Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Buitruonglinh] When We Heal

1. Mở bài

Nó tên là Lê Hạ Vy aka Vionz
Chỉ vì cái nghệ danh đặc biệt này mà không ít người gọi nó là con cưng của VieOn Channel
Chỉ cần nhắc VieOn thì sẽ nhớ ngay đến Vionz=))
Nhà nó khó khăn từ nhỏ. Đã vậy nó còn ương bướng, nhất quyết đòi theo nghệ thuật. Mà để theo nghệ thuật đâu có đơn giản — cần tiền, cần học, cần thời gian, cần cả gan lì
Gia đình nó đã dốc gần hết vốn liếng để cho nó học hành tử tế trong nghề
Đổi lại, từ nhỏ đến lớn nó mang trong mình tâm hồn… phú bà : luôn cố làm, cố kiếm, cố vươn lên, cố không để ai thất vọng
Kiểu như sống với châm ngôn: thành công phải bằng mọi giá, nhưng giá càng rẻ càng tốt
Cũng may, trời thương nên cũng trộm vía khi nó debut cái một là được mọi người đón nhận
Show gọi liên tục, lịch làm việc dày đặc, tiền về đều đều
Chưa đầy vài năm, nó đã tích góp và sắm được cho gia đình căn nhà đầu tiên, lo được cho cha mẹ đủ ăn đủ mặc — điều mà nó tự hào hơn mọi spotlight sân khấu cộng lại
Nó là ca sĩ – mẫu ảnh – diễn viên
Nghe ba cái nghề cộng lại thì tưởng nó giàu lắm. Nhưng thực tế thì…giàu thật nhưng mà là giàu tình cảm 🤧
Công việc thì bay show liên tục, hợp đồng chụp hình dày như sách giáo khoa, còn kịch bản phim thì tuần nào cũng có người gửi
Cuộc sống nhìn bên ngoài đúng chuẩn: đẹp – bận – giàu – có gu
Chỉ có điều, vẻ hào nhoáng đó không giấu nổi cái sự thật là Vy thuộc dạng… nghiện deadline
Từ đầu năm tới cuối năm, nó chạy lịch đến mức đồng hồ báo thức còn phát chán, điện thoại lúc nào cũng bật chế độ “do not disturb”, còn bạn thân thì không nhớ nổi lần cuối cả hai rảnh trùng nhau là khi nào
Nó sống kiểu: sáng makeup, trưa chụp hình, chiều quay quảng cáo, tối thu âm, còn khuya thì chỉnh lại kịch bản
Cơm nước thì ăn đại, uống trà sữa nhiều hơn nước lọc, mà lạ cái da vẫn đẹp
Nhìn vậy thôi, chứ cuộc đời nó không phải lúc nào cũng trơn tru
Làm ba nghề, nhưng lại toàn tự thân vận động, tự quản lý, tự lo, nên đôi khi nó giống như một start-up mini mang hình hài con gái 24 tuổi
Mệt thì mệt, nhưng nó nghiện cảm giác được chạy, được làm, được tỏa sáng
Cuộc đời Vionz trước tuổi 24 có thể tóm gọn bằng bốn chữ: ổn, đẹp, rực rỡ, và…trống trải.
Người ta follow nó vì sắc, tài, vibe cool ngầu
Còn tình yêu?
Không hề
24 nồi bánh chưng không một mảnh tình vắt vai
Đời tư sạch đến mức chính fan nó còn nghi nó từng đi tu.
Trong khi bạn bè khoe người yêu, khoe quà, khoe nhẫn đôi, Vy vẫn quay đều timeline công việc, trái tim ế dài hạn, và một tương lai nhiều cơ hội nhưng chẳng có mảnh rung động nào lọt vào
Chán chả muốn nói
Bạn bè thì cũng cũng đó tại nó được người ta gọi là hoa hậu thân thiện mà
Ai nhờ cũng làm, nói gì cũng nghe, v.v… nên cũng trộm vía bạn bè, gia đình, tiền bạc đủ cả chỉ thiếu điều có người yêu thôi
Khổ nỗi gia đình cũng than mãi nhưng cái tính nó lì nên cũng bỏ ngoài tai việc lập gia đình
Gia đình phải bắt ép thì nó mới chịu đi xem mắt nhưng tính nó cũng đâu có vừa
Hết chê người ta 6677 rồi lại không hợp cung hoàng đạo, số may mắn không trùng nhau, không có gu ăn mặc, nói chuyện quá thực tế, quá hạt nhài, v.v
Nên gia đình cũng chán chả muốn nói
Mặc nó muốn làm gì thì làm miễn đừng đi sai đường là được
_________________
Writer
Writer
Ủng hộ tớ nha cả nhà ơiiiii

2. Gần hơn một chút

@vionz vừa đăng một bài viết
NovelToon
Caption: Dọn dẹp đi các bb. Bạch nguyệt quang về dồi đây 😎
@ising52hz, @buitruonglinh và những người khác đã thích
Cmt
@vionzfc.havydangyeu: Bả đi 7 ngày mà làm content như đi 7 thế kỷ =))
@teamvionz.2001: Welcome home queen 😭😭 nhớ chị quớ
@havyhouse.official: Rồi mai đi show liền hong chị?? Bên này schedule tụi em đầy ắp rồi nè 📝🔥
@vionz_oi: Mới 1 tuần mà feed như bị bỏ rơi 3 tháng 😭
@“antivionz”: Lần sau chị đi show nhớ pack fan theo luôn đi chứ nhớ quá
@conghienviV: Bé ơi nhớ quá trời 😭 về lẹ lẹ heng
@buitruonglinh: Về rồi thì báo ra đón chứ đăng lên IG chi cho cực zậy bà nội.
↳ @vionz.in.your.heart: kệ ngừi ta 👀
. . .
Vionz cất điện thoại vào túi, môi cong cong kiểu “đắc thắng”, rồi kéo vali đi thẳng ra khu ghế chờ gần cửa ra vào
Không cần gọi taxi
Không cần thông báo cho ai
Nó quen rồi
Quen đến mức…vô thức
Nó chọn đúng cái ghế sát tường — chỗ mà bao nhiêu lần đi show về, anh đều tìm thấy nó ở đó
Cái thói quen này hình thành từ lúc nào mà chính nó còn chả rõ
Nó ngồi xuống, bắt chân, mở nắp ly trà sữa (đặt từ lúc trên máy bay đáp xuống) rồi vừa hút vừa nghịch điện thoại, tâm trạng bình thản đến mức ai nhìn cũng nghĩ nó đang đợi…người yêu
Thực ra thì…cũng gần giống vậy
Nó biết thừa:
Dù không báo anh
Dù làm như không quan tâm
Nhưng chắc chắn anh sẽ đến
Anh luôn đến
Luôn tìm nó đầu tiên mỗi khi nó quay về. Không cần hẹn. Không cần nhắc
Và nó— dù vô tư hay vô tâm — vẫn dựa vào điều đó một cách rất tự nhiên
Tự nhiên đến mức chính nó cũng không nhận ra…rằng cái thói quen ngồi chờ này chỉ dành cho một mình người tên Bùi Trường Linh
Đúng là trap girl
Trong khi đó, ở bãi xe sân bay…
Bùi Trường Linh đang khoá cửa xe, khẽ lắc đầu
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Đúng là chẳng trưởng thành lên được
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Rồi coi lát nữa ai là người đón em về
Miệng càu nhàu vậy thôi, chứ lòng thì mềm như kẹo marshmallow
Sảnh đến của sân bay đông nghịt người, tiếng loa thông báo phát liên tục, bánh xe vali lăn kèn kẹt trên nền gạch
Bùi Trường Linh vừa bước vào đã liếc mắt tìm — dù chẳng cần cố, vì anh biết nó sẽ ở đâu
Cái con bé này…
Hễ đi đâu về là sẽ chọn đúng một chỗ duy nhất để ngồi: chiếc ghế ở góc có cái cột chắn, khuất vừa đủ để không ai nhận ra, nhưng đủ gần để anh dễ tìm
Đúng kiểu Vy: trốn đám đông nhưng lại trông chờ một người duy nhất tìm thấy mình
Anh bước nhanh hơn, hơi thở lẫn vào tiếng ồn của sân bay
Và rồi — như chờ sẵn trong khung cảnh đó — nó vẫn ngồi đúng cái ghế ấy
Đầu đội hood trùm nửa mặt, chân bắt chéo, tay cầm ly trà sữa to vật vã, môi thì đang mím lại cười vì đọc cái gì đó trên màn hình
Trông vừa xinh vừa đáng ghét theo một kiểu… chỉ có nó mới làm được
Anh đứng từ xa nhìn vài giây
Không hiểu sao mỗi lần thấy nó là anh vừa muốn bế về vừa muốn lắc nhẹ cho bớt vô tâm
Anh tiến lại gần, cúi xuống và gõ nhẹ lên đầu nó một cái — kiểu gõ mà hai đứa quen nhau mấy năm ai cũng biết là “anh tới rồi đó, ngóc lên coi”
Nó giật mình ngẩng lên, đôi mắt to sáng dưới ánh đèn vàng, và nói bằng giọng ngái ngái lẫn quen thuộc
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Tới rồi à?
Cái câu nghe đơn giản như thể anh là tài xế của nó vậy, ức không cơ chứ
Mà khổ nỗi anh lại thấy…quen
Quen đến mức thành thói quen lúc nào không hay
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
//khoanh tay, cúi xuống nhìn nó// Chứ em nghĩ anh bỏ em ngồi đây tới sáng hả?
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
//nhích sang, vỗ vỗ chỗ bên cạnh// Em tưởng hôm nay anh bận, ai dè cũng chạy tới nhanh ghê
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
//nhíu mày, ngồi xuống// Ừ, nhanh đó. Nhanh hơn cái lúc em chịu báo anh là em về.
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Thì… em tính về rồi gặp anh luôn, chứ nhắn trước chi cho mất bất ngờ
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
//liếc nó// À, bất ngờ kiểu để anh đọc được cái cmt ‘kệ ngừi ta…’ hả?
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
//bật cười// Thì… kệ ngừi ta thiệt mà
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Ok 👌
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Em giỏi lắm nhóc
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Biết mà
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Anh nói thừa
Anh thở dài, đưa tay kéo cái vali khỏi chân nó như đã làm hàng trăm lần
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Đi. Về. Anh mệt em rồi.
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
//nhướng mày// Mệt mà vẫn tới đón?
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Tại thương em đó
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
//quay mặt đi, giả vờ chỉnh áo// Hả? Anh nói gì đó?
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Ồn quá em nghe hong rõ.
Anh nhìn nó, cười một cái đầy bất lực
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Không có gì..
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Rồi, trợn mắt với anh đi. Xuống bãi xe nè.
Anh kéo vali đi trước, còn nó lúp xúp chạy theo sau, vừa đi vừa lảm nhảm
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Gì mà hối như ba em zậy… Em có bỏ anh đâu
Anh nghe rõ từng chữ, nhưng làm bộ không nghe
Ra tới bãi xe, anh mở cửa ghế phụ, nhìn thẳng vào mắt nó
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Lên xe đi bé. Về rồi tính sổ với em sau
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Thôi màa..
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Em xin lỗi được chưa…
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Công chúa xin lỗi nhanh dữ.
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Chắc gì anh đã tha cho em? Hửm?
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Anh chắc chắn sẽ tha cho em!
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Em tự tin dữ
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Of course
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
//lầm bầm// Tại anh thương em mà…
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
//cười// Phì.. lên xe đi

3. Cứ để vậy đi

Không khí trong xe ấm và dịu, còn Vy thì đang gục đầu vào ghế như con mèo mới bị vắt kiệt năng lượng
Chuyến bay dài, lịch trình kín đặc, cộng thêm việc bị fan quây ở sân bay làm nó giờ chỉ muốn thở oxy và ngủ 14 tiếng
Anh liếc sang, nhìn nó co lại trong chiếc áo hoodie rộng, mắt lờ đờ của người “sinh tồn bằng ý chí” suốt tuần qua
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Show sao rồi, nhóc con? Ổn không?
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
//nhắm mắt, kéo khẩu trang xuống// Ổn mà. Anh không cần lo cho em đâu. Em sức trâu mà
Nghe câu đó, anh phì cười nhưng cũng liếc nó một cái kiểu “cái con này”
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Trâu gì mà trâu. Coi cái mặt mệt thấy sợ
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
//khẽ nhếch môi// Em quen rồi. Từ hồi mới debut chạy còn gắt hơn. Giờ mấy cái này em chịu được
Anh không đáp liền
Cái im lặng đó khiến Vy hơi mở mắt ra một chút
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
//bất mãn// Sao phải làm nhiều vậy?
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Lịch kiểu này nuốt em luôn rồi.
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Sức khỏe em thì sao?
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Ôi dời… anh lo xa. Đang hot thì phải kiếm tiền chớ. Lúc ế rồi ai book em nữa đây
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Giờ chạy nhiều job để tích tiền. Sau này ế show thì em cũng đủ ăn đủ mặc… mà gia đình cũng đỡ lo hơn
Anh bóp nhẹ vô-lăng
Không phải tức, mà là cái cảm giác muốn nói gì đó nhưng không biết nói sao
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Em lo xa thật sự
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
//bật cười// Em mà. Không lo sao được
. . .
Chạy được một đoạn, bụng nó réo nhẹ. Anh nghe, không nói gì, chỉ bật xi-nhan
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Nhóc con, đói chưa?
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
//cười nhẹ// Đói òiii
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Vẫn là Linh để ý em
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Muốn ăn gì?
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Anh chọn đi, em mệt… không muốn nghĩ
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Phở nha? Em lúc nào về cũng đòi phở trước tiên
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Vẫn là anh hiểu em nhất
Anh đưa tay bật xi-nhan, giọng đều đều nhưng mang chút cưng chiều rất rõ
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Ừ, biết rồi. Ngồi yên đó cho anh. Về tới nơi anh cho ăn liền, khỏi sợ xỉu
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Ông kẹ mà nói chuyện như ba vậy…
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Ừ, ba của con em
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Biến lẹ
Nó ngồi trong xe, hai chân co lại, xoay xoay cái dây buộc tóc trên tay.
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Ngồi yên coi
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Xe chứ đâu phải ghế sofa nhà em
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
//bĩu môi// Em ngồi có đụng ai đâu
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Đụng mắt anh nè, nhìn mệt luôn
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Chứ anh đừng nhìn
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Không thể không nhìn được
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Khó quá
Nó nghe xong khẽ khựng… rồi giả vờ ngoảnh mặt ra cửa kính
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Xạo dog
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Thiệt mà
Anh nói như nói một chuyện hiển nhiên, không cần cố
. . .
Một lúc sau, nó tựa đầu vào kính, giọng hơi lười
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Đi một tuần mà thấy dài dễ sợ…
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Em nhớ nhà à?
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Không. Nhớ cái giường
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Nhớ anh không?
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Không
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Không suy nghĩ gì trước khi trả lời luôn?
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Không cần
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
“Ẻm tồi..”
Đèn đỏ, xe dừng. Anh nghiêng mặt nhìn nó lâu hơn bình thường một chút
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Nhìn cặp mắt là biết nói xạo rồi
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
//quay sang trừng anh một cái// Anh thôi đi. Anh mà nói nữa em xuống xe đi bộ về luôn
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Không cho xuống
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Tại sao?
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Anh rảnh đâu đi kiếm lại em lần hai
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Anh nói chuyện thấy ghét ghê
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Ừm, vậy mà em vẫn ngồi kế anh nãy giờ
Nó nghẹn lời, quay đầu nhìn thẳng, môi mím lại như đang tự xử lý cảm xúc
Một lúc sau, anh bật điều hòa ấm hơn vì thấy nó rụt vai
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Lạnh hong?
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Không!
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Cũng xạo
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
//thở dài// Đi show xong về bị lạnh á… kiểu mệt mệt
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Biết ngay mà
Anh với tay bật nhiệt độ thêm một nấc
Rồi anh đưa tay qua, gỡ cái dây buộc tóc mà nó đang nghịch nãy giờ
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Này. Đừng xoắn tới đứt rồi đòi em cái khác
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nhưng em thích xoắn
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Xoắn tay anh đi, khỏi làm hư đồ
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
//trợn mắt// Anh bệnh à?
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Không. Anh cho phép
Nó nghẹn lần hai
Phía trước, quán phở quen đã hiện ra. Linh tấp xe vào, tháo dây an toàn giùm nó như thói quen
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Xuống nào, nhóc con. Đi ăn cho đỡ xụi
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
Nguyễn Hạ Vy•Vionz•01
//bước xuống, lầm bầm nhỏ// Cái gì cũng biết… phiền ghê
Anh đi phía sau, hai tay đút túi, cười mềm
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Bùi Trường Linh•Buitruonglinh•99
Ừm, phiền em cả đời luôn

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play