[ĐN Blue Lock] Ngoài Ngọt Trong Hỗn
Chap2
? ? ?
[mơ màng vươn tay tới chiếc điện thoại]
Đã trễ thế rồi á...
? ? ?
Mình làm gì có điện thoại?
Cơn mơ màng cũng chẳng còn
Nằm thêm vài giây rồi bật dậy
? ? ?
[Nhìn quanh căn phòng với vẻ bối rối]
? ? ?
C-Chỗ này cũng méo phải phòng mình?
Em shock tới độ ngẩn ra tại chỗ
Bỗng em để ý tới chiếc gương đứng lần đó
Truớc chiếc gương chẳng phải là gương mặt quen thuộc
Mái tóc ngắn bây giờ lại dài tới bất thường
Đôi mắt nâu cũng không cánh mà bay
Nhìn em lúc này cứ như mấy nhân vật truyện tranh gì đó mà em thường thấy nghe bạn trò chuyện
𝑾𝒂𝒕𝒂𝒏𝒂𝒃𝒆 𝑴𝒆𝒊
Đây là mình ư...
[Vuốt ve khuôn mặt mình]
𝑾𝒂𝒕𝒂𝒏𝒂𝒃𝒆 𝑴𝒆𝒊
Haha...học nhiều quá nên bị ảo giác mất tiêu rồi
Em nhéo mạnh vào tay mình một cái
𝑾𝒂𝒕𝒂𝒏𝒂𝒃𝒆 𝑴𝒆𝒊
Cái này là đeos thể real được!?
Đang bận chấm hỏi thì chiếc điện thoại ban nãy lại kêu lên lần nữa
𝑾𝒂𝒕𝒂𝒏𝒂𝒃𝒆 𝑴𝒆𝒊
Ờm...
[Thắc mắc]
𝑾𝒂𝒕𝒂𝒏𝒂𝒃𝒆 𝑴𝒆𝒊
[Bước tới nhặt chiếc điện thoại lên]
Em chẳng hiểu xíu gì về mấy cái công nghệ cao này cả
Mẹ chưa bao giờ cho em đụng đến nên em cũng không tìm hiểu
𝑾𝒂𝒕𝒂𝒏𝒂𝒃𝒆 𝑴𝒆𝒊
Nhớ đi học sớm nhe cục cưng cụa tui?
[Đọc dòng thông báo]
𝑾𝒂𝒕𝒂𝒏𝒂𝒃𝒆 𝑴𝒆𝒊
Là vẫn phải đi học hả...
Không biết bằng cách nào nhưng em vẫn mặc đồng phục
Và chọn đi học hay vì ở nhà
Có lẽ là vì cái tư tưởng đã ăn vào sâu trong máu?
𝑾𝒂𝒕𝒂𝒏𝒂𝒃𝒆 𝑴𝒆𝒊
"Mình hiện tại vẫn là cái tên cũ"
𝑾𝒂𝒕𝒂𝒏𝒂𝒃𝒆 𝑴𝒆𝒊
"Ba mẹ thì có lẽ là đi du lịch gì gì đó đó"
𝑾𝒂𝒕𝒂𝒏𝒂𝒃𝒆 𝑴𝒆𝒊
"Nhìn qua đồng phục thì có lẽ mình học năm nhất khối B của trường Blue Lock"
𝑾𝒂𝒕𝒂𝒏𝒂𝒃𝒆 𝑴𝒆𝒊
"Trường này có lẽ là không nổi tiếng lắm thì phải...chưa nghe danh bao giờ"
𝑾𝒂𝒕𝒂𝒏𝒂𝒃𝒆 𝑴𝒆𝒊
"Có lẽ mình nên mò đường tới đó"
Chap3
𝑾𝒂𝒕𝒂𝒏𝒂𝒃𝒆 𝑴𝒆𝒊
[Shock lần 2 trong ngày]
𝑾𝒂𝒕𝒂𝒏𝒂𝒃𝒆 𝑴𝒆𝒊
"Đù má... Cái này thực sự là trường không có tiếng à"
𝑾𝒂𝒕𝒂𝒏𝒂𝒃𝒆 𝑴𝒆𝒊
"N-Nó bự kinh khủng"
𝑾𝒂𝒕𝒂𝒏𝒂𝒃𝒆 𝑴𝒆𝒊
" Mình vẫn chưa chấp nhận được việc mình được học ở cái nơi tuyệt cà là vời này "
Khung cảnh nên thơ hiện ra ngay trước mắt em
Ngôi trường lớn gấp ba bốn lần cái trường quê cũ của em
Khuôn viên trường lúc sáng sớm phủ một lớp sương mỏng, ánh nắng lùa qua tán lá như rắc mật ong lên từng phiến gạch.
Xung quanh là những tiếng bước chân nhè nhẹ
Những gốc cây cổ thụ như đang thì thầm, lá rơi lả tả đẹp đến nao lòng
Cảnh tượng hệt như từ câu chuyện ngôn tình thanh xuân vườn trường bước ra đời thực
𝑾𝒂𝒕𝒂𝒏𝒂𝒃𝒆 𝑴𝒆𝒊
"Mà-giờ mình mới để ý"
𝑾𝒂𝒕𝒂𝒏𝒂𝒃𝒆 𝑴𝒆𝒊
"Mình không còn cảm thấy mệt mỏi nữa thì phải?"
𝑾𝒂𝒕𝒂𝒏𝒂𝒃𝒆 𝑴𝒆𝒊
( ⌯' '⌯)
[Tâm trạng tốt hơn]
Em lúc này thật sự rất rất vui
Thứ luôn ám ảnh em mỗi ngày chẳng còn nữa rồi
Cơn buồn ngủ cũng không cánh mà bay
Bây giờ em cảm giác như mình có thể bế nguyên con voi ấy!
Nhưng cái gì tốt quá thì cũng không hay
Và rồi cái gì đến rồi cũng sẽ đến
Một tiếng gọi như vang vọng từ cõi âm ti,chói tai i chiếc loa phát thanh
𝑾𝒂𝒕𝒂𝒏𝒂𝒃𝒆 𝑴𝒆𝒊
[chầm chậm quay đầu lại]
𝑾𝒂𝒕𝒂𝒏𝒂𝒃𝒆 𝑴𝒆𝒊
"Đây là đâu tôi là ai??"
Một bóng người cao lớn tầm tầm 1m7 trở lên lao tới phía Mei
Tốc độ thì chỉ ngày càng tăng chứ không giảm
𝑾𝒂𝒕𝒂𝒏𝒂𝒃𝒆 𝑴𝒆𝒊
Ê khoan từ từ-!!
[Lùi lại]
𝑾𝒂𝒕𝒂𝒏𝒂𝒃𝒆 𝑴𝒆𝒊
"Oi cai discord mess"
Mei cố lòng ngăn cản nhưng khoảng cách đã gần tới mức này rồi thì cản đằng trời
𝑾𝒂𝒕𝒂𝒏𝒂𝒃𝒆 𝑴𝒆𝒊
[Lưng hôn mặt đất cmn]
Chap4
Lưng em đập thẳng xuống nền gạch
Cơn đau bắt đầu truyền dần lên
Người kia lúc này thì đang ngồi thẳng lên eo Mei
𝑾𝒂𝒕𝒂𝒏𝒂𝒃𝒆 𝑴𝒆𝒊
"C-Cảm giác hồn mình sắp lìa khỏi xác-c...."
Cả hai lúc này đang ở cái tư thế...
Nơi mà học sinh đang tụ tập đông đúc xem trò vui
Nhưng điểm đáng chú ý hơn là người kia mặt đang dần đỏ lên thì phải...
? ? ?
[Lúng túng hỏi than]
? ? ?
C-Cậu có sao hong?...Tớ tông mạnh quá...
𝑾𝒂𝒕𝒂𝒏𝒂𝒃𝒆 𝑴𝒆𝒊
[Vẫn ngơ ra tại chỗ chưa biết phải làm gì tiếp theo]
À...ờm...tớ hơi choáng xíu,chắc do trời nắng á
Em bây giờ mới có thời gian để nhìn người đã giúp mình một vé nghỉ ngơi tại chỗ
Gương mặt người kia nhìn như sắp khóc tới nơi vậy,hai tay thì chống hai bên,mái tóc hơi rủ xuống lúc này làm cậu ta nhìn như cậu trai mềm xỉu í
𝑾𝒂𝒕𝒂𝒏𝒂𝒃𝒆 𝑴𝒆𝒊
"Lớp 10B?,tóc ngắn,mắt đen"
𝑾𝒂𝒕𝒂𝒏𝒂𝒃𝒆 𝑴𝒆𝒊
"Khuôn mặt này..."
𝑾𝒂𝒕𝒂𝒏𝒂𝒃𝒆 𝑴𝒆𝒊
[Nheo mắt]
"Cái vẻ thanh tú này chắc chắn không phải là nam..."
𝑾𝒂𝒕𝒂𝒏𝒂𝒃𝒆 𝑴𝒆𝒊
"Uh...Nhưng công nhận là hơi ngượng thật"
? ? ?
[Đứng lên rồi đưa tay đỡ em]
𝑾𝒂𝒕𝒂𝒏𝒂𝒃𝒆 𝑴𝒆𝒊
[Nắm lấy,từ từ đứng thẳng dậy nhưng vẫn hơi choáng]
? ? ?
[Mặt méo xệch,mi khẽ run run]
Tớ xin lỗi....
? ? ?
Thấy cậu đứng đó t-tớ..muốn chạy lại ôm cái thui à꒦ິ^꒦ິ
𝑾𝒂𝒕𝒂𝒏𝒂𝒃𝒆 𝑴𝒆𝒊
"Ôm?...cảm giác giống như đang tính ám sát mình nhưng thất bại hơn"
𝑾𝒂𝒕𝒂𝒏𝒂𝒃𝒆 𝑴𝒆𝒊
"Tội bất khả xá(눈‸눈)"
𝑾𝒂𝒕𝒂𝒏𝒂𝒃𝒆 𝑴𝒆𝒊
Vậy cậu còn chờ gì nữa?
? ? ?
H-Hả?
[Đứng hình, với ngàn câu hỏi]
Sau tầm 5s mất kết nối với máy chủ
Chàng gái kia lúc này buớc đến vòng tay ôm trọn lấy thân hình em như đang ôm chú mèo con
Không phải là kiểu mạnh bạo,vội vàng như ban nãy
Cái ôm lần này nhẹ tới bất ngờ hệt như giữ món đồ quý giá của riêng mình
Món báu vật mà chỉ cần mạnh tay chút là tan biến
? ? ?
Tớ nhớ cậu lắm lắmmm(@^▽^@)
𝑾𝒂𝒕𝒂𝒏𝒂𝒃𝒆 𝑴𝒆𝒊
[Đưa tay đẩy ra]
Ừm...Vậy bây giờ nói cho tớ biết cậu là ai được rồi chứ?
Đưa khuôn mặt đáng thưn nhìn em
𝑯𝒐𝒔𝒉𝒊𝒛𝒂𝒌𝒊 𝑹𝒊𝒐𝒏
Rion của Mei-Chin
Download MangaToon APP on App Store and Google Play