng là lần cuối.
Koro-sensei khựng lại, đôi mắt run lên.
Koro-sensei
Koro-sensei
Nếu thầy còn là con người… chắc thầy sẽ khóc mất
Một xúc tu vuốt nhẹ má bạn, lau nước mắt — nhẹ đến mức như gió thoảng.
Koro-sensei
Koro-sensei
Y/N-chan, cảm ơn vì đã yêu một sinh vật như thầy. Nhưng em phải tiếp tục yêu thế giới phía trước nữa… vì thầy không thể đi cùng em nữa
Bạn quỳ xuống trước thầy.
…
Em… muốn ở cạnh thầy lúc cuối cùng. Là em. Không phải ai khác
Koro-sensei gật đầu, đôi mắt mềm đến mức trái tim bạn như bị bóp nghẹt.
Koro-sensei
Koro-sensei
Vậy hãy cho thầy một điều ước cuối cùng
…
Là gì ạ?
Koro-sensei
Koro-sensei
Hãy mỉm cười khi kết thúc. Để thầy biết… chuyến hành trình của mình không vô nghĩa
Bạn cắn môi đến bật máu.
…
Em… sẽ cố
Koro-sensei nhìn toàn bộ lớp lần cuối, rồi dừng lại ở bạn lâu nhất.
Koro-sensei
Koro-sensei
Thầy tự hào về em. Và thầy yêu em—theo cách một người thầy, một người dẫn đường… và một sinh mạng sắp rời đi có thể yêu
Từng giây phút trôi qua như dao cứa vào tim.
Bạn nâng con dao lên. Tay run đến mức không cảm nhận được lực nữa. Con dao chạm vào da thầy — mềm, ấm và quá quen thuộc.
Koro-sensei nở nụ cười cuối cùng.
Koro-sensei
Koro-sensei
Cảm ơn em… vì đã cho thầy những ngày tháng đẹp nhất
…
Thầy…
Koro-sensei
Koro-sensei
Thầy ở đây. Đến giây cuối cùng
Bạn hít sâu, nước mắt rơi như suối. Rồi đâm xuống.
Cơ thể Koro-sensei sáng bừng như pháo hoa. Nhẹ. Đẹp. Nhưng đau đến tàn nhẫn.
Xúc tu của thầy quấn lấy tay bạn rất nhẹ, như muốn ôm bạn lần cuối.
Koro-sensei
Koro-sensei
Đừng quên… nụ cười… của hôm nay…
Ánh sáng tắt.
Bạn đổ người xuống, ôm lấy khoảng trống mà thầy để lại — ấm áp biến mất chỉ trong vài giây, để lại sự im lặng khiến cả thế giới đóng băng.
…
Em đã giết người em yêu nhất… nhưng em sẽ sống tiếp vì thầy
Và đêm ấy, bình minh lên… nhưng bạn thì chưa bao giờ cảm thấy thế giới lại tối đến vậy.
end.

Nagisa Shiota 1

NovelToon
Buổi chiều cuối đông, lớp 3-E chỉ còn vài người ở lại. Nagisa đang thu dọn vũ khí mô phỏng sau buổi luyện tập, động tác quen thuộc nhưng đôi mắt lại liên tục liếc sang bạn—người đang đứng cạnh cửa sổ, chống cằm nhìn sương mù bên ngoài.
Nagisa Shiota
Nagisa Shiota
Cậu… ổn chứ?
Giọng Nagisa khẽ như gió.
Bạn quay lại.
…
Ừm, tớ chỉ đang nghĩ vài chuyện
Nagisa dừng tay, rồi nhẹ nhàng bước đến bên bạn. Gần đến mức bạn nghe được tiếng thở của cậu.
Nagisa Shiota
Nagisa Shiota
Cậu lúc nào cũng nói vậy, nhưng mặt lại buồn lắm
Cậu mỉm cười nhỏ—nụ cười dịu dàng mà cậu dành cho rất ít người.
…
Cậu quan sát tớ kỹ quá đó
Nagisa gãi nhẹ sau gáy, hơi đỏ mặt.
Nagisa Shiota
Nagisa Shiota
Thì… với nghề ám sát, tớ nhìn được thôi. Không phải là tớ…
Cậu ngập ngừng.
Nagisa Shiota
Nagisa Shiota
…quan tâm đặc biệt đến cậu gì đâu
Bạn nhìn cậu. Nagisa lập tức quay mặt đi, tai đỏ rõ ràng.
…
Shiota Nagisa
…
Tớ không nói là cậu quan tâm. Nhưng nếu có quan tâm… tớ cũng đâu có giận
Nagisa cứng người một nhịp.
Gió lạnh thổi qua cửa sổ, thổi bay vài sợi tóc dài của cậu. Cậu hơi cúi xuống để nhìn bạn rõ hơn, đôi mắt xanh dương sâu như giữ lại cả bầu trời.
Nagisa Shiota
Nagisa Shiota
Vậy… nếu tớ thật sự quan tâm thì sao?
Giọng cậu rất nhỏ, sợ bạn nghe mà cũng sợ bạn không nghe.
Bạn bước đến gần hơn một chút.
…
Thì tớ sẽ để cậu quan tâm
Nagisa hơi mở to mắt. Tim cậu đập nhanh đến mức chính cậu cũng bất ngờ. Cậu không giỏi bộc lộ cảm xúc, nhưng lần này cậu cố gắng. Vì bạn.
Nagisa Shiota
Nagisa Shiota
…Tớ thích nụ cười của cậu
Nagisa nói khẽ, mắt không rời bạn.
Nagisa Shiota
Nagisa Shiota
Khi cậu cười, tớ thấy mình mạnh mẽ hơn. Tớ có thể làm bất kỳ điều gì
Bạn khẽ chạm vào tay cậu.
…
Nếu cậu muốn thấy tớ cười… cậu chỉ cần ở bên cạnh tớ thôi
Nagisa nhìn xuống bàn tay hai người đang chạm nhau. Cậu nắm lại, rất nhẹ nhưng rất chắc.
Nagisa Shiota
Nagisa Shiota
Vậy thì… từ hôm nay… cho tớ được bước cạnh cậu từng chút một. Không cần vội
Cậu cười — nụ cười khiến tim bạn mềm đi.
Koro-sensei
Koro-sensei
Ôi trời trời trời~ Thầy mới quay đi có đúng hai giây thôi mà hai đứa học trò của thầy đã thành đôi rồi sao!?
Nagisa giật mình đỏ mặt, nhưng vẫn không buông tay bạn.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play