[Mason X CongB] Cậu Cả Nhà Hội Đồng Nguyễn
1. Chiếc Lồng Thêu Hoa
Nguyễn Thành Công đứng giữa phòng khách tồi tàn của căn hộ tập thể, ánh điện vàng vọt chẳng thể che giấu được sự hoang mang tột độ trên gương mặt thư sinh của cậu. Cậu là niềm hy vọng của gia đình, là người có học thức, nhưng giờ đây lại bị chính cha mẹ đặt lên bàn cân đổi chác.
Nguyễn Thành Công
Mẹ, con xin mẹ đấy! Mẹ nói với cha đi, con không thể lấy hắn!
Nguyễn Thành Công
//run rẩy, nước mắt đã khô cạn nhưng giọng vẫn nghẹn đắng//
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Xuân Bách... hắn là một tên khốn nạn! Ngoài kia người ta gọi hắn là gì? Tên chăn hoa không biết ghê tay, là kẻ coi thường nhân mạng! Hắn sẽ giết con mất!
Mẹ Công, bà Phương, ngồi sụp xuống ghế, tay ôm mặt. Bà là người đau khổ nhất nhưng cũng là người bất lực nhất.
Bà Phương
Con đừng nói nữa, Công ơi. Mẹ biết, mẹ biết hết
Bà Phương
//nấc lên, giọng tuyệt vọng//
Bà Phương
ưng con có thấy cha con không? Nếu không có cái danh nghĩa thông gia với Hội đồng Nguyễn, xưởng in của cha con sẽ bị siết nợ, cả nhà ta sẽ trắng tay.
Bà Phương
Mẹ đã cầu xin rồi, nhưng không còn cách nào khác!
Công quay sang nhìn cha. Ông Khoa, một người nổi tiếng liêm chính, giờ đây gầy sọp, cúi đầu nhìn xuống nền nhà, tránh né ánh mắt Công.
Nguyễn Thành Công
Cha à, con không sợ nghèo khổ, con không sợ cùng mẹ đi bán rau! Con có thể đi dạy thêm, đi làm bất cứ việc gì! Nhưng con không thể... hi sinh đời mình cho một tên dã thú được!
Nguyễn Thành Công
//tuyệt vọng quỳ xuống, nắm lấy ống quần cha//
Ông Khoa
//run rẩy hất tay con trai ra//
Đó là lần đầu tiên ông dùng ánh mắt lạnh lùng đó nhìn Công
Ông Khoa
Đủ rồi, Thành Công! Mày phải đi!
Ông Khoa
//khàn đặc, đầy sự giận dữ và nhu nhược//
Ông Khoa
Mày phải làm tròn bổn phận của một đứa con! Mày không có quyền lựa chọn! Chỉ cần mày bước qua cửa nhà Nguyễn, gia đình ta sẽ được cứu!
Ông Khoa
Hôn nhân này không phải vì mày, mà vì cái họ Nguyễn của chúng ta!
Lời nói cuối cùng của cha như một nhát dao. Công buông thõng tay, ngã vật xuống sàn nhà lạnh lẽo. Cậu hiểu, cậu không còn là con trai, mà là một món đồ hi sinh đã được định giá.
Ngày cưới, Công mặc bộ áo cưới lụa tơ tằm thêu hoa sen trang trọng, nhưng khuôn mặt cậu tái nhợt và không có chút sức sống nào. Chiếc xe con Volgas sang trọng đưa Công đến biệt phủ, nơi tiếng cười nói giả tạo vang lên inh ỏi.
Lễ cưới diễn ra nhanh chóng, Công cảm thấy mình như đang trôi nổi trong sương mù. Mọi ánh mắt đổ dồn vào cậu và Nguyễn Xuân Bách, Cậu Cả Nhà Hội Đồng Nguyễn, người đang đứng bên cạnh cậu. Bách cao lớn, uy quyền, nhưng ánh mắt hắn không có lấy một tia nhìn dành cho Công, chỉ có sự lạnh lùng và khinh miệt
Đến phần ký tên vào giấy tờ. Công cầm bút, tay run lẩy bẩy đến mức không thể viết nổi nét chữ đầu tiên.
Nguyễn Xuân Bách
//đứng bên cạnh, cúi đầu xuống, giọng nói đủ để chỉ hai người nghe thấy//
Nguyễn Xuân Bách
“Ký đi, món đồ chơi. Mày đừng làm mất thời gian của tao và làm nhục cái gia đình đã bán mày.”
Lời đe dọa trực tiếp đó khiến Công phải cắn chặt răng, gắng gượng ký tên. Ký xong, cậu cảm thấy như mình vừa ký vào một bản án chung thân.
Căn phòng tân hôn lộng lẫy, nhưng không có chút hơi ấm nào. Công ngồi trên giường, bộ lụa cưới đã bị Bách bắt đổi bằng một chiếc áo ngủ mỏng tang.
Nguyễn Xuân Bách
//bước vào, khóa cửa lại//
Tiếng cạch dứt khoát của chốt cửa vang lên, chính thức đóng sập lại thế giới tự do của Công
Nguyễn Xuân Bách
Đứng lên
Nguyễn Xuân Bách
//ra lệnh//
Nguyễn Thành Công
//vâng lời, run rẩy đứng dậy//
Nguyễn Xuân Bách
Mày biết tao cần gì rồi chứ?
Nguyễn Xuân Bách
//tiến đến, ánh mắt hắn như ngọn lửa thiêu đốt dục vọng và sự giận dữ//
Nguyễn Thành Công
Thiếu Gia... em xin ngài, em biết ngài không hề muốn cuộc hôn nhân này. Em sẽ ngoan ngoãn
Nguyễn Thành Công
Sáng mai em sẽ dọn đến căn phòng khác. Em hứa sẽ không bao giờ làm phiền ngài
Nguyễn Thành Công
//tuyệt vọng thốt lên, hy vọng cuối cùng là sự nhún nhường//
Nguyễn Xuân Bách
//cười khẩy, một nụ cười không chạm đến mắt//
Nguyễn Xuân Bách
Mày nói đúng. Tao không muốn mày. Nhưng tao cần quyền sở hữu mày. Và đây là cách tao khẳng định điều đó
Nguyễn Xuân Bách
//giật mạnh chiếc áo ngủ trên người Công//
Nguyễn Thành Công
Không! Đừng!
Nguyễn Thành Công
//hét lên một tiếng nhỏ, cố gắng giằng co//
Nguyễn Xuân Bách
//tát mạnh vào má Công//
Nguyễn Xuân Bách
Câm miệng!
Nguyễn Xuân Bách
Kêu cứu cũng vô ích! Người ngoài kia sẽ chỉ nghĩ cậu cả đang dạy dỗ vợ bé của mình thôi!
Hắn dùng sức mạnh tuyệt đối, tàn bạo đẩy Công xuống nệm. Hơi thở hắn phả vào tai Công, giọng nói lạnh như băng:
Nguyễn Xuân Bách
Nước mắt của mày chỉ làm tao thêm hứng thú. Mày phải nhớ, tao là chúa tể của mày, và tao sẽ dạy mày cách làm món đồ chơi biết phục tùng
Nguyễn Xuân Bách
Mày là lụa, tao là lưỡi dao
Công cắn chặt môi, máu tràn ra khoang miệng. Cậu không dám kêu tên cha mẹ, không dám kêu tên bất cứ ai, vì chính họ đã đặt cậu vào chiếc lồng thêu hoa rực rỡ nhưng đầy máu và nước mắt này. Dưới sự cưỡng ép và giày vò, Công cảm nhận rõ rệt sự tan vỡ của linh hồn mình.
2. Ánh Sáng Khắc Nghiệt Của Đình Thự
Ánh nắng của buổi sớm tháng Giêng năm 1985 không mang theo sự ấm áp, nó là một dải sáng sắc lẹm, xuyên qua kẽ rèm nhung dày đặc của dinh thự họ Nguyễn, rọi thẳng vào gương mặt nhợt nhạt của Nguyễn Thành Công. Công mở mắt, nhưng ngay lập tức phải nheo lại vì cơn choáng váng ập đến. Cả căn phòng rộng lớn im lìm đến đáng sợ, chỉ có tiếng kim đồng hồ quả lắc kêu tích tắc khô khốc nơi góc tường.
Cậu cố gắng cử động cánh tay, nhưng một cơn đau buốt chạy dọc từ thắt lưng lên đến tận đỉnh đầu khiến cậu khựng lại, hơi thở đứt quãng. Cơ thể Công lúc này không khác gì một đống đổ nát sau cơn bão. Sự tê dại bao trùm lấy đôi chân, khiến cậu cảm giác như chúng không còn thuộc về mình nữa. Mỗi thớ thịt, mỗi khớp xương đều như bị nghiền nát, rồi lại được chắp vá một cách vụng về bằng những vết thương rỉ máu.
Công nhìn xuống tấm ga giường lụa thêu hoa rồng phượng biểu tượng của sự phu thê viên mãn mà giờ đây nhăn nhúm, vương vãi những vệt đỏ sẫm và dấu tích của sự cưỡng ép tàn bạo. Hắn đã rời đi từ lâu, để lại một khoảng trống lạnh lẽo và sự nhục nhã ê chề. Công đưa bàn tay run rẩy chạm vào cổ mình, nơi vẫn còn hằn sâu vết tay siết mạnh của Bách từ đêm qua. Cậu cảm thấy buồn nôn, một sự ghê tởm chính bản thân mình trào dâng trong cổ họng.
Cậu mất gần mười lăm phút chỉ để có thể ngồi dậy. Khi đôi bàn chân chạm xuống nền gạch đá hoa lạnh lẽo, một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Công phải bám chặt vào thành giường, móng tay cắm sâu vào lớp nệm lụa để không ngã khuỵu. Đôi chân cậu run rẩy, không thể đứng vững, mỗi bước di chuyển đều mang lại cảm giác xé rách đau đớn.
Cửa phòng bật mở mà không có tiếng gõ. Chị Lan bước vào với một thau nước ấm và bộ quần áo mới trên tay. Chị ta là hầu gái thân cận nhất của Bà Hội đồng, người đã ở trong dinh thự này từ khi nó còn là một trang viên thời Pháp thuộc. Gương mặt chị Lan phẳng lặng như mặt nước hồ mùa đông, đôi mắt sắc sảo lướt qua thân hình đầy vết bầm tím của Công mà không mảy may gợn chút thương xót.
Con Lan
Cậu Công dậy rồi à? Bà Hội đồng đang chờ ở phòng ăn dưới nhà
Con Lan
//giọng đều đều nhưng chứa đựng một sự áp đặt không thể chối từ//
Con Lan
Cậu nên nhanh chóng tắm rửa. Bà không thích những kẻ lề mề, nhất là trong ngày đầu làm dâu con nhà này
Hai từ “dâu con” phát ra từ miệng Chị Lan khiến Công cảm thấy như một cái tát.
Nguyễn Thành Công
//gượng cười chua chát//
Nguyễn Thành Công
Làm phiền chị Lan... tôi sẽ xuống ngay
Con Lan
Để tôi giúp cậu mặc đồ
Con Lan
//tiến lại gần, bàn tay thô ráp của chị ta chạm vào vai Công//
Nguyễn Thành Công
//rụt lại theo bản năng//
Con Lan
//khựng lại một chút, ánh mắt lóe lên sự khinh khỉnh//
Con Lan
Cậu đừng sợ. Ở đây, Cậu Cả muốn làm gì là quyền của cậu ấy
Con Lan
Nhiệm vụ của chúng tôi là giữ cho cái vẻ bề ngoài của cậu thật tươm tất trước mặt Ông Bà
Chị Lan thô bạo mặc vào cho Công chiếc áo sơ mi trắng cao cổ và chiếc áo khoác len mỏng. Từng cử động đều như xát muối vào vết thương, nhưng Công nghiến răng chịu đựng. Chị ta cố tình kéo mạnh lớp vải qua những vết trầy xước trên vai cậu, như thể muốn nhắc nhở Công về vị thế thấp kém của mình. Khi nhìn vào gương, Công thấy mình như một con búp bê bằng sứ bị vỡ nát nhưng được khoác lên bộ cánh lộng lẫy để che đậy sự tàn tạ bên trong.
Bước ra khỏi phòng, mỗi bước chân của Công trên dãy hành lang dài dằng dặc đều là một cực hình. Cậu phải bám vào bức tường gỗ sồi để giữ thăng bằng. Ở góc hành lang, Thằng An – đứa trẻ hầu cận mới mười lăm tuổi – đang lúi húi lau chùi những bức tượng đồng. Thấy Công đi ngang qua với dáng vẻ liêu xiêu, Thằng An vội vàng buông giẻ lau, định chạy lại đỡ nhưng lại bị cái nhìn sắc lẹm của Chị Lan đi phía sau làm cho khiếp sợ.
Thằng An
//cúi đầu thật thấp, nhưng đôi mắt nó vẫn len lén nhìn vào đôi bàn tay đang run rẩy của Công//
Ánh mắt của đứa trẻ ấy chứa đựng một thứ mà Công thèm khát lúc này: sự đồng cảm. Nhưng trong ngôi nhà này, đồng cảm là một thứ xa xỉ phẩm mà kẻ hầu người hạ không được phép sở hữu.
Ở phía cuối hành lang, Cô Hà – một hầu gái trẻ khác với đôi mắt to tròn ngây thơ – đang ôm một bó hoa huệ tây trắng muốt. Khi thấy Công bước đi một cách khó khăn, gương mặt trắng bệch không còn giọt máu, Cô Hà vô tình làm rơi bó hoa xuống sàn. Những cánh hoa trắng muốt dập nát dưới ánh nắng sớm.
Con Hà
Em... em xin lỗi Cậu Công!
Con Hà
//lí nhí, đôi mắt đỏ hoe như sắp khóc//
Con Hà
//nhìn thấy những vệt đỏ mờ mờ sau cổ áo của Công, nhìn thấy sự kiệt quệ trong ánh mắt cậu//
Nguyễn Thành Công
Không sao đâu Hà
Nguyễn Thành Công
//thì thào, giọng khàn đặc//
Cậu muốn cúi xuống nhặt hoa giúp cô bé, nhưng cơ thể cậu đã đạt đến giới hạn. Nếu cúi xuống lúc này, cậu chắc chắn sẽ ngã quỵ và không bao giờ đứng lên được nữa.
Ông Ba, vị quản gia già với mái tóc bạc phơ và bộ trang phục chỉnh tề, xuất hiện từ phía cầu thang. Ông nhìn lướt qua khung cảnh, ánh mắt dừng lại ở Công một giây rồi quay đi ngay lập tức.
Ông Ba
Cậu Công, xin mời xuống lầu
Ông Ba
Ông Bà Hội đồng đã dùng gần xong bữa sáng rồi
Ông Ba
Chậm trễ thêm nữa, e là không tốt cho gia đình cậu ở quê nhà
Ông Ba
//nhắc nhở bằng một tông giọng lạnh lùng nhưng đầy ẩn ý đe doạ//
Hai chữ "gia đình" giống như một sợi dây xích vô hình kéo Công bước tiếp. Cậu gồng mình, dồn hết sức lực còn lại vào đôi chân tê dại, chậm chạp bước xuống từng bậc cầu thang gỗ lim đen bóng.
Phòng ăn của nhà Hội đồng Nguyễn rộng đến mức tiếng bước chân của Công vang lên thành những âm thanh cô độc. Giữa phòng là chiếc bàn dài bằng gỗ trắc, nơi Ông Hội đồng Phước và Bà Hội đồng Minh đang ngồi. Nguyễn Xuân Bách ngồi ở phía đối diện, hắn đang nhàn nhã dùng dao nĩa cắt một miếng bít tết, gương mặt lạnh lùng và thản nhiên như thể đêm qua hắn chỉ đơn giản là ngủ một giấc ngon lành chứ không phải là kẻ đã chà đạp lên nhân phẩm của một con người.
Khi Công bước vào, không khí như đặc quánh lại. Tiếng nĩa va vào đĩa sứ kêu loảng xoảng nghe chói tai
Nguyễn Thành Công
Con chào cha, chào mẹ... chào cậu cả
Nguyễn Thành Công
//cúi đầu, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu//
Bà Hội Đồng
//không thèm ngước mắt lên, chậm rãi dùng khăn ăn lau khóe miệng, rồi mới nhìn Công bằng ánh mắt đầy sự xét nét//
Bà Hội Đồng
Mặt mày nhợt nhạt, dáng đi lóng ngóng
Bà Hội Đồng
Đêm đầu tiên làm người nhà họ Nguyễn mà đã để bản thân tàn tạ thế này sao?
Bà Hội Đồng
Học thức của con để đâu hết rồi?
Nguyễn Thành Công
Con... con hơi mệt ạ
Ông Hội Đồng
//hừ lạnh, giọng nói uy nghiêm như sấm rền//
Ông Hội Đồng
Ở nhà này không có chỗ cho sự yếu đuối
Ông Hội Đồng
Thằng Bách nó mạnh mẽ, con phải biết cách mà hòa hợp
Ông Hội Đồng
Đừng có mang cái thói tiểu thư khuê các về đây
Nguyễn Xuân Bách
//lúc này mới ngẩng lên, nhìn Công, đôi môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy tàn ác//
Nguyễn Xuân Bách
Cha mẹ đừng trách cậu ấy. Tối qua... con có hơi quá tay
Nguyễn Xuân Bách
Dù sao Thành Công cũng là người mới, chưa quen với nếp nhà mình
Lời nói của Bách như một nhát dao đâm xuyên qua lòng tự trọng cuối cùng của Công. Hắn cố tình nói ra sự tàn bạo của mình như một chiến tích, ngay trước mặt cha mẹ.
Bà Hội Đồng
Đã vậy thì càng phải học
Bà Hội Đồng
Lan, mang trà ra đây
Bà Hội Đồng
Thành Công, con lại đây bưng trà mời cha mẹ và chồng. Đây là quy tắc đầu tiên của nhà này: Người dưới phải phục vụ người trên, không phân biệt nam nữ.
Thằng An và Cô Hà đứng nép vào góc tường, tay chân run rẩy khi thấy Chị Lan mang khay trà bằng đồng nặng nề ra. Chị Lan cố ý đặt khay trà lên đôi bàn tay đang run rẩy của Công. Trọng lượng của bộ ấm chén bằng sứ cổ cùng khay đồng khiến đôi tay Công chao đảo.
Nguyễn Thành Công
//cắn chặt môi đến bật máu để không ngã xuống//
Cậu chậm chạp bước đến bên cạnh Bà Hội đồng, nâng tách trà lên. Nhưng cơn đau từ thắt lưng bất ngờ nhói lên khiến đầu gối cậu khuỵu xuống. Một ít nước trà nóng bắn vào tay Công, và tách trà va vào đĩa đựng kêu cạch một tiếng lớn.
Bà Hội Đồng
//đập mạnh tay xuống bàn//
Bà Hội Đồng
Hỗn xược! Con làm cái gì thế này? Tay chân để làm cảnh à?
Nguyễn Thành Công
Con xin lỗi... Mẹ... con...
Nguyễn Thành Công
//cuống quýt, định lau chỗ nước đổ nhưng lại càng làm mọi thứ rối loạn hơn//
Ông Hội Đồng
Nhà họ Nguyễn cưới con về bằng cả một xưởng in, chứ không phải cưới một kẻ phế nhân về để phá hoại đồ đạc!
Ông Hội Đồng
Mày có biết bộ ấm chén này đáng giá bao nhiêu không? Bằng cả mạng sống của gia đình mày đấy!
Nguyễn Thành Công
//gục xuống sàn nhà, đôi đầu gối chạm vào nền gạch đau đến xé lòng//
Nguyễn Thành Công
//quỳ đó, đầu cúi thấp, nước mắt rơi lã chã xuống đôi bàn tay đỏ ửng vì nước nóng//
Nguyễn Xuân Bách
//buông dao nĩa, đứng dậy, bước lại gần và dùng mũi giày nâng cằm Công lên//
Nguyễn Xuân Bách
//nhìn sâu vào đôi mắt đầy lệ của cậu, giọng nói thì thầm nhưng lạnh thấu xương//
Nguyễn Xuân Bách
Thấy chưa, Công?
Nguyễn Xuân Bách
Ở đây, mày không là gì cả. Nếu không muốn cha mẹ tao nổi giận thêm, thì tốt nhất là học cách bò cho vững trước khi học cách đi
Nguyễn Xuân Bách
//quay sang cha mẹ mình//
Nguyễn Xuân Bách
Để con dẫn cậu ấy đi. Con sẽ 'dạy bảo' lại cho đúng mực
Nguyễn Xuân Bách
//nắm lấy cổ áo Công, thô bạo lôi cậu đứng dậy//
Công lảo đảo, đôi chân tê dại không còn cảm giác, cậu phải nương tựa hoàn toàn vào sức lôi kéo của Bách để không ngã nhào. Chị Lan đứng đó nhìn theo với vẻ đắc ý, trong khi Thằng An và Cô Hà chỉ biết cúi đầu che giấu những giọt nước mắt dành cho người chủ trẻ tội nghiệp.
Ánh sáng buổi sáng trong dinh thự họ Nguyễn thật sự quá khắc nghiệt. Nó phơi bày tất cả sự nhục nhã, đau đớn và sự thật rằng: Nguyễn Thành Công đã chính thức bước vào một địa ngục không có ngày mai.
Zin cte
Kỉ luật mới đó trời ơiiiw
Zin cte
Dành ra hơn 1tiếng chỉ để viết cái chương gần 2000chữ
Truyện không có thật tớ chỉ viết dựa theo vài tình tiết trong thời đại ngày xưa khi còn chiến tranh. Có gì sai xót cho t xinloi ạ
T chỉ viết để rèn với tập viết cho thi chuyên
Có thể thời gian viết truyện của t khá lâu á
3. Vết Roi Trên Phẩm Giá
Không khí trong dinh thự nhà Hội đồng Nguyễn vốn đã ngột ngạt, nay lại càng trở nên đặc quánh như thể người ta đang hít thở trong vũng bùn. Tin tức "vợ" mới của Cậu Cả làm đổ trà lên áo bà Hội đồng giữa buổi tiếp khách sáng nay đã lan đi khắp phủ như một đám cháy rừng. Đám gia nhân, từ chị Lan bếp đến thằng An, ai nấy đều cúi gạt mặt, bước đi rón rén vì họ biết, cơn lôi đình của Cậu Cả Bách đang treo lơ lửng trên đầu.
Công bị nhốt trong thư phòng suốt ba tiếng đồng hồ. Cậu ngồi sụp dưới sàn nhà, đôi vai gầy run lên từng đợt. Bộ áo dài bằng lụa trắng thứ mà Bách bắt cậu mặc để trông cho giống một "món đồ trang trí" cao cấp nhưng giờ đây trông thật thảm hại. Công nhìn bàn tay mình, đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm bút lông, cầm sách quý, nay lại vụng về đến mức làm hỏng chuyện đại sự của nhà chồng.
Tiếng khóa cửa vang lên khô khốc. Nguyễn Xuân Bách bước vào. Hắn không vội vã, dáng đi thong dong nhưng đầy áp lực. Hắn cởi chiếc áo khoác tây thiết kế đắt tiền, vắt hờ hững lên thành ghế, rồi chậm rãi tháo chiếc thắt lưng da bò màu đen ra khỏi con đỉa quần. Tiếng kim loại của khóa thắt lưng va chạm vào nhau nghe lăng keng ghê người giữa không gian tĩnh lặng.
Nguyễn Xuân Bách
Ngẩng mặt lên
Nguyễn Xuân Bách
//ra lệnh, giọng hắn thấp, đục và chứa đựng một sự đe dọa không thể che giấu//
Nguyễn Thành Công
//run rẩy ngước nhìn//
Trước mắt cậu, Bách hiện lên như một bóng ma quyền lực, che khuất cả ánh nắng yếu ớt đang cố len lỏi qua ô cửa kính. Hắn nhìn cậu bằng nửa con mắt, sự khinh miệt hiện rõ trong từng thớ thịt trên gương mặt điển trai nhưng tàn nhẫn ấy.
Nguyễn Thành Công
Cậu... em... em xin lỗi... em không cố ý...
Công lắp bắp, hai chữ "Cậu - em" thốt ra đầy nhục nhã, đánh dấu sự phục tùng đầu tiên của một kẻ trí thức trước cường quyền
Nguyễn Xuân Bách
Mày nghĩ mày là ai, Công?
Nguyễn Xuân Bách
//lên tiếng, quấn vòng chiếc thắt lưng da quanh bàn tay mình//
Nguyễn Xuân Bách
//kéo căng nó tạo ra tiếng vút xé gió//
Nguyễn Xuân Bách
Mày nghĩ chỉ cần mày có cái bằng cử nhân văn chương, mày biết ba cái thứ chữ nghĩa lãng mạn là mày có quyền tỏ vẻ thanh cao, lóng ngóng trong nhà này sao?
Nguyễn Xuân Bách
Mày làm đổ trà trước mặt của mẹ tao, là mày đang tát vào mặt tao đấy!
Nguyễn Thành Công
Em... em xin lỗi cậu... xin cậu tha cho em lần này...
Nguyễn Thành Công
//quỳ sụp xuống, đầu chạm sàn gỗ lạnh ngắt//
Nước mắt cậu rơi lã chã, thấm vào những đường vân gỗ.
Không một lời báo trước, chiếc thắt lưng da giáng mạnh xuống lưng Công. Lớp áo lụa mỏng tang rách toạc ngay lập tức. Công hét lên một tiếng đau đớn, cả cơ thể cậu đổ sập về phía trước, hai tay ôm chặt lấy bả vai. Cơn đau nóng rát như thể có ai đó cầm thanh sắt nung đỏ áp thẳng vào da thịt.
Nguyễn Xuân Bách
Quỳ thẳng dậy!
Nguyễn Xuân Bách
//gầm lên//
Nguyễn Xuân Bách
//không cho cậu thời gian để thở, túm lấy tóc Công//
Nguyễn Xuân Bách
//giật mạnh ra sau khiến cậu phải ngửa cổ nhìn thẳng vào gương mặt đang vặn vẹo vì khoái cảm thống trị của mình//
Nguyễn Xuân Bách
Mày có biết tại sao cha mẹ tao lại mua mày về không?
Nguyễn Xuân Bách
Không phải vì cái tài văn chương rẻ tiền của mày, cũng không phải vì cái danh giá hão huyền của gia đình mày
Chát! Nhát roi thứ hai giáng xuống vai, xéo qua xương quai xanh.
Nguyễn Thành Công
//đau đến mức tầm nhìn nhòe đi, tai lùng bùng//
Nguyễn Xuân Bách
Gia đình mày là một lũ ký sinh!
Nguyễn Xuân Bách
//rít qua kẽ răng, những lời nói còn chua chát và đau đớn hơn cả đòn roi//
Nguyễn Xuân Bách
Cha mày, ông Khoa liêm chính của mày, đã quỳ mọp dưới chân cha tao để xin một chữ ký bảo lãnh cho cái xưởng in sắp phá sản đó
Nguyễn Xuân Bách
Mày hiểu không?
Nguyễn Xuân Bách
Mày chỉ là một món hàng, một món đồ gán nợ không hơn không kém. Vậy mà mày dám làm nhục mặt tao bằng cái vẻ yếu đuối rên rỉ đó à?
Nguyễn Thành Công
//cắn chặt môi đến bật máu để không thét lên thêm lần nữa//
Sự đau đớn thể xác giờ đây bị lấn át bởi sự nhục nhã tột cùng. Những lời nói của Bách bóc trần sự thật cay đắng mà cậu hằng lo sợ: Cậu đã bị bán, bị định giá bằng những xấp tem phiếu và những con số trong sổ nợ. Hóa ra, tri thức bấy lâu nay cậu theo đuổi chỉ là thứ rác rưởi trước đống vàng của nhà họ Nguyễn.
Nguyễn Xuân Bách
//buông tóc Công ra, đi chậm rãi quanh cậu như một con dã thú đang vờn mồi//
Chiếc thắt lưng da thỉnh thoảng lại đập nhè nhẹ vào lòng bàn tay hắn, tạo nên những âm thanh định mệnh.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Thành Công, cái tên nghe thật hay, thật vang
Nguyễn Xuân Bách
Nhưng thực chất mày chỉ là một kẻ bán mình
Nguyễn Xuân Bách
//cười khẩy, nụ cười đầy sự ghê tởm//
Nguyễn Xuân Bách
Mày học cao hiểu rộng để làm gì khi cuối cùng cũng phải nằm dưới thân một thằng đàn ông như tao để đổi lấy sự bình yên cho gia đình?
Nguyễn Xuân Bách
Thứ học thức đó có giúp mày bớt nhục không?
Nguyễn Xuân Bách
Hay nó chỉ làm cho nỗi nhục của mày thêm dài ra?
Nguyễn Xuân Bách
//cúi xuống, ghé sát tai Công, hơi thở nóng hổi đầy mùi thuốc lá//
Nguyễn Thành Công
//rùng mình//
Nguyễn Xuân Bách
Mày biết người ta nói gì về mày bên ngoài kia không?
Nguyễn Xuân Bách
Người ta nói nhà Hội đồng Nguyễn rước về một thằng 'vợ' để làm trò cười cho thiên hạ
Nguyễn Xuân Bách
Mày là cái vết nhơ trong danh tiếng của tao. Và nhiệm vụ của tao là phải 'dạy' cho mày biết vị trí của mình
Nguyễn Xuân Bách
Mày không phải là vợ, mày không phải là chủ. Mày là nô lệ, là vật sở hữu mà tao có thể đánh, có thể giết bất cứ lúc nào
Hai nhát roi liên tiếp giáng xuống đùi và mông Công. Cậu đau đớn đến mức cơ thể co giật, đầu óc quay cuồng. Công gục xuống, hai tay ôm lấy đầu, cố gắng thu mình lại như một con vật bị thương. Nhưng Bách không dừng lại. Hắn dùng mũi giày da đen bóng bẩy hất cằm Công lên, ép cậu nhìn vào những tập sổ sách trên bàn.
Nguyễn Xuân Bách
Nhìn xem! Đây là những gì mày phải làm. Từ nay về sau, mỗi ngày mày phải ngồi đây sao chép lại toàn bộ sổ nợ của nhánh nhà này.
Nguyễn Xuân Bách
Mày sẽ thấy từng cái tên, từng con số mà gia đình mày đang nợ chúng tao. Mày phải viết cho đến khi nào đôi bàn tay cầm bút thanh cao của mày chai sần đi, để mày nhớ kỹ rằng
Nguyễn Xuân Bách
Mỗi hơi thở của mày đều là nợ!
Ngoài hành lang, Thằng An đứng nép sát vào bức tường đá, đôi bàn tay gầy gò nắm chặt vào nhau đến trắng bệch. Mỗi tiếng roi vang lên bên trong thư phòng là một lần thằng bé giật mình. Nó nghe thấy tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Công, nghe thấy những lời nhục mạ cay độc của Cậu Cả. Nó muốn làm gì đó, muốn lao vào nhưng sự sợ hãi quyền lực nhà họ Nguyễn đã đóng đinh đôi chân nó tại chỗ.
Bên trong phòng, trận đòn cuối cùng cũng dừng lại khi Bách cảm thấy đã đủ thỏa mãn dục vọng thống trị của mình. Hắn đeo thắt lưng lại, chỉnh đốn trang phục rồi nhìn xuống kẻ đang nằm co quắp dưới sàn với ánh mắt như nhìn một đống rác rưởi.
Nguyễn Xuân Bách
Sáng mai, tao muốn thấy bản sao của mười trang đầu tiên
Nguyễn Xuân Bách
Nếu thiếu một chữ, một vết nhòe mực, tao sẽ tính trên da thịt mày
Nguyễn Xuân Bách
//nói bằng giọng lạnh lùng nhất//
Nguyễn Xuân Bách
Bây giờ, cút về phòng kho
Nguyễn Xuân Bách
Đừng để tao thấy mặt mày ở cầu thang thêm một lần nào nữa trong tình trạng lóng ngóng đó. Nếu không đi vững được, thì bò về!
Bách mở cửa bước ra ngoài, không thèm nhìn lại nạn nhân của mình. Hắn đi lướt qua Thằng An và Cô Hà như một cơn gió độc, để lại sau lưng một bầu không khí chết chóc.
Đợi đến khi tiếng bước chân của Bách xa hẳn, Thằng An mới dám lén lút đẩy cửa bước vào thư phòng. Cảnh tượng trước mắt khiến đứa trẻ mười lăm tuổi suýt nữa thì ngất xỉu. Công nằm đó, áo lụa rách mướp, những vệt máu đỏ tươi thấm qua lớp vải trắng tinh khôi ban sáng.
Nguyễn Thành Công
//không khóc thành tiếng nữa, chỉ có những tiếng nấc cụt và đôi mắt đờ đẫn nhìn vào hư không//
Thằng An
Cậu Công... Cậu ơi...
Thằng An
//lao lại, đỡ lấy vai Công//
Nguyễn Thành Công
//khẽ giật mình, ánh mắt trống rỗng dần lấy lại tiêu cự//
Cậu nhìn Thằng An, rồi nhìn vào những tập sổ sách lạnh lẽo trên bàn. Một sự chua chát cay đắng dâng lên tận cổ họng. Cậu đã mất tất cả: gia đình, danh dự, và cả cái gọi là học thức mà cậu hằng tự hào.
Đêm đó, trong căn phòng kho ẩm thấp, Công nhận ra rằng: Bản án dành cho kẻ trí thức không phải là cái chết, mà là việc phải sống như một cái xác không hồn, hằng ngày dùng chính ngòi bút của mình để ghi lại sự sụp đổ của bản thân.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play