[AllVietnam/CHs] Hoa Giấy Nở Trong Tim Kẻ Xấu
Chap 1: Những Kẻ Được Viết Tên Bằng Mực Đỏ
[LƯU Ý: BỘ TRUYỆN NÀY KHÔNG COUTRYHUMAN NÀO CÓ TÍNH CÁCH BÌNH THƯỜNG HẾT NÊN TÂM LÝ YẾU NÊN DROP]
Tác giả
Tôi cảnh cáo ngay từ chap đầu rồi nhé. Vì tôi định làm 1 bộ truyện mà chính Vietnam là phản diện nên nếu mọi người sợ nặng đô, tâm lý không vững thì không nên xem.
Tác giả
Vì là 1 bộ truyện mà nhân vật nào cũng tamquanlechlac hết nên tôi cũng chuẩn bị sẵn tâm lý nhận gạch xây nhà rồi.
Ở trường Trung học Phổ thông Chuyên, cái tên Socialist Republic of Vietnam từ lâu đã không còn đơn thuần là tên của một học sinh.
Nó giống một thứ gì đó gần với truyền thuyết hơn.
Giống như cơn mưa đầu hạ người ta vẫn truyền tai nhau rằng đẹp nhất khi nhìn từ hành lang tầng năm. Giống như đề thi Olympic Toán quốc tế năm ấy khiến cả phòng thi im lặng suốt ba tiếng đồng hồ ngoại trừ một thiếu niên ngồi cuối dãy cửa sổ, vừa xoay bút vừa giải xong trước thời gian quy định gần một tiếng.
Ở trường cậu học, học giỏi chưa bao giờ là điều đáng để kiêu hãnh.
Vì nơi ấy vốn là chiếc lồng kính dành riêng cho những “quái vật” học thuật.
Con của giáo sư đầu ngành.
Học sinh từng giành huy chương quốc gia từ cấp hai.
Những đứa trẻ được mệnh danh là thần đồng từ năm mười tuổi.
Tỉ lệ chọi mỗi năm luôn cao đến mức khiến phụ huynh phát hoảng khi một chọi ba mươi hai có môn chuyên tỉ lệ chọi cao chưa từng thấy khi 1 em phải đấu với gần bốn mươi em.
Có học sinh ôn đến nhập viện.
Có người thức trắng hàng tháng trời chỉ để giành lấy một chỗ ngồi trong lớp chuyên.
Nhưng kể cả giữa một nơi toàn thiên tài như thế, Vietnam vẫn nổi bật đến đáng sợ.
Bảng vàng thành tích của cậu gần như phủ kín tầng danh dự của trường.
Chứng chỉ quốc tế chất đầy tủ kính.
Thậm chí còn có lời đồn rằng vài trường đại học hàng đầu thế giới đã chủ động gửi thư mời từ khi cậu chưa đủ tuổi trưởng thành.
Giáo viên thích nhắc tên Vietnam như một niềm tự hào.
Học sinh nhắc đến cậu như nhắc về một đỉnh núi quá cao không thể chạm tới.
Cậu quen với điều đó từ lâu rồi.
Ở cậu, người ta nhìn thấy hiện thân của một pho tượng được tạc từ tri thức và sự điềm đạm, một vẻ đẹp không cần phô trương nhưng vẫn đủ khiến không gian vô thức chậm lại mỗi khi cậu bước qua.
Mái tóc đen tuyền phủ xuống trán mềm như vệt mực nghiên loang trên giấy bản cũ. Đôi mắt đỏ sẫm dưới hàng mi dài luôn mang vẻ lười biếng, hờ hững, nhưng chỉ cần nhìn thẳng vào sẽ có cảm giác như bị thứ gì đó sắc lạnh cứa qua da thịt.
Là kiểu đẹp khiến người khác nảy sinh cảm giác tự ti ngay từ ánh nhìn đầu tiên.
Ngón tay dài đến mức ngay cả lúc cầm bút giải đề cũng giống đang chơi một bản nhạc piano cổ điển.
Mỗi lần Vietnam đứng dưới nắng, người ta luôn có cảm giác cậu không thuộc về một lớp học đầy tiếng phấn viết và mùi giấy thi này.
Mà giống một nhân vật bước ra từ những cuốn tiểu thuyết cũ phủ bụi trong thư viện hơn.
Vietnam biết rất rõ mình đẹp.
Và cậu cũng biết mình giỏi đến mức nào.
Người bí ẩn
Vietnam, em ngồi đi.
Thầy hiệu trưởng đẩy tách trà về phía đối diện, giọng nói hiếm khi mềm mỏng đến vậy.
Căn phòng hội đồng hôm nay có mặt gần như đầy đủ giáo viên tổ Toán.
Trên bàn là một xấp hồ sơ dày cộm.
Mà ở trang đầu tiên, ảnh thẻ của Vietnam đang lặng lẽ nhìn tất cả mọi người bằng đôi mắt đỏ sẫm lạnh nhạt.
Người bí ẩn
Các giáo sư bên phía tuyển chọn quốc tế đã xem qua thành tích của em.
Thầy hiệu trưởng mỉm cười.
Người bí ẩn
Họ đánh giá rất cao.
Vietnam lễ phép nhận tách trà.
Socialist Republic of Vietnam
Em cảm ơn thầy.
Người bí ẩn
(Giáo viên): Điểm SAT gần tuyệt đối, huy chương vàng Olympic khu vực, thêm cả nghiên cứu toán học em gửi tháng trước…
Một giáo viên trẻ tuổi bật cười bất lực.
Người bí ẩn
(Giáo viên): Thật sự thầy không biết em còn thiếu cái gì nữa.
Socialist Republic of Vietnam
// cụp mắt //
Dáng vẻ ngoan ngoãn đến mức hoàn hảo.
Socialist Republic of Vietnam
Em vẫn còn phải cố gắng nhiều ạ.
Một cô giáo khẽ cảm thán:
Người bí ẩn
(Cô giáo): Đúng là vừa giỏi vừa khiêm tốn…
Nghe vậy, Vietnam hơi cong môi.
Cậu chỉ đủ thông minh để biết mình nên nói gì trước mặt ai mà thôi.
Thầy hiệu trưởng chống tay lên bàn:
Người bí ẩn
Vậy ý em thế nào? Em có muốn đại diện trường tham gia kỳ tuyển chọn Olympic quốc tế năm nay không?
Vietnam im lặng vài giây.
Rồi cậu nhẹ nhàng đặt tách trà xuống.
Âm sứ chạm mặt bàn vang lên rất khẽ.
Socialist Republic of Vietnam
Thầy đang hỏi cho có lệ thôi đúng không ạ?
Cả căn phòng bất ngờ yên tĩnh.
Nụ cười sạch sẽ, lễ độ và vô hại như một học sinh gương mẫu trong sách giáo khoa.
Socialist Republic of Vietnam
Dù em từ chối… // nghiêng đầu // thì cuối cùng nhà trường vẫn sẽ muốn em tham gia thôi.
Một giáo viên bật cười chữa cháy:
Người bí ẩn
(Giáo viên): Em vẫn tự tin như ngày nào.
Socialist Republic of Vietnam
Không phải tự tin đâu ạ.
Socialist Republic of Vietnam
Chỉ là em khá rõ năng lực của mình.
Một học sinh khác cần thức trắng để giải xong một đề hình học.
Vietnam chỉ cần nhìn lướt qua đã biết hướng làm.
Người khác phải cạnh tranh để đứng nhất.
Còn Vietnam từ đầu đến cuối chưa từng xem ai là đối thủ.
Thầy hiệu trưởng bật cười:
Người bí ẩn
Em đúng là… kiêu ngạo thật.
Lần này Vietnam mới chống cằm, ánh nắng ngoài cửa sổ rơi xuống đôi mắt đỏ sẫm của cậu, đẹp đến mức lạnh người.
Socialist Republic of Vietnam
Em nghĩ… [nói chậm rãi] người có năng lực thì nên có quyền kiêu ngạo một chút.
Socialist Republic of Vietnam
Tại sao người giỏi lại phải giả vờ khiêm tốn để những kẻ yếu kém cảm thấy dễ chịu hơn mình?
Câu nói ấy nếu phát ra từ miệng người khác có lẽ sẽ trở nên ngông cuồng và khó chịu.
Nhưng Vietnam nói nó bằng chất giọng dịu dàng đến mức gần như ôn hòa.
Thế nên ngay cả sự ngạo mạn cũng trở nên tao nhã.
Đó mới là điều đáng sợ nhất ở cậu.
Chap 2: Mực đen trên trang giấy trắng
Mười giờ ba mươi phút sáng.
Cả lớp chìm trong tiếng sột soạt của giấy nháp và những hơi thở nặng nề bị ép đến cực hạn bởi một đề hình học khó đến mức ngay cả học sinh đội tuyển cũng cau mày.
Chỉ riêng Vietnam là ngoại lệ.
Cậu đã làm xong từ hai mươi ba phút trước.
Tờ đề nằm trên bàn sạch sẽ đến mức gần như không có lấy một vết tẩy. Những dòng lời giải sắc nét trải dài trên giấy, logic hoàn mỹ như thể đáp án vốn đã tồn tại sẵn trong đầu cậu từ trước khi bài toán được tạo ra.
Vietnam tựa người bên cửa sổ, lười biếng lật một trang sách văn học Nga.
Ánh nắng đầu hạ rơi xuống gò má trắng lạnh của cậu, đẹp như một lớp men sứ mong manh phủ lên tượng thần cổ đại.
Mọi thứ quanh Vietnam luôn có cảm giác rất xa.
Xa đến mức không ai thật sự chạm vào được.
Một giọng nói vang lên đầy dè dặt.
Đầu ngón tay thon dài vẫn chậm rãi lật trang sách.
Socialist Republic of Vietnam
Có chuyện gì?
Nếu giáo viên đi ngang qua lúc này, hẳn sẽ lại cảm thán rằng Vietnam đúng là học sinh kiểu mẫu.
Nam sinh đứng cạnh bàn siết chặt tập đề trong tay:
Người bí ẩn
Bài cuối… tớ làm mãi không ra.
Người bí ẩn
Cậu có thể giảng cho tớ được không?
Lúc ấy, cậu mới khép sách lại.
Đôi mắt đỏ sẫm nâng lên nhìn đối phương từ đầu đến chân.
Không khí trong lớp đột nhiên im bặt.
Bởi ánh mắt ấy không giống đang nhìn một con người.
Mà giống đang cân nhắc xem một món đồ phiền phức nên bị ném đi lúc nào thì hợp lý hơn.
Socialist Republic of Vietnam
Mày đứng đây năm phút rồi.
Socialist Republic of Vietnam
// chống cằm //
Socialist Republic of Vietnam
Và trong năm phút đó, đáng lẽ mày phải tự hiểu rằng tao không muốn nói chuyện với mày.
Người bí ẩn
T-tao chỉ muốn hỏi bài thôi mà…
Socialist Republic of Vietnam
Hỏi bài? // bật cười khẽ //
Nụ cười đẹp đến mức khiến người khác hoảng hốt.
Socialist Republic of Vietnam
Mày biết thứ khiến tao khó chịu nhất là gì không?
Socialist Republic of Vietnam
Là những kẻ không có năng lực nhưng lại xem việc người khác cứu mình là điều hiển nhiên.
Cả lớp bắt đầu lặng ngắt.
Vietnam cúi xuống nhìn bài làm của đối phương vài giây rồi nhàn nhạt nói:
Socialist Republic of Vietnam
Bước biến đổi sai từ dòng thứ ba.
Socialist Republic of Vietnam
Chỉ với trình độ này mà mày cũng vào được Thpt Chuyên à?
Vành mắt nam sinh kia lập tức đỏ lên.
Socialist Republic of Vietnam
À, tao quên mất.
Vietnam nghiêng đầu, giọng nói nhẹ đến mức gần như ôn nhu.
Socialist Republic of Vietnam
Trường mình vẫn thích tuyển vài người làm nền để thiên tài trông nổi bật hơn mà.
Có tiếng ai đó nhịn cười ở cuối lớp.
Nam sinh kia siết chặt tờ đề đến mức giấy nhăn nhúm:
Người bí ẩn
Mày lúc nào cũng coi thường người khác như vậy à?
Socialist Republic of Vietnam
// nhìn cậu ta vài giây //
Socialist Republic of Vietnam
// Rồi cười //
Socialist Republic of Vietnam
Không.
Socialist Republic of Vietnam
Chỉ coi thường những người không biết vị trí của mình thôi.
Sau khi người kia quay về chỗ với đôi mắt đỏ hoe, bạn cùng bàn mới khẽ huých vai Vietnam.
Người bí ẩn
(1): Mày nặng lời quá rồi đấy.
Socialist Republic of Vietnam
// mở sách lại //
Socialist Republic of Vietnam
Tao chỉ đang nói sự thật.
Người bí ẩn
(1): Nhưng bạn ấy đâu có làm gì sai.
Socialist Republic of Vietnam
Có.
Socialist Republic of Vietnam
// chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ //
Tiếng ve đầu mùa rơi lả tả trên những tán phượng đỏ.
Socialist Republic of Vietnam
Nó làm phiền tao.
Socialist Republic of Vietnam
Với cả tao ghét cảm giác bị nhìn chằm chằm như thể tao có nghĩa vụ phải kéo những kẻ kém cỏi lên ngang mình.
Người bí ẩn
(1): Vietnam, đôi lúc tao thấy mày thật sự rất đáng sợ.
Nghe vậy, Vietnam chỉ khẽ cong môi.
Socialist Republic of Vietnam
Cảm ơn.
Vietnam không thích người yếu.
Càng không thích việc phải hạ thấp bản thân để hòa nhập với đám đông.
Từ nhỏ đến lớn, cậu luôn đứng ở nơi cao nhất.
Mà con người, một khi đã quen đứng trên đỉnh núi rồi, sẽ rất khó chịu khi phải cúi đầu nhìn xuống mặt đất.
Chap 3: Học bá nổi loạn
Buổi chiều hôm ấy, lớp học ngột ngạt như một chiếc hộp kín.
Kỳ thi chọn đội tuyển vừa kết thúc.
Vietnam ngồi một mình ở góc lớp, xoay cây bút giữa những ngón tay thon dài.
Chính điều đó mới khiến cậu khó chịu.
Đứng nhất đã trở thành điều hiển nhiên đến mức chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Một giọng nói vang lên bên cạnh.
Socialist Republic of Vietnam
// không ngẩng đầu //
Nam sinh cùng lớp kéo ghế ngồi xuống.
Người bí ẩn
Mày làm được bài cuối thật à?
Socialist Republic of Vietnam
Ừ.
Người bí ẩn
Cho tao xem cách làm.
Socialist Republic of Vietnam
Không.
Người bí ẩn
Tao chỉ nhìn thôi mà.
Socialist Republic of Vietnam
// đóng cuốn sổ lại //
Socialist Republic of Vietnam
Tao nói không.
Nhưng đối phương dường như không nhận ra tín hiệu dừng lại.
Hoặc có lẽ nhận ra mà vẫn cố tình làm ngơ.
Người bí ẩn
Mày lúc nào cũng thế.
Socialist Republic of Vietnam
Thế nào?
Người bí ẩn
Kiểu như cả thế giới này đều ngu hơn mày ấy.
Socialist Republic of Vietnam
// ngẩng đầu //
Lần đầu tiên kể từ đầu cuộc nói chuyện.
Đôi mắt đỏ sẫm nhìn thẳng vào đối phương.
Socialist Republic of Vietnam
Không có gì.
Người bí ẩn
Hay mày tưởng có vài cái huy chương là ghê gớm lắm?
Tiếng cười quanh lớp dần nhỏ đi.
Một vài người đã bắt đầu nhận ra bầu không khí không ổn.
Socialist Republic of Vietnam
// đặt cây bút xuống bàn //
Chiếc bút được đặt rất nhẹ nhàng, không phát ra một tiếng động gì dù là nhỏ nhất.
Nhưng những người ngồi gần đều biết.
Đó là dấu hiệu cậu sắp nổi nóng.
Socialist Republic of Vietnam
Mày biết điều tao ghét nhất là gì không?
Socialist Republic of Vietnam
[hỏi]
Socialist Republic of Vietnam
Là người khác nói nhiều trong khi chẳng hiểu gì cả.
Nụ cười trên mặt nam sinh kia nhạt dần.
Người bí ẩn
Wow… // nói nhưng cảm xúc trên mặt chả có gì thay đổi //
Người bí ẩn
Tao phải làm gì với đống thông tin mày với nó?
Nếu vậy… tao ghét loại người suốt ngày nhìn người khác bằng nửa con mắt.
Bầu không khí như bị kéo căng.
Socialist Republic of Vietnam
// đứng dậy //
Chiếc ghế phía sau kéo lê trên sàn phát ra âm thanh chói tai.
Socialist Republic of Vietnam
Có gan thì nói lại lần nữa.
Người bí ẩn
Thì tao nói đấy.
Một bạn học gần đó lập tức lên tiếng.
Cơn giận dữ bị dồn nén suốt nhiều ngày bỗng bùng lên như ngọn lửa gặp gió.
Trong khoảnh khắc ấy, Vietnam không còn nghe thấy tiếng ai nữa.
Không nghe tiếng quạt trần.
Không nghe cả tiếng giáo viên đang đi ngoài hành lang.
Cậu chỉ thấy gương mặt người trước mặt.
Và cảm giác khó chịu dâng lên nghẹn ở cổ họng.
Mọi chuyện diễn ra rất nhanh.
Vài học sinh lao tới ngăn lại.
Có người giữ chặt vai Vietnam từ phía sau.
Có người kéo nam sinh kia lùi lại.
Đến khi giáo viên chủ nhiệm chạy vào lớp, cảnh tượng đã hỗn loạn đến mức khó kiểm soát.
Lần đầu tiên thầy chủ nhiệm gọi tên cậu bằng giọng thất thanh như vậy.
Bàn tay siết chặt đến trắng bệch.
Cơn giận vẫn chưa tan hết.
Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt hoảng sợ của mọi người xung quanh, cậu mới nhận ra…
Lần này mình đã đi quá xa.
Và rồi ngày hôm sau, dòng nhận xét nổi tiếng ấy xuất hiện trong học bạ:
“Em rất thông minh, nhưng em không biết cách kiểm soát cảm xúc của mình. Sự kiêu ngạo và nóng nảy sẽ hủy hoại em trước khi tài năng của em kịp đưa em đi xa.”
Người sai không hoàn toàn là mình.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play