[Hàm Văn] Sói Và Điều Cấm Kỵ
Chương 1
Cánh cửa kim loại nặng nề đóng sầm phía sau lưng, âm thanh vang vọng lạnh buốt sống lưng
Dương Bác Văn khẽ siết chặt mép áo, hơi thở mỏng như sắp tan trong không khí
Cậu bị áp giải đến đây mà không một lời giải thích
Không ai nói vì sao một con cừu nhỏ bé như cậu lại bị đưa vào khu phòng biệt giam của dị nhân thú cấp S
Phòng rộng nhưng tối, chỉ có ánh sáng trắng mờ lạnh lẽo
Mùi sắt và hơi thở hoang dã lẫn vào nhau
Một bóng người ngồi trên giường kim loại, đôi chân dài duỗi hờ, ánh mắt vàng sắc mở ra như đã nhìn cậu từ lâu
Giọng nói trầm, mang âm sắc nguy hiểm
Bác Văn giật mình, lắp bắp
Dương Bác Văn
D… Dương Bác Văn…
Đôi mắt sói khẽ nheo lại, ánh nhìn như xé toạc mọi phòng tuyến cậu đang cố dựng lên
Tên đó vang lên như một bản án
Bác Văn vô thức lùi về phía cửa, dù biết mình chẳng thể chạy đi đâu
Cả cơ thể như căng cứng trong vô thức cảnh giác
Tai cừu hơi khẽ run dưới lớp tóc mềm
Tả Kỳ Hàm
Trắng trắng, mềm mềm nhìn xinh thật đấy
Giọng điệu nghe như trêu ngươi nhưng cũng đầy tò mò
Tả Kỳ Hàm
Trụ sở ném em vào đây với một con sói cấp S, nghĩ gì không biết
Hàm nghiêng đầu, đôi mắt sắc bén quét từ đầu đến chân cậu
Bác Văn lập tức hoảng hốt túm chặt vạt áo, che đi cơ thể nhỏ bé như chỉ chực bị nuốt chửng
Dương Bác Văn
Em… em bị bắt đến
Dương Bác Văn
Em cũng không biết vì sao
Sói bật cười khẽ, âm thanh lạnh đến gai người
Tả Kỳ Hàm
Em yếu đến mức một con mèo cũng xử được… mà trụ sở lại muốn giữ em làm gì?
Dương Bác Văn
Em không biết nhưng...
Dương Bác Văn
Em… sẽ cố không làm phiền anh…
Bác Văn nói nhỏ như gió thoảng
Bàn chân trần chạm nền gạch lạnh tạo ra tiếng bước đều; mỗi bước như dồn áp lực trực tiếp lên trái tim cừu
Bác Văn theo phản xạ lùi sát tường, hai tay ôm lấy người mình
Khoảng cách giữa họ chỉ còn một cánh tay
Hàm cúi xuống, gương mặt gần đến mức Bác Văn có thể cảm nhận được hơi thở nóng phả vào da
Mùi dã thú rõ ràng khiến tim cậu đập loạn nhịp — không phân biệt được là sợ hay điều gì khác
Bác Văn ngước lên theo bản năng
Đôi mắt vàng ấy như vực sâu, kéo cậu vào mà không buông tha
Đôi mắt sói khựng một nhịp
Khoảnh khắc đó… ẩn trong ánh nhìn tưởng chừng vô cảm ấy là một điều gì rất nhỏ, thoáng qua — như bất ngờ thấy thích thú với sự run rẩy yếu ớt của con mồi
Dương Bác Văn
Vì… anh là sói…
Hàm đưa tay chạm nhẹ tóc cậu, một cái chạm rất khẽ nhưng đủ khiến da đầu Bác Văn tê dần
Tả Kỳ Hàm
Đừng sợ, anh không ăn thịt cừu nhỏ như em
Khoé môi anh cong lên, nụ cười nửa vời, chậm rãi thì thầm
Tả Kỳ Hàm
Ít nhất… hiện tại thì chưa ăn
Bác Văn cứng người như đóng băng
Và một chú cừu nhỏ bé yếu ớt
Cấm kỵ vừa được đặt vào cùng một căn phòng
Và mọi bi kịch hay phép màu…
đều bắt đầu từ giây phút sói cúi xuống nhìn cừu bằng ánh mắt ấy
Chương 2
Phòng giam tĩnh mịch như nuốt trọn mọi âm thanh
Chỉ còn tiếng thở nhỏ của cừu và hơi thở sâu của sói
Ánh đèn trắng mờ trên cao tạo thành một vòng sáng lạnh lẽo giữa căn phòng
Dương Bác Văn
Anh vẫn chưa ngủ ạ?
Bác Văn cố gắng giữ giọng nhỏ, không muốn làm phiền
Dương Bác Văn
Em… không ngủ được
Một từ đơn giản nhưng đủ khiến cậu nghẹn lại
Cậu dừng giây lát rồi nói như thở ra
Dương Bác Văn
Chỉ là… lạ chỗ
Âm giọng sói bình thản nhưng nghe như một lời trấn an thẳng thắn nhất trên đời
Bác Văn khẽ quay mặt sang
Kỳ Hàm vẫn nằm trên giường kim loại, tay gối đầu, mắt vàng dưới bóng tối còn sắc hơn ánh sáng đèn
Dương Bác Văn
Anh không thấy khó ngủ sao?
Dương Bác Văn
Nền cứng như vậy mà
Dương Bác Văn
Anh quen rồi ạ?
Tả Kỳ Hàm
Trụ sở đâu tạo ra thứ gì để tụi anh thấy thoải mái
Giọng nói nghe bình thường nhưng phía sau nó nặng hơn cả ánh thép của cửa giam
Bác Văn giật nhẹ mình, nhận ra bản thân đúng là đang nhìn anh không rời mắt
Dương Bác Văn
Em… em chỉ vô thức thôi
Tả Kỳ Hàm
Vậy đừng quay đi
Tim cậu đập lệch một nhịp
Tả Kỳ Hàm
Anh không thích bị phớt lờ.
Một câu nói rất sói — vừa như mệnh lệnh, vừa như thú nhận
Không khí giữa họ đặc quánh lại
Dương Bác Văn
Mai… em có phải trải qua kiểm tra đánh giá năng lực không?
Dương Bác Văn
Em… em yếu như vậy… họ cho em ở lại để làm gì?
Tả Kỳ Hàm
Không phải việc em phải lo
Giọng sói hạ thấp, có gì đó giống như gầm cảnh cáo
Bác Văn lại buộc phải ngước lên
Tả Kỳ Hàm
Em nghĩ nhiều quá
Cậu vân vê góc chăn, tay run khẽ
Dương Bác Văn
Em không muốn trở thành gánh nặng cho anh
Đôi mắt vàng dừng lại hẳn
Lần này… sâu hơn, khó đoán hơn
Tả Kỳ Hàm
Không ai bắt nạt em khi em đang ở cạnh anh đâu
Nhưng như bức tường thép chắn trước cậu
Dương Bác Văn
Anh nói vậy… là vì trách nhiệm ở chung phòng ạ?
Tả Kỳ Hàm
Đừng chạy xa anh
Dương Bác Văn
Em… đâu có chạy…
Tả Kỳ Hàm
Nhưng em đang sợ anh
Dương Bác Văn
Em chỉ… chưa quen với việc ở cạnh một người mạnh như vậy
Tả Kỳ Hàm
Có chuyện gì cứ gọi anh
Dương Bác Văn
…Anh sẽ nghe sao?
Chỉ bốn chữ, nhưng như gom hết bản năng bảo hộ của một con sói
Khoảng cách giữa hai giường không xa
Nhưng ngay lúc này, nó như không tồn tại
Một từ bật ra thật tự nhiên
Bác Văn khép mắt lại, nhưng tim càng lúc càng đập mạnh
Sói đã quay mặt vào tường, nhưng giọng anh còn vọng lại, khàn nhẹ như gió cọ qua vách
Chỉ một lời hứa ngắn ngủi
Nhưng với một chú cừu lần đầu biết được vị an toàn—đó là điều khiến cậu cả đêm không dám quay lưng đi nơi khác
Vì đằng sau… là một con sói đang thức để canh giấc ngủ cho em cừu nhỏ xinh
Chương 3
Âm thanh lạch cạch vang lên khi ô cửa nhỏ trên cánh cửa kim loại được mở ra
Khay thức ăn được đẩy vào, nhân viên an ninh không nhìn họ, chỉ lạnh lùng
Bác Văn cúi xuống nhặt khay, đặt lên chiếc bàn nhỏ giữa phòng
Cậu nhìn phần của mình — cháo trắng loãng và ly nước lọc
Còn phần bên kia… giống hệt
Dương Bác Văn
Anh cứ ăn trước đi ạ?
Giọng anh không cao, nhưng khiến cậu giật mình
Dương Bác Văn
Em chỉ… chưa đói lắm
Một câu đơn giản như lệnh, nhưng cũng như quan tâm không giấu giếm
Cậu rụt rè ngồi đối diện anh
Tả Kỳ Hàm
Em sợ ăn trước anh?
Dương Bác Văn
Không phải… em chỉ là…
Dương Bác Văn
Em sợ anh… chê em ăn vụng về
Tả Kỳ Hàm
Anh đã thấy em run khi ngủ
Tả Kỳ Hàm
Ăn vụng về hay không đâu đáng để chê
Dương Bác Văn
…Em có run thật sao?
Bác Văn cúi đầu, hai tai nóng bừng
Tả Kỳ Hàm
Nhưng không phiền
Anh bưng muỗng lên, ăn bình thản như chẳng quan tâm đến thức ăn hay môi trường
Bác Văn quan sát vài giây rồi mới dám cúi xuống ăn theo
Tả Kỳ Hàm
Cừu ăn ít thì dễ ngất
Dương Bác Văn
Anh… đang lo cho em ạ?
Tả Kỳ Hàm
Đang nói sự thật
Câu phủ nhận lạnh nhưng lại làm cậu mỉm cười nhỏ
Một khoảnh lặng nhẹ trôi qua…
Tay cậu vô tình trượt muỗng rơi xuống sàn keng một tiếng
Cậu hoảng hốt cúi xuống nhặt
Một bàn tay khác nhanh hơn
Ngón tay thon, lạnh và mạnh mẽ — chạm lên mu bàn tay cừu
Ánh mắt Bác Văn run rẩy ngước lên
Hàm nhìn chằm chằm vào bàn tay họ
Tả Kỳ Hàm
Tay em… lạnh quá
Dương Bác Văn
Do… do sàn lạnh thôi
Bác Văn rụt về theo phản xạ
Tả Kỳ Hàm nắm lấy tay cậu, đặt trọn vào lòng bàn tay mình
Lạnh và nóng hòa vào nhau
Tả Kỳ Hàm
Không được ngừng
Dương Bác Văn
Anh giữ tay em vậy sao ăn được?
Tả Kỳ Hàm
…Vậy dùng tay còn lại
Dương Bác Văn
Anh… đang trêu em hử?
Giọng Văn nhỏ nhưng có chút giận dỗi đáng yêu
Anh dừng một nhịp rồi nói chậm
Tả Kỳ Hàm
Anh đang giữ để em không run nữa
Tim thì không chịu nghe lời mà đập rối tung
Dương Bác Văn
…Anh thật sự không thấy em làm phiền anh ạ?
Anh hơi nghiêng đầu, ánh mắt như muốn cắn vào từng biểu cảm của cậu
Tả Kỳ Hàm
Ở cạnh anh là nghĩa vụ của em
Tả Kỳ Hàm
Và ở cạnh em là...quyền của anh
Dương Bác Văn
Quyền… gì cơ ạ?
Lời nói không lớn, nhưng đủ để cậu nghẹn thở
Tả Kỳ Hàm
Nếu ai đó dám chạm vào em… chỉ cần gọi tên anh
Dương Bác Văn
Nhưng có khi… anh không nghe thấy…
Tả Kỳ Hàm
Anh sẽ luôn nghe
Bác Văn nhìn xuống tay mình trong tay anh
Rõ ràng… anh chưa chịu buông
Dương Bác Văn
Em… em sẽ cố để anh không phải bảo vệ em quá nhiều
Đôi mắt vàng khẽ cụp xuống, rồi anh nắm tay cậu chặt hơn chút nữa — như phủ định câu nói ấy
Tả Kỳ Hàm
Chuyện bảo vệ em… để anh
Hơi ấm từ tay sói lan dần sang lòng cừu
Không ôm, không dựa sát…chỉ một cái nắm tay dài hơn mức cần thiết
Thế nhưng—đủ khiến nhịp đập hai người không thể quay lại như trước được nữa
Kaylie
Trở về trạng thái "doc than"
Download MangaToon APP on App Store and Google Play