Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Phải Lấy Người Như Anh

Chương 1

Tắc đường.Dòng xe dồn thành một búi ở nút giao thông,nhích từng mươi phân một .Cũng may nay là ngày nghỉ nên vẻ mặt của mọi người cũng đỡ cau có hơn một chút.
Duy lần tay vào túi quần jeans kéo chiếc điện thoại ra .Chưa kịp mở khóa màn hình,cậu đã bị những người phía sau giục giã.
“Đi đi chứ!”
“Nhanh nhanh lên tí nào!”
Hàng loạt giọng nói ẩn chứa sự sốt ruột.Cậu tặc lưỡi , nhét điện thoại trở lại túi quần ,cậu nhích lên một chút cho vừa lòng đám đông .Thôi thì kệ người bạn cậu chờ vêu mặt ngoài đường vậy .
Mười phút sau ,nhờ sự tích cực của công sát giao thông với đám thanh niên xung kích, đám kẹt xe đã biến mất .
Nút giao thông thoáng đãng ,cứ y như chưa từng biết ùn tắc bao giờ . Duy tăng ga phóng thẳng trên con đường ven công viên ,gió mát lạnh đem hơi thu ùa vào mặt .
Quán Café vỉa hè yêu quý của cậu đây rồi.Vẫn gốc cây bàng với cái bệ xi măng ố vàng vết đáy cốc ,vẫn đám khách lố nhố ngồi đọc báo trên những chiếc ghế nhựa xanh đỏ và những đốm nắng rung rinh trên mái hiên nhà cổ.
Cậu trai đang ngồi bó gối nhìn ngơ ngác kia rồi , chắc nó bực cậu lắm,vì xưa nay nó rất đúng giờ mà .Cậu dựng xe ,không thèm khoá cổ ,chạy ào về phía bạn
Đức Duy
Đức Duy
Nay chủ nhật mà vẫn tắc đường
Đức Duy
Đức Duy
Đến là bực!Xin lỗi mày
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Không sao
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Tao không bận gì
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Ngồi đây ngắm đường phố cũng vui
Cậu trai mỉm cười nhẹ nhàng ,cậu thích cái kiểu nói từ tốn và điệu bộ thanh nhã của nó.
Nó tên là Pháp Kiều,trai Hà Nội chính cống chứ không phải Hà Nội nhảy dù như cậu. Nó kém cậu hai tuổi nhưng cậu lại cùng khoá với nó ở trường đại học ,do cậu đã vào chậm một năm vì thi trượt ,lại bị ngừng thêm một năm vì mấy việc lộn xộn học phí.
Hôm nay ,Kiều mặc một chiếc áo nỉ có mũ và mang giày vải,bộ dạng của nó chẳng khác thời bọn cậu còn hay rủ rê nhau đi xem nhạc Rock là bao.
Cậu đón chiếc ghế từ tay bạn,không ngồi ngay , ngó nghiêng vào phía trong nơi mấy cô bé phục vụ đang hối hả pha pha chế chế rồi hỏi :
Đức Duy
Đức Duy
Mày uống gì chưa ?
Nó không nói gì ,chỉ chỉ vào tách cà phê mới vơi chút ít trên bệ xi măng của cây bàng.
Đức Duy
Đức Duy
Đúng là sáng chủ nhật
Đức Duy
Đức Duy
Đông quá
Cậu đứng hẳn lên vẫy cô nhóc phục vụ quen mặt,thấy có tín hiệu “đã nhận” rồi mới yên tâm hạ tay phủi ghế ngồi.
Hai cậu ngồi nói chuyện vu vơ về cuộc sống hằng ngày
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Hẹn mày để đưa thiệp cưới đây
Đức Duy
Đức Duy
Cưới á?
Suýt nữa thì Duy ngã ngửa ra sau ,cậu bật lên một tiếng kêu thất thanh làm những người xung quanh phải quay lại nhìn.
Đón cuốn album và chăm chú vào những tấm ảnh rạng rỡ của Kiều và chồng sắp cưới ,cậu vẫn khó có thể tin ngay được
Đức Duy
Đức Duy
Là ai vậy?
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Trần Đăng Dương
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Hơn tao 10 tuổi
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Mặt mũi hơi bị ngầu xị luôn đó
Nghe lời kể và nhìn ánh mắt dịu dàng cùng nụ cười mơ màng của Kiều ,cậu bất giác nhớ đến cuộc tình hiện tại của mình .

Chương 2

Người đàn ông tạm gọi là của cậu cũng hơn cậu nhiều tuổi ,thậm chí hơi quá nhiều đối với một quan hệ tình cảm bình thường ,cũng là người làm kinh doanh và cũng khá khó tính.
Nhưng không giống Kiều ,cậu không cảm thấy mình được yêu ,không cảm thấy nỗi nhớ khi xa cách và cũng chẳng có cảm giác bình yên khi ở gần.Thậm chí cậu cũng chẳng thèm buồn ghen tuông dù…..
Vừa mới nghĩ đến đó thì chiếc điện thoại trong tay cậu rung lên .Trên màn hình hiện ra số của người cậu đang nghĩ đến.
Đức Duy
Đức Duy
“ờ ,cũng có chút thần giao cách cảm với nhau đó chứ”
Cậu đứng dậy đi sang vỉa hè trống bên đường rồi mới bấm nghe.
nvp nam
nvp nam
📲:Người yêu Duy: Đi Chí Linh không?
Đức Duy
Đức Duy
📲:Không,bạn em hẹn cafe,mới…
Như đã biết đủ thông tin ,không để cho cậu nói hết,đầu dây bên kia phát ra tín hiệu ngắt cuộc gọi.Duy chưng hửng một tích tắc rồi nhún vai ,trở sang vỉa hè của quán cafe
______________
Sau bữa trưa với cậu bạn tốt số sắp lấy chồng giàu ,Duy uể oải gửi xe rồi đi bộ dọc khu phố bán sách hạ giá .Nhà ở tận ngoại ô mà cậu thì chẳng muốn về rúc mình trong cái hộp đơn điệu ấy làm gì,nhất là lúc tâm trạng đang xao xác như thế này.
Phải nói sự thật là cậu đang ghen tị với Kiều quá thể.Cậu bạn quả là có quý nhân phù trợ.Tuy có chút bất hạnh vì mẹ mất sớm nhưng nó được bù đắp lại không biết bao nhiêu mà kể.
Nào sắc đẹp,tài năng,tính cách,công việc….rồi bây giờ là chồng và tài sản nữa.Duy thở dài ,cậu thấy mình thua kém bạn bè nhiều quá.Ngay cả thứ dễ dàng và….nhạt nhẽo là một tấm chồng với một đứa con cậu cũng không có.

Chương 3

Đã hai mươi sáu tuổi,bảy tám năm trời sống ở nơi thành thị bon chen ,tất cả những gì cậu có đều phù phiếm y như cuộc đời cậu.Một công việc mà tiền kiếm được phụ thuộc vào thời vụ và tâm trạng của nhiều người.
Duy rẽ từ phố ngách nhỏ bán sách ra con phố lớn.Cậu chợt nhớ ra mình có gửi ảnh ở một photo gallery ở đây ,đã vài tuần trôi qua ,có lẽ mấy bức cậu chụp hồi mua hè trong chuyến đi Phù Lãng đã được ai đó mang đi với cái giá tàm tạm.
Gallery chỉ bán ảnh,những bức ảnh chụp cuộc sống phong cảnh Việt Nam đẹp và có hồn.Vì thế mà cái cửa hiệu nhỏ xíu chẳng trang trí nội thất sang nhưng lại khá nổi bật giữa đám đông gallery hào nhoáng ,đầy những bức tranh khổ lớn vẽ mái ngói lô xô nhái phong cách Bùi Xuân Phái hoặc vẽ người đội nón ngoẹo mặt theo kiểu Thành Chương ,trên cùng dãy phố.
___________________
Cậu lẩn vào đám người xếp hàng mua kem đông nghịt.Vân len vào trước quầy.Cậu dõng dạc nói với bà bán hàng mặc áo trắng vạt sau xẻ giữa theo đúng kiểu đồng phục của mậu dịch viên thời bao cấp
Đức Duy
Đức Duy
Cho cháu một đậu xanh một cốm!
Cầm hai que kem lách khỏi đám đông,cậu chậm rãi cắn lần lượt mỗi que một miếng ,chẳng bận tâm đến chuyện tránh để kem rớt trên áo.Hôm nữa cậu mặc quần jeans và áo sơmi carô cũ rộng thùng thình,đến cả đôi giày vải cũng bạc phếch,chẳng có gì phải nghĩ ngợi cả.
_______________
Nhà hàng Rochelle hôm nay đông đặc biệt.Ô tô sang trọng đỗ san sát .Bãi để xe máy cũng đầy rẫy những chiếc xe ga đời mới.Duy cua một vòng điệu nghệ trên chiếc Vespa mà cậu mới tậu ,dựng chân chống ngay trước mũi một đám Spacy,hợm hĩnh
Dù chỉ giá trị 6 triệu đồng kể cả công tái tạo sắc đẹp và hàn khung inox ,”tình yêu mini” của cậu trông có phong cách và sang trọng hơn hẳn những chiếc scooter trị giá mấy ngàn đô dán đề can chống xước kia!
Duy bước nhanh nhẹn qua mấy bậc cấp ,tiến đến trước mặt cô dâu chú rể,cậu ngắm nhìn bộ váy suông màu trắng trang trí bằng những đoá hoa hồng cuộn từ lụa và dải khăn tơ hờ hững trên vai cô dâu,vờ dằn dỗi:
Đức Duy
Đức Duy
Ai cũng tự lo váy cưới như mày thì tao chết đói…..
Đức Duy
Đức Duy
Nhưng mà thôi
Đức Duy
Đức Duy
Xí xóa cho mày..
Đức Duy
Đức Duy
Chúc hai người trăm năm hạnh phúc!

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play