Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

RhyCap | Khó Dỗ Dành

⟦Trailer • 1 ⟧

𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
Ánh chiều hất xuống chậm rãi trên cái mái ngói cũ om, ánh nắng cuối ngày trượt dài qua khung cửa sổ hẹp hòi, để dữ lại bên trong căn phòng là một màu cũ kĩ của thời gian, vàng dịu mà ấm áp như những kỷ niệm đẹp.
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
Tà gió nhẹ nhàng khẽ lat tán lá ngoài vách hiên, mang theo cả mùi đất ẩm và tiếng xao các của những thứ được ẩn dấu chưa kịp gọi tên. Ở một nơi cứ tưởng chừng luôn luôn được trường tồn tự nhiên bình yên ấy, lặng lẽ có một cậu chuyện được mở ra chậm rãi, chẳng ồn ào náo nhiệt, cũng chớ hề chen chúc vội vã nhau.
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
Chỉ như một nhịp tim đều đặn khẽ run lên ở vách ngực của mỗi con người. Chậm rãi nhớ lại những ký ức xưa ấy, chỉ cần từ những khoảnh khắc mà con người rất đỗi bình thường khi nhìn thấy, một thay đổi chậm rãi bắt đầu, một câu chuyện mới được mở ra chậm rãi. Mang theo những vui buồn.. Và là một khoảng lặng đẹp đẽ của những phút giây rất đỗi bình yên.
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
Not support
★TraiLer★
Nguyễn Quang Anh. Một cậu trinh thám ở độ tuổi hai mươi độ tuổi đẹp nhất để theo đuổi ước mơ của một đời người, mang trong mình lý tưởng, trách nhiệm và những vết sẹo vô hình từ những vụ án chưa từng được kể.
Ở một khu vực ít ai qua lại, bên trong khu phố đen u ám, nơi những con hẻm hẹp tối tăm và những ngôi nhà tưởng chừng như đã cũ kĩ, hoang phế, phủ đầy bụi thời gian…
Đâu ai ngờ rằng nơi đây lại là địa điểm diễn ra những cuộc giao dịch bí mật của những kẻ buôn bán trẻ em trái phép lạnh lùng, vô nhân tính, tàn nhẫn đến cùng cực.
Hoàng Đức Duy… Cậu bé 10 tuổi bị bắt đi trong một đêm mưa.
Em bị đánh đập, bị đối xử như một món hàng, bị bọn chúng ép uống một thứ thuốc không rõ nguồn gốc khiến cho em mất hết trí nhớ với mục đích biến em thành một con rối ngoan ngoãn, dễ điều khiển, dễ dàng bị đem đi trao đổi.
Gia cảnh của Đức Duy vẫn là một ẩn số, quá khứ của em bị xóa nhòa như một trang giấy bị đốt cháy, chỉ còn lại những khoảng trống đau đớn không tên.
Ngày mà tổ chức của Quang Anh ập vào, thâu tóm toàn bộ đám buôn người…
Khung cảnh hỗn loạn, tiếng la hét, tiếng bước chân vội vã, tiếng kim loại va chạm vang vọng trong đêm tối.
Quang Anh nhẹ nhàng cúi xuống, nhưng chưa kịp chạm vào Đức Duy…
Anh muốn bế em lên để dỗ dành, để trấn an, chẳng biết vì lý do gì mà khi nhìn thấy cậu bé nhỏ hơn mình tận mười tuổi làn da trắng sứ xen kẽ những vết bầm nhạt do bị đánh đập, lại khiến trái tim Quang Anh nhói lên, đau đến nghẹt thở.
Hoàng Đức Duy [Trailer]
Hoàng Đức Duy [Trailer]
Hức… Đừng đánh… Đừng đánh Duy mà…
Nguyễn Quang Anh [Trailer]
Nguyễn Quang Anh [Trailer]
..Tên Duy à
゚°☆゚°☆゚°☆
Mãi một tháng sau, người trong tổ chức mới hay tin rằng…
Quang Anh đã thành công nhận nuôi Đức Duy với tư cách là một người giám hộ hợp pháp.
Không có xiềng xích giam cầm, không có ép buộc, chỉ có những lần dỗ dành chậm rãi, những lời nói dịu dàng, những cử chỉ thận trọng để xoa dịu đi một tâm hồn trong sáng đã bị tổn thương quá sớm.
゚°☆゚°☆゚°☆
Khi Duy trưởng thành và dần hiểu rõ đâu là yêu, em đã là người chủ động.
Tình cảm của họ không nhất thiết phải nóng bỏng hay ồn ào… Nó trầm lặng, sâu sắc như chính cách hai người họ đối xử với nhau âm thầm và lặng lẽ, yêu thương nhưng không cần phô trương.
゚°☆゚°☆゚°☆
Nguyễn Quang Anh [Trailer]
Nguyễn Quang Anh [Trailer]
Em không thể tham gia vào vụ án này được!
Nguyễn Quang Anh [Trailer]
Nguyễn Quang Anh [Trailer]
Nó quá nguy hiểm, em cũng có thể mất mạng!
Giọng Quang Anh không gắt gỏng, rất trầm, rất bình tĩnh, nhưng đủ nặng để khiến bất kỳ ai nghe thấy cũng phải chùn bước.
Nhưng Đức Duy thì không…
Hoàng Đức Duy [Trailer]
Hoàng Đức Duy [Trailer]
Chú… Chú không thương em..
Hoàng Đức Duy [Trailer]
Hoàng Đức Duy [Trailer]
Hức.. Em thương chú mà..
Hoàng Đức Duy [Trailer]
Hoàng Đức Duy [Trailer]
Bản thân em cũng vậy.. Em không muốn chú gặp nguy hiểm.
Hoàng Đức Duy [Trailer]
Hoàng Đức Duy [Trailer]
Em không muốn bản thân mình luôn phải thoi thóp ở nhà, chờ đợi người mình thương…
Hoàng Đức Duy [Trailer]
Hoàng Đức Duy [Trailer]
Mà không rõ là họ sống hay… đã chết…
Nguyễn Quang Anh [Trailer]
Nguyễn Quang Anh [Trailer]
...
゚°☆゚°☆゚°☆
? ? ?
? ? ?
Người yêu?
? ? ?
? ? ?
- Ngủ đi… Còn lại, em lo.
゚°☆゚°☆゚°☆
? ? ?
? ? ?
Xuất viện rồi.
? ? ?
? ? ?
Anh sẽ theo tôi.
? ? ?
? ? ?
- Cô… Không sợ… Hoặc nghi ngờ tôi sao?
゚°☆゚°☆゚°☆
Chiếc xe của Quang Anh lăn bánh bên sườn đồi, bánh xe nghiền nhẹ lên lớp sỏi vụn, gió thổi qua cửa kính khép hờ.
Duy ngồi bên cạnh, giọng vang lên đều đều, chậm rãi như thể mỗi lời nói đều mang theo suy nghĩ sâu xa.
Hoàng Đức Duy [Trailer]
Hoàng Đức Duy [Trailer]
Lòng người không phải từ trong hóa đục, mà là từ bị che giấu nó chuyển sang phơi bày.
Hoàng Đức Duy [Trailer]
Hoàng Đức Duy [Trailer]
Khi chưa va chạm phải lợi ích hay thử thách của bản thân, con người luôn dễ được xem là trong sáng.
Hoàng Đức Duy [Trailer]
Hoàng Đức Duy [Trailer]
Nhưng đến lúc phải lựa chọn, phải tranh giành những lợi ích riêng để bảo vệ bản thân, những mặt tối sâu bên trong mới dần dần được lộ ra.
Nguyễn Quang Anh [Trailer]
Nguyễn Quang Anh [Trailer]
Vợ lo cho anh à?
゚°☆゚°☆゚°☆
Trong căn phòng tối, cơ thể của Duy được Quang Anh siết chặt.
Bóng đèn mờ nhạt rung nhẹ, bóng người chồng lên nhau, không gian như bị nén lại bởi cảm xúc và sự dằn vặt.
Nguyễn Quang Anh [Trailer]
Nguyễn Quang Anh [Trailer]
Nếu như bản thân anh là một nghệ sĩ…
Nguyễn Quang Anh [Trailer]
Nguyễn Quang Anh [Trailer]
Thì anh sẽ rất tự hào, bé con à.
Nguyễn Quang Anh [Trailer]
Nguyễn Quang Anh [Trailer]
Không bao giờ tuân theo khuôn khổ hay quy chuẩn nào của cái được gọi là hình người cả.
゚°☆゚°☆゚°☆
? ? ?
? ? ?
Mệt rồi...
? ? ?
? ? ?
Buông đi Duy.
? ? ?
? ? ?
Cố gắng làm gì?
? ? ?
? ? ?
Ngủ đi… Sẽ không còn thấy đau nữa.
Hoàng Đức Duy [Trailer]
Hoàng Đức Duy [Trailer]
...
? ? ?
? ? ?
Em yếu lắm.
? ? ?
? ? ?
Em luôn là gánh nặng.
? ? ?
? ? ?
Nếu em biến mất… Mọi người sẽ đỡ khổ hơn.
Hoàng Đức Duy [Trailer]
Hoàng Đức Duy [Trailer]
Thật sao?
゚°☆゚°☆゚°☆
Bà Nguyễn [Bà Nội Quang Anh]
Bà Nguyễn [Bà Nội Quang Anh]
Con không thất bại vì bản thân con yếu đuối, Quang Anh à.
Bà Nguyễn [Bà Nội Quang Anh]
Bà Nguyễn [Bà Nội Quang Anh]
Con đau vì con đã yêu quá sâu, sâu đến mức không thể đứng nhìn người con yêu biến mất.
Bà Nguyễn [Bà Nội Quang Anh]
Bà Nguyễn [Bà Nội Quang Anh]
Dựa vào người khác không phải là trốn chạy. Đôi khi, đó là cách duy nhất để chống lại số phận mà một người không thể gánh nổi.
Bà Nguyễn [Bà Nội Quang Anh]
Bà Nguyễn [Bà Nội Quang Anh]
Con luôn luôn nghĩ mình vô dụng, nhưng chính việc bản thân con còn day dứt, còn mang tội lỗi, đã chứng minh rằng con chưa từng bỏ rơi cháu dâu của bà… Hoàng Đức Duy.
Bà Nguyễn [Bà Nội Quang Anh]
Bà Nguyễn [Bà Nội Quang Anh]
Có những sinh mệnh không thể cứu bằng sức riêng của một người.
Bà Nguyễn [Bà Nội Quang Anh]
Bà Nguyễn [Bà Nội Quang Anh]
Việc con kêu gọi sự giúp đỡ không phải là hèn nhát, mà là tuyệt vọng vì yêu. Con đã yêu quá nhiều mà không có điểm dừng.
Bà Nguyễn [Bà Nội Quang Anh]
Bà Nguyễn [Bà Nội Quang Anh]
Nếu nỗi đau này còn ở lại, hãy để nó nhắc con rằng con đã làm tất cả những gì trái tim mình có thể chịu đựng.
Bà Nguyễn [Bà Nội Quang Anh]
Bà Nguyễn [Bà Nội Quang Anh]
Hoàng Đức Duy… Cái tên ấy rất đẹp, bà nghĩ nó chẳng hề đơn giản như bản thân con từng nghĩ… Quang Anh à.
Nguyễn Quang Anh [Trailer]
Nguyễn Quang Anh [Trailer]
Nhưng bà ơi… nếu yêu sâu đến vậy mà vẫn không giữ được, thì tình yêu ấy có ý nghĩa gì nữa?
Nguyễn Quang Anh [Trailer]
Nguyễn Quang Anh [Trailer]
Những ký ức từng rực rỡ trong con giờ chỉ còn là tro tàn. Con muốn níu, nhưng càng cố nhớ thì mọi thứ càng trôi xa hơn.
Nguyễn Quang Anh [Trailer]
Nguyễn Quang Anh [Trailer]
Con đứng đó, nhìn tất cả rời khỏi tay mình, mà chẳng thể làm gì ngoài việc thở tiếp… như một kẻ sống sót không xứng đáng.
゚°☆゚°☆゚°☆
Đứng ở sườn đồi xanh mướt… Ánh sáng xuyên qua, che giấu và làm lu mờ những mặt tối của con người, để lại phía sau họ những bí mật, những tội lỗi và những điều chưa từng được thổ lộ.
Nguyễn Quang Anh [Trailer]
Nguyễn Quang Anh [Trailer]
Duy… Em yêu anh không?
Hoàng Đức Duy [Trailer]
Hoàng Đức Duy [Trailer]
Duy luôn… Luôn yêu Quang Anh mà ạ…
Paba… Paba…
Tiếng em bé vang lên trong trẻo, non nớt như một dấu hiệu cho sự khép lại của một hành trình dài, đẹp, rực rỡ và đầy bi thương.
★ ★ ★
NovelToon
NovelToon
NovelToon
♡ ♡ ♡
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
Xin chào! Đọc hết trước khi bước qua chương tiếp theo nhé!
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
Có thể một số bạn sẽ cho rằng Thanh khó tính, nhưng đây là điều Thanh cảm thấy cần nói rõ.
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
Khó Dỗ Dành là fanfic thuộc thể loại Khoa học viễn tưởng. Điều đó đồng nghĩa với việc câu chuyện không phản ánh hiện thực và mọi chi tiết đều được xây dựng dựa trên trí tưởng tượng của Thanh, từ những gì Thanh từng đọc, từng nghe, từng xem và từng học qua.
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
Vì vậy, trong fic có thể tồn tại những tình tiết chưa hoàn toàn logic theo đời thực, mong mọi người hiểu và đón nhận điều này với tinh thần cởi mở.
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
Bên cạnh đó, fic của Thanh có nhiều đoạn bộc bạch nội tâm và miêu tả chi tiết. Với những bạn không có thói quen đọc kỹ, không thích nhiều lời dẫn dắt hoặc thường đọc lướt.
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
[NHẤN MẠNH NHÉ! ☟]
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
Thanh xin phép được nói thẳng rằng có lẽ tác phẩm này không phù hợp, và mọi người hoàn toàn có thể dừng lại từ những chap đầu.
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
Mỗi người viết đều có một phong cách riêng, và Thanh cũng vậy.
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
Thanh là Thanh, không phải bất kỳ ai khác, nên mong mọi người không so sánh hay gắn ghép Thanh với những cá nhân khác.
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
Sự khác biệt là điều làm nên giá trị của mỗi tác giả, miễn là nó không xuất phát từ việc sao chép hay vay mượn ý tưởng của người khác.
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
Thanh luôn trân trọng, yêu quý và lắng nghe ý kiến của độc giả.
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
Tuy nhiên, mọi góp ý đều cần có giới hạn và sự tôn trọng nhất định, thay vì áp đặt hay yêu cầu người khác phải viết theo khuôn mẫu do riêng mình đặt ra.
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
Một lần nữa, Thanh xin nhấn mạnh: nếu bạn không phù hợp với lối viết nhiều bộc bạch và miêu tả chi tiết, xin hãy cân nhắc dừng lại từ chap này.
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
Thanh chân thành cảm ơn sự thấu hiểu và đồng hành của mọi người.
| 𝐄𝐍𝐃 |

⟦Thời Gian • 2 ⟧

Đọc kỹ Chap 1 chưa??
Tóm tắt: Văn rất dài - Bộc bạch rất nhiều. Nếu lười đọc - không hợp gu có thể out ngay bây giờ, tránh tình trạng toxic vì không hợp ý của bản thân. ♡
NovelToon
-" The right words please "
★ ★ ★
Đức Duy ở bên cạnh Quang Anh từ đầu năm cấp hai cho đến tận cuối năm, như một cái bóng nhỏ ngoan ngoãn luôn theo sau anh. Càng lớn Duy càng đẹp hơn, gương mặt mềm mại, đôi mắt trong veo và nụ cười xinh ngây thơ khiến bất cứ ai nhìn vào cũng muốn đưa tay che chở.
Mỗi khi giận dỗi, cậu lại phụng phịu cúi đầu, đôi môi chu lên trông đến là đáng yêu. Đối với Quang Anh, tất cả những điều ấy vừa quen thuộc vừa khiến tim anh thắt lại theo những cách khó nói thành lời .
Sống cùng nhau quá lâu, việc có đối phương ở cạnh đã trở thành thói quen mà cả hai chẳng ai muốn phá vỡ. Nhưng sâu trong tìm thức Đức Duy, vẫn là sự yếu đuối mà cậu luôn cố che giấu.
Chỉ cần một chuyện nhỏ cũng đủ khiến cho cậu rưng rưng nước mắt. Quang Anh biết rõ điều đó hơn ai hết, nên lúc nào anh cũng ấm áp, nhẹ giọng dỗ dành mỗi khi Duy sụt sịt. Chỉ cần nghe thấy tiếng khóc khe khẽ của cậu, anh sẽ lập tức bước lại, đặt bàn tay lên đầu dỗ dành như thể đó là điều tự nhiên nhất trên đời.
Duy vốn học rất giỏi, thành tích luôn đứng đầu lớp. Ngày nào cũng vậy, chỉ cần đến buổi tối, thay vì trở về căn nhà rộng lớn của Quang Anh nơi họ cùng sống nhiều năm..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
... //Nhìn về phía trụ sở của anh//
Cậu lại chọn cách rẽ sang một hướng khác, bước ung dung đến trụ sở của anh. Bản thân Duy biết rõ nơi đó không dành cho trẻ con, nhưng ai trong đó cũng đã quen với sự xuất hiện của cậu bé nhỏ nhắn trắng trẻo.
Khi Duy bước vào.. Mấy anh chị trong tổ trinh thám liền nhìn thấy
Họ mỉm cười chào hỏi. Họ thân thiện với cậu, bởi Đức Duy luôn ngoan, lễ phép và không bao giờ gây phiền phức cho ai. Nhưng dù ai có bắt chuyện, cậu cũng chỉ khẽ mím môi đáp lại rồi nhanh chóng đi thẳng đến phòng làm việc của Quang Anh
Nơi duy nhất cậu muốn đến
Trong căn phòng ấy, Quang Anh vẫn đang cặm cụi trước bàn, ánh đèn vàng hắt xuống gương mặt nghiêm túc của anh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
... //Chăm chú làm việc//
Duy không bước vào làm phiền. chỉ lặng lẽ ngồi xuống chiếc sofa quen thuộc, vòng tay ôm gối, đôi chân đung đưa nhẹ nhàng. Cậu chờ. Chỉ đơn giản là chờ để được cùng anh về nhà..
Với Duy, cả một ngày dài chỉ thực sự kết thúc khi được nhìn thấy bóng dáng Quang Anh đứng dậy.. Khoác áo rồi dịu dàng đưa tay về phía cậu. Còn với Quang Anh, chỉ khi nhìn thấy Duy ngồi kia - Ngoan ngoãn, yên lặng, và luôn hướng mắt về mình - Anh mới cảm nhận được thứ bình yên hiếm hoi giữa một nghề đầy máu và hiểm nguy..
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
★Giải đáp thắc mắc cho một số bạn kĩ tính.
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
★Để những bạn chưa rõ hiểu đúng vấn đề, Thanh xin giải thích cụ thể theo quy định pháp luật Việt Nam.
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
★Theo Luật Hôn nhân và Gia đình, cha nuôi/mẹ nuôi và con nuôi hợp pháp được xem là quan hệ gia đình có ràng buộc pháp lý, bị cấm yêu đương và kết hôn, tương tự quan hệ huyết thống. Điều này nhằm bảo vệ đạo đức xã hội và quyền lợi của người được nhận nuôi.
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
★Tuy nhiên, trong Khó Dỗ Dành, Quang Anh không nhận Đức Duy làm con nuôi theo pháp luật, mà chỉ đứng tên người giám hộ hợp pháp. Quan hệ giám hộ chỉ mang tính bảo trợ, chăm sóc, quản lý trong một giai đoạn nhất định, không làm phát sinh quan hệ cha con, cũng không thuộc nhóm quan hệ bị cấm kết hôn theo luật định.
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
★Vì vậy, khi Đức Duy đã trưởng thành và quan hệ giám hộ chấm dứt đúng quy định, việc hai nhân vật nảy sinh tình cảm và yêu nhau không vi phạm pháp luật, cũng không sai về mặt pháp lý trong bối cảnh của truyện.
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 | 不機嫌そうな
★Thanh mong mọi người đọc fic với góc nhìn đúng luật, đúng bối cảnh, đúng hư cấu, và cảm ơn vì đã dành thời gian tìm hiểu kỹ hơn.
| 𝐄𝐍𝐃 |

⟦Nhìn Đầu Tiên • 3 ⟧

★ ★ ★
Duy cứ ngồi yên như vậy, không kêu, không gọi, không hỏi han. Cậu bé ấy đã quen với việc chờ anh, quen với cả không khí lạnh lẽo trong phòng làm việc của một vị Trinh Thám. Chỉ thỉnh thoảng, đôi mắt trong veo lại len lén nhìn sang phía Quang Anh.. Rồi vội cụp xuống như sợ bị phát hiện..
Bên ngoài cửa kính, trời đã tối hẳn. Ánh đèn đường gắt vào sàn gạch, kéo bóng hai người dài ra đến nửa căn phòng. Cuối cùng Quang Anh đặt bút xuống, thở nhẹ như vừa thoát khỏi một chuỗi suy nghĩ rối ren về vụ án. Anh quay lại, bắt gặp đôi mắt đen láy đang nhìn mình không chớp.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bé con.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chờ lâu không?
Quang Anh hỏi. giọng dịu đi ngay lập tức.
Duy lắc đầu. Mái tóc nhẹ lay động.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ không.. Em mới tới thôi.
Quang Anh biết rất rõ là cậu nói dối. Cái dáng ngồi cuộn mình ôm gối, ly nước ấm bên cạnh đã nguội đi từ lâu, tất cả đã tố cáo rằng Duy đã ở đây ít nhất hơn một tiếng. Nhưng anh không vạch trần cậu. Chưa bao giờ anh nỡ làm vậy
Anh đứng dậy, khoác áo rồi tiến lại gần. Bàn tay anh đặt lên đỉnh đầu Duy, xoa nhẹ như một thói quen lâu năm..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Về thôi.. Khuya rồi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ
Duy khẽ "Dạ", đôi môi cong lên thành nụ cười nho nhỏ. Cậu đứng dậy đi cạnh anh, bước chân đều đặn nhưng luôn giữ một khoảng cách nửa bước.. Không xa cũng không quá gần.. như thể chỉ cần vượt quá ranh giới đó, trái tim cậu sẽ không giữ được bình tĩnh nữa..
NVP [Nam]
NVP [Nam]
Duy về sớm nhé!
NVP [Nữ]
NVP [Nữ]
Đi đường cẩn thận em.
Cậu chỉ cúi đầu, đôi tai đỏ lên khi ai đó trêu..
NVP [Nam]
NVP [Nam]
Mai lại đến tìm chú Quang Anh nữa nha!
Duy không dám nhìn Quang Anh, chỉ mím môi bước nhanh hơn. Quang Anh thì bật cười nhẹ, bàn tay vô thức đặt lên vai cậu, giữ cậu lại bên cạnh mình.
Ra đến cửa, gió đêm lạnh buốt phả vào mặt. Quang Anh lập tức kéo khóa áo cho Duy, rồi vòng khăn quấn gọn quanh cổ em.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lạnh như vậy mà không mặc thêm áo?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhóc con phiền thật
Duy ngẩng lên nhìn anh, đôi mắt long lanh như muốn nói điều gì đó..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tại.. Em muốn đến nhanh
Quang Anh khựng lại nửa giây. Cả câu nói nhẹ như gió kia lại khiến tim anh thoáng siết chặt. Nhưng anh chỉ xoa đầu cậu lần nữa, giọng trầm mà dịu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngốc
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lần sau cứ mặc ấm rồi hẳn đi.. Anh chờ được
Duy rũ mi mắt, mím môi để che đi nụ cười khẽ đang tràn ra nơi khóe môi.
Đường về nhà đêm nay vắng người. Ánh đèn hai bên hắt lên gương mặt Duy khiến Quang Anh có cảm giác cậu bé nhỏ nhắn ngày nào đang dần trưởng thành theo một cách khiến anh không kịp đề phòng.
Duy tựa đầu vào cửa kính xe, giọng nói rất nhỏ nhưng đủ để Quang Anh nghe..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em thích ở trụ sở đợi anh..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vì lúc đó anh luôn nhìn em đầu tiên..
Quang Anh đánh lái, và phải mất vài giây anh mới đáp lại được bằng một giọng trầm thấp không giấu được xúc cảm..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừm.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em luôn là người anh muốn nhìn đầu tiên mà.
Duy quay mặt sang, mở to đôi mắt.. Như không tin mình vừa nghe thấy gì.
Còn Quang Anh - Anh biết rõ. Có những thứ đã vượt quá giới hạn của một người giám hộ từ rất lâu.. Chỉ là anh vẫn chưa đủ can đảm để gọi tên nó..
Và đêm đó, giữa con đường tối chỉ có ánh đèn vàng nhạt, trái tim của một đứa trẻ đã lớn và trái tim của một người trưởng thành luôn cố giữ khoảng cách... Lại lặng lẽ tiến gần nhau thêm một chút.
| 𝐄𝐍𝐃 |

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play