Bông Hoa Trở Lại Màu Trắng {Sondillan}
1
trên triền đồi cao quanh năm phủ sương có một chàng trai 18 tuổi mang cái tên hiền lành như chính tính cách của mình: Đỗ Nam Sơn
người ta vẫn gọi cậu là "thầy thuốc nhỏ của làng phong thạch" dù chưa từng học qua trường lớp cậu lại có đôi mắt tinh tường chỉ nhìn sắc mặt đã đoán được bệnh chỉ cần chạm vào mạch là đã hiểu khí huyết Thịnh suy cậu chữa bệnh cho dân làng cho những người ông bà nghèo chẳng lấy một đồng ai chả gì cậu nhận lấy bó củi mớ rau khi thì quả trứng gà
cuộc sống của Sơn bình yên như một thảm cỏ mềm dưới nắng
cho đến một đêm gió lớn khi số phận mang đến cho cậu một người làm thay đổi tất cả
Phan Đức Nhật Hoàng - Bông hoa trắng bị nhuốm đen
Nhật Hoàng là bác sĩ riêng của nhà Hội Đồng Lệ - một gia đình giàu có đến mức chỉ cần phẩy tay là cả huyện run sợ
khỏi bị ép phải làm giả bệnh án , kéo dài bệnh tình những người họ muốn trừng phạt, thậm chí trở thành nguồn cung cấp thuốc mê, thuốc kích thích cho những đêm trụy lạc của ông hội đồng
lương tâm của một bác sĩ hoàng chết dần
ngày nào cũng vậy mỗi lần nhìn vào gương hoàng lại thấy bản thân mình như bị nhúng vào bùn đen
Cho đến một đêm anh không chịu nổi nữa.
Anh tạo một cái chết giả, đốt hồ sơ, rồi bỏ chạy giữa trời mưa. không mang theo gì, không tiền, không giấy tờ, chỉ một trái tim đầy hoảng loạn
sau ba ngày chạy bộ liên tục, đói lả ,Kiệt sức
Ngay lúc ấy,Nam Sơn đang đi hái thuốc.
Cậu thấy một người đàn ông trẻ nằm giữa đám cỏ sương - quần áo rách nát ,môi tím ngắt, từng hơi thở như sắp đứt
Đỗ Nam Sơn
"Anh ơi...anh có nghe tôi không ?"Đừng ngủ ... tôi cứu anh về
cậu đỡ Hoàng lên vai, dù thân hình nhỏ bé của cậu chỉ nặng bằng 1/2 người Hoàng
Hoàng mơ hồ mở mắt, nhìn thấy trước mặt mình là một gương mặt trẻ tuổi trong trẻo đến mức chói mắt.
Phan Đức Nhật Hoàng
"Đừng... cứu tôi..."
Đỗ Nam Sơn
"không cứu thì anh chết mất"-
đó là lần đầu tiên Hoàng -một người chìm trong dơ bẩn -được một kẻ thuần khiết chạm vào bằng chân thành tuyệt đối
Hai người ở bên nhau như thế nào?
những ngày sau đó Hoàng sống ẩn mình trong căn nhà gỗ nhỏ của Sơn
Sơn chẳng hỏi quá khứ chỉ biết anh là người thương tích đầy mình cần chữa cả thân lẫn tâm
ban đầu Hoàng sợ đến phát run
chị một tiếng động nhỏ bên ngoài cũng khiến anh dựng đứng người tưởng như nhà hội đồng đã đến
Đỗ Nam Sơn
Từ giờ anh cứ ở đây ai muốn vào nhà tôi cũng phải đi qua tôi trước
lời nói nghe giản đơn nhưng là lần đầu Hoàng được ai đó đứng về phía mình
ban ngày Sơn lên đồi hái thuốc chữa bệnh cho dân
Hoàng ngồi trong nhà mài dao cầu gai, phơi lá thuốc ,sắp xếp lại mớ dược liệu Sơn thu về
Anh vốn là bác sĩ ,kiến thức đầy mình
Phan Đức Nhật Hoàng
không sai, cậu chỉ thiếu người chỉ đường thôi
nhưng thực sự là hoàng mới là người cần được chữa nhiều hơn
Nhìn Sơn mỗi ngày đi giúp người, không đòi gì, không toan tính...
Hoàng bỗng thấy cái nghề bác sĩ trong mình thứ đã bị nhà hội đồng làm hoen ố đang được gột sạch từng chút một
nếu nói Sơn là cây cỏ vô hại-mềm mại nhưng kiên cường, thì Hoàng là bông hoa trắng từng bị nhuộm đen bởi bàn tay quyền lực
Nhưng cỏ có thể che chở cho hoa
Họ sống bên nhau lặng lẽ như thế, giữa ngôi làng hẻo lánh không ai truy hỏi.
Hoàng chữa lành chính mình.Dần dần, Hoàng mỉm cười trở lại.Dám ngồi trước thềm nhà nghe Sơn kể chuyện.Dám nắm lấy bàn tay ấm áp mà hôm đầu tiên đã kéo anh từ bờ chết trở về
Một tối, khi họ cùng phơi thuốc dưới Trăng, Hoàng khẽ hỏi
Phan Đức Nhật Hoàng
Sơn ... nếu một ngày người của nhà Hội đồng tìm tới, cậu có sợ không?
Phan Đức Nhật Hoàng
Vậy cậu vẫn sẽ để tôi ở đây sao ?
Đỗ Nam Sơn
Tôi sợ họ bắt anh đi
Sơn cười, nhẹ đến mức gió cũng không dám làm lay động
từ lâu rồi anh mới cảm nhận được cảm giác... được ai đó bảo vệ
và thế là một cây cỏ và một bông hoa bị nhuộm đen cùng nhau sống những ngày tháng bình yên đầu tiên của đời mình
2 two
Buổi sáng đầu tiên Hoàng thức dậy mà không giật mình vì tiếng gõ cửa mạnh
Không có tiếng quát tháo của ông hội đồng
Không có bóng người hầu lấp ló giám sát
Chỉ có mùi nắng, mùi lá thuốc, và tiếng ai đó đang reo nhẹ ngoài sân
Đỗ Nam Sơn đang phơi thảo dược
Cậu xoay người lại, thấy Hoàng đứng ở cửa, tóc rối vì ngủ dậy muộn
Đỗ Nam Sơn
Anh dậy rồi à? Tôi nấu cháo gạo lứt. Anh ăn chút cho ấm bụng
Phan Đức Nhật Hoàng
Ừm ... ừ
Mọi việc diễn ra nhanh hơn người bình thường có thể thở
ở bên Sơn, Hoàng bắt đầu học lại những thứ tưởng đơn giản
Một lần, Sơn dạy Hoàng cách phơi liên kiều.
Cậu nghiêm túc như một người thầy nhỏ tuổi:
Đỗ Nam Sơn
Lá này phải phơi hai nắng, nhưng không để gió thốc mạnh
Hoàng nhìn cậu chăm chú.
Sơn chợt cau mày:
Đỗ Nam Sơn
Sao anh nhìn tôi hoài thế?"
Phan Đức Nhật Hoàng
Vì tôi chưa từng thấy ai thật lòng với nghề như cậu."
Một câu nói khiến tai Sơn đỏ bừng như trái gấc.
Những đêm hai người ngồi cạnh nhau
Buổi tối ở làng nhỏ yên ắng lạ kỳ.
Sơn ngồi xếp thảo dược.Hoàng nghiền thuốc thành bột.
Tiếng chày gỗ gõ đều đều.
Tiếng lá khô sột soạt.
Và thỉnh thoảng là tiếng Sơn khẽ ngáp.
Một lần Hoàng hỏi:
Phan Đức Nhật Hoàng
Sơn này... cậu không muốn biết tôi là ai sao?"
Đỗ Nam Sơn
Anh là Hoàng." – Sơn nói đơn giản.
Đỗ Nam Sơn
Nếu anh muốn kể, tôi nghe. Nếu không... tôi không hỏi."
Hoàng im lặng rất lâu.
Rồi anh khẽ nói:
Phan Đức Nhật Hoàng
Tôi là người từng làm nhiều điều sai."
Phan Đức Nhật Hoàng
Cậu biết?
Đỗ Nam Sơn
Anh mang theo sự sợ hãi như cái bóng. Không phải người bình thường."
Hoàng cúi đầu, tưởng rằng Sơn sẽ tránh xa.
Đỗ Nam Sơn
Nếu anh đã trốn khỏi nơi đó... nghĩa là anh chọn làm lại."
Và lần đầu tiên sau nhiều năm, Hoàng thấy cổ họng nóng lên như muốn khóc.
Sơn bắt đầu tin Hoàng. Dù Hoàng luôn bảo sẽ rời đi khi khỏe hẳn, Sơn chưa từng tin câu đó. Bởi mỗi lần Hoàng nhìn cậu, ánh mắt ấy quá dịu dàng, quá cố gắng níu lấy sự bình an này.
Một hôm Sơn đi chữa bệnh về, trời mưa lớn.
Cậu mở cửa thì thấy Hoàng đang đứng bên bếp, tay che lấy nồi canh đang sôi, như sợ chỉ cần rời mắt là sẽ mất cậu.
Đỗ Nam Sơn
Sao anh không đốt đèn?" – Sơn hỏi.
Phan Đức Nhật Hoàng
À... tôi đợi cậu về để cùng ăn
Sơn ngừng thở mất một nhịp
Đỗ Nam Sơn
Anh đâu cần đợi tôi."
Phan Đức Nhật Hoàng
Cần chứ
Phan Đức Nhật Hoàng
Vì bữa cơm này... tôi muốn ăn với cậu."
Câu nói ấy khiến trái tim nhỏ của Sơn đập mạnh như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Khoảnh khắc nhỏ – nhưng thay đổi tất cả
Một tối trời lạnh, Sơn chợp mắt trên bàn trong khi chờ thuốc sắc xong.
Hoàng nhìn thấy, liền nhẹ nhàng cởi khăn choàng của mình đặt lên vai cậu.
Đỗ Nam Sơn
Tay anh lạnh quá."
Phan Đức Nhật Hoàng
Ừ... đêm nay trời rét
Sơn xoa đôi tay ấy giữa hai bàn tay mình—một hành động vô thức nhưng ấm áp đến nghẹt thở.
Hoàng nhìn cậu, ánh mắt sâu và dịu như nước.
Phan Đức Nhật Hoàng
Sơn...
Phan Đức Nhật Hoàng
Tôi nghĩ... tôi muốn ở lại đây lâu hơn một chút."
Hoàng mỉm cười — nụ cười mà Sơn chưa từng thấy suốt bao ngày qua.
Phan Đức Nhật Hoàng
Đến khi cậu đuổi tôi đi."
Sơn cúi xuống, nói nhỏ như gió lay:
Đỗ Nam Sơn
Vậy... chắc là anh phải ở cả đời.
Trong khoảnh khắc ấy, cả hai đều biết:
Trong căn nhà nhỏ giữa đồi cao, hai trái tim lẻ loi cuối cùng cũng tìm thấy nhau.
three
Một buổi chiều tháng tám, trời đổ mưa rả rích.
Mưa vùng đồi lúc nào cũng dai dẳng và lạnh, như thể ôm lấy cả núi rừng trong một tấm chăn ẩm ướt.
Trong căn nhà gỗ nhỏ, Nam Sơn đang sấy thảo dược bên bếp lửa.
Còn Hoàng ngồi cạnh cửa sổ, chăm chú viết lại những bài thuốc mà cả hai đã cùng thử nghiệm suốt thời gian qua.
Nghe tiếng mưa nặng hạt, Hoàng khẽ hỏi:
Phan Đức Nhật Hoàng
Sơn này... Nếu một ngày trời mưa to mà tôi lạc đường, cậu sẽ đến tìm tôi chứ?"
Sơn đang trở lá thuốc, động tác khựng lại.
Cậu quay sang, đôi mắt đen trong suốt như giọt nước:
Đỗ Nam Sơn
Tất nhiên. Anh ở đâu tôi cũng tìm được."
Hoàng bật cười, nhưng nụ cười ấy lại mang chút run rẩy:
Phan Đức Nhật Hoàng
Lỡ tôi đi xa quá thì sao?"
Đỗ Nam Sơn
Thì tôi đi xa theo
Một câu đơn giản, nhưng làm cả căn nhà ấm lên đến mức ngọn lửa cũng dường như cao hơn.
Những điều Hoàng chưa dám nói
Đêm xuống, mưa vẫn chưa ngừng.
Sơn kê lại đệm cho Hoàng vì mái nhà hơi dột ở góc tây.
Hoàng nhìn bóng lưng nhỏ bé ấy mà tim nhói lên— không phải đau, mà là một cảm giác muốn giữ gìn.
Trong đời anh, chưa ai nhẹ nhàng với anh như Sơn.
Chưa ai nhìn anh như cách Sơn nhìn, không sợ hãi quá khứ, cũng không tò mò soi mói.
Chỉ đơn giản... coi anh là Hoàng.
Hoàng thở dài thật khẽ.
Hoàng đứng dậy, bước đến gần.
Khoảng cách chỉ còn một nhịp thở.
Phan Đức Nhật Hoàng
Có chuyện tôi muốn nói từ lâu...
Sơn ngẩng đầu lên, bàn tay vẫn cầm chiếc khăn khô:
Hoàng mím môi, chậm rãi như sợ bản thân làm vỡ mất điều gì đó mong manh:
Phan Đức Nhật Hoàng
Từ ngày đến đây... Cậu là người đầu tiên khiến tôi muốn sống như một con người đúng nghĩa."
Sơn tròn mắt, ngạc nhiên đến mức quên cả thở
Hoàng tiếp tục, giọng run nhưng chân thật:
Phan Đức Nhật Hoàng
Lần đầu tiên tôi dậy mà không sợ.
Lần đầu tiên tôi ăn cơm mà thấy ngon.
Lần đầu tiên tôi nghĩ đến ngày mai... mà không thấy tối tăm
Anh cúi đầu, như đang thú nhận một bí mật lớn nhất đời mình.
Phan Đức Nhật Hoàng
Tôi nghĩ... là vì có cậu."
Trái tim Sơn đập mạnh như trống hội.
Cậu nắm chặt chiếc khăn trong tay mà không biết.
Đỗ Nam Sơn
Anh... đang nói gì vậy...?"
Hoàng nhìn thẳng vào mắt cậu.
Phan Đức Nhật Hoàng
Tôi thích cậu, Sơn à.
Phan Đức Nhật Hoàng
Một câu nói dứt khoát, không lung lay.
Phản ứng vụng về mà chân thật
Sơn lùi một bước, má đỏ đến mức nhìn như trái hồng chín.
Đỗ Nam Sơn
Anh... sao tự nhiên lại... nói vậy..."
Hoàng mỉm cười, lần này là nụ cười đầy ấm áp:
Phan Đức Nhật Hoàng
Vì nếu tôi không nói, sợ rằng lòng mình sẽ đầy đến mức vỡ mất."
Đỗ Nam Sơn
Tôi... tôi chưa từng... được ai nói thích..."
Phan Đức Nhật Hoàng
Vậy để tôi là người đầu tiên." – Hoàng nhẹ giọng.
Khoảnh khắc ấy, tiếng mưa ngoài hiên như chậm lại.
Không khí trong nhà chỉ còn hơi ấm của bếp lửa và nhịp tim của hai người đàn ông đang đứng rất gần nhau.
Sơn cúi đầu, giọng lí nhí như mèo con:
Đỗ Nam Sơn
Tôi cũng... thích anh
Hoàng chết lặng một nhịp.
Niềm vui đến nhanh và mạnh như lửa bén củi khô.
Phan Đức Nhật Hoàng
Sơn... cậu nói thật chứ?
Sơn mím môi, rồi gật đầu cái nhẹ:
Và thế là Hoàng không kìm được nữa,
anh nắm lấy bàn tay nhỏ đang nắm khăn của Sơn, siết lại thật chặt.
Bàn tay ấy run, nhưng không rút lại.
Một lời hứa nhỏ trong đêm
Phan Đức Nhật Hoàng
Từ giờ... cho phép tôi ở cạnh cậu nhé?"
Sơn đáp, giọng vẫn đầy xấu hổ nhưng không hề do dự:
Đỗ Nam Sơn
Nếu anh rời đi... tôi sẽ tìm anh thật đấy."
Hoàng bật cười, dịu dàng như chưa từng đau đớn:
Phan Đức Nhật Hoàng
Vậy tôi chẳng đi đâu nữa.
Ngoài cửa, mưa vẫn rơi.
Nhưng bên trong căn nhà gỗ ấy—
hai người đàn ông tìm thấy nhau,
và tìm thấy một nơi để trái tim mình được an toàn.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play