Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ChiCam] Trên Tình Bạn Dưới Tình Yêu [Phương Mỹ Chi × Orange]

Chapter 1 / Chương 1

Phương Mỹ Chi đứng trước bức tường kính phủ đầy ánh xanh nhàn nhạt của hệ thống SID. Ánh sáng lạnh như cơn mưa rơi xuyên qua buổi đêm, chạm vào gương mặt cô và biến nụ cười quen thuộc thành một đường cong mong manh, như thể chỉ cần chạm nhẹ là vỡ.
Cô đưa tay vuốt một đường trên bảng dữ liệu đang chuyển động, ngón tay chạm vào chuỗi mã đỏ cảnh báo. Bên trong những con số như có tiếng thở, tiếng trái tim của hệ thống đang đập theo cách không ai hiểu nổi.
Chỉ cô, Phương Mỹ Chi mới nghe được sự lệch nhịp nhỏ xíu ẩn dưới lớp dữ liệu tưởng chừng hoàn hảo ấy.
Cô nghiêng đầu, giọng dịu và bình tĩnh đến mức trái ngược hoàn toàn với màu đỏ nhấp nháy ngoài kia.
#phuongmychi
#phuongmychi
Dữ liệu này.. đúng rồi, không đúng nhịp.
Một tiếng bước chân rất khẽ vang lên sau lưng.
Khương Hoàn Mỹ bước vào, bóng của em đổ dài trên sàn như một đường gạch nối giữa thực tại và sự im lặng. Sự xuất hiện của em luôn mang theo cơn lạnh nhẹ, không phải lạnh của điều hòa, mà là lạnh của một người đã quen với việc giữ tim trong lòng bàn tay người khác.
Em dừng cạnh cô, khoảng cách vừa đủ để không chạm, vừa đủ để cảm nhận hơi thở nhẹ của người còn lại.
#khuonghoanmy
#khuonghoanmy
Ồ, tôi thấy rồi.
Giọng em thấp, đều, nghiêm ngặt như đường thẳng không cho phép sai số. Nhưng trong khoảnh khắc ngắn ngủi khi em nhìn vào màn hình, có thứ gì đó hiện lên – sự cảnh giác, nỗi ám ảnh, hoặc có thể là điều cô vẫn chưa dám gọi tên.
Phương Mỹ Chi liếc sang, nụ cười nhẹ như gió thoảng.
#phuongmychi
#phuongmychi
Cô phát hiện bao lâu rồi?
Khương Hoàn Mỹ thoáng giật mình rất nhỏ — một chuyển động mà người khác sẽ bỏ qua, chỉ cô là không.
#khuonghoanmy
#khuonghoanmy
Ừm.. tầm khoảng hai mươi phút trước.
Em đáp, vẫn lạnh, nhưng ánh mắt nhìn cô một nhịp quá lâu.
Cô không nhắc, nhưng cô biết em luôn đến trước, luôn quan sát trước. Luôn lo trước.
#phuongmychi
#phuongmychi
Hoàn Mỹ.
#phuongmychi
#phuongmychi
hệ thống đang đẩy chúng ta vào một hướng cố định. Không phải ngẫu nhiên.
Cô chuyển ánh nhìn sang dòng mã chảy dài như suối mùa lũ.
Tên em thốt ra từ môi cô, nhẹ như tiếng chạm của sợi tóc, nhưng cũng đủ khiến em quay đi một nhịp để giấu điều gì đó.
#khuonghoanmy
#khuonghoanmy
Tôi biết chứ.
Em đáp, đơn giản, ngắn gọn, nhưng hàm chứa sự thừa nhận nặng như tảng băng không tan.
Phương Mỹ Chi lại cười. Nụ cười đó không dành cho dữ liệu. Nó dành cho sự cố chấp im lặng đứng bên cạnh.
Hệ thống SID mở rộng bản đồ nhiệm vụ: các đường sáng vẽ thành mê cung, như những sợi tơ mỏng đang dẫn họ đến nơi mà cả hai không bao giờ tự chọn.
Phương Mỹ Chi chạm vào điểm sáng trung tâm, đôi mắt cô hơi nhíu lại – sự nghi ngờ cuộn lên như khói.
#phuongmychi
#phuongmychi
Cô thấy không? Lệnh này không có chữ ký. Chỉ có mã. Như thể… có ai đó không muốn để lại dấu vết.
Khương Hoàn Mỹ nhìn nửa gương mặt cô đang nghiêng dưới ánh xanh.
#khuonghoanmy
#khuonghoanmy
Tôi thấy.
#phuongmychi
#phuongmychi
Tôi hỏi cô, Hoàn Mỹ.
Cô quay sang, ánh nhìn tinh tế đến mức như xuyên qua lớp bình thản của em.
#phuongmychi
#phuongmychi
Cô nghĩ ai đang điều khiển cả tôi và cô?
Em im lặng vài giây. Im lặng đó không phải vì không biết câu trả lời — mà vì sợ nói ra sẽ khiến điều gì đó sụp xuống.
Rồi em nói, rất khẽ:
#khuonghoanmy
#khuonghoanmy
Không phải ai đâu, mà là thứ gì đó.
Cô khựng lại một nhịp.
#phuongmychi
#phuongmychi
Cô nghĩ hệ thống tự biến dạng?
#khuonghoanmy
#khuonghoanmy
Hoặc ai đó đang điều khiển nó bằng cách khiến nó trông như tự biến dạng.
Giọng em rơi xuống nhẹ, nhưng mỗi chữ đều sắc như kim loại.
Cô hiểu. Cô luôn hiểu những điều em không nói.
#phuongmychi
#phuongmychi
Vậy… tụi mình tiếp tục à?
Khương Hoàn Mỹ quay nhìn màn hình. Dãy mã đỏ phản chiếu trong mắt em như vệt máu mỏng.
#khuonghoanmy
#khuonghoanmy
Chúng ta không được lựa chọn, thậm chí còn không có sự lựa chọn.
Nhưng Phương Mỹ Chi thấy trong đôi mắt đó một điều hoàn toàn khác có lẽ là em chỉ không muốn cô gặp rủi ro chăng.
Không nói ra, nhưng lòng cô căng lên, mơ hồ đến nghẹn.
Khi cả hai rời phòng phân tích, hành lang dài đổ ánh sáng trắng như kéo giãn bóng họ thành hai đường thẳng song song. Không giao nhau. Nhưng đi song hành.
Phương Mỹ Chi bước trước.
Khương Hoàn Mỹ bước sau một bước — luôn là một bước.
Không ai hỏi tại sao.
Không ai dám nói đó là thói quen của những người quan tâm quá nhiều.
#phuongmychi
#phuongmychi
Cô thấy hơi mệt không?
#khuonghoanmy
#khuonghoanmy
Không.
Nhưng cô nghe tiếng thở mỏng của em, nghe cả sự cố gắng ém một nhịp tim không đều gọi tên cô.
Phương Mỹ Chi khẽ mỉm cười.
#phuongmychi
#phuongmychi
Vậy thì tốt.
Cô không thấy, nhưng Khương Hoàn Mỹ nhìn nụ cười ấy.
Nhìn với một thứ mong muốn âm thầm mà em luôn nghĩ đi xa hơn… là điều em không được phép.
Cửa thang máy mở.
Trước khi bước vào, Phương Mỹ Chi chạm nhẹ vào tay áo Khương Hoàn Mỹ — một động tác rất nhỏ, như vô tình, nhưng lại khiến em đứng yên một tích tắc.
#phuongmychi
#phuongmychi
Hoàn Mỹ.
Cô gọi tên em lần nữa, giọng dịu như lời ru của ai đó quên mất mình đang sống trong thế giới lạnh lẽo.
#phuongmychi
#phuongmychi
Dù lệnh có thế nào… tôi vẫn ở đây.
Không phải lời hứa, không phải trấn an, chỉ là sự thật cô chưa bao giờ nói thành lời.
Khương Hoàn Mỹ không trả lời. Nhưng em cúi đầu nhẹ, rất nhẹ – đủ để trái tim ai đó chao một nhịp.
Khi cửa thang máy khép lại, ánh sáng phản chiếu lên mặt Phương Mỹ Chi, khiến nụ cười của cô trông như một vệt sáng mong manh giữa màn đêm.
Phương Mỹ Chi lẩm bẩm một mình, gần như là thở:
#phuongmychi
#phuongmychi
Chúng ta thật sự… chỉ là quân bài à?
Hệ thống SID lại nhấp nháy đỏ phía sau lưng cô.
Và đâu đó trong mê cung dữ liệu, số phận của cả hai đã được ai đó viết tiếp – trước cả khi họ kịp chọn cho mình một bước.
Tút tút tút
double C
double C
xao chìnnn
double C
double C
NovelToon
double C
double C
ChiCam cho phép các em sĩ
double C
double C
không biết khi nào ra chapter 2, đừng đấm tôi!!

Chapter 2 / Chương 1

Khương Hoàn Mỹ bước vào phòng phân tích trước. Ánh sáng xanh lặng lẽ trườn lên gương mặt em, phản chiếu đôi mắt luôn điềm tĩnh đến mức tưởng như vô cảm. Em mở các lớp tệp bảo mật, từng đường mã kéo xuống như những sợi mưa rơi thẳng vào lòng bàn tay. Rồi dừng lại.
Một đoạn mã lệch. Không phải lệch một cách ngây ngô. Mà là lệch theo kiểu có chủ đích, tinh vi như người ta cố ý xoay lệch một quân cờ đúng nửa độ để người khác chú ý.
Em khẽ nhíu mày.
Phương Mỹ Chi bước vào ngay khoảnh khắc ấy. Tiếng cửa mở nhẹ như người gõ lên mặt hồ. Cô đặt tách cà phê xuống bàn, động tác êm nhưng không mềm. Đi thẳng đến màn hình.
Trong lời văn, cô là một đường sáng mảnh, sắc – không ai chạm vào được.
#phuongmychi
#phuongmychi
Dữ liệu sao rồi?
Cô hỏi, vẫn giọng bình thản, vẫn đôi mắt như cười.
Nhưng em nhận ra điều lạ, bước chân của cô nhanh hơn mọi ngày.
Khương Hoàn Mỹ chỉ vào đoạn mã.
#khuonghoanmy
#khuonghoanmy
Có ai đó đã chèn lệnh. Tinh vi, rất tinh vi.
Phương Mỹ Chi nhìn vào, cô im lặng. Một giây. Hai giây. Ba giây.
Rồi đôi mắt hơi hạ xuống, như bóng mây vừa trùm qua mặt trời. Cô không đổi nét mặt.
Không tức tối. Không khó chịu.
Nhưng bàn tay cầm tách cà phê siết mạnh đến mức vệt nước trên thành ly rung lên.
Khương Hoàn Mỹ nhìn thấy tất cả. Lần đầu tiên, em thấy Phương Mỹ Chi giống như chiếc dây đàn bị siết quá mức – không phát ra âm thanh, nhưng sẵn sàng đứt bất cứ lúc nào.
Cô đặt tách xuống bàn, tiếng chạm rất nhẹ.
Quá nhẹ so với cơn bực đang xoáy trong cô.
#phuongmychi
#phuongmychi
Hoàn Mỹ.
Cô gọi tên em, giọng dịu nhưng căng như dây chỉ.
#phuongmychi
#phuongmychi
Cô có thấy chuỗi lệnh này dẫn chúng ta đi đâu không?
Em gõ vài lệnh. Dữ liệu bung ra như cánh chim vỡ trong đêm.
#khuonghoanmy
#khuonghoanmy
Tới khu tập dữ liệu cấm.
Phương Mỹ Chi đứng thẳng người. Một dáng đứng quá bình tĩnh để gọi là bình thường.
Một sự tĩnh lặng quá sắc để gọi là yên.
#phuongmychi
#phuongmychi
Nó đang thử thách chúng ta.
Giọng cô mỏng như sợi tơ, nhưng mỗi chữ đều nổi gân.
Vài giây sau, cô bắt đầu xoay con trỏ dữ liệu, thao tác nhanh như lưỡi dao cắt qua sương.
Không gấp. Không vội. Nhưng mạnh. Mỗi cú chạm của cô đều mạnh hơn bình thường một chút.
Khương Hoàn Mỹ thấy rõ, Phương Mỹ Chi đang tức giận.
Không phải tức kiểu bùng nổ. Mà là thứ giận lạnh, giận sâu, giận kiềm nén, như nước dưới tầng băng vỡ ra mà không ai nghe được.
Em bước lại gần một bước.
#khuonghoanmy
#khuonghoanmy
Tôi sẽ giải mã phần này.
Cô không nhìn em.
#phuongmychi
#phuongmychi
Không cần. Tôi làm được.
Bàn phím dưới tay cô vang lên từng tiếng cộc… cộc… cộc…
Không mạnh bạo, nhưng sắc và dứt như từng nhát chém bình tĩnh.
Khương Hoàn Mỹ cảm thấy một thứ rất lạ đang xoáy trong lồng ngực mình. Lo lắng.
Và… lần đầu tiên, sợ việc cô im lặng.
Em đặt tay lên mép bàn, cố giữ giọng đều.
#khuonghoanmy
#khuonghoanmy
Cô không cần phải tự làm tất cả.
Phương Mỹ Chi dừng tay. Cô ngẩng lên, đôi mắt nâu phản chiếu ánh sáng xanh thành hai mặt hồ không gió.
#phuongmychi
#phuongmychi
Nếu dữ liệu này bị chỉnh sửa… cũng có nghĩa là ai đó đã tính trước các bước của chúng ta.
Ánh mắt cô sắc đến mức như muốn xuyên thủng mê cung số.
#phuongmychi
#phuongmychi
Và tôi khó chịu khi bị dắt mũi.
Em không phản bác. Không thể phản bác lại.
Vì em cũng thấy, khi cô giận – không thở mạnh hơn, không cau mày, không đỏ mắt. Cô chỉ trở nên im lặng và sắc như kim loại lạnh.
Cô quay lại màn hình, tiếp tục đánh mã. Bàn tay cô hơi run – không vì sợ, mà vì kìm nén.
Không chịu được nữa. Em đứng cạnh, rất gần, gần đến mức nếu Chi quay sang một chút thôi, em sẽ chạm vào cô.
#khuonghoanmy
#khuonghoanmy
Bình tĩnh lại.
Khương Hoàn Mỹ nói, nhưng giọng run một nhịp rất mỏng.
Phương Mỹ Chi hít vào, nhưng hơi thở ấy như bị kẹt trong lồng ngực.
#phuongmychi
#phuongmychi
Tôi bình tĩnh mà.
Em thấy rõ vệt gân ở cổ tay cô đang nổi lên.
Rồi đột ngột – cô dừng lại.
#phuongmychi
#phuongmychi
Không thể như thế này được.
Cô nói nhỏ, nhưng câu chữ nặng như đá. Phương Mỹ Chi đẩy ghế ra, đứng lên, bước đến bảng dữ liệu lớn hơn. Cô gõ lệnh mạnh đến mức tiếng vang dội lên gương kính, tạo tiếng vọng lạnh như kim loại rơi xuống nền đá.
Khương Hoàn Mỹ đưa mắt nhìn theo. Em chưa từng thấy cô như thế.
Một cơn giận không nổ, nhưng âm ỉ như mạch dung nham dưới chân núi sắp trồi lên.
#phuongmychi
#phuongmychi
Hoàn Mỹ.
#phuongmychi
#phuongmychi
Nếu có ai đang điều khiển tụi mình… thì người đó rất biết tụi mình sợ điều gì.
Em nuốt khan, giọng không đổi lấy chút nhẹ nhàng. Có chút gì đó... ẩn khuất.
#khuonghoanmy
#khuonghoanmy
Cô sợ điều gì?
Cô quay đầu lại, đôi mắt sâu như giếng không đáy.
#phuongmychi
#phuongmychi
Sợ không nhìn thấy được mặt thật của thứ đang điều khiển chúng ta.
Rồi cô quay lại màn hình. Bấm một lệnh cuối. Dữ liệu nổ tung thành hàng ngàn mảnh ánh sáng.
Khương Hoàn Mỹ giật mình.
Phương Mỹ Chi thì mở mắt lớn một nhịp rất nhỏ – nhịp duy nhất biểu hiện sự kinh ngạc của cô.
Dòng thông báo hiện trên trước mắt cô:
ĐÃ NHẬN DIỆN. NGƯỜI THAY THẾ.
Cô khựng lại. Lần đầu tiên, im lặng không phải vì tức giận –mà vì kinh ngạc, không tin vào mắt mình.
Khương Hoàn Mỹ thở khẽ.
#khuonghoanmy
#khuonghoanmy
Mỹ Chi...
Tên cô, lần hiếm hoi được gọi ra bằng giọng run như vậy. Cô đứng yên, đôi vai căng cứng.
#khuonghoanmy
#khuonghoanmy
Có người… đã được chọn thay chúng ta.
Và từ phía xa, hệ thống bắt đầu nhấp nháy đỏ – như đang cười với cả cô và em.
Tút tút tút
double C
double C
ngầu rồi ngầu rồi
double C
double C
bình luận đee
double C
double C
NovelToon
double C
double C
mi nhon quá 2 momi

Chapter 3 / Chương 1

Văn phòng tối hơn mọi ngày. Ánh đèn huỳnh quang phía trần nhấp nháy nhè nhẹ, như một hơi thở thiếu kiên nhẫn. Khương Hoàn Mỹ ngồi trước màn hình, đôi mắt miên man dõi theo những dòng mã đang chạy, nhưng tâm trí lại trượt về hình ảnh của Phương Mỹ Chi ban sáng – bình tĩnh đến mức đáng sợ, nhưng từng cử động nhỏ đều mang theo lằn ranh cảm xúc bị dồn nén đến nứt.
Em không biết từ bao giờ, mình bắt đầu tinh tế với từng thay đổi của cô như thế.
Cánh cửa kính bật mở nhẹ. Hai bóng người bước vào – một người nhanh nhẹn, bước chân nhẹ như đang bước trên sân khấu; người còn lại mang dáng đi mềm mại nhưng sắc sảo, đôi mắt liếc một lần là đủ soi thấu một đoạn ký ức người khác.
Nguyễn Linh Chi và Trần Phương Ly.
Em ngước lên, gật đầu. Nàng cười nửa miệng, khoác túi lên bàn em như người quen cũ.
#nguyenlinhchi
#nguyenlinhchi
Chị Hoàn Mỹ. Nghe bảo sáng nay chị bị luồng dữ liệu đâm thẳng vô server, đúng không? Mà chị còn ngồi im re như tượng nữa, nể thật.
Chị đứng sau, khoanh hai tay, giọng trầm hơn:
#tranphuongly
#tranphuongly
Không im lặng đâu. Mỹ Chi mà im là đang bực thấu trời.
Câu nói vừa dứt, Phương Mỹ Chi xuất hiện ở ngưỡng cửa. Cô không nói gì, chỉ đặt một xấp hồ sơ xuống bàn. Âm thanh “cộc” vang lên sắc như lưỡi dao chạm mặt kính.
Em nhìn thấy, đầu ngón tay cô hơi run. Sự run của người đã cố giữ bình tĩnh quá lâu.
Cô không nhìn em, chỉ giản đơn nói:
#phuongmychi
#phuongmychi
Khương Hoàn Mỹ, tôi cần bản đối chiếu lần cuối của mô-đun C. Cô gửi cho tôi trước sáu giờ.
Giọng vẫn đều, vẫn mềm, nhưng ẩn phía dưới lại là thứ gì như… một cơn bão bị nhốt trong thủy tinh.
Nguyễn Linh Chu liếc em, môi cong cong:
#nguyenlinhchi
#nguyenlinhchi
Ủa, mới thấy hồi sáng mà giờ lại thấy vậy. Em nói thiệt, chị Chi với chị Mỹ như hai cục nam châm để gần nhau đó. Nhìn là biết–
Trần Phương Ly kéo nhẹ tay áo nàng, khẽ lắc đầu ra hiệu im lặng.
Nhưng Khương Hoàn Mỹ đã nghe. Và tệ hơn, trong khoảnh khắc đó, ngực em hẫng nhẹ, như ai bóp mất một nhịp tim.
Không phải vì câu nói chọc ghẹo. Mà vì cô, đứng trước cửa, rõ ràng đã nghe trọn câu đó.
Cô chỉ… không phản ứng. Không phủ nhận. Không khẳng định. Không cười. Không mắng.
Cảm giác đó khiến em thấy nghèn nghẹn nơi cổ họng. Như thể cô vừa biết thêm điều gì đó về người kia – điều mà từ trước đến giờ em chưa từng dám đi sâu.
Khi nhóm người đã rời khỏi, chỉ còn hai người trong phòng, em mới tiến lại gần bàn cô. Hơi nghiêng đầu, Khương Hoàn Mỹ hỏi:
#khuonghoanmy
#khuonghoanmy
Phương Mỹ Chi… cô ổn không?
Phương Mỹ Chi ngẩng mặt, đôi mắt đen trong nhưng nặng trĩu.
#phuongmychi
#phuongmychi
Tôi ổn. Chỉ là dữ liệu sáng nay… hơi phiền.
#khuonghoanmy
#khuonghoanmy
Tôi biết. Tôi nhìn thấy cô gần như muốn–
#phuongmychi
#phuongmychi
Khương Hoàn Mỹ.
Giọng cô thấp xuống, đủ để sợi dây căng trong không khí ngắt phựt.
#phuongmychi
#phuongmychi
Cô không cần phải nhìn thấy gì hết.
Một sự từ chối nhẹ, nhưng bén như thủy tinh vỡ.
Em cảm giác như vừa bị đóng cửa trước mặt – không mạnh, nhưng rất lạnh.
Cô bật cười nhẹ, hơi nghẹn:
#phuongmychi
#phuongmychi
Tôi không nhìn vì tò mò. Tôi nhìn vì tôi… bên cạnh cô.
Cô cau mày, thoáng né đi ánh mắt ấy. Một thoáng thôi.
#phuongmychi
#phuongmychi
Chúng ta là đồng nghiệp.
#khuonghoanmy
#khuonghoanmy
Ừ, đúng rồi.
Nhưng giữa “đúng rồi” ấy, giọng em khẽ run. Cô quay lại bàn làm việc, nhưng không mở máy. Một khoảng lặng dài như sợi chỉ kéo thêm rối.
Rồi Phương Mỹ Chi nói, giọng nhỏ đi một nửa:
#phuongmychi
#phuongmychi
Cô đừng khiến người khác phải hiểu lầm.
Khương Hoàn Mỹ nở nụ cười mơ hồ, chạm vào mép bàn, thì thầm:
#khuonghoanmy
#khuonghoanmy
Tôi không khiến ai hiểu lầm cả. Chỉ có mỗi tôi… hiểu lầm chính mình.
Cô sững lại. Chiều nay, ánh nắng hắt lên gương mặt cô, tạo nên đường bóng mờ u uất. Ánh mắt cô như phủ một lớp sương bạc, vừa xa vừa gần, khiến em có cảm giác mình đứng trước cánh cửa chỉ cần đẩy nhẹ là sẽ rơi vào vực sâu.
#phuongmychi
#phuongmychi
Khương Hoàn Mỹ.
Cô nói lần nữa, lần này mềm hơn, nhưng cũng khiến người khác khó thở hơn
#phuongmychi
#phuongmychi
Đừng đi xa quá.
#khuonghoanmy
#khuonghoanmy
Tôi đứng đây thôi.
Em đáp, giọng lạnh hơn ban nãy.
Cô xoay người định rời đi. Bàn tay em khẽ kéo nhẹ cổ tay cô – chỉ trong một giây. Nhưng đủ để hơi ấm chạm vào nhau.
Đủ để trái tim cả hai khựng lại. Cô giật tay lại, ánh mắt né tránh:
#phuongmychi
#phuongmychi
…Không phải lúc này.
Rồi cô bước đi thật nhanh.Em đứng đó, bàn tay vẫn còn nóng, nơi ngón tay vừa lỡ chạm vào người kia như bị in dấu lại.
Đằng sau, nàng và chị đứng ngoài cửa không biết từ bao giờ, cả hai đều nhìn em với ánh mắt khác.
Nguyễn Linh Chi thở dài:
#nguyenlinhchi
#nguyenlinhchi
Em có cảm giác, hai người này… đúng kiểu càng yêu càng né.
Phương Ly đặt tay lên vai Mỹ:
#tranphuongly
#tranphuongly
Nhưng né kiểu đó càng nguy hiểm. Nhất là với người như Phương Mỹ Chi.
Khương Hoàn Mỹ cười nhẹ, đôi mắt không giấu được nỗi mềm yếu:
#khuonghoanmy
#khuonghoanmy
Tôi biết. Nhưng hình như… tôi hết đường lùi rồi.
Và ngay lúc ấy, thông báo lỗi đỏ rực bật lên trên màn hình lớn:
Mô-đun C – Sai lệch dữ liệu tăng cấp độ 2. Phương Mỹ Chi từ xa quay đầu nhìn em. Ánh mắt ấy vừa nghiêm, vừa run nhẹ.
Em biết, đây chỉ là bắt đầu. Và bắt đầu đó… đẹp đến mức đau lòng.
Tút tút tút
double C
double C
NovelToon
double C
double C
tôi nhất định không để vụ này chìm!!
double C
double C
chap này chắc gắn hastag ngược được rồi nhỉ🤗

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play